Chương 7
Sáng hôm sau trời nắng gắt. Cả nhóm lên thuyền nhỏ rời bến lúc chín giờ. Biển xanh và gió mặn. Trâm đứng ở mũi thuyền tóc bay phần phật vừa cười vừa chỉ về phía hòn đảo đang hiện ra dần. Khánh đứng bên cạnh cô nhưng lòng lại nặng trĩu. Cậu không hiểu vì sao mình lại có cảm giác bất an đến vậy.
Thuyền cập bến. Hai người đàn ông trung niên mặc đồng phục hướng dẫn viên đã đứng chờ sẵn. Họ cười rất tươi và bảo mọi người đi theo để xem điểm chụp ảnh đẹp nhất. Cả năm người vừa bước vào một căn nhà gỗ nhỏ thì cửa sau lưng đột ngột khóa lại. Hai hướng dẫn viên rút từ túi ra bình xịt và phun liên tiếp. Khánh chỉ kịp nghe tiếng Trâm thét lên rồi đầu óc choáng váng. Cậu cố ngoái nhìn thì thấy Huy, Duy và Công cũng đang ôm mặt gục xuống trước khi mọi thứ tối sầm.
Khi Khánh tỉnh lại thì cả năm người đều nằm rải rác trong một căn phòng kính lớn. Tường và trần đều trong suốt. Bên ngoài là khoảng đất trống và cây cối. Bên trong có một chiếc giường sắt, vài cái ghế và một màn hình ti vi treo tường. Cửa kính rất dày. Khánh lao tới đạp mạnh nhưng cửa không hề lung lay. Trâm cũng đã tỉnh. Cô khóc và đập cửa liên tục.
“Mở cửa ra! Mở cửa ra ngay!”
Huy ngồi dậy chậm rãi, tay còn xoa thái dương. Duy và Công cũng lần lượt tỉnh. Cả ba trông có vẻ choáng váng không kém. Khánh nhìn chúng rồi nói giọng khàn:
“Tất cả mình đều bị bắt. Chúng nó dùng thuốc mê.”
Trâm nước mắt đầy mặt gật đầu mạnh.
“Em sợ quá anh. Chúng ta bị bắt sao? Chúng muốn gì chứ?”
Cả năm người tiếp tục đập cửa và la hét một lúc lâu nhưng bên ngoài vẫn im ắng hoàn toàn. Không có bóng dáng ai cả. Không có tiếng đáp lại. Cảm giác bị bỏ mặc giữa không trung khiến không khí càng thêm nặng nề.
Đột nhiên màn hình trên tường sáng lên. Hình ảnh một người đàn ông bị trói vào ghế hiện ra rất rõ. Một người khác cầm súng ngắn chỉ thẳng vào đầu anh ta. Tiếng nói phát ra từ loa rất lạnh lùng và méo mó:
“Đây là hậu quả của việc kháng lệnh.”
Tiếng súng nổ khô khốc. Máu bắn tung tóe. Người đàn ông gục xuống. Màn hình tối sầm trong vài giây rồi sáng trở lại với dòng chữ trắng trên nền đen.
Giọng nói tiếp tục vang lên rất chậm và rõ ràng:
“Năm người trong phòng nghe đây. Các người đã bị chọn. Luật chơi như sau. Tổng số lần lên đỉnh của tất cả những người có mặt trong phòng này phải đạt đủ hai mươi lần trong vòng hai mươi tư giờ. Mỗi lần lên đỉnh sẽ được máy cảm biến ghi nhận và cộng vào tổng số trên màn hình. Khi đủ hai mươi lần cửa sẽ mở. Nếu hết thời gian mà vẫn chưa đủ thì cả năm người sẽ nhận hậu quả giống như người đàn ông các người vừa thấy. Không được phá cửa. Không được tấn công lẫn nhau ngoài phạm vi nhiệm vụ. Không được từ chối tham gia. Mọi hành vi chống đối sẽ bị tính thêm giờ và hình phạt. Thời gian bắt đầu tính từ bây giờ.”
Giọng nói im bặt. Màn hình chuyển sang hiển thị con số 0 to rõ. Không khí trong phòng đông cứng. Khánh đứng sững người. Trong đầu cậu loạn hết cả lên.
“Ai đang nói vậy? Chúng nó muốn gì? Tại sao lại là chuyện này?”
Trâm thì đã ngồi sụp xuống đất khóc nức nở. Cô ôm lấy đầu gối và lắc đầu liên tục.
“Em không muốn. Anh ơi em sợ lắm.”
Duy đấm mạnh vào tường kính rồi quay lại.
“Hai mươi lần? Chúng nó muốn cả đám mình đụ nhau ở đây chắc?”
Công cũng gằn giọng:
“Thằng nào nghĩ ra cái luật này thì đúng là bệnh hoạn.”
Huy ngồi im một lúc lâu rồi mới nói:
“Cứ bình tĩnh đã. Nếu chống lại thì nhìn cảnh vừa rồi đi. Có lẽ mình phải làm theo mới sống sót được.”
Khánh nhìn Huy với ánh mắt đầy nghi ngờ nhưng vẫn còn tin rằng cả nhóm cùng là nạn nhân. Trâm khóc to hơn. Thời gian trên màn hình bắt đầu đếm ngược. Duy và Công bắt đầu thúc giục.
“Thời gian đang chạy rồi đó. Hai đứa mày là cặp đôi sẵn. Làm đi.”
“Đứng khóc đến bao giờ? Không làm thì cả đám chết.”
Khánh nhìn Trâm đang run rẩy. Cậu cắn răng rồi nói lớn:
“Mấy đứa quay mặt đi. Để chúng tao làm.”
Huy, Duy và Công quay lưng nhưng vẫn đứng khá gần. Khánh bước lại chỗ Trâm và nói khẽ:
“Em cố lên. Anh sẽ nhanh thôi. Xong rồi mình sẽ được thả.”
Trâm nước mắt đầy mặt nhưng vẫn gật đầu. Cô nằm xuống giường. Khánh cởi quần áo trong sự xấu hổ và căng thẳng tột độ. Cậu cố gắng nhưng cơ thể lại không nghe lời. Phải mất khá lâu anh mới đưa vào được. Trâm nằm im chịu đựng. Không có tiếng rên. Không có phản ứng. Chỉ có tiếng thở nặng nề của Khánh.
Chỉ sau vài phút Khánh đã xuất. Cậu rút ra và ngồi thở dốc. Màn hình trên tường bật sáng. Con số tổng lần lên đỉnh nhảy từ 0 lên 1.
Cả ba tên kia cùng quay lại. Duy phá lên:
“Một! Chỉ có một!”
“Bạn trai lên đỉnh một mình. Con bé chẳng được gì cả!”
Huy cũng cười nhạt:
“Thấy chưa? Dễ cái đéo gì.”
Khánh gào lên:
“Vì em ấy đang sợ! Căng thẳng thì làm sao lên được ngay!”
Không khí trong phòng thay đổi rất nhanh. Duy và Công nhìn nhau rồi bước tới. Huy cũng đứng dậy. Khánh còn đang hỗn loạn thì bị hai tên kia bất ngờ kìm chặt tay. Chúng kéo cậu về phía cánh cửa phụ vừa mở. Khánh vùng vẫy hết sức.
“Mày làm gì vậy? Buông tao ra!”
Cửa phụ khóa ngược lại ngay khi Khánh bị đẩy ra ngoài. Bên trong chỉ còn Trâm và ba tên kia. Trâm nhận ra tình thế liền lao tới đập cửa kính phía Khánh đang bị giữ.
“Anh! Anh ơi! Chúng nó lừa mình!”
Huy bước tới. Trâm quay lại nhìn hắn rồi lùi dần về phía tường. Cô la lớn:
“Đừng có lại gần tao! Mày đừng có đụng vào tao!”
Huy chỉ cười nhẹ và tiến tới. Trâm quay sang đập cửa kính phía Khánh. Cô gào thét và vùng vẫy hết sức.
“Anh cứu em! Anh ơi! Đừng để chúng nó…”
Cánh cửa kính vẫn đóng chặt. Khánh bị kìm chặt hai tay, mắt đỏ ngầu nhìn vào bên trong nơi bạn gái đang bị áp sát vào tường. Tiếng la hét của Trâm vang vọng trong căn phòng kính lạnh lẽo. Và mọi thứ chỉ mới bắt đầu.