Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

Chương 41: Tôi Vừa Ra Khỏi Nhà, Chú Toản Đã Sờ Mông Vợ Tôi
Buổi sáng ngày tiếp theo, mọi sinh hoạt lại diễn ra như cũ. Khánh Linh dẫn chú Toản xuống phòng gym. Lần này, cô ấy kiểm soát bản thân rất tốt, không xảy ra màn tự sướng qua rèm đê mê nào nữa. Hai người tập luyện đàng hoàng, và trước khi rời đi, cô ta lại ban phát cho ông ta chút đỉnh khoái cảm từ việc sờ mó cặp mông. Qua những thước phim này, tôi có thể thấy rõ mối quan hệ giữa Khánh Linh và ông Toản ngày càng trở nên thân thiết, gắn bó một cách bất thường. Hồi đó, tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng sống chung lâu ngày thì tự nhiên nảy sinh tình cảm chú cháu hòa thuận. Nào ngờ, ẩn sau sự hòa thuận giả tạo ấy lại là những bí mật kinh tởm.
Trớ trêu thay, cũng chính vào cái ngày hôm ấy, tôi đột ngột nhận được lệnh đi công tác xa từ cấp trên. Buổi chiều hôm đó, tôi đã phải xách vali rời khỏi nhà.
Tôi nhớ rõ sáng hôm đó đi làm, tôi nhận chỉ thị điều chuyển công tác đột xuất. Vì tính chất khẩn cấp, tôi được về nhà sớm lúc năm rưỡi chiều để chuẩn bị hành lý. Trước khi về, khoảng hơn bốn giờ, tôi đã gọi điện nhờ Khánh Linh sắp xếp đồ đạc giúp mình.
Lúc tôi về đến nhà, vali đã tươm tất. Trong mắt Khánh Linh đong đầy sự bịn rịn và lo lắng. Đặc thù nghề nghiệp đầy hiểm nguy nên mỗi lần tôi lên đường là cô ấy lại thấp thỏm. Qua camera, tôi khẳng định sự xót xa của vợ lúc đó là thật, không hề diễn kịch. Cô ấy vẫn ân cần dặn dò tôi giữ gìn sức khỏe và an toàn khi làm nhiệm vụ như mọi lần trước đây.
Lúc tôi chuẩn bị đi, chú Toản cũng lon ton chạy ra tiễn. Một tay ông ta cầm cái trống bỏi lắc lấy lắc để, miệng cười toét tới tận mang tai. Hồi đó tôi ngu ngốc tưởng ông ta vui lây nên mới cười như hoa nở. Bây giờ ngẫm lại, sự thật phũ phàng tát thẳng vào mặt tôi: nụ cười hớn hở đó là vì ông ta vẫn ghim chặt lời dặn của Khánh Linh: “Hễ có mặt anh Quân ở nhà thì cấm được làm bậy”.
Sự rời đi của tôi chẳng khác nào lệnh ân xá cho ông ta. Chú Toản hiểu cái gai là tôi đã đi rồi, thì những “phần thưởng” Khánh Linh ban phát sẽ còn bạo liệt hơn trước gấp bội. Tôi linh cảm mãnh liệt: chính chuyến công tác định mệnh này là phát súng mở màn, đẩy vợ tôi trượt dài xuống vũng bùn tội lỗi không thể quay đầu.
Bóng lưng tôi vừa khuất sau cánh cổng sắt, chiếc xe rồ ga chạy mất hút, nhưng Khánh Linh và chú Toản vẫn đứng nán lại ở trước thềm cửa rất lâu. Đợi đến khi hoàn toàn không còn thấy tăm hơi tôi đâu nữa, Khánh Linh mới quay người, lững thững bước vào trong biệt thự. Gương mặt cô ấy buồn bã, ủ rũ thấy rõ. Sự u buồn này chắc chắn là vì phải xa tôi. Mỗi lần tôi đi công tác, cô ấy đều rơi vào trạng thái hụt hẫng như vậy.
Khánh Linh cúi gằm mặt, bước những bước nặng nề về phía ghế sofa, có lẽ cô ấy cần ngồi xuống một lát để bình tâm lại. Chú Toản lẵng nhẵng bám theo sát gót. Lúc này, Khánh Linh đang mặc một bộ đồ mặc ở nhà dáng rộng, chất liệu cotton mềm mại. Tuy không bó sát như đồ tập gym, nhưng chất vải rũ xuống vẫn không thể nào giấu đi được đường cong cong vút, đầy đặn của cặp mông đang đung đưa sau mỗi nhịp bước. Cặp mông ấy cứ đánh sang trái rồi lại lắc sang phải, hai bầu thịt mẩy căng cứ thi nhau trồi lên sụt xuống theo từng nhịp điệu vô cùng khiêu khích.
Nhìn cảnh tượng gợi tình ấy, chú Toản không thể nào kiềm chế nổi con thú hoang đang gào thét trong người nữa. Nhân lúc không có tôi ở nhà, ông ta mạnh dạn thò luôn cái bàn tay thô lỗ ra, bóp mạnh một cái vào bờ mông vểnh cao của Khánh Linh.
Khánh Linh đang chìm trong nỗi buồn tủi vì chồng vừa đi xa, tâm trí đang lơ lửng trên mây, đột nhiên bị tập kích bất ngờ từ phía sau nên không kịp phòng bị. Hành động sàm sỡ thô bạo ấy làm cô ấy giật nảy mình, giống hệt như đang đi trong đêm vắng bị ai đó hét vào tai vậy. Khánh Linh thét lên một tiếng chói lọi, âm thanh thất thanh xé toạc bầu không khí vắng lặng của căn biệt thự rộng lớn.
“Toản! Chú làm cái quái gì thế hả…”
Hết cơn hoảng loạn, Khánh Linh phắt người lại, trừng mắt nhìn gã đàn ông điên dại. Khuôn mặt cô ấy đỏ bừng, pha lẫn sự kinh hãi và cơn thịnh nộ bốc hỏa. Vốn dĩ trong lòng cô ấy đang rất khó chịu vì sự rời đi của tôi, giờ lại bị ông ta sờ mó không đúng lúc, bao nhiêu bực dọc, uất ức cô ấy dồn hết lên đầu chú Toản mà trút giận. Trong cơn kích động không kiểm soát, cô ấy buột miệng quát thẳng cái biệt danh miệt thị “Toản Bóng” ra. Từ lúc tôi bắt đầu xem băng giám sát đến nay, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy vợ mình gọi ông ta bằng cái tên mỉa mai, khinh rẻ ấy.
“Cháu… chú… chú… xin… xin lỗi…”
Từ lúc bước chân lên thành phố sống chung, đây là lần đầu tiên chú Toản thấy Khánh Linh nổi cơn lôi đình đáng sợ đến thế. Lại còn bị cô ấy quát thẳng vào mặt với âm lượng lớn, ông ta sợ run cả người. Đôi môi ông ta run lập cập, mấp máy mãi mới rặn ra được mấy chữ đứt quãng. Đáng nói nhất là hốc mắt ông ta đỏ hoe lên, nước mắt lưng tròng, trông thảm hại và đáng thương hệt như một đứa trẻ bị người lớn đánh đòn, sẵn sàng òa khóc bất cứ lúc nào.
“…”
Đang trong cơn tức giận bừng bừng, Khánh Linh chẳng thèm để ý đến cái vẻ mặt ủy mị của ông ta. Hơn nữa lúc này đèn phòng khách vẫn chưa bật, ánh sáng lờ mờ nên cô ấy cũng chẳng thấy rõ ông ta đang sắp khóc. Cô ta hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, rồi quay ngoắt người, chạy cắm cổ lên tầng hai, đi thẳng vào phòng ngủ của chúng tôi.
“Rầm!”
Khánh Linh đóng sập cửa lại một cách thô bạo. Cú sốc vì bị sờ mó bất ngờ, nỗi buồn bực vì tôi vừa rời nhà, cộng thêm tất cả những dằn vặt, áy náy tích tụ trong lòng suốt những ngày qua… dường như tất cả đã tìm được một kẽ hở để bùng nổ. Đây cũng là lần đầu tiên tôi chứng kiến một Khánh Linh mất kiểm soát, hành xử điên cuồng và thiếu lý trí đến như vậy. Vợ tôi vốn dĩ là người phụ nữ cực kỳ điềm đạm, thanh lịch và luôn trong trạng thái làm chủ mọi cảm xúc cơ mà!
Bước vào phòng ngủ, Khánh Linh buông thõng người, ngã vật ra giường. Cô ấy vẫn chưa kịp cởi đôi dép đi trong nhà ra, cứ thế nằm úp sấp, giấu mặt vào chăn. Vị trí cô ấy nằm quay mặt đúng về phía bàn trang điểm, nơi có đặt bức ảnh cưới hạnh phúc của hai vợ chồng. Ánh mắt Khánh Linh đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Cứ nhìn mãi, nhìn mãi… rồi từ khóe mắt cô ấy, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu từ từ lăn dài, thấm ướt cả lớp ga trải giường.
Nhìn cảnh tượng này, trong lòng tôi trỗi lên một cảm giác kỳ lạ, khó hiểu. Trước đây tôi cũng thường xuyên đi công tác, lần nào Khánh Linh cũng buồn, cũng bịn rịn, nhưng chưa bao giờ cô ấy khóc lóc thảm thương, suy sụp đến mức này. Rốt cuộc thì những giọt nước mắt kia mang ý nghĩa gì?
Nó thực sự là nước mắt vì quá yêu, quá nhớ thương tôi sao? Chứng kiến cảnh cô ta khóc nức nở qua màn hình, trực giác mách bảo tôi rằng, những giọt lệ kia không hoàn toàn dành cho tôi. Thực ra, cái hành động sàm sỡ ban nãy của chú Toản cũng đâu đến mức khiến cô ta phải nổi trận lôi đình như thế. Mới mấy hôm trước ở trong bếp, ông ta cũng “đột kích” mông cô ta lúc tôi đang ở nhà đó thôi, lúc đó cô ta cũng chỉ cáu gắt vài câu chứ đâu có phát điên lên. Vậy tại sao lần này phản ứng lại dữ dội đến thế? Não bộ tôi bắt đầu xoay chuyển, chắp nối các sự kiện lại với nhau.
Tôi lờ mờ đoán ra căn nguyên. Khánh Linh suy sụp một phần vì cô đơn khi tôi đi công tác, nhưng phần lớn là do sự “tha hóa” của bản thân. Với giáo dục gia đình nề nếp, cô ấy hiểu dan díu với chú ruột của chồng là tội lỗi tày đình, trái luân thường đạo lý. Thế nhưng, cô ấy không chiến thắng được nhục dục bản năng. Cô ấy nghiện xem phim đồi trụy chủ đề lão già và thiếu nữ, đặc biệt là sự khao khát điên cuồng đối với con cặc khổng lồ, dị dạng của chú Toản.
Mặc dù lý trí cảnh báo, nhưng hễ dục vọng trỗi dậy là cô ấy mất kiểm soát để bản năng dẫn lối, dẫn đến những đụng chạm ngày càng táo bạo. Dù chưa “vượt rào”, nhưng khoảng cách đến hố sâu tội lỗi chẳng còn bao xa. Giọt nước mắt của Khánh Linh chính là sự sợ hãi bản thân.
Khi tôi ở nhà, sự hiện diện của tôi là liều thuốc ức chế giúp cô ấy duy trì ranh giới. Nhưng giờ trong căn biệt thự chỉ còn lại một nam một nữ. Không ai chắc khi dục vọng bùng lên, cô ấy có đủ sức kháng cự. Chắc hẳn cô ấy đã mường tượng viễn cảnh tồi tệ nhất sẽ xảy ra khi tôi vắng nhà nên mới hoang mang đến bật khóc. Tôi giờ đây đóng vai trò như “phương thuốc” kiềm chế căn bệnh dâm đãng của vợ mình.
Còn một nguyên nhân nữa là ám ảnh quá khứ. Cơ thể vợ tôi luôn thu hút những ánh nhìn thèm thuồng của đàn ông. Đáp lại, Khánh Linh luôn tỏ sự lạnh lùng và khinh bỉ. Tôi nhớ lần xe hỏng, Khánh Linh đi xe buýt và bị một gã dê xồm sàm sỡ vào mông. Kết cục, gã đó bị cô ấy dùng võ thuật khóa tay, đè bẹp xuống sàn xe. Tên biến thái phải trả giá trước pháp luật, và từ đó Khánh Linh thề không bao giờ đi xe buýt nữa. Rất có thể cái chạm bất ngờ của chú Toản đã đánh thức phản xạ phòng vệ và sự ghê tởm từ vụ sàm sỡ năm xưa.
Khánh Linh nằm gục trên giường khóc nức nở một trận đã đời. Sau khi giải tỏa được phần nào sự u uất trong lòng, cô ấy ngồi dậy, thở dài một tiếng rồi đi vào phòng tắm rửa mặt. Dòng nước mát lạnh gột sạch những vệt nước mắt nhòe nhoẹt trên má. Lúc này, cô ấy mới sực nhớ ra, từ lúc đi làm về chỉ mải lo thu xếp hành lý cho tôi mà quên mất chưa nấu bữa tối. Tâm trạng đã khá hơn đôi chút, Khánh Linh lững thững bước xuống nhà bếp. Dù bản thân cô ấy chán ăn, không nuốt trôi thứ gì, nhưng không thể để chú Toản chết đói được. Sức ăn của gã đàn ông vạm vỡ ấy vốn dĩ rất khủng khiếp.
Nhưng khi vừa đặt chân xuống phòng khách, cô ấy khựng lại. Chú Toản đang ngồi bó gối trên ghế sofa. Mặc dù chỉ nhìn từ phía sau lưng, nhưng Khánh Linh có thể thấy rõ bờ vai rộng lớn của ông ta đang rung lên từng nhịp. Chiếc trống bỏi đồ chơi yêu thích bị vứt lăn lóc một góc không ai thèm ngó ngàng tới.
Lẽ nào… chú Toản đang khóc?
Khánh Linh đang đi đôi dép bông mềm nên bước chân cực kỳ êm ái, hoàn toàn không phát ra tiếng động. Có lẽ vì vậy mà ông ta không hề hay biết cô ấy đang tiến lại gần.
Khi đi vòng qua trước mặt chú Toản, Khánh Linh sững sờ. Gã đàn ông to xác ngồi rũ rượi trên sofa, khóc lóc thảm thương. Nước mắt nước mũi tèm lem khuôn mặt già nua, hai vệt nước mũi đặc quánh ròng ròng chảy xuống tận cằm. Ông ta khóc thương tâm nhưng không dám phát ra tiếng lớn, chỉ rên rỉ ư ử và nấc cụt từng hồi. Cảnh tượng này giống như đứa trẻ nhát gan làm sai chuyện, sợ bị mắng nên chỉ dám khóc thầm.
Tôi đoán được tâm lý ông ta, và Khánh Linh cũng thấu hiểu. Cơn giận nguôi ngoai, nhìn điệu bộ đáng thương của chú Toản, cô ấy nhận ra thái độ gay gắt lúc nãy là quá đáng, nhất là khi gọi thẳng cái biệt danh miệt thị đó. Trong ánh mắt Khánh Linh hiện lên tia xót xa, áy náy và ngập tràn hối lỗi.
“Thôi nào, đừng khóc nữa có được không?”
Khánh Linh hạ giọng, nhẹ nhàng dỗ dành. Suy cho cùng, chú Toản cũng chỉ là một người đàn ông mang trí tuệ của đứa trẻ lên ba. Dù cho giữa hai người họ có xảy ra chuyện động trời gì đi chăng nữa, thì lỗi lầm cũng chẳng thể đổ hết lên đầu ông ta được. Huống hồ chi, cái sở thích sờ mông ấy của ông ta, chẳng phải cũng là do chính cô ta chủ động gợi ý, mồi chài trước đó sao? Cô ta là người mở đầu cho cái trò chơi bệnh hoạn này, trách sao được khi ông ta không thể kiềm chế nổi bản năng?
“Không… không… chú không khóc…”
Nghe thấy giọng Khánh Linh, chú Toản mới giật mình nhận ra cô ấy đang đứng ngay trước mặt. Ông ta vội vàng nín bặt, ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn. Nước mắt, nước mũi nhầy nhụa dính bết dính bết quanh mép và cằm. Ngay cả hai cái bướu thịt kinh dị trên cái cổ to bè của ông ta cũng bị nước mắt làm cho ướt sũng, bóng loáng. Bắt gặp ánh mắt của Khánh Linh, chú Toản tỏ ra sợ hãi tột độ, hệt như kẻ trộm bị bắt quả tang. Giống hệt như cái lần đầu tiên gặp cô ấy, ông ta rúm ró lại, vội vàng chối cãi việc mình đang khóc vì sợ sẽ lại bị ăn mắng. Khuôn mặt nhăn nheo, chiếc cổ nổi bướu gớm ghiếc, cộng thêm mớ nước mũi tèm lem… trông cực kỳ mất vệ sinh và buồn nôn. Thế nhưng lạ thay, trong ánh mắt của Khánh Linh lúc này chỉ chứa đựng sự xót xa, thương cảm, tuyệt nhiên không có lấy nửa tia chán ghét hay buồn nôn nào.
“Để cháu lau mặt cho chú nhé…”
Nhìn gã đàn ông lớn tuổi khóc lóc thảm thương đến nhường này, trái tim Khánh Linh mềm nhũn ra. Cô ấy nhỏ nhẹ dỗ dành, rồi ngồi xuống ngay sát bên cạnh chú Toản, đưa tay rút vài tờ khăn giấy trên bàn định lau mặt cho ông ta. Nhưng khi tay cô ấy vừa đưa tới gần, theo phản xạ, chú Toản sợ hãi rụt cổ, nhích người lùi lại phía sau. Điệu bộ của ông ta cứ như thể đang sợ cô ấy giơ tay lên để tát mình vậy.
“…”
Thấy ông ta e sợ mình đến vậy, Khánh Linh thở dài một tiếng thườn thượt. Cố gắng mãi mới xây dựng được chút “tình cảm” gần gũi, vậy mà chỉ vì một phút lỡ lời nóng giận của cô ta, mọi thứ lại đổ sông đổ biển.
“Chú mà cứ né nữa là từ nay cháu không thèm dắt chú đi tập thể dục nữa đâu đấy…”
Đưa tay ra lần nữa mà ông ta vẫn cứ rụt lại, Khánh Linh đành phải thay đổi chiến thuật. Cô ta hắng giọng, lạnh lùng đe dọa, nhưng thực chất nghe giống như đang làm nũng, dọa nạt trẻ con hơn là tức giận thật sự. Quả nhiên, nghe đến việc bị cắt phần thưởng “tập thể dục”, chú Toản sợ xanh mặt, lập tức ngồi im phăng phắc như pho tượng, không dám nhúc nhích dù chỉ một đầu ngón tay.
Khánh Linh cầm xấp khăn giấy, tỉ mẩn lau từng giọt nước mắt, từng vệt nước mũi nhầy nhụa trên khuôn mặt ông ta. Cô ấy lau từ khóe mắt, xuống cằm, rồi cẩn thận lau sạch sẽ cả những nếp nhăn trên cổ và hai cái bướu thịt sần sùi gớm ghiếc. Phải tốn đến cả chục tờ giấy, khuôn mặt chú Toản mới sáng sủa trở lại. Suốt cả quá trình lau chùi những thứ chất thải dơ bẩn ấy, trên gương mặt xinh đẹp, kiêu sa của Khánh Linh không hề bộc lộ ra dù chỉ một chút biểu cảm ghê tởm hay lợm giọng nào… Mọi rào cản về sự sạch sẽ, về luân thường đạo lý trong con người cô ấy, dường như đã bị gã đàn ông điên dại này phá vỡ hoàn toàn.

.
LH: telegram: Cuulongdiquan123

3.6 30 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
17 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đãcvbh

Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi

Ông già DBSM

Tác giả rep tn fb hộ

Ryan

Bộ này có bán k vậy

Halogen

Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?

Bhh

Cho xin với bạn

Zork

Cho xin với

PangAchiu

Cho xin truyện full với bạn ơi

salah

có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy