Bạn thân ? – Update Chương 8

Tác giả Knight
Thể loại

28/07/2026

Chương 4

Mùa thu năm ấy Quốc Khánh chính thức bước chân vào giảng đường đại học. Ngôi trường nằm giữa trung tâm thành phố với những tòa nhà cao lớn và sân cỏ xanh mướt. Khác hẳn với cấp ba nơi cậu từng phải cúi đầu đi qua những ánh mắt khinh thường, ở đây mọi người dường như bận rộn với việc của riêng mình hơn.

Gia Huy cũng học cùng trường nhưng khác khoa. Hai người vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Huy thậm chí còn thuê sẵn một căn hộ hai phòng ngủ gần trường và bảo Khánh chuyển vào ở chung cho tiện. Khánh ban đầu từ chối nhưng cuối cùng vẫn nhận lời vì tiền thuê nhà ở khu vực này quá đắt đỏ.

Buổi sáng đầu tiên của tuần thứ hai năm nhất Khánh đang ngồi một mình trong thư viện để giải bài tập kinh tế lượng. Cậu mải mê tính toán đến mức không để ý có người đang đứng bên cạnh.

“Anh ơi cho em hỏi một chút được không?”

Giọng nói trong trẻo khiến Khánh ngẩng lên. Một cô gái đang cầm quyển sách dày đứng đó. Cô mặc áo sơ mi trắng và quần jean đơn giản nhưng vóc dáng lại khiến người khác khó lòng không chú ý. Vòng một đầy đặn, eo thon, vòng ba cong rõ ngay cả khi đang đứng thẳng. Gương mặt xinh xắn với đôi mắt to và đôi môi căng mọng. Mái tóc dài buộc nửa.

Khánh hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đáp:

“Em hỏi đi.”

Cô gái đưa quyển sách lại gần và chỉ vào một công thức.

“Em không hiểu chỗ này. Tại sao lại phải lấy đạo hàm hai lần ạ?”

Khánh nhìn qua rồi giải thích từng bước một cách chậm rãi. Cô gái nghe rất chăm chú. Khi Khánh nói xong cô ấy cười rạng rỡ.

“Cảm ơn anh nhiều lắm. Em tên Bích Trâm. Khoa Văn nghệ ạ.”

“Quốc Khánh. Khoa Kinh tế.”

Trâm nhìn cậu một lúc rồi hỏi:

“Anh học năm nhất đúng không? Sao anh giải bài nhanh thế?”

Khánh chỉ cười nhẹ.

“May thôi.”

Từ hôm đó trở đi hai người thường gặp nhau ở thư viện. Trâm hay mang theo những bài tập khó nhờ Khánh giải. Đổi lại cô kéo cậu đi ăn trưa và kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Tính cách của Trâm hoàn toàn đối lập với Khánh. Cô nói nhiều, cười to, thích đùa giỡn và chẳng bao giờ để không khí trầm lắng quá lâu.

Một buổi chiều sau giờ học Trâm bất ngờ kéo tay Khánh.

“Anh đi với em một chút được không? Hôm nay khoa em có buổi biểu diễn thử.”

Khánh vốn không thích những nơi đông người nhưng nhìn ánh mắt mong đợi của Trâm cậu đành gật đầu. Họ vào hội trường lớn. Trâm lên sân khấu cùng vài bạn khác. Khi cô bắt đầu hát giọng trong trẻo vang vọng khiến cả hội trường im bặt. Khánh ngồi dưới nhìn lên và lần đầu tiên cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn bình thường.

Trong đầu cậu vang lên:

“Con gái mà vừa xinh vừa hát hay thế này thì đúng là khó quên thật.”

Tan buổi biểu diễn Trâm chạy tới chỗ Khánh còn đang thở dốc vì hồi hộp.

“Anh thấy em hát thế nào?”

“Hay. Rất hay.”

Trâm cười toe toét.

“Vậy lần sau anh phải đến ủng hộ em nữa nghe chưa.”

Khánh chỉ biết gật đầu.

Những ngày tiếp theo hai người dành thời gian bên nhau ngày càng nhiều. Trâm kéo Khánh đi ăn kem, đi dạo công viên, thậm chí còn bắt cậu nghe cô luyện hát ở phòng thu nhỏ của khoa. Khánh vốn ít nói nhưng khi ở bên Trâm cậu cũng dần trở nên cởi mở hơn. Cậu bắt đầu kể về mẹ, về cuộc sống cấp ba, về những khó khăn mà trước đây cậu chưa từng chia sẻ với ai.

Một tối hai người ngồi trên bậc thang của thư viện. Trâm bỗng hỏi:

“Anh có bạn gái chưa?”

Khánh lắc đầu.

“Chưa.”

Trâm chống cằm nhìn cậu.

“Vậy anh có thích kiểu con gái như thế nào?”

Khánh im lặng một lúc rồi đáp:

“Chắc là người biết cười.”

Trâm phá lên cười.

“Vậy là em đạt rồi còn gì.”

Khánh cũng cười theo. Trong lòng cậu lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác ấm áp mà trước đây chưa từng có. Cảm giác ấy khiến mọi áp lực về tiền bạc và học hành dường như nhẹ đi rất nhiều.

Trong khi đó Gia Huy đã bắt đầu chú ý đến sự thay đổi của Khánh. Một buổi chiều Huy ghé vào căn hộ thì thấy Khánh đang ngồi cười một mình với điện thoại.

“Mày đang tán tỉnh ai vậy?”

Khánh giật mình tắt màn hình.

“Không có gì.”

Huy ngồi xuống ghế đối diện nhìn cậu một lúc lâu. Ánh mắt hắn không còn chỉ là tò mò. Nó giống như đang đo đạc một thứ gì đó.

“Con bé khoa Văn nghệ đúng không? Tên Bích Trâm.”

Khánh ngạc nhiên.

“Mày biết sao?”

Huy chỉ cười nhẹ.

“Trường này không lớn đến mức giấu được chuyện. Mày thích nó à?”

Khánh không trả lời ngay. Một lúc sau cậu mới khẽ nói:

“Ừ. Có lẽ vậy.”

Huy gật đầu nhưng trong mắt không có lấy một chút vui vẻ cho bạn.

“Vậy thì tốt. Chúc mày thành công.”

Nhưng sau khi Khánh đi vào phòng riêng Huy ngồi một mình rất lâu. Hắn mở điện thoại ra tìm kiếm tên Bích Trâm. Những bức ảnh trên mạng xã hội hiện ra. Trâm đang hát trên sân khấu. Trâm đang cười với bạn bè. Trâm mặc váy ôm sát trong một buổi biểu diễn. Ánh mắt Huy dừng lại khá lâu trên những đường cong của cô gái ấy.

Trong đầu hắn chỉ có một dòng nghĩ rất lạnh:

“Thân hình này không hợp với thằng Khánh chút nào. Nó sẽ phí.”

Từ hôm đó trở đi Huy bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong những lần Khánh và Trâm gặp nhau. Có lúc hắn tình cờ đi ngang qua quán cà phê nơi hai người đang ngồi. Có lúc hắn nhắn tin hỏi Khánh đang ở đâu rồi xuất hiện đúng lúc. Mỗi lần như vậy Huy đều chào hỏi Trâm rất lịch sự và để lại ấn tượng tốt.

Trâm từng nói với Khánh:

“Bạn anh dễ gần thật. Lại còn đẹp trai nữa.”

Khánh chỉ cười trừ. Trong lòng cậu không hiểu vì sao lại có chút khó chịu khi nghe Trâm khen Huy.

Thời gian trôi qua. Tình cảm giữa Khánh và Trâm ngày càng rõ ràng. Một buổi tối sau khi Trâm biểu diễn xong cả hai đi dọc con đường quanh trường. Gió nhẹ thổi qua. Trâm đột nhiên dừng lại.

“Anh Khánh.”

“Sao vậy?”

Trâm nhìn thẳng vào mắt cậu. Gương mặt cô hơi đỏ.

“Em thích anh.”

Khánh đứng sững. Trong đầu cậu trống rỗng một giây rồi đầy ắp tiếng đập của trái tim. Cậu nghe thấy chính mình trả lời:

“Anh cũng thích em.”

Trâm cười rất tươi rồi bất ngờ ôm lấy cậu. Hương tóc của cô khiến Khánh càng thêm choáng ngợp. Hai người đứng ôm nhau dưới ánh đèn đường rất lâu mà không nói gì thêm.

Đêm ấy khi về tới căn hộ Khánh vẫn còn đang cười một mình. Huy đang ngồi phòng khách xem điện thoại. Hắn ngẩng lên nhìn bạn một lúc rồi hỏi:

“Được rồi à?”

Khánh gật đầu.

“Ừ.”

Huy chỉ đáp lại bằng một tiếng cười nhẹ. Nhưng khi Khánh quay vào phòng riêng ánh mắt của Huy lại trở nên lạnh lẽo. Hắn nhìn xuống màn hình điện thoại nơi vẫn còn mở sẵn những bức ảnh của Bích Trâm. Ngón tay hắn lướt chậm trên đường cong của cô gái ấy rồi tắt máy.

Trong bóng tối căn phòng Gia Huy thì thầm một mình:

“Cứ vui đi. Chưa tới lúc.”

Bên kia tường Quốc Khánh đang nằm trên giường với trái tim vẫn còn đập nhanh. Cậu nghĩ về nụ cười của Trâm, về giọng hát của cô, về cái ôm vừa rồi. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm cậu cảm thấy tương lai phía trước dường như tươi sáng hơn.

Cậu không hề biết rằng ánh mắt đang nhìn mình từ bóng tối bên kia tường đã bắt đầu tính toán một ván cờ mới. Và quân cờ quan trọng nhất trên bàn lần này chính là cô gái vừa nói với cậu hai tiếng thích anh.

1 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất