Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

Cảnh báo NTR. Đã full 145 chương.

Thể loại: Vợ ngoại tình – gái xinh X ông già bẩn thỉu – mẹ vợ X con rể

Người ta hay nói: đàn bà càng bảo thủ trong chuyện chăn gối với chồng bao nhiêu, thì khi đã ngoại tình sẽ dâm đãng và đĩ điếm với nhân tình bấy nhiêu.

Một cặp vợ chồng trẻ đang hạnh phúc, người chồng quyết định đón chú ruột mắc bệnh tâm thần của mình từ quê lên để chăm sóc. Một người đàn ông tâm thần với vẻ bề ngoài ghẻ lở gớm ghiếc lại còn nổi 2 cục bứu ở cổ trông thật buồn nôn, nhưng ông ta lại sở hữu cái của quý khổng lồ. Mọi chuyện sẽ ra sao khi mà người chồng bị yếu sinh lý và phải đi công tác liên tục, để cho cô vợ xinh đẹp của mình chăm sóc ông chú điên khùng… chuyện gì đến sẽ đến, tuy nhiên nó không đơn giản chỉ là cháu dâu ngoại tình với chú của chồng, nó còn nhiều bí mật phía sau nữa…

Như thường lệ, em sẽ đăng dần lên, bác nào đọc sớm LH: telegram: Cuulongdiquan123 hoặc fb Cửu Long Di Quan (hình đại diện con chó trắng).

Chương 1: Người Vợ Xinh Đẹp Của Tôi

Tôi tên là Thế Quân, hiện đang là một cảnh sát hình sự. Hiện tại, tôi đang giữ chức vụ trưởng phòng điều tra hình sự thuộc đội cảnh sát của thành phố, năm nay tôi vừa tròn 28 tuổi.

Tuy tuổi đời còn khá trẻ, nhưng để chễm chệ ngồi được lên cái ghế vị trí cao như ngày hôm nay, tôi tuyệt đối không hề dựa dẫm vào gốc bự hay thế lực gia đình chống lưng, mà trái ngược hoàn toàn, hoàn cảnh nhà tôi từ thuở bé đã thuộc diện nghèo rớt mồng tơi.

Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo. Mẹ mất sớm, bố một mình cảnh gà trống nuôi con, chắt bóp từng đồng cho tôi ăn học. Vì sợ tôi chịu cảnh dì ghẻ con chồng, ông quyết định ở vậy suốt đời. Những tưởng khi tôi tốt nghiệp, đi làm và nhận tháng lương đầu tiên là lúc bố được hưởng phúc, thì nghiệt ngã thay, ông đột ngột qua đời vì ung thư.

Suốt thời gian tôi học trường cảnh sát, bố đã biết mình mắc bệnh nhưng cắn răng giấu nhẹm để dành tiền gửi lên thành phố cho tôi. Những lần tôi thấy ông bất thường, ông đều gạt đi, bảo chỉ là cảm mạo lặt vặt. Thực ra nếu điều trị sớm, ông đã có cơ hội sống tiếp, nhưng vì tương lai của tôi, ông đã bỏ qua “thời điểm vàng”. Đến khi tôi phát hiện ra thì đã là giai đoạn cuối. Sau nửa tháng nằm viện, bố trút hơi thở cuối cùng. Hình ảnh cuối cùng ông nhìn thấy là đứa con trai duy nhất trong bộ cảnh phục nghiêm trang, đứng chào điều lệnh giữa hai hàng nước mắt để tiễn biệt ông.

Bố mất, tôi trở thành mồ côi bơ vơ. Suốt những năm đại học, vì gia cảnh nghèo khó, ăn mặc tuềnh toàng nên tôi cũng chẳng có lấy một mảnh tình vắt vai.

Sau khi tốt nghiệp, tôi lao vào công việc để trốn tránh nỗi đau mất người thân. Vì không còn vướng bận gia đình, tôi làm việc cực kỳ liều mạng. Trải qua vài vụ án nghiêm trọng rúng động thành phố, tôi năm lần bảy lượt bị thương, có lần suýt chạm mặt tử thần. Với thành tích phá án lẫy lừng đi kèm những vết sẹo đầy mình, đồng nghiệp đặt cho tôi biệt danh là “Quân Liều”. Chỉ trong bốn năm, sự nghiệp của tôi thăng tiến nhanh chóng, đưa tôi lên vị trí lãnh đạo có tiếng trong đội.

Tôi đang đi bộ chầm chậm hướng về phía khu chung cư cao cấp nơi gia đình tôi đang sinh sống, cố gắng gạt phăng đi những dòng hồi tưởng đau đáu cứ lởn vởn trong đầu.

Lấy chìa khóa mở vặn cánh cửa gỗ quen thuộc, đập ngay vào mắt tôi là hình dáng một cô gái tuyệt đẹp, trên người đang đeo một chiếc tạp dề hoa văn nhã nhặn. Cô ấy vốn đang ngồi trên chiếc sô pha êm ái, vừa nghe tiếng động thấy tôi ló mặt về tới nhà liền lật đật đứng dậy bước vội ra cửa, ân cần lấy đôi dép đi trong nhà đặt sẵn dưới chân tôi, đồng thời đưa đôi bàn tay nõn nà vươn ra đỡ lấy chiếc áo cảnh phục tôi vừa mới cởi phăng ra. Còn nhìn về phía bàn ăn trong góc phòng, một bữa tối nóng hổi, thơm lừng và ngon lành đã được dọn sẵn tinh tươm.

Người con gái có vẻ ngoài vô cùng xinh đẹp và đảm đang này không ai khác chính là vợ tôi, cô ấy tên là Khánh Linh. Cô ấy nhỏ hơn tôi hai tuổi, năm nay vừa bước sang tuổi 26. Khắc họa về vợ tôi, đó là một cô gái sở hữu chiều cao lý tưởng 1m72, vóc dáng mình hạc xương mai cực kỳ thon thả, làn da trắng bóc, trơn láng mịn màng như da em bé vừa mới lọt lòng. Khuôn mặt cô ấy cực kì xinh đẹp, mang nhiều nét giông giống với nữ diễn viên nổi tiếng Tăng Thanh Hà, mà đến cả đường cong cơ thể cũng bốc lửa chẳng hề thua kém gì cô diễn viên kia. Điểm khác biệt duy nhất và cũng là thứ vũ khí chí mạng nhất, đó là cặp vú của Khánh Linh to mọng và nảy nở hơn rất rất nhiều, kích cỡ khủng lên đến tận size 36E. Cặp vú 36E đồ sộ đó lúc nào cũng trong trạng thái căng phồng dồn ép, tưởng chừng như chỉ chực chờ bung đứt tung hàng cúc chiếc áo ngủ mỏng manh. Kết hợp với mái tóc dài đen nhánh xõa xượi ngang bờ vai, cùng nụ cười hiền thục, dịu dàng đằm thắm, tất cả dung hòa lại tạo nên một sức hút ma mị, khiến cho bất cứ gã đàn ông nào có cơ hội chiêm ngưỡng qua cũng phải sững sờ kinh ngạc vì cô ấy quá mức xinh đẹp.

Một điều đặc biệt nữa, vợ tôi cũng là một cảnh sát, hơn thế nữa cô ấy còn được mệnh danh là hoa khôi nức tiếng gần xa của toàn bộ sở cảnh sát thành phố. Tuy nhiên, trong khi tôi đang công tác tại đội cảnh sát hình sự thuộc tổng cục, thì cô ấy lại làm việc ở phân cục tuyến dưới quản lý trực tiếp các khu vực. Dù mang tiếng là đều khoác áo công an nằm trong hệ thống chính quy, nhưng hai vợ chồng lại đầu quân cho hai cơ quan hoàn toàn khác biệt nhau.

Vị trí của cô ấy thuộc bộ phận hành chính, quanh năm không phải xông pha chuyên án hình sự nên công việc thảnh thơi hơn tôi gấp bội.

Tuy nhiên, đừng để vẻ ngoài đoan trang ấy đánh lừa. Bên trong thân hình cong vút ấy ẩn chứa một sức mạnh bùng nổ. Khánh Linh từng giành chức vô địch giải tán thủ của lực lượng cảnh sát thành phố. Những gã đàn ông lực lưỡng cũng từng bị cô ấy quật ngã chỉ bằng vài đòn cơ bản, trong số bại tướng đó có cả tôi – một trưởng phòng điều tra hình sự vốn có võ thuật thực chiến không hề tệ.

Hỏi ra mới biết, vợ tôi là con nhà nòi. Từ nhỏ cô ấy đã được rèn giũa, luôn có năng khiếu xuất chúng về thể thao, chưa kể gia đình vợ cũng có máu mặt và quan hệ rộng trong ngành. Ngặt nỗi, bố mẹ quá cưng chiều nên ép cô ấy phải làm nhân viên văn phòng cho an toàn, mỗi ngày chỉ giải quyết hồ sơ giấy tờ lặt vặt. Chuyện này khiến Khánh Linh ấm ức suốt thời gian dài. Thẳm sâu bên trong, cô ấy đam mê được trực tiếp điều tra trọng án, truy bắt tội phạm để thỏa mộng làm nữ cảnh sát oai phong, nhưng phận làm con, cô ấy đành nghe theo lệnh bố mẹ.

Mỗi lần đi làm, vợ tôi đều mặc đồng phục. Bộ cảnh phục rộng thùng thình giúp che bớt cặp vú khủng đang chực trào trước ngực. Nhưng khổ nỗi những chỗ khác lại quá lùng bùng, mặc vào trông rất kệch cỡm. Không còn cách nào khác, vợ tôi phải chuyển sang mặc thường phục có form dáng vừa vặn hơn. Thế nhưng, những bộ đồ ấy lại chẳng tài nào che đậy nổi cặp vú đồ sộ cứ nhô cao phồn thực rành rành. Mấy gã đồng nghiệp nam dù tiếp xúc nhiều đến mức chai sạn, nhưng cứ thừa lúc vợ tôi không để ý là lại lén lút dán mắt nhìn trộm. Chuyện này làm vợ tôi đau đầu, chiều nào về cũng cằn nhằn, còn tôi chỉ biết cười xòa trêu: trách ai được, chỉ trách ông trời ban cho em cặp vú to tròn và gợi cảm quá mà thôi.

Ở cơ quan hay khi tham gia tiệc xã giao, cô ấy cực kỳ hiếm khi cười đùa. Trong mắt mọi người, Khánh Linh là cô gái xinh đẹp nhưng lạnh lùng, tác phong nghiêm nghị. Chỉ khi đối mặt với tôi và bố mẹ, cô ấy mới chịu nở nụ cười.

Vợ tôi khi ngoài xã hội và lúc ở nhà là hai hình tượng đối lập, nhưng dù ở vỏ bọc nào, cô ấy vẫn toát lên vẻ đẹp rất riêng khiến người ta say đắm. Tôi nhớ dạo mình mới vào sở, Khánh Linh vẫn còn là sinh viên. Hai năm sau, cô ấy về sở làm việc với bản mặt lạnh te. Ngoại trừ công việc, chúng tôi hầu như chẳng bao giờ nói chuyện riêng, cho đến ngày cả hai cùng chung tổ công tác, nhận nhiệm vụ triệt phá một đường dây ma túy nguy hiểm.

Đến lúc thu lưới, một cuộc đấu súng ác liệt nổ ra. Trong khoảnh khắc hiểm nguy, tôi lao người hứng trọn viên đạn thay cho Khánh Linh. Trận đó tôi suýt chết, phải nằm viện hơn một tháng sau cuộc phẫu thuật.

Vì tôi mồ côi, không còn người thân chăm sóc nên cô ấy xung phong nhận trách nhiệm túc trực bên giường bệnh. Những ngày ở viện, cô ấy thường kể tôi nghe chuyện ngày xưa. Đổi lại, tôi cũng dốc bầu tâm sự về tuổi thơ và những ký ức tăm tối mà trước nay luôn giấu kín. Chúng tôi thấu hiểu rồi phải lòng nhau chỉ trong một tháng ngắn ngủi đó. Hơn một năm sau, hai đứa chính thức kết hôn.

Cũng vì dư chấn từ vụ án đẫm máu lần đó mà bố mẹ cô ấy lo sợ, họ dùng mọi mối quan hệ để điều chuyển cô ấy sang làm văn phòng. Chuyện này khiến Khánh Linh ấm ức suốt thời gian dài.

Dù biết gia cảnh tôi nghèo, bố mẹ vợ vẫn vui vẻ gả con gái cưng. Họ không có con trai nên coi tôi như con đẻ, đối xử cực kỳ tốt. Căn biệt thự chúng tôi đang ở cũng là do ông bà mua tặng. Với mức lương cảnh sát, dù ở vị trí cao, việc sở hữu bất động sản hàng chục tỷ đồng như thế này vẫn là giấc mơ xa vời nếu không có gia đình vợ hỗ trợ. Biết ơn ân tình đó, tôi tự hứa sẽ làm việc cẩn trọng hơn, không còn liều mạng như thời độc thân để giữ gìn hạnh phúc gia đình.

Vợ chồng tôi đã chung sống được một năm. Suốt thời gian qua, chúng tôi chưa từng to tiếng hay cãi vã. Mỗi khi có bất đồng, cả hai đều giữ bình tĩnh để ngồi lại tìm tiếng nói chung. Khánh Linh vốn được giáo dục nghiêm khắc nên rất đoan trang và giữ gìn bản thân. Đêm tân hôn khi thấy vệt máu trinh nguyên của cô ấy ở tấm trải giường, đời con gái của cô ấy đã trao trọn cho tôi, một niềm hạnh phúc và tự hào tột cùng đối với tôi.

Tuy nhiên, tần suất sinh hoạt vợ chồng của chúng tôi khá thưa thớt, thường nửa tháng hoặc cả tháng mới gần gũi một lần. Nguyên nhân một phần do di chứng từ lần tôi bị trúng đạn ở bụng dưới, ảnh hưởng đến tuyến tiền liệt và chức năng sinh lý. Dù vẫn có thể duy trì cuộc vui nhưng tôi không còn nhiều hứng thú hay khoái cảm dạt dào, đôi khi chỉ làm như trả bài cho xong nghĩa vụ.

Khánh Linh cũng thuộc tuýp phụ nữ cổ điển, chưa bao giờ chủ động đòi hỏi. Trong chuyện chăn gối, cô ấy khá bảo thủ và chỉ chấp nhận tư thế truyền thống.

Thông thường, hễ lúc nào tôi hứng tình muốn làm, thì cô ấy sẽ ngoan ngoãn nằm ườn ra chiều chuộng. Tuy nhiên, trong cái chuyện quan hệ tình dục này, cô ấy lại tỏ ra khá là cổ hủ và bảo thủ. Hai đứa quanh đi quẩn lại chỉ áp dụng độc nhất một tư thế làm tình truyền thống cổ điển là nam nằm trên nữ nằm dưới đè bẹp lên nhau, hơn nữa mỗi lúc hành sự toàn phải kéo chăn trùm kín mít lên tận cổ. Địt nhau không biết bao nhiêu chục hiệp như vậy, thế mà tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay duy nhất có một lần được tận mắt nhìn thấy cái cảnh con cặc của tôi đâm ngập vào cái lồn của cô ấy, còn lại phần lớn thời gian giao hoan đều là những màn thao tác móc cua, chịch choạc mờ ám diễn ra ở bên trong lớp chăn dày cộm. Chưa dừng lại ở đó, vợ tôi còn nhất quyết không cho tôi bật công tắc đèn, nên cơ bản những trận làm tình đầy nhục dục của chúng tôi đều được hoàn tất từ A đến Z trong một không gian bóng tối tối om như hũ nút.

Nếu để nói một câu chân thành, thì đến tận cái thời điểm hiện tại này đây, tôi vẫn mù tịt chẳng biết cái lồn của vợ trông ngang dọc ra làm sao, còn cái lỗ đít của cô ấy thì lại càng nằm ngoài vùng phủ sóng, chưa từng một lần được liếc qua. Thậm chí đến cả cơ thể khỏa thân trần trụi của cô ấy, tôi còn chưa được bóc mẽ, chiêm ngưỡng một cách tường tận rõ nét. Nguyên do một phần là do tôi chẳng hề lên tiếng yêu cầu đòi hỏi, phần nữa là vì bản tính khi ở nhà cô ấy cũng cực kỳ kín đáo, thùy mị, dẫu có ở nhà chăng nữa thì cô ấy cũng chẳng bao giờ ăn mặc hớ hênh hay hở hang cho người ta ngắm.

Đã tròn một năm kể từ ngày cưới nhưng chúng tôi vẫn chưa có con. Cơ quan tổ chức khám sức khỏe định kỳ hằng năm, kết quả cho thấy cả hai hoàn toàn khỏe mạnh, hệ thống sinh sản vẫn hoạt động bình thường.

Chẳng qua do tần suất chịch nhau quá ít, lại không đều đặn nên Khánh Linh chưa dính bầu. Địt nhau ít thì xác suất mang thai chắc chắn sẽ thấp, có lẽ những lần làm tình ít ỏi đó đều rơi vào ngày an toàn mất rồi.

Quan điểm của chúng tôi rất thoáng, nếu có thai thì sinh, còn chưa có cũng chẳng cần vội. Hiện tại công việc của cả hai đều bận rộn, chúng tôi muốn tập trung xây dựng sự nghiệp, tuổi đời còn trẻ nên không gấp gáp chuyện nối dõi.

Khánh Linh cũng nghĩ như thế. Theo cô ấy, sinh đẻ sẽ để lại vết rạn da, nội tiết thay đổi làm cơ thể phát tướng, ảnh hưởng đến vóc dáng hiện tại. Cô ấy muốn đợi ngoài 30 tuổi mới tính, để tận hưởng thêm vài năm thanh xuân. Mỗi khi đồng nghiệp hay bố mẹ hỏi han, chúng tôi đều lấy lý do bận rộn để lấp liếm cho xong chuyện.

Dù số lần tôi làm tình với Khánh Linh không nhiều, nhưng lần nào phản ứng của cô ấy cũng cực kỳ mãnh liệt. Bên dưới chảy rất nhiều nước lồn, toàn thân co giật thấy rõ. Thế nhưng ngoại trừ lần đầu phá trinh vì đau mà rên rỉ, những lần sau cô ấy chỉ mở miệng thở dốc, rất hiếm khi phát ra tiếng động. Có lẽ cơ thể cô ấy cũng mang sự kìm nén y hệt như tính cách lạnh lùng vốn có.

Có điều mãi một khoảng thời gian rất rất lâu sau này tôi mới chua xót nhận ra mình đã lầm to… con người thật sự của cô ấy khi trên giường khác hoàn toàn…

“Anh mau cất đồ rồi vào rửa tay ăn cơm đi…”

Tiếng vợ cắt ngang dòng hồi tưởng khiến tôi sực tỉnh, nhận ra mình đã vào nhà từ lúc nào. Tôi rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn. Những món cô ấy nấu trình bày rất tinh tế, vị đậm đà hơn hẳn sơn hào hải vị ngoài nhà hàng.

Vì gia giáo nhà vợ nghiêm, Khánh Linh sở hữu mọi kỹ năng xuất sắc. Ở xã hội hiện đại, cô ấy đúng nghĩa “ra đường làm bà hoàng, về nhà làm dâu đảm”.

“Hôm nay anh mệt lắm đúng không? Sắc mặt hốc hác quá. Đợi qua đợt này, anh nhớ xin nghỉ phép nhé…” Khánh Linh xót xa gắp cho tôi cái đùi gà. Cô ấy âm thầm quan sát và tự hào vì chồng mình có ý chí, đi lên bằng thực lực để giữ vị trí trưởng phòng trẻ nhất tỉnh.

“Anh không mệt đâu…” Tôi cười gượng, khẽ vặn mình. Thật lòng, toàn thân dưới đang nhức nhối vì vụ án giết người giấu xác điều tra ròng rã bấy lâu chưa có manh mối.

“Ăn xong em sẽ mát xa cho anh.” Tình trạng rệu rã của tôi không qua mắt được vợ, cô ấy ân cần múc thêm bát canh bồi bổ.

Thực tế, tôi liều mạng cày cuốc là để giữ thể diện. Từ khi cưới, vì căn biệt thự là tiền của bố mẹ vợ nên thiên hạ không ngừng mỉa mai tôi là kẻ chui gầm chạn, bám váy vợ. Bố mẹ vợ định mua thêm ô tô xịn nhưng tôi từ chối. Tôi dốc sức làm việc chỉ để chứng minh năng lực và sự tự tôn.

Ăn xong, tôi nằm sấp xuống nệm cho vợ xoa bóp. Đừng nhìn dáng vẻ thục nữ mà lầm, Khánh Linh là dân học võ chuyên nghiệp nên sức tay rất nặng đô. Mỗi lần cô ấy xuống tay, tôi cảm giác thớ thịt như muốn đứt lìa. Nhưng vì tự trọng, tôi không rên rỉ mà toàn giả vờ đang “phê pha”, khiến cô ấy không biết tôi đang đau nhức.

Lúc này, vợ tôi mặc bộ đồ ngủ dáng suông, bên trong vẫn mặc nội y chỉn chu. Vợ tôi cực kỳ bảo thủ, dù ở nhà cũng tuyệt đối không bao giờ thả rông vòng một.

Khi cô ấy khom người, dùng cùi chỏ miết dọc xương sống cho tôi, cặp vú nặng trĩu rủ xuống, tì sát vào tấm lưng trần. Da lưng tôi cảm nhận rõ mồn một hai núm vú mềm mại đang cọ xát qua lớp vải.

Dù rằng ngay khoảnh khắc ấy trong lòng đã dấy lên một chút hưng phấn, nhưng nó không đủ mạnh để bùng cháy rực rỡ, thậm chí còn hèn mọn đến mức không đủ để làm con cặc của tôi giật mình cửng lên được. Dạo gần đây tôi bị vắt kiệt sức lực quá đỗi mệt mỏi, thể xác lẫn tinh thần đều trong trạng thái rã rời khô héo, nên hoàn toàn chẳng còn tâm trí nhàn rỗi nào để tơ tưởng đến chuyện giường chiếu dục vọng khác. Có thể nói, dạo này ngoài sự gắn kết gia đình ra, tôi đã trở thành một cỗ máy gạt bỏ tất cả, là một người đàn ông đặt sự nghiệp và công danh lên vị trí hàng đầu.

Chẳng biết hai mí mắt đã díp lại từ lúc nào, tôi cứ thế nằm sấp im lìm trên giường lịm đi, chìm vào giấc ngủ thiếp đi không biết trời trăng mây đất gì. Dù lực mát xa, tẩm quất của vợ tôi giáng xuống có hơi đau nhức, nhưng những cơn đau tê tái đó chẳng thể cản nổi cơn buồn ngủ đang ập đến, ngăn tôi chìm sâu vào cõi mộng.

Do đặc thù nghề nghiệp phải giữ đầu lạnh, tôi không bao giờ ngủ sâu giấc, thường xuyên chập chờn nửa tỉnh nửa mê. Tôi bị suy nhược thần kinh nhẹ. Dẫu có nghỉ phép ngủ bù nguyên ngày, não bộ thực chất cũng chẳng được nghỉ ngơi là bao.

Trong cơn mê man, tôi vẫn cảm nhận được vợ đang cởi bỏ quần áo cho mình rồi kéo chăn đắp cẩn thận. Chỉ là suốt quá trình đó, tôi nghe rõ tiếng cô ấy thở dài não nuột đến ba lần.

Chẳng biết đã ngủ bao lâu, tôi rơi vào một giấc mộng quái đản. Tôi nghe văng vẳng tiếng rên rỉ đê mê của một người đàn bà. Âm thanh mờ ảo nhưng quen thuộc đến rùng mình, rất giống giọng của Khánh Linh. Tôi cố mở mắt để nhìn rõ nhưng hàng mi như bị dán chặt. Hiện tượng bóng đè này tôi đã gặp nhiều lần: ý thức tỉnh táo nhưng cơ thể không cử động được. Vùng vẫy một hồi không kết quả, tôi đành buông xuôi. Tiếng rên rỉ dâm đãng nhỏ dần rồi biến mất, tôi lại chìm sâu vào giấc ngủ li bì.

Sáng dậy ngẫm lại, đó chỉ là giấc mơ vớ vẩn. Khánh Linh khi nằm trên giường không bao giờ biết rên rỉ kiểu đó. Bản thân tôi đút cặc vào lồn làm tình bao nhiêu lần cũng chưa từng nghe thấy tiếng lả lơi nào từ cô ấy, nên người đàn bà trong mơ là ai thì có trời mới biết.

Có lẽ tôi bị ám ảnh bởi thằng Phú – chuyên viên thẩm định văn hóa phẩm đồi trụy ở cơ quan. Thằng ranh này hay có tật đợi lúc không có phụ nữ là bật loa hết cỡ tiếng phim sex đang thẩm định. Nhờ nó mà tai tôi đã kinh qua đủ loại tiếng rên rỉ của phụ nữ trên đời. Tuy mấy âm thanh đó có làm đũng quần tôi phản ứng đôi chút, nhưng rồi cũng nhanh chóng tụt hứng. Dạo nọ thằng Phú nghỉ phép, lãnh đạo tống tôi sang thế chỗ làm người thẩm định phim đen suốt một tháng. Lượng phim tôi phải xem lên đến hàng ngàn bộ, nên giờ hễ thấy cảnh nóng là não bộ tôi tê liệt, chai sạn cảm xúc luôn rồi.

Sáng hôm sau, khi nắng đã rọi thẳng vào mặt, tôi uể oải tỉnh dậy. Quờ tay sang bên cạnh thì thấy Khánh Linh đã dậy từ lâu. Tôi đã sớm thích nghi với nhịp sống này; vì công việc bận rộn nên dạo này tôi thường ngủ sớm và dậy muộn vào trưa trật, nhưng lúc nào mở mắt ra cũng thấy thiếu ngủ, cơ thể mệt mỏi.

Nhưng nhịp sinh học của Khánh Linh thì hoàn toàn trái ngược. Công việc hành chính nhàn rỗi giúp cô ấy luôn tràn đầy năng lượng. Cộng với thói quen dậy sớm tập võ từ nhỏ, Linh thường dậy trước tôi khoảng một hai tiếng. Khoảng thời gian đó cô dùng để chuẩn bị bữa sáng tươm tất cho tôi, rồi tranh thủ xuống phòng tập dưới hầm để múa quyền và tập yoga.

Căn biệt thự của chúng tôi có ba tầng nổi và một tầng hầm kiên cố. Phòng tập của Khánh Linh được bố trí ngay dưới hầm, trang bị đủ mọi loại máy móc đắt tiền, có cả khu vực tập yoga và sàn gỗ khiêu vũ bóng loáng.

Có thể nói, không gian dưới lòng đất đó là “thánh địa” riêng của vợ tôi. Bản thân tôi vốn không có thói quen siêng năng tập gym, mà thực tế cũng chẳng tìm đâu ra thời gian rảnh. Dẫu có rảnh rang đôi chút, sự mệt mỏi từ công việc cũng đã vắt kiệt sức lực, khiến tôi không còn tâm trí nào để vận động tay chân thêm nữa.

Khánh Linh rất giỏi võ và dẻo dai nhờ tập yoga lâu năm. Dù rèn luyện cường độ cao nhưng cơ thể cô ấy vẫn giữ được nét kiều diễm, không bị nổi múi thô kệch hay quá cơ bắp.

Nếu nhìn lướt qua, cô ấy mang dáng vẻ của một tiểu thư mong manh cần che chở. Thế nhưng khi lột bỏ lớp quần áo, vóc dáng cô ấy đạt tỷ lệ vàng cực chuẩn. Với chiều cao mét bảy diện bộ đồ tập bó sát, từng đường cong nảy lửa phô bày trọn vẹn sự quyến rũ. Đập vào mắt người nhìn là cặp vú đẫy đà, phồn thực, đội lớp vải lên thành một đường cong đồ sộ hằn rõ mồn một.

Quỹ thời gian buổi sáng của Khánh Linh, ngoài lúc bận rộn trong bếp, phần lớn cô ấy đều đóng cửa tu luyện trong phòng tập dưới hầm.

Ngày nào đi làm về, việc đầu tiên tôi làm là ăn rồi lăn ra ngủ lấy sức. Nếu có thời gian rảnh, tôi cũng chôn chân trong phòng làm việc để tra cứu tài liệu án mạng. Tôi đích thị là một thằng cuồng công việc. Tính ra từ lúc thuê thợ thi công xong phòng tập đến nay, tôi gần như chưa bao giờ đặt chân xuống cái phòng gym dưới tầng hầm đó.

“Chồng ơi, mau rửa mặt rồi xuống ăn sáng đi anh…”

Khi tôi vừa bước ra khỏi phòng ngủ thì đụng mặt Khánh Linh đang đi lên lầu. Cô ấy nở nụ cười nhẹ nhàng. Lúc này mồ hôi cô ấy nhễ nhại, chắc vừa kết thúc buổi tập dưới hầm, hai gò má vẫn còn ửng đỏ quyến rũ. Trên người cô ấy vẫn diện bộ đồ tập bó sát tôn dáng, chỉ bị chiếc tạp dề quấn ngang hông che khuất một phần thân dưới.

“Ừm…” Tôi giơ tay dụi dụi đôi mắt vẫn còn kèm nhèm buồn ngủ rồi lết đôi dép từ từ bước rầm rập xuống lầu. Tầng trệt của khu biệt thự nhà chúng tôi được phân chia bao gồm phòng khách rộng rãi, khu vực nhà bếp nấu nướng, phòng ăn tiện nghi và một phòng ngủ riêng biệt dành cho khách khứa tá túc. Tầng hai ở trên là không gian riêng tư thân mật của tôi và vợ, khu vực này bao gồm phòng ngủ chính siêu bự, phòng thay đồ ngập tràn quần áo các thứ. Còn lên tới tầng ba thì đó là giang sơn nơi làm việc yên tĩnh, lưu trữ hồ sơ các kiểu. Cách thiết kế bài trí không gian như này giúp mọi sinh hoạt không bị ai làm phiền ai. Khi nào có khách khứa bạn bè đến chơi ngủ lại sẽ tống xuống ngủ ở tầng trệt, hoàn toàn không ảnh hưởng gây ồn ào gì đến hai vợ chồng tôi đang hú hí ở tầng hai.

“Chồng à, tiến độ vụ án mạng dạo này điều tra ra sao rồi anh?” Bên bàn ăn được bày biện tươm tất, Khánh Linh cẩn thận bê phần ăn sáng nóng hổi đặt ngay ngắn trước mặt tôi rồi chống cằm đảm đang hỏi chuyện. Lúc này tôi để ý sắc mặt cô ấy vẫn đỏ ửng đầy sức sống như vậy, có vẻ như sau khi vừa vã mồ hôi tập gym xong là cô ấy đã phải lập tức xắn tay áo lao vào bếp bắt tay vào công cuộc chuẩn bị bữa sáng cho tôi ngay, xoay vần bận bịu lăng xăng suốt cả một buổi sáng chẳng hề ngơi tay phút nào.

“Vẫn giậm chân tại chỗ cũ em ạ, hướng điều tra của cả đội đã bị tắc, mà khốn nỗi sếp lớn ở trên bộ thì cứ gọi điện hối thúc dữ quá, haizz…” Tôi vừa cắm cúi nhai nhồm nhoàm đồ ăn vừa ngao ngán đáp lời, dứt lời lại buông lỏng tự vô thức bật ra một tiếng thở dài thườn thượt.

“Chồng à, nếu không cáng đáng nổi nữa thì anh nộp đơn xin thuyên chuyển sang bộ phận hành chính đi. Giống như em vậy, công việc nhàn hạ hơn, anh cũng không cần trần mình ở tuyến đầu hình sự nguy hiểm nữa…”

Khánh Linh vòng tay ôm lấy rồi ngồi sát cạnh tôi thủ thỉ, tay tỉ mỉ vuốt lại vạt áo cho chồng.

“Làm việc ở vị trí nào mà chẳng mệt. Anh là đàn ông, tranh thủ lúc còn trẻ thì phải nỗ lực vươn lên. Không sao đâu, anh gánh được. Thôi anh đi làm đây… Hôm nay anh phải đi sớm để chuẩn bị tài liệu báo cáo giao ban.”

Miệng vẫn còn nhét miếng bánh sandwich to tướng, tôi ậm ờ đáp rồi vội vàng đứng dậy khoác áo. Bình thường giờ hành chính là chín giờ sáng, nhưng tôi luôn tự giác đến cơ quan từ bảy giờ, sớm nhất phòng và cũng là người tan làm muộn nhất. Thái độ làm việc bạt mạng này chính là bàn đạp giúp tôi thăng tiến nhanh đến vậy.

“Vâng, anh ra đường lái xe đi cẩn thận nhé, trưa bận mấy thì bận cũng nhớ phải kiếm gì bỏ bụng ăn cơm đúng giờ đó…” Khánh Linh vòng tay qua cổ thắt lại chiếc cà vạt ngay ngắn cho tôi, vuốt ve chỉnh lại cổ áo sơ mi phẳng phiu rồi cất giọng êm ái dịu dàng dặn dò.

3.6 30 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
17 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đãcvbh

Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi

Ông già DBSM

Tác giả rep tn fb hộ

Ryan

Bộ này có bán k vậy

Halogen

Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?

Bhh

Cho xin với bạn

Zork

Cho xin với

PangAchiu

Cho xin truyện full với bạn ơi

salah

có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy