Vỡ Nát – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vỡ Nát – Update Chương 8
Tác Giả: Kaho
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Học Sinh, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 1: Đêm Trắng
Yến Nhi dừng xe, đôi mắt cô lướt qua cánh cổng sắt đồ sộ của căn biệt thự nằm ở ngoại ô thành phố. Đây là lần thứ ba cô đến đây để dạy kèm cho ba cậu học sinh lớp 7. Với tư cách là một sinh viên năm nhất chuyên ngành sư phạm, Nhi đã quen với việc làm gia sư để kiếm thêm thu nhập. Cô luôn tự hào về sự chuyên nghiệp của mình: trang phục lịch sự, tóc búi gọn gàng, và nụ cười thân thiện. Hôm nay là thứ Sáu, cuối tuần, và phụ huynh của ba cậu bé – những người mà cô chỉ gặp thoáng qua một lần – đã thông báo rằng họ sẽ đi công tác đến thứ Hai. “Cô cứ yên tâm dạy, các cháu nó ngoan lắm,” bà mẹ đã nói qua điện thoại với giọng điệu bận rộn.
Căn biệt thự rộng lớn, với khu vườn xanh mướt và hồ bơi lấp lánh dưới ánh nắng chiều muộn, toát lên vẻ xa hoa mà Nhi chưa từng quen thuộc. Cô là con gái nhà nghèo, lớn lên ở vùng quê miền Trung, nơi mà giấc mơ lớn nhất là được lên thành phố học đại học. Với vẻ ngoài thanh tú, mái tóc dài đen nhánh và thân hình mảnh mai, Nhi thường nhận được những lời khen ngợi từ bạn bè, nhưng cô luôn giữ khoảng cách với các mối quan hệ tình cảm. Cô vẫn còn trinh trắng, và ý nghĩ về tình dục khiến cô đỏ mặt – một thứ gì đó xa vời, chỉ tồn tại trong những cuốn tiểu thuyết lãng mạn mà cô đọc lén.
Cánh cổng mở ra, và ba cậu học sinh chào đón cô với nụ cười rạng rỡ. Long, cậu cao nhất, mái tóc cắt ngắn gọn gàng; Hưng, gầy hơn nhưng có đôi mắt sắc sảo; và Quân, cậu bé với vẻ mặt tinh nghịch. Họ khoảng 13 tuổi, con nhà giàu có, học trường quốc tế, nhưng điểm số toán học luôn là điểm yếu. “Chào chị Nhi,” Long nói, giọng ấm áp. “Vào nhà đi chị, tụi em chuẩn bị sẵn nước uống rồi.”
Nhi mỉm cười, bước vào phòng khách rộng lớn. Không khí mát mẻ từ máy lạnh phả ra, xen lẫn mùi hương hoa tươi từ bình hoa trên bàn. Cô đặt cặp sách xuống, lấy sách vở ra chuẩn bị bài giảng. “Hôm nay chúng ta ôn lại bài tam giác nhé, các em,” cô nói, giọng nhẹ nhàng như một cô giáo thực thụ. Ba cậu bé ngồi quanh bàn, gật đầu ngoan ngoãn, nhưng Nhi không nhận ra những cái nhìn lén lút mà họ trao nhau.
“Chị uống nước đi, trời nóng lắm,” Hưng đẩy một ly nước hoa quả màu cam rực rỡ về phía cô. “Tụi em tự pha đấy, có dâu tây và cam tươi.” Nhi cảm ơn, nhấp một ngụm. Vị ngọt thanh lan tỏa, nhưng có gì đó lạ lẫm, như một chút đắng ở đầu lưỡi. Cô không nghĩ ngợi nhiều, tiếp tục giảng bài. Nhưng chỉ sau vài phút, cơ thể cô bắt đầu nóng ran. Tim đập nhanh hơn, tầm nhìn mờ dần. “Cô… cô hơi mệt,” cô thì thầm, cố gắng đứng dậy. “Có lẽ cô cần nghỉ một chút.”
Ba cậu bé đứng lên, đỡ cô. “Chị nằm nghỉ đi,” Quân nói, dẫn cô vào phòng ngủ gần đó. Nhi cố kháng cự, nhưng chân tay cô nặng trịch, như bị ai đó kéo xuống vực thẳm. Cô ngã vật xuống giường, ý thức chìm dần vào bóng tối. Thuốc kích dục liều cao mà họ pha vào ly nước bắt đầu phát huy tác dụng, khiến cơ thể cô nóng bỏng, nhạy cảm một cách bất thường, dù lý trí vẫn cố gắng vùng vẫy.
Khi Nhi nửa tỉnh nửa mê, cô cảm nhận được bàn tay thô ráp lướt qua da thịt mình, xé toạc chiếc áo sơ mi trắng. “Chị đẹp quá,” một giọng nói thì thầm, có lẽ là Long. Nhi cố mở mắt, nhưng mí mắt nặng trịch. Cô thấy bóng dáng ba cơ thể nam giới lù lù trước mặt, quần áo họ cởi bỏ vội vã. “Đừng… các em… dừng lại,” cô thì thào, giọng yếu ớt, nhưng lời nói tan biến trong không khí ngột ngạt của căn phòng.
Long là người đầu tiên. Cậu đè lên người cô, đôi tay giữ chặt hai cổ tay Nhi trên đầu giường. Con cặc cương cứng ngắc của cậu chạm vào vùng kín còn trinh trắng của cô, và rồi, với một cú đẩy mạnh, cậu xâm nhập. Nỗi đau xé thịt lan tỏa khắp cơ thể Nhi, như một lưỡi dao sắc nhọn đâm xuyên. Cô hét lên, nhưng tiếng hét bị nghẹn lại trong cổ họng vì thuốc mê. Máu trinh nữ ứa ra, thấm ướt ga giường. “Chặt quá chị ơi,” Long rên rỉ, đẩy rút liên hồi, không hề thương xót. Cơ thể Nhi co giật, nước mắt lăn dài trên má, nhưng dưới tác dụng của thuốc kích dục, một cảm giác lạ lẫm bắt đầu len lỏi – sự nóng bỏng ở vùng kín, khiến cô không thể phân biệt đau đớn hay khoái cảm.
Long xuất tinh sau vài phút, bắn tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong cô. “Tới lượt em,” Hưng chen vào, đẩy Long ra. Cậu lật Nhi nằm sấp, nâng hông cô lên cao. “Chị ướt rồi kìa,” cậu cười khúc khích, ngón tay chạm vào vùng kín đang rỉ máu và dâm thủy do thuốc gây ra. Nhi lắc đầu yếu ớt, “Không… xin các em… chị là cô giáo của các em mà…” Nhưng lời van xin vô hiệu. Hưng đâm vào từ phía sau, mạnh bạo hơn, tay cậu bóp chặt hai bầu ngực tròn trịa của cô. Mỗi cú đẩy khiến cơ thể Nhi rung động, nỗi đau hòa lẫn với sự tê dại từ thuốc. Cậu cắn vào vai cô, để lại dấu răng đỏ hỏn, và rồi xuất tinh, bắn đầy lên lưng cô.
Quân là người cuối cùng trong lượt đầu. Cậu kéo Nhi ngồi dậy, ép cô quỳ trên giường. “Mút cho em đi chị,” cậu ra lệnh, đẩy cặc vào miệng cô. Nhi nghẹn ngào, nước mắt và nước dãi trộn lẫn. Cô cố đẩy ra, nhưng tay cậu giữ chặt đầu cô, đẩy sâu vào cuống họng. “Nuốt đi, ngon mà,” cậu rên rỉ, đẩy rút nhanh chóng. Nhi ho sặc sụa, nhưng không thể kháng cự. Quân xuất tinh vào miệng cô, ép cô nuốt một phần, phần còn lại tràn ra khóe môi.
Họ không dừng lại. Trong suốt hai giờ đồng hồ, ba cậu bé thay phiên nhau, như những con thú đói khát khám phá món đồ chơi mới. Long quay lại, lần này ép Nhi nằm ngửa, chân dang rộng. “Chị rên lên đi,” cậu thì thầm, tay kích thích núm vú cô trong khi đẩy rút. Nhi cắn môi, cố kìm nén, nhưng cơ thể phản bội – dưới thuốc, cô bắt đầu co thắt, một cơn khoái cảm bất đắc dĩ ập đến, khiến cô xấu hổ tột độ. “Sao chị lại ướt thế này? Thích rồi hả?” Hưng cười, tham gia từ phía sau, đâm vào hậu môn cô lần đầu tiên. Nỗi đau mới mẻ khiến Nhi hét lên thực sự, nhưng họ bịt miệng cô bằng tay. Quân quay phim bằng điện thoại, cười đắc chí. “Đẹp lắm chị ơi, video này sẽ là bí mật của tụi em.”
Cơ thể Nhi co giật liên hồi, mồ hôi và tinh dịch hòa quyện, dính bết khắp nơi. Họ bắn tinh lên mặt cô, lên ngực, lên bụng, biến cô thành một mớ hỗn độn dơ bẩn. Nhi nửa tỉnh nửa mê, ý thức chìm nổi trong cơn ác mộng. Cô nghĩ về gia đình, về giấc mơ làm cô giáo, nhưng tất cả tan vỡ dưới sức nặng của ba cơ thể thiếu niên. “Dừng lại… xin các em… chị đau lắm,” cô van xin trong những khoảnh khắc tỉnh táo, nhưng đáp lại là tiếng cười và những cú đẩy mạnh hơn. “Chị là của tụi em đêm nay,” Long nói, giọng đầy quyền lực. “Thư giãn đi, mai chị sẽ quen thôi.”
Cuối cùng, khi đồng hồ điểm nửa đêm, họ mệt mỏi và dừng lại. Nhi nằm bất động trên giường, cơ thể rã rời, vùng kín sưng tấy và rỉ máu. Họ lau chùi cô một cách thô bạo, tắm rửa sạch sẽ bằng nước ấm từ phòng tắm cạnh đó, rồi mặc cho cô một chiếc váy ngủ mỏng tang, không mặc đồ lót. “Ngủ ngon chị,” Quân thì thầm, hôn lên trán cô trước khi họ rời đi.
Nhi chìm vào giấc ngủ sâu, cơ thể kiệt quệ.
Rạng sáng, khi mặt trời chưa mọc, Nhi tỉnh dậy. Đầu óc cô quay cuồng, ký ức đêm qua ùa về như một cơn lũ. Cô cố ngồi dậy, nhưng nhận ra hai tay và hai chân bị trói chặt vào nhau bằng dây thừng mềm nhưng chắc chắn. Cơ thể Nhi đau nhức khủng khiếp. Chiếc váy ngủ mỏng manh ôm sát cơ thể, lộ rõ những vết bầm tím và dấu răng. “Đây là… giấc mơ sao?” cô thì thầm, nước mắt lăn dài. Nhưng không, tất cả là thật. Cô giãy giụa, cố kéo dây, nhưng vô ích.
Từ ghế sofa ở góc phòng, ba cậu bé ngồi đó, đang chơi game trên điện thoại, nhếch mép nhìn cô. “Chào buổi sáng, chị Nhi,” Long nói, giọng điệu chế nhạo. “Chị ngủ ngon không? Tụi em thấy chị rên nhiều lắm đêm qua.” Hưng cười khẩy, “Chị đẹp hơn khi trần truồng ấy chứ. Nhưng giờ mặc thế này cũng sexy.” Quân vẫy điện thoại, “Em quay hết rồi, chị muốn xem không?”
Nhi hoảng loạn, giọng run rẩy: “Các em… sao các em làm thế với tôi? Tôi là cô giáo của các em! Thả tôi ra ngay! Tôi sẽ báo công an!” Nước mắt cô tuôn rơi, sự sợ hãi tột độ bao trùm. Cô chưa từng tưởng tượng cuộc đời mình lại rơi vào địa ngục thế này. Làm sao cô có thể đối mặt với bản thân, với gia đình? Sự trong trắng đã mất, trong hoàn cảnh nhục nhã nhất.
“Chị nghĩ tụi em ngu à?” Long đứng dậy, tiến lại gần giường. “Phụ huynh đi đến thứ Hai, không ai biết chị ở đây. Và video này… nếu chị báo, nó sẽ lên mạng. Chị muốn nổi tiếng kiểu đó hả?” Cậu vuốt ve má cô, khiến Nhi rùng mình. “Tụi em thích chị từ lâu rồi. Giờ chị là của tụi em. Cuối tuần này sẽ vui lắm.”
Nhi khóc nức nở, cơ thể run lẩy bẩy. “Xin các em… tha cho tôi… tôi chưa từng… tôi đau lắm…” Nhưng trong thẳm sâu, nỗi bàng hoàng và nhục nhã đang gặm nhấm linh hồn cô. Cô không biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một cơn ác mộng dài.
Hưng nhấp ngụm Pepsi, cười: “Chị đừng khóc. Tụi em sẽ chăm sóc chị mà. Bây giờ, ăn sáng đi, rồi chơi tiếp.” Quân gật đầu, “Đúng rồi, chị phải ngoan, không thì… chị biết rồi đấy.”
Nhi nằm đó, bất lực, ánh mắt nhìn ra cửa sổ nơi bình minh đang ló dạng. Cuối tuần này, cô nghĩ, sẽ là địa ngục. Nhưng cô không hay rằng, địa ngục ấy sẽ thay đổi cô mãi mãi.