Chị em họ

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chị em họ

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 06/06/2026

Chương 2: Ánh Sáng Tối Và Ngọn Lửa Le Lói

Sáng hôm sau, không khí trong nhà vẫn còn vương mùi mưa đêm qua. Minh Thư thức dậy sớm, khuôn mặt còn ngái ngủ. Cô đứng trước gương trong phòng tắm, nhìn chính mình. Đôi má vẫn còn ửng hồng từ những suy nghĩ lung tung đêm qua. Khi thay đồ, Thư nhận ra núm vú mình đang căng cứng một cách lạ lùng, dù phòng không lạnh. Một cảm giác nhạy cảm, tê tê lan tỏa mỗi khi áo chạm vào. Cô cắn môi, tự trách mình: Mình bị sao vậy? Chỉ vì ở chung nhà với chị họ thôi mà…

Lan Anh cũng không ngủ ngon. Cô ngồi dậy, cơ thể nóng ran. Giữa hai chân, một chút ẩm ướt đã xuất hiện từ những giấc mơ mơ hồ mà cô không dám nhớ rõ. Cô mặc áo ba lỗ ôm sát và quần short, cố gắng giữ vẻ bình thường khi bước ra phòng khách.

“Em dậy rồi à?” Lan Anh mỉm cười, giọng ấm áp nhưng ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút trên đôi môi hồng của Minh Thư. “Hôm nay trời nắng đẹp. Chị nghĩ mình đi xem phim đi, lâu rồi chị chưa rủ em đi chơi. Có bộ phim tình cảm mới hay lắm, em thích không?”

Minh Thư ngập ngừng, tim đập nhanh. Cô gật đầu, giọng nhỏ:

“Dạ… em đi cùng chị.”

Buổi chiều, hai cô gái cùng ra rạp. Lan Anh mặc áo sơ mi trắng rộng tay, quần jeans ôm gọn lấy đôi chân dài. Minh Thư mặc váy liền nhẹ nhàng, màu pastel dịu dàng, tóc xõa vai. Trong xe, không khí chật hẹp khiến mùi hương của nhau dễ dàng len lỏi. Lan Anh ngửi thấy mùi tóc thơm của em, còn Minh Thư lại cảm nhận rõ hơi ấm từ vai chị lan sang.

Trong rạp phim, ánh sáng mờ ảo. Họ chọn hàng ghế cuối cùng, tương đối vắng. Phim bắt đầu, nhưng cả hai khó lòng tập trung. Cảnh phim lãng mạn hiện lên – một nụ hôn sâu. Lan Anh vô tình đưa tay đặt lên tay vịn chung. Ngón tay cô chạm nhẹ vào mu bàn tay Minh Thư.

Cả hai đều giật mình.

Da thịt chạm nhau chỉ một giây, nhưng cảm giác như điện giật. Minh Thư rùng mình, một dòng nước nóng bất ngờ rỉ ra từ nơi sâu thẳm nhất giữa hai chân cô. Cô siết chặt đùi, cố kìm nén hơi thở. Núm vú căng tức hơn, cọ vào lớp vải mỏng khiến cô xấu hổ đến mức muốn khóc. Sao chỉ chạm tay thôi mà em lại… ướt thế này? Chị là chị họ mà…

Lan Anh cũng không khá hơn. Cảm giác mềm mại, mát lạnh từ da em khiến cô nóng ran toàn thân. Cô không rút tay lại ngay, mà để ngón tay khẽ vuốt nhẹ dọc mu bàn tay Minh Thư, như vô tình. Tim chị đập mạnh. Giữa chân chị cũng bắt đầu ẩm ướt, khao khát một cách khó chịu. Em bé nhà chị… sao da lại mềm thế này? Mình đang nghĩ gì vậy?

Minh Thư không rút tay đi. Cô để mặc ngón tay chị khẽ lướt qua, từng cái chạm như dòng điện chạy dọc sống lưng. Trong bóng tối rạp phim, hơi thở cả hai trở nên nặng nề hơn. Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt Lan Anh, làm nổi bật đường quai hàm sắc sảo và đôi môi đầy đặn. Thư lén nhìn chị, lòng dâng trào một nỗi khao khát lạ lùng mà cô chưa từng biết tên.

Khi phim kết thúc, cả hai bước ra ngoài trong im lặng. Trời đã tối. Trên đường về, Lan Anh lái xe chậm hơn thường lệ. Không khí trong xe đặc quánh, căng thẳng tình dục đang dần hình thành dù chưa ai dám thừa nhận.

Về đến nhà, Lan Anh đóng cửa lại. Tiếng khóa cửa vang lên như một lời tuyên bố.

Minh Thư vừa cởi giày xong, còn đang cúi xuống thì Lan Anh không thể kiềm chế thêm nữa. Chị bước tới một bước dài, tay nắm lấy vai em, xoay người Minh Thư lại. Ánh mắt Lan Anh tối sầm vì dục vọng.

“Thư…” Giọng chị khàn khàn, đầy kìm nén.

Không chờ em trả lời, Lan Anh cúi xuống, cưỡng hôn Minh Thư một cách mạnh mẽ nhưng không thô bạo. Đôi môi nóng bỏng của chị ép chặt lấy đôi môi mềm mại, run rẩy của em. Nụ hôn ban đầu mang tính chiếm hữu rõ rệt – lưỡi chị khẽ cạy mở môi em, tìm kiếm, quấn quýt. Minh Thư kêu nhỏ trong cổ họng, đôi chân mềm nhũn, nhưng không đẩy chị ra. Thay vào đó, cô vô thức nắm lấy vạt áo chị, để mặc nụ hôn ngày càng sâu.

Hơi thở nóng hổi hòa quyện. Lan Anh một tay giữ gáy em, tay kia siết nhẹ eo Thư, kéo sát cơ thể mình vào. Cô cảm nhận rõ ngực em đang phập phồng, núm vú căng cứng cọ qua lớp vải. Giữa hai chân chị càng ướt hơn, khao khát được chạm vào em.

Minh Thư đầu óc quay cuồng. Mùi hương của chị bao trùm lấy cô. Cơ thể nóng ran, nước dâm rỉ ra nhiều hơn, thấm ướt quần lót. Cô xấu hổ tột độ, nhưng khoái cảm từ nụ hôn lại khiến cô không thể dừng lại. Chị… chị họ mình… sao lại ngọt thế này?

Lan Anh rời môi ra một chút, trán tựa vào trán em, thở dốc:

“Chị… không nhịn được nữa. Em có ghét chị không?”

Minh Thư chỉ biết lắc đầu, mắt long lanh nước, môi đỏ ửng vì nụ hôn vừa rồi. Cơ thể cô đang run lên vì khao khát và sợ hãi xen lẫn.

Ngọn lửa cấm đã bùng lên, không thể dập tắt dễ dàng.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất