Vì Chồng Yếu Sinh Lý, Nên Tôi Tranh Thủ Lúc Anh Chồng Bị Tai Nạn, Lén Lút Thõa Mãn Cơn Thèm Của Vợ Anh Ta – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vì Chồng Yếu Sinh Lý, Nên Tôi Tranh Thủ Lúc Anh Chồng Bị Tai Nạn, Lén Lút Thõa Mãn Cơn Thèm Của Vợ Anh Ta – Update Chương 10
Tác Giả: Tà Thiên Ma Đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: 18+, Adultery, cắm sừng, cuckold, dâm đãng..., Dirty talk, Erotic, hardcore, milf, netorare, ngoại tình, Ngọt Ngào, ntr, Phụ nữ thèm tình, Risky sex, Vợ bạn thân
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 6:
Đêm đó chúng tôi làm tình đến năm lần. Mồ hôi và nước dâm hòa quyện ướt đẫm ga giường, tiếng mưa ngoài kia như hòa cùng nhịp thở dồn dập, tiếng rên rỉ không kiềm chế của chúng tôi.
Mỗi lần xong, chị Linh lại ôm chặt lấy tôi, ép hai quả vú mềm mại vào ngực tôi, thì thầm trong bóng tối:
“Em ở lại với chị thêm chút nữa… Chị chưa muốn buông ra đâu.”
Tôi vuốt ve mái tóc ướt mồ hôi của chị, hôn nhẹ lên trán chị, cảm giác lạ lùng ấm áp lan tỏa trong lòng. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được chị Linh không chỉ là một người phụ nữ khao khát thể xác, mà còn là một người đàn bà cô đơn đang cần được yêu thương thật sự.
Chị nằm trong vòng tay tôi, ngón tay lướt nhẹ trên lưng tôi, giọng thì thầm ngọt ngào:
“Có em bên cạnh… chị thấy mình như được sống lại, em….em đừng rời xa chị nhé.”
Tôi siết chặt chị vào lòng, mạnh đến mức như muốn hòa quyện hai cơ thể lại với nhau. Môi tôi đặt một nụ hôn thật lâu lên trán chị, rồi xuống mí mắt, xuống má, giọng khàn khàn, run run đầy cảm xúc:
“Em hứa… em sẽ không rời xa chị đâu. Không bao giờ. Từ đêm nay trở đi, em chỉ muốn ở bên chị thôi. Chị là người phụ nữ khiến em cảm thấy mình thực sự được yêu thương, được cần đến… Em sẽ ở đây, bên chị mỗi ngày, để chị không còn phải cô đơn nữa. Dù sau này có gì đi nữa, em cũng sẽ nắm chặt tay chị, yêu chị và chăm sóc chị… bằng cả trái tim của em.”
Chị khẽ run lên trong vòng tay tôi, hai tay ôm siết lấy lưng tôi như sợ tôi biến mất. Chúng tôi nằm yên như vậy rất lâu, chỉ nghe tiếng mưa rơi ngoài kia và nhịp tim đập chung của hai người.
Tôi siết chặt chị trong lòng, cảm giác ngọt ngào xen lẫn tội lỗi khiến tim tôi nhói lên. Tối đó, chúng tôi cùng đến bệnh viện thăm anh Cường.
Chị Linh vẫn giữ vẻ mặt bình thường, nhưng khi ngồi bên giường chồng, chị khẽ nắm tay tôi dưới gầm ghế một cách kín đáo, ngón tay siết chặt như muốn nói: “Dù ở đây, chị vẫn chỉ thuộc về em.”
Khoảng hơn bảy giờ tối, tôi và chị Linh cùng đến bệnh viện thăm anh Cường. Tôi thấy một chân anh ấy bó bột, còn được treo cao bằng dây vải rộng. Anh đang cầm quả táo ăn. Thấy tôi, anh nói:
“Mấy ngày nay vất vả cho em rồi.” Rồi anh cười gượng vài tiếng.
Lúc đó tôi chợt nghĩ, có lẽ đây chính là tâm lý của bao người đàn ông bình thường. Khi nhờ người khác giúp đỡ, trong lòng luôn thấy áy náy, dù miệng không nói ra.
Tôi cố gắng giữ giọng bình thường: “Không sao anh ạ, chuyện nên làm mà. Vài ngày nữa em có thể phải về công ty họp. Họp xong em sẽ quay lại.”
Anh Cường nằm trên giường bệnh, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như mọi khi nhưng xen lẫn chút áy náy rõ rệt:
“Công việc họp hành của em thì cứ về đi, anh không muốn em vì anh mà trì hoãn việc công ty đâu. Đến lúc đó để chị Linh tự đi vùng một mình trước cũng được. Vài ngày nữa anh xuất viện là xong, chân lúc này chưa đi lại nổi ngay nhưng anh vẫn đứng cửa hàng bán hàng bình thường được, chẳng sao cả.”
Lúc ấy, tôi liếc thấy chị Linh đang đưa vài bộ quần áo sạch cho bà Hường, dặn dò mấy câu nhỏ nhẹ về việc giặt giũ và chăm sóc anh, rồi chị cẩn thận thu dọn mấy bộ quần áo bẩn bỏ vào túi nilon.
Chị làm mọi thứ một cách chu đáo, nhẹ nhàng, khiến ai nhìn cũng thấy ấm lòng.
Chúng tôi rời khỏi bệnh viện khi trời đã tối mịt. Khi lên xe, chị Linh đột nhiên quay sang hỏi tôi, giọng hơi trầm xuống một chút:
“Em định về khi nào?”
Tôi đáp: “Em chưa nghĩ xong, để em xem lịch họp cụ thể rồi tính sau.”
Chị không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi nổ máy.
Trên đường về, chị lái xe dừng lại bên một cửa hàng trái cây ven đường. Chị không cho tôi xuống, tự đi vào mua một mình. Một lúc sau, chị xách theo một túi lớn nặng trịch bỏ vào xe.
Tôi liếc thấy bên trong toàn là vải thiều tươi đỏ mọng, xen lẫn vài chùm nho xanh và hai quả kiwi. Chị cười nhẹ, giọng vui vẻ:
“Vải thiều mùa này ngon lắm, em ăn thử xem.”
Tôi gật đầu: “Mình về thôi nhé? Mai có phải đi vùng không chị?” Chị đáp: “Ừ, mai đi đường Nam một vòng, ghé chỗ anh Lợi lấy tiền hàng.” Tôi gật đầu: “Được rồi.”
Xe chạy thêm một đoạn thì chị lại tấp vào trước một hiệu thuốc lớn.
Tôi tò mò hỏi: “Chị vào mua gì vậy?”
Chị bảo: “Em ngồi chờ đi, chị vào nhanh thôi.”
Một lúc sau chị xách một túi đen nhỏ ra, lên xe rồi ném thẳng vào lòng tôi.
Tôi hỏi: “Gì vậy chị?”
Chị nhìn thẳng phía trước, giọng bình thản nhưng hơi ngại ngùng: “Em tự mở ra xem đi.”
Tôi mở túi ra thì thấy bên trong là mấy hộp bao cao su và một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp.
Chưa kịp hỏi gì, chị đã lên tiếng trước: “Chị sợ có thai nên mua để phòng ngừa trước. Dùng cho chắc ăn.”
Suốt quãng đường về còn lại, tôi ngồi phía sau lưng chị, tim đập thình thịch. Lúc này tôi mới dần hiểu ra ý định thật sự của chị.
Chị không chỉ muốn “phòng ngừa”, chị muốn chúng ta tiếp tục… ngay đêm nay. Càng nghĩ tôi càng nóng ran.
Đường về Đà Lạt lúc này đã vắng tanh, hai bên chỉ toàn đồi thông và sương mù. Tôi liếc nhanh hai đầu đường, không một bóng xe.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
Thêm đi bác, hay á