Chị em họ
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chị em họ
Tác Giả: S starlight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Lỗ Đít, Loạn Luân, Truyện Les, Truyện Sex Người Lớn
Ngày Cập Nhật : 06/06/2026
Chương 1: Cuộc Gặp Lại Sau Mưa
Mưa Sài Gòn tháng Năm rơi không ngớt, những hạt nước mỏng manh đập vào mái hiên tạo nên một bản giao hưởng đều đều, buồn man mác. Ngôi nhà cũ hai tầng ở quận Phú Nhuận, vốn im lìm nhiều năm, hôm nay bỗng chốc trở nên chật hẹp hơn khi hai người con gái bước chân vào cùng một lúc.
Lan Anh đẩy cửa bước trước, vali kéo lướt trên sàn gạch hoa cũ kỹ kêu lạo xạo. Cô cao ráo, dáng người cân đối với đôi chân dài khỏe khoắn từ những năm tháng tập võ và bơi lội. Tóc đen dài buộc cao gọn gàng, để lộ gương mặt thanh tú nhưng toát lên vẻ mạnh mẽ. Đôi mắt sâu, hàng lông mày sắc, nụ cười thường trực trên môi luôn mang chút kiêu ngạo nhẹ nhàng. Hai mươi tuổi, năm thứ ba đại học Kinh tế, Lan Anh đã quen với việc tự quyết định mọi thứ trong cuộc sống.
Cô quay lại, giọng ấm áp:
“Thư vào đi. Đừng đứng ngoài mưa nữa, ướt hết rồi.”
Minh Thư đứng ở bậc thềm, tay ôm chặt chiếc ba lô cũ, mái tóc dài ướt sũng dính vào má. Cô bé hơn Lan Anh hai tuổi, nhưng trông nhỏ nhắn hơn nhiều. Da trắng hồng như sữa, đôi mắt to tròn long lanh, hàng mi dài run run mỗi khi e thẹn. Thân hình mảnh mai, vai hơi khép lại theo thói quen nhút nhát. Lớp 12, sắp thi đại học, Minh Thư là kiểu con gái ngoan ngoãn, ít nói, luôn cúi đầu khi ai đó nhìn lâu.
“Dạ… em vào đây chị,” giọng Thư nhỏ nhẹ, gần như tan vào tiếng mưa.
Chúng là chị em họ – con của hai người anh em ruột. Thời thơ ấu, hai cô bé từng chơi đùa bên nhau ở quê, nhưng sau khi gia đình mỗi người chuyển đi, chúng ít gặp mặt. Mười năm trôi qua. Giờ đây, hoàn cảnh éo le khiến cả hai phải ở chung nhà này: bố mẹ Lan Anh đi công tác dài hạn nước ngoài, còn bố mẹ Minh Thư phải về quê chăm ông bà nội đột ngột ốm nặng. Ngôi nhà của bà nội để lại trở thành nơi trú ngụ chung.
Lan Anh nhìn em họ cởi đôi giày ướt, đôi chân trắng muốt run nhẹ vì lạnh. Một cảm giác lạ lùng thoáng qua trong lòng cô – không phải là sự quan tâm của người chị họ thông thường. Đó là một thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, khiến tim cô đập lệch một nhịp.
“Phòng em là cái bên phải, cạnh phòng chị,” Lan Anh nói, giọng dịu dàng hơn thường lệ. “Tủ lạnh có nước, chị mua sẵn ít trái cây. Tối nay chị nấu gì đó đơn giản nhé.”
Minh Thư gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt chị. Từ khi bước vào nhà, cô cảm nhận rõ một mùi hương thoang thoảng từ người Lan Anh – mùi xà phòng nam tính pha lẫn hương da thịt ấm áp. Mùi ấy khiến má Thư nóng bừng lên không hiểu sao. Cô tự trách mình: Chị họ thôi mà. Sao mình lạ vậy?
Buổi tối đến nhanh. Mưa vẫn rơi. Lan Anh mặc chiếc áo thun rộng, quần short thể thao, đứng trong bếp xào rau. Minh Thư ngồi ở bàn ăn, hai tay đan vào nhau, mắt lén nhìn bóng lưng chị. Chị cao hơn, vai rộng hơn, cử chỉ làm bếp mạnh mẽ nhưng lại rất khéo. Thư cảm thấy an toàn lạ lùng, nhưng đồng thời cũng có một nỗi bồn chồn khó tả.
“Chị… lâu rồi mình không gặp nhau,” Thư lên tiếng, cố gắng phá tan sự im lặng.
Lan Anh quay lại, mỉm cười. Đôi mắt chị ánh lên dưới ánh đèn vàng ấm.
“Ừ, mười năm. Hồi đó em còn hay khóc nhè vì chị trêu. Giờ lớn rồi, xinh thế này.”
Lời khen khiến Minh Thư đỏ mặt. Cô cúi đầu, tay siết chặt mép váy. Tim đập thình thịch. Chị nói em xinh… Sao tim mình lại run vậy?
Bữa ăn diễn ra trong không khí vừa gần gũi vừa xa lạ. Lan Anh kể về trường đại học, về những chuyến đi chơi, về những người bạn. Thư chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng cười ngại ngùng. Đôi khi ánh mắt hai người chạm nhau qua bàn ăn, và cả hai đều nhanh chóng nhìn đi chỗ khác. Không khí có gì đó đặc quánh, dù chưa ai nói ra.
Đêm khuya, khi Minh Thư đã nằm trong phòng, kéo chăn kín đến cằm, cô vẫn không ngủ được. Tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ. Phòng chị bên kia tường mỏng, thỉnh thoảng có tiếng chuyển mình nhẹ. Thư nhắm mắt, nhưng hình ảnh Lan Anh lúc đứng trong bếp, mồ hôi lấm tấm trên cổ, lại hiện về rõ mồn một.
Chị là chị họ… Mình không được nghĩ linh tinh.
Còn bên kia tường, Lan Anh nằm ngửa, tay đặt sau gáy, mắt mở to nhìn trần nhà. Cô hít sâu. Mùi hương dịu dàng từ phòng em thoảng sang – mùi sữa tắm trẻ con, mùi tóc sạch. Một cơn nóng lạ chạy dọc sống lưng.
Cô lắc đầu, tự cười nhạt.
Chỉ là em họ thôi. Đừng có nghĩ bậy, Lan Anh.
Nhưng trong bóng tối, ngọn lửa cấm kia đã bắt đầu le lói, dù cả hai vẫn chưa nhận ra.