Chương 3
Mùa đông năm ấy trời thành phố se lạnh hơn mọi năm. Những hàng cây trước cổng trường trung học Phương Nam rụng lá sớm. Quốc Khánh vẫn đạp xe tới trường mỗi sáng với chiếc áo khoác cũ đã phai màu. Bên cạnh cậu trên ghế ngồi là Gia Huy với chiếc áo khoác dạ dày dặn và vẻ mặt lúc nào cũng thản nhiên.
Hai người vẫn giữ nhịp sống như những tháng trước. Khánh đi học thêm dùm Huy đúng lịch. Tiền công vẫn được đưa đều đặn vào sáng thứ hai. Học bổng của Khánh nhờ vậy mà vững chắc. Mẹ cậu bắt đầu bớt phải thức khuya may thuê. Mỗi lần nhìn mẹ cười Khánh lại tự nhủ trong đầu:
“Mình đang làm đúng. Chỉ cần cố thêm một chút nữa.”
Nhưng càng về cuối năm cấp ba không khí càng trở nên nặng nề. Kỳ thi đại học đang đến gần. Áp lực đè lên vai mọi học sinh. Với Khánh áp lực ấy còn nặng gấp bội vì cậu biết rõ mình không có đường lùi.
Trong khi đó phía Gia Huy mọi thứ lại đang mở rộng theo một hướng khác hẳn.
Một tối thứ bảy cuối tháng Khắc Duy và Thành Công có mặt trong căn hộ của Huy. Trên bàn là vài chiếc hộp nhỏ được bọc cẩn thận và hai chiếc điện thoại đang sáng màn hình.
Duy nói:
“Hàng tuần này bên tao lo xong rồi. Ảnh và clip đều đủ theo đơn. Phía kho cũng sẵn sàng.”
Huy ngồi đối diện gật nhẹ.
“Tốt. Công lo khâu giao. Nhớ chỉ dùng người cũ. Không được để lộ bất kỳ mối liên hệ nào về phía tao.”
Công cười:
“Mày lúc nào cũng cẩn thận như vậy. Chuyện này làm từ hồi đầu năm đến giờ vẫn êm.”
Huy nhìn nó rồi nói giọng đều:
“Êm vì tao không cho phép nó không êm. Quy mô nhỏ nhưng sạch sẽ còn hơn lớn mà phải dọn.”
Ba đứa bàn bạc thêm một lúc về lịch giao nhận và cách chia tiền. Không khí trong phòng không hề có chút căng thẳng. Với chúng đây chỉ là công việc. Công việc bẩn nhưng mang lại tiền nhanh và nhiều.
Khánh không hề biết gì về những cuộc họp như vậy. Cho đến một buổi chiều cuối tuần cậu đến nhà Huy để lấy tài liệu ôn thi. Người giúp việc mở cửa và bảo Huy đang ở phòng làm việc. Khánh đi vào thì thấy cánh cửa phòng khép hờ. Bên trong có tiếng nói chuyện.
Cậu định quay đi thì nghe rõ giọng Duy:
“Tuần này có thêm đơn bên kia. Họ hỏi có lấy thêm được không.”
Rồi giọng Huy đáp lại:
“Được. Nhưng tăng giá lên hai mươi phần trăm. Họ cần thì phải trả đúng giá.”
Khánh đứng ngoài cửa một lúc lâu. Trong đầu cậu loạn lên:
“Mày đang làm gì vậy Huy? Những thứ này không phải chuyện bình thường.”
Cậu lùi lại vài bước rồi cố ý bước mạnh để tạo tiếng động. Bên trong im bặt. Một lúc sau Huy mở cửa bước ra với vẻ mặt như không có gì xảy ra.
“Mày tới rồi à. Vào đi. Tài liệu tao để trên bàn.”
Khánh bước vào. Duy và Công đã ngồi ghế sofa với thái độ bình thường. Chúng chào Khánh bằng những cái gật đầu ngắn. Không khí có chút lạ nhưng không ai nói gì thêm.
Khánh cầm tập tài liệu rồi cáo từ. Trên đường về nhà cậu không thể nào quên được đoạn hội thoại vừa nghe. Trong đầu cậu liên tục tự hỏi:
“Mình có nên hỏi thẳng không? Hay nên giả vờ như chưa nghe thấy gì?”
Cuối cùng cậu chọn cách im lặng. Vì học bổng. Vì tiền. Vì mẹ. Vì tất cả những gì Huy đã giúp đỡ từ trước đến nay. Cậu bảo mình rằng đó không phải việc của mình.
Những ngày sau đó Huy vẫn đối xử với Khánh như cũ. Vẫn đưa tài liệu. Vẫn hỏi han sức khỏe. Vẫn bảo cậu ăn nhiều hơn. Nhưng đôi lúc Khánh bắt gặp ánh mắt của Huy đang nhìn mình. Ánh mắt ấy không còn chỉ là ánh mắt của một người bạn. Nó giống như ánh mắt của người đang kiểm tra xem sợi dây đã đủ chắc chưa.
Một buổi tối Khánh được Huy rủ đi ăn. Hai người ngồi trong quán ăn quen thuộc. Huy đột nhiên nói:
“Mày nghe gì hôm đó ở nhà tao đúng không?”
Khánh giật mình. Tay đang cầm đũa khựng lại.
“Tao không…”
Huy giơ tay cắt lời.
“Không cần phải giải thích. Tao biết mày nghe thấy. Nhưng mày chọn im lặng. Điều đó tốt.”
Khánh im thin thít. Huy tiếp tục giọng nhẹ nhàng:
“Có những việc không cần mày hiểu. Chỉ cần mày biết rằng mọi thứ tao làm đều không ảnh hưởng tới mày. Học của mày vẫn vững. Tiền của mày vẫn đủ. Mẹ mày vẫn đỡ vất vả. Thế là được rồi.”
Khánh cúi đầu. Trong lòng cậu vừa thở phào vừa nặng trĩu. Cậu trả lời nhỏ:
“Ừ. Tao không hỏi gì thêm.”
Huy cười. Nụ cười ấy khiến Khánh cảm thấy lạnh sống lưng dù đang ngồi trong phòng kín.
“Tốt. Giữa mình với nhau chỉ cần như vậy.”
Kỳ thi đại học đến gần. Cả hai cùng dồn sức ôn tập. Khánh nhờ có tài liệu tốt và thời gian rảnh nên tiến bộ vượt bậc. Huy thì vẫn chỉ học cầm chừng nhưng nhờ thông minh sẵn và một số mối quan hệ nên cũng chẳng lo lắng gì.
Ngày thi cuối cùng trời nắng gắt. Khánh bước ra khỏi phòng thi với cảm giác nhẹ nhõm. Huy đứng chờ sẵn ngoài cổng.
“Xong rồi chứ?”
“Ừ. Mong là ổn.”
Huy vỗ vai cậu.
“Chắc chắn ổn. Mày lúc nào cũng làm tốt hơn mày nghĩ.”
Hai người đi ăn mì. Trong lúc chờ món Huy nói như thể chỉ là chuyện đùa:
“Nếu cả hai đứa mình cùng đỗ vào một trường thì tiện. Tao sẽ bao tiền nhà cho mày. Ở chung cho dễ.”
Khánh chỉ cười trừ. Trong đầu cậu lại vang lên tiếng nói cũ:
“Mày đang siết thêm một vòng nữa rồi.”
Nhưng cậu không nói ra. Cậu chỉ gật đầu cho qua.
Một tháng sau kết quả được công bố. Quốc Khánh đỗ thủ khoa vào khoa Kinh tế của trường đại học danh tiếng bậc nhất thành phố. Gia Huy cũng đỗ vào đúng ngôi trường ấy dù điểm không cao bằng. Gia đình Huy mở tiệc ăn mừng. Họ tin rằng con trai mình đã chịu khó học hành và trở nên ngoan ngoãn hơn.
Khánh đứng trong căn nhà rộng lớn của nhà Huy nghe mọi người chúc mừng. Mẹ cậu cũng được mời tới. Bà đứng bên cạnh con trai với khuôn mặt rạng rỡ. Khánh nhìn mẹ rồi nhìn Huy. Trong lòng cậu chỉ còn lại một cảm giác lẫn lộn.
“Mình đã đỗ. Mẹ vui. Tất cả đều tốt. Vậy tại sao mình lại cảm thấy như vừa bước vào một cái lồng lớn hơn?”
Đêm hôm ấy sau khi tiệc tan Huy kéo Khánh ra ban công. Hai người đứng cạnh nhau nhìn xuống thành phố về đêm. Huy lit một điếu thuốc rồi nói:
“Từ nay trở đi mình vẫn là bạn thân. Có gì khó cứ nói tao. Đại học sẽ khác cấp ba rất nhiều. Nhưng có tao ở đây thì mày không cần lo.”
Khánh nhìn ánh đèn phía xa. Cậu trả lời khẽ:
“Ừ. Cảm ơn mày.”
Huy cười nhẹ.
“Đừng cảm ơn nữa. Giữa mình với nhau không cần những lời ấy.”
Khánh không đáp. Cậu chỉ đứng im. Trong đầu cậu lặp đi lặp lại một câu duy nhất:
“Sợi dây đã buộc chặt. Và mình chính là người đã đưa cổ mình vào đó.”
Gió đêm thổi qua ban công mang theo chút hơi lạnh. Phía sau hai đứa trai trẻ là căn nhà rộng sáng đèn và tiếng cười nói vẫn còn vang vọng. Phía trước là cánh cổng đại học đang mở ra. Không ai trong số họ biết rằng phía sau cánh cổng ấy sẽ có những thứ tối tăm hơn rất nhiều đang chờ đợi. Và sợi dây vô hình kia sẽ còn siết chặt hơn nữa trước khi có cơ hội được cắt đứt.