Chương 8
Cánh cửa phụ khóa chặt phía sau Quốc Khánh. Bên trong căn phòng kính chỉ còn lại Bích Trâm và ba người đàn ông. Công và Duy lập tức áp sát. Một người kìm chặt hai cổ tay cô sau lưng, người kia giữ hai chân không cho đá. Trâm vùng vẫy hết sức, tóc rối tung, giọng gào lên:
“Buông tao ra! Mày đừng có đụng vào tao! Anh ơi cứu em!”
Khánh bên ngoài đập mạnh vào kính, mắt đỏ ngầu:
“Thả nó ra! Mày muốn gì thì làm với tao!”
Gia Huy bước tới đứng trước mặt Trâm, giọng vẫn điềm đạm:
“Nghe đây. Tổng số lần lên đỉnh hiện tại mới có một. Còn mười chín lần nữa. Thời gian không chờ. Nếu mày không hợp tác thì cả hai đứa mày đều chết. Mày muốn nhìn bạn trai mày bị bắn giống như người trên màn hình không?”
Trâm vừa khóc vừa lắc đầu mạnh:
“Tao không làm! Mày đừng có đụng vào tao!”
Huy tiến gần hơn:
“Mày hợp tác thì nhanh xong. Không hợp tác thì chúng tao vẫn làm, nhưng sẽ kéo dài và đau hơn. Chọn đi.”
Hai bên cãi nhau qua lại một lúc. Trâm vẫn chửi, vẫn vùng. Nhưng khi màn hình phát lại đoạn clip người bị bắn kèm tiếng súng, cô bỗng mềm nhũn. Nước mắt chảy dài. Giọng cô đứt quãng:
“Thôi… tao làm. Đừng có giết chúng tao. Đừng có giết anh ấy.”
Khánh bên ngoài nghe vậy thì quay phắt đi, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, không dám nhìn vào nữa. Vai anh run lên vì cay đắng.
Công và Duy lột sạch quần áo Trâm chỉ trong vài giây. Cơ thể trắng nõn với đường cong đầy đặn lộ ra dưới ánh đèn trắng. Huy bảo hai đứa kia:
“Chưa vội đút. Làm dạo trước. Để nó lên càng nhiều càng tốt.”
Duy cúi xuống ngậm lấy một bên ngực, lưỡi quay vòng quanh núm vú đã cứng. Công thì quỳ xuống giữa hai chân cô, hai tay mở rộng đùi rồi đưa lưỡi liếm dọc khe đã ướt. Trâm giật mạnh và rên lên một tiếng ngắn:
“Ư… đừng…”
Nhưng lưỡi của Công rất khéo. Nó liếm chậm từ dưới lên, rồi tập trung vào hạt nhỏ phía trên, hút nhẹ rồi thả, rồi lại liếm nhanh. Trâm co giật liên hồi. Hai tay bị kìm vẫn cố gắng vùng nhưng lực ngày càng yếu. Huy đứng nhìn và nói:
“Rên to lên. Máy mới ghi nhận được.”
Duy chuyển sang bên ngực còn lại, vừa bú vừa dùng tay ngón giữa và ngón trỏ xoa vòng quanh chỗ Công đang liếm. Trâm bắt đầu thở dốc. Cơ thể cô nóng dần. Một lúc sau lưng cô ưỡn cong, tiếng rên chuyển thành tiếng thét ngắn:
“Ahhh… không… ahhh!”
Màn hình nhảy từ 1 lên 2. Huy cười:
“Một lần. Còn mười tám.”
Chúng không dừng. Công liếm mạnh hơn, lưỡi thọc vào trong rồi rút ra, rồi lại tập trung vào điểm nhạy. Duy thì dùng răng nhẹ nhàng cắn núm vú. Trâm liên tục co giật. Chỉ ít phút sau cô lại gào lên:
“Ahhhh… sướng… không… ahhh!”
Số trên màn hình thành 3. Rồi 4. Rồi 5. Mỗi lần lên đỉnh chúng lại trêu:
“Chưa hết đâu. Tao chưa tung hết bài. Muốn mày lên thật nhiều.”
“Lồn mày ngọt quá. Liếm mãi không chán.”
Trâm ban đầu còn cố cắn môi ghìm tiếng. Nhưng càng lúc càng không được. Dục vọng tràn lên khiến cô mở miệng rên dài, giọng đã khàn và dâm đãng:
“Ư… ư… liếm… mạnh hơn… ahhh…”
Khi số lần đã lên tới 9, Huy ra hiệu dừng. Trâm nằm trên giường thở hổn hển, đùi run rẩy, nước mắt và nước dãi lẫn vào nhau. Huy cởi quần, dương vật đã cứng đưa lên sát mặt cô:
“Há miệng ra.”
Trâm còn chưa kịp phản ứng thì Duy đã giữ đầu cô. Huy đút vào miệng. Cô bị buộc phải bú. Công thì kéo hai chân cô mở rộng rồi đút mạnh vào lồn đang ướt nhẹp. Một cú đẩy sâu khiến Trâm rùng toàn thân và rên nghẹn vì miệng đang bị lấp:
“Ư… ưmmm… ahh…”
Công đụ rất mạnh, mỗi nhịp đều đến tận gốc. Duy thì đứng bên cạnh bắt cô dùng tay sục. Huy vừa đụ miệng vừa nói:
“Nhìn bạn trai mày đi. Nó đang nhìn mày bị đụ đây này.”
Khánh bên ngoài đã quay lại, mắt không chớp, nước mắt chảy nhưng anh không nói được lời nào. Trâm bị nhồi từ hai đầu. Cơn khoái cảm dâng nhanh. Cô lại lên đỉnh, thân thể co giật, tiếng rên thành tiếng thét dù miệng vẫn ngậm chặt:
“Ư… ư… ahhhhh!”
Số thành 10. Còn 10 lần.
Chúng đổi chỗ liên tục. Lúc thì Huy đụ lồn, Công đụ miệng, Duy bắt cô sục. Lúc thì hai người cùng đụ một lúc, một người ở dưới một người ở trên. Trâm bị xoay trở đủ tư thế. Ban đầu cô còn cố ghìm nhưng dần dần cơ thể phản bội hoàn toàn. Tiếng rên của cô trở nên to và dâm đãng hơn:
“Ahhh… sâu quá… đụ mạnh hơn… ahhh… sướng quá…”
“Mày đụ chết tao đi… ahhhh!”
Mỗi lần cô lên đỉnh cả ba đều cười và thúc:
“Còn tám!”
“Còn bảy!”
“Nhanh lên, thời gian sắp hết!”
Màn hình liên tục nhảy số. 11… 12… 13… 14… Trâm đã không còn sức chống cự. Cô chỉ biết há miệng rên và gào khi bị đụ đến đỉnh. Cơ thể trắng bị phủ đầy dấu tay đỏ và vết bú. Tinh dịch của hai tên trước bắn vào trong và chảy ra đùi.
Đến lượt cuối cùng. Số đang ở 19. Còn một lần. Duy kéo Trâm ngồi dậy, bắt cô quỳ trên giường. Hắn đụ từ phía sau rất mạnh trong khi Huy và Công đứng hai bên bắt cô sục và bú luân phiên. Duy vừa đụ vừa nói:
“Lên đi. Lên lần cuối đi.”
Trâm bị nhồi liên tục. Cơn khoái cảm dồn dập ập tới. Cô gào thét:
“Ahhhhh… lên… tao lên… ahhhhh!”
Cùng lúc đó Duy rút ra và bắn tinh dịch trắng đục lên mặt cô. Tinh trùng dính đầy má, môi và mi mắt. Màn hình nhảy từ 19 lên 20.
Cả phòng im bặt một giây. Rồi tiếng khóa cửa kính bật mở vang lên. Cánh cửa chính mở to. Nhưng không ai bước ra ngoài. Cả năm người vẫn còn kẹt trong khu vực phòng kính vì lớp cửa sắt bên ngoài vẫn đóng.
Bích Trâm nằm ngửa trên giường, hoàn toàn khỏa thân, tóc rối, mặt và ngực đầy tinh dịch, đùi mở rộng với chất trắng đang chảy ra. Cơ thể cô vẫn còn run nhẹ vì những cơn cực khoái liên tục. Khánh đứng ngoài lớp kính phụ, hai tay buông thõng, khuôn mặt trắng bệch. Còn ba tên kia thì đứng thở dốc, vẻ mặt vừa thỏa mãn vừa chưa muốn dừng.
Không khí trong căn phòng kính lúc này chỉ còn tiếng thở nặng và tiếng nhỏ giọt của chất dịch rơi xuống giường.