Chương 6
Những ngày cuối tháng mười trời se lạnh. Quốc Khánh đang ngồi trong thư viện trường thì điện thoại rung. Tin nhắn từ Gia Huy hiện lên rất ngắn.
“Mày rảnh không? Tao cần gặp.”
Khánh nhắn lại ngay. Một giờ sau hai người ngồi đối diện nhau ở quán cà phê gần ký túc xá. Huy trông mệt hơn mọi ngày. Gương mặt hắn hơi tái và mắt có quầng thâm rõ.
“Mày bị làm sao vậy?”
Huy xoa thái dương rồi đáp:
“Đau đầu dữ lắm. Bác sĩ bảo do áp lực và thiếu ngủ. Tuần này có bài tập lớn của khoa. Tao không thể làm được. Mày giúp tao một lần nữa được không?”
Khánh không do dự.
“Được. Đưa tài liệu đây.”
Hai ngày tiếp theo Khánh gần như không ngủ. Cậu ngồi trước máy tính đến tận khuya để hoàn thành bài giúp Huy. Khi nộp xong Huy chuyển khoản một số tiền lớn vào tài khoản của cậu kèm theo lời nhắn:
“Cảm ơn mày. Lần này tao nợ mày lớn.”
Ba hôm sau Huy lại gọi Khánh đi ăn. Lần này hắn trông khỏe hơn hẳn. Sau khi ăn xong Huy đột nhiên nói:
“Tao muốn tạ ơn mày và bạn gái mày. Cuối tuần này tao bao cả hai đứa đi biển bốn ngày ba đêm. Có Duy với Công đi cùng. Tất cả tao chịu.”
Khánh ngạc nhiên.
“Không cần đâu. Giúp bạn bè thôi.”
Huy lắc đầu.
“Tao muốn. Dạo này tao cũng cần thay đổi không khí. Có mày với Trâm đi thì vui hơn. Mày về hỏi bạn gái đi. Nếu nó đồng ý thì mình chốt luôn.”
Tối hôm đó Khánh kể lại với Trâm. Cô đang ngồi trên giường vừa lau tóc vừa nghe. Khi Khánh nói xong Trâm mắt sáng lên ngay.
“Đi chứ anh. Em chưa đi biển lần nào từ khi lên đại học. Bạn anh bao thì càng tốt.”
Khánh vẫn còn do dự.
“Em có chắc không? Đi cùng nhiều người như vậy…”
Trâm cười và ôm lấy cổ anh.
“Em thích mà. Anh đừng lo. Có anh ở đó thì em sợ gì.”
Khánh nhìn nụ cười của bạn gái rồi đành gật đầu. Trong lòng cậu vẫn còn một chút nặng. Cảm giác như mình đang bị kéo đi nhưng lại không thể từ chối.
Hai ngày sau cả nhóm đáp máy bay xuống thành phố biển. Huy đã thuê sẵn một căn biệt thự nhỏ ngay mặt biển. Nhà có bốn phòng ngủ, hồ bơi riêng và sân trước nhìn thẳng ra sóng. Trâm bước vào căn nhà mắt sáng rỡ.
“Đẹp quá anh ơi. Anh Huy chọn chỗ này giỏi thật.”
Huy chỉ cười nhẹ.
“Miễn là mọi người vui là được.”
Chiều hôm ấy cả nhóm ra bãi biển. Huy đưa cho Trâm một túi đồ và nói:
“Tao mua sẵn vài bộ đồ bơi. Mày thử xem bộ nào hợp.”
Trâm mở túi ra. Bên trong toàn bikini nhỏ và gợi cảm. Cô hơi ngại nhưng vẫn cầm một bộ màu đen vào phòng thay. Khi cô bước ra Khánh đứng hình. Bộ bikini chỉ che được phần tối thiểu. Vòng một căng tròn bị bo sát, vòng ba cong tròn lộ rõ. Eo thon và đôi chân dài càng khiến thân hình cô nổi bật dưới nắng.
Huy huýt sáo nhẹ.
“Đẹp. Mày mặc hợp lắm.”
Duy và Công cũng nhìn không chớp mắt. Khánh đứng bên cạnh cảm thấy khó chịu rõ rệt. Trong đầu cậu vang lên:
“Em mặc thế này trước mặt chúng nó làm gì. Anh không thích.”
Nhưng Trâm lại cười rất tươi và xoay một vòng.
“Có đẹp không anh?”
Khánh chỉ biết gật đầu.
“Đẹp. Nhưng em mặc thế này hơi…”
Trâm nắm tay anh và nói nhỏ:
“Em muốn đẹp cho anh nhìn thôi. Đừng nghĩ nhiều.”
Huy đã cầm máy ảnh lên.
“Đứng vào đây. Tao chụp vài tấm kỷ niệm.”
Trâm nghe lời đứng theo nhiều tư thế khác nhau. Huy chụp rất nhiệt tình. Có những góc cô phải ưỡn ngực hoặc quay lưng chống tay lên hông. Khánh đứng nhìn mà lòng càng lúc càng nặng. Cậu muốn bảo Trâm dừng lại nhưng lại sợ làm cô buồn.
Trong lúc chụp Huy thỉnh thoảng đưa máy lại gần và nói nhỏ với Duy:
“Góc này đẹp. Để dành.”
Duy chỉ cười nhếch mép và gật đầu.
Chiều tà cả nhóm ngồi trên sân biệt thự uống nước và ăn trái cây. Không khí bề ngoài vui vẻ. Trâm kể chuyện khoa Văn nghệ khiến mọi người cười. Huy thỉnh thoảng góp thêm vài câu. Khánh thì ngồi im nhiều hơn nói. Cậu cứ nhìn Trâm đang cười nói mà cảm thấy như có thứ gì đó đang dần tuột khỏi tay mình.
Tối hôm ấy sau khi ăn xong mọi người ngồi ngoài sân đốt lửa nhỏ. Huy đưa rượu vang ra. Trâm chỉ uống một ly nhỏ rồi đã đỏ mặt. Cô dựa vào vai Khánh và nói khẽ:
“Em vui lắm. Cảm ơn anh đã đồng ý đi.”
Khánh xoa tóc cô.
“Chỉ cần em vui là được.”
Huy ngồi đối diện nhìn hai người một lúc lâu rồi đứng dậy.
“Khuya rồi. Mọi người nghỉ sớm đi. Ngày mai mình ra đảo nhỏ chụp ảnh tiếp. Phong cảnh bên đó đẹp hơn nhiều.”
Trâm hào hứng gật đầu ngay. Khánh thì chỉ im lặng. Trong lòng cậu có một cảm giác khó tả. Cảm giác như chuyến đi này đang dần lệch khỏi những gì cậu hình dung.
Khi mọi người đã vào phòng riêng Huy không ngủ. Hắn ngồi trong phòng mình mở điện thoại kiểm tra lại từng tin nhắn với hai “hướng dẫn viên” sẽ đợi sẵn trên đảo ngày mai. Thuốc mê, camera, phòng kính, tất cả đều đã sẵn sàng. Hắn xem lại những bức ảnh bikini của Trâm chụp chiều nay rồi cười rất nhẹ.
Trong bóng tối căn phòng Gia Huy thì thầm một mình:
“Ngày mai mới là lúc bắt đầu.”
Bên kia tường Quốc Khánh đang ôm Trâm ngủ. Cậu hôn nhẹ lên trán bạn gái và nhắm mắt. Cậu không hề biết rằng chỉ còn vài tiếng nữa thôi mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn. Và sợi dây mà hắn từng buộc vào cổ mình từ năm cấp ba giờ sẽ siết chặt đến mức không còn đường thoát.