Chương 5
Sau cái ôm dưới ánh đèn đường hôm ấy mọi thứ giữa Quốc Khánh và Bích Trâm trở nên khác biệt. Họ chính thức là một cặp. Mỗi ngày Trâm đều tìm cách gặp Khánh dù chỉ vài phút. Có khi chỉ để đưa một hộp sữa chua. Có khi chỉ để ngồi cạnh cậu trong thư viện và dựa đầu vào vai anh một lúc rồi lại chạy đi học.
Khánh vốn ít nói nhưng khi có Trâm bên cạnh cậu cũng dần thay đổi. Cậu bắt đầu chủ động nhắn tin hỏi cô đã ăn gì. Cậu nhớ những buổi biểu diễn của khoa Văn nghệ và sắp xếp thời gian đến ủng hộ. Mỗi lần nhìn Trâm đứng trên sân khấu với ánh mắt sáng rỡ cậu lại cảm thấy trái tim mình mềm đi.
Một buổi tối cuối tuần Trâm kéo Khánh về căn hộ nhỏ mà cô thuê gần trường. Căn phòng đơn giản nhưng sạch sẽ. Trên bàn có vài bó hoa giả và một chiếc đàn guitar. Trâm pha trà rồi ngồi đối diện Khánh.
“Anh có mệt không? Dạo này anh học nhiều quá.”
Khánh lắc đầu.
“Không sao. Em mới là người bận. Luyện hát cả tuần.”
Trâm cười rồi bất ngờ đưa tay nắm lấy tay Khánh.
“Em vui vì có anh. Trước đây em toàn một mình.”
Khánh nhìn bàn tay nhỏ nhắn đang nắm mình. Trong đầu cậu chỉ còn một dòng nghĩ:
“Mình muốn giữ em lại lâu hơn.”
Đêm hôm đó họ ngồi nói chuyện đến khuya. Trâm kể về gia đình ở tỉnh xa, về ước mơ được đứng trên những sân khấu lớn. Khánh lắng nghe mà không ngắt lời. Khi đồng hồ chỉ sang hai giờ sáng Trâm ngáp dài rồi tựa vào vai cậu.
“Anh ở lại được không? Em sợ ngủ một mình.”
Khánh do dự một giây rồi gật đầu. Cậu nằm xuống cạnh Trâm trên chiếc giường đơn. Khoảng cách giữa hai người rất gần. Hương tóc của Trâm khiến cậu không tài nào ngủ được.
Một lúc sau Trâm quay người lại đối diện Khánh. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh trong bóng tối.
“Anh ơi.”
“Sao vậy?”
“Em muốn anh hôn em.”
Khánh đưa tay lên khẽ chạm vào má Trâm rồi cúi xuống. Nụ hôn đầu tiên vụng về và hơi run. Nhưng Trâm đã đáp lại bằng sự nhiệt thành. Cô ôm chặt lấy cổ anh và mở miệng để nụ hôn sâu hơn.
Áo quần dần bị cởi ra trong hơi thở dồn dập. Khánh chưa từng trải qua việc này nên mọi thứ đều lóng ngóng. Khi anh đưa tay xuống dưới chân Trâm cô đã ướt. Trâm rên nhẹ:
“Anh… nhẹ thôi.”
Khánh cố gắng nhưng càng cố càng rối. Khi anh đưa vào được Trâm đã cắn môi chịu đựng. Cảm giác chật chội và nóng bỏng khiến cả hai đều run. Khánh chỉ sau vài phút đã không kìm được. Anh xuất nhanh trong tiếng thở dốc.
Trâm nằm im. Cơ thể cô vẫn còn đang nóng nhưng chưa kịp đạt đến đỉnh điểm. Trong đầu cô vang lên một tiếng nói nhỏ:
“Chỉ có vậy thôi sao? Sao mình vẫn còn thấy thiếu.”
Nhưng nhìn khuôn mặt đang thở dốc của Khánh cô chỉ khẽ cười và xoa đầu anh.
“Anh mệt rồi phải không. Ngủ đi.”
Khánh ôm lấy cô và thì thầm:
“Em có sao không? Anh vụng quá.”
“Không sao. Em thích được ở bên anh.”
Đêm ấy Trâm không ngủ được ngay. Cô nằm nghe nhịp thở đều của Khánh và tự hỏi lòng mình tại sao sau khi gần gũi lại càng thấy trống trải hơn trước.
Những lần sau cũng không khá hơn bao nhiêu. Có lúc Khánh kéo dài được thêm vài phút nhưng vẫn luôn kết thúc trước khi Trâm kịp lên đỉnh. Cô bắt đầu giả vờ rên to hơn để anh vui. Mỗi lần như vậy trong lòng cô lại thêm một lớp thất vọng mỏng.
Một tối sau khi quan hệ xong Trâm nằm trên giường nhìn trần nhà. Khánh đã ngủ. Cô khẽ thì thầm một mình:
“Mình yêu anh thật. Nhưng cơ thể mình lại đang đòi hỏi thứ gì đó khác.”
Cảm giác tội lỗi len lỏi. Cô yêu sự chân thành và cố gắng của Khánh. Nhưng dục vọng vừa bị đánh thức lại không chịu im lặng.
Trong khi đó Gia Huy đã âm thầm thu thập mọi thứ về Bích Trâm. Hắn biết lịch biểu diễn của cô. Biết địa chỉ căn hộ. Biết cả những bức ảnh cô đăng trên mạng xã hội với trang phục sân khấu ôm sát. Hắn lưu tất cả vào một thư mục riêng.
Một đêm Huy ngồi một mình trong phòng làm việc. Màn hình máy tính chiếu những bức ảnh của Trâm. Hắn phóng to từng tấm. Ánh mắt dừng lại khá lâu trên đường cong của vòng một và vòng ba.
Khắc Duy lúc ấy vừa bước vào thấy vậy liền huýt sáo.
“Con bé này ngon đấy. Bạn trai nó là thằng Khánh đúng không?”
Huy không quay lại. Giọng hắn vẫn đều:
“Ừ.”
“Mày định làm gì?”
Huy tắt màn hình rồi lit một điếu thuốc.
“Chưa đến lúc. Cứ để chúng nó vui trước đã.”
Duy cười nhếch mép rồi bỏ ra ngoài. Huy ngồi lại trong bóng tối. Ngón tay gõ nhẹ lên bàn. Trong đầu hắn chỉ có một dòng nghĩ lạnh lùng:
“Thân hình ấy không nên chỉ để một thằng vụng về như Khánh đụng vào. Nó xứng đáng được dùng đúng cách.”
Phía bên kia thành phố Trâm vẫn đang nằm cạnh Khánh. Cô nhẹ nhàng hôn lên trán anh rồi nhắm mắt. Trong giấc mơ cô thấy mình đang bị ai đó chạm vào rất mạnh và rất sâu. Cô rên lên trong mơ rồi giật mình tỉnh dậy. Bên cạnh Khánh vẫn ngủ say.
Trâm ngồi dậy uống một ngụm nước. Tim cô đập nhanh. Cô nhìn xuống cơ thể mình dưới lớp áo mỏng và cắn môi.
“Mình đang nghĩ bậy rồi. Dừng lại đi.”
Nhưng dục vọng đã bị đánh thức một lần thì khó lòng ngủ yên trở lại. Nó chỉ đang nằm im và chờ đợi một ngày nào đó được thỏa mãn hoàn toàn.
Những ngày sau đó Trâm vẫn cười tươi với Khánh. Vẫn chủ động nắm tay anh. Vẫn hát cho anh nghe. Nhưng sâu trong lòng cô đã bắt đầu xuất hiện một khoảng trống nhỏ. Khoảng trống ấy ngày một lớn dần mỗi khi họ gần gũi mà cô lại phải giả vờ hài lòng.
Khánh thì chẳng nhận ra gì. Cậu chỉ biết mình đang yêu và được yêu. Cậu nghĩ mọi thứ rồi sẽ tốt hơn khi cả hai quen thuộc với nhau hơn. Cậu không hề biết rằng chính sự vụng về của mình đang vô tình đẩy người con gái ấy ra xa hơn trong từng đêm không thỏa mãn.
Còn Gia Huy vẫn ngồi trong bóng tối và chờ đợi. Hắn không vội. Hắn chỉ cần thời gian đủ dài để tất cả chín muồi. Khi quả đã đỏ thì chỉ cần đưa tay hái.
Đêm cuối cùng của tháng ấy Huy ngồi một mình nhìn những bức ảnh của Trâm trên điện thoại. Môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh.
“Sắp đến lúc thu hoạch rồi.”