Trúng số – Update Chương 13
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trúng số – Update Chương 13
Tác Giả: vũ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, me vo, Phụ Nữ Có Chồng
Ngày Cập Nhật : 03/06/2026
Chương 4:
Cuối tuần cuối cùng cũng đến. Kim Ngân kéo vali vào nhà từ sớm thứ Bảy, nụ cười dễ mến trên khuôn mặt bầu bĩnh nhưng đôi mắt híp lại thành vầng trăng khuyết giờ hơi mờ đục vì lo lắng. Cô mặc váy maxi màu xanh ngọc, vải lụa mềm mại ôm lấy thân hình đầy đặn: vòng một E-cup nặng trĩu khiến khe ngực sâu lộ rõ mỗi khi cúi xuống ôm mẹ, hai bầu ngực trắng hồng ép sát nhau dưới lớp vải mỏng, áo lót in hằn nhẹ lên áo.
“Con về rồi mẹ! Nhớ mọi người quá!”
Hồng Ngọc ôm con con gái lớn, ánh mắt bà thoáng lo âu vì đã nghe Kim Ngân than thở mấy hôm trước về chuyện chồng gặp khó khăn kinh doanh ở tỉnh xa.
Vũ đứng ở góc hành lang quan sát, nụ cười nhẹ lịch sự. Hắn mặc áo phông ôm sát lộ cơ bụng săn chắc và quần short thể thao, phong thái tự tin nhưng không phô trương.
“Chào chị Ngân. Lâu lắm mới thấy chị.”
Kim Ngân nhìn hắn, hơi ngạc nhiên vì sự thay đổi rõ rệt. “Ừ… chào … Vũ. Trông em… khác quá nhỉ.”
Cả ngày thứ Bảy trôi qua trong không khí gia đình ấm áp bề ngoài. Mọi người cùng dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị bữa tối thịnh soạn. Vũ chủ động làm việc nặng: kê tủ, sửa quạt trần, lau bụi trên cao. Mồ hôi thấm qua áo làm cơ bắp hắn lấp lánh.
Khi hắn đứng trên thang sát tường phòng khách, Kim Ngân đi ngang đưa khăn lau:
“Em lau mồ hôi đi kẻo cảm.”
Tay hai người chạm nhẹ khi nhận khăn. Kim Ngân giật mình vì hơi ấm từ bàn tay thô ráp của Vũ. Cô rút tay lại nhanh, nhưng trong lòng thoáng một cảm giác lạ. Còn Vũ thì khá bất ngờ vì cô chị vợ này lại đưa khăn cho hắn.
Cô lắc đầu xua đi, nhưng ánh mắt vẫn lén nhìn theo bóng lưng rộng của hắn một chút.
Chiều muộn, cả nhà cùng nấu ăn. Không gian bếp hơi chật chội. Vũ đứng cạnh Kim Ngân rửa rau, vai hắn “vô tình” chạm vào cánh tay cô vài lần. Mùi nước hoa nam tính nhẹ thoang thoảng khiến Kim Ngân hơi bối rối.
Cô quay sang hỏi nhỏ: “Dạo này em làm gì mà trông khác thế?”
“Em tập gym với làm việc online thôi chị. Cũng tạm ổn.” Vũ đáp nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn thẳng.
Kim Ngân hơi quay đầu đi, không hiểu sao phong thái tự tin này của Vũ khiến cô hơi không quen.
“Dù sao thì có vẻ mọi chuyện cũng tốt hơn rồi”
Kim Ngân nói khẽ, cô hơi thở dài có vẻ nhiều tâm sự. Vũ không nói gì chỉ âm thầm rửa rau, Kim Ngân nghĩ nghĩ gì đó rồi nói:
“Về chuyện trước kia…cho chị xin lỗi nhé”
Vũ hơi ngơ người khi nghe thấy điều đó, lần đầu tiên hắn nhận được một lời xin lỗi từ những người phụ nữ trong nhà này. Vũ ngước mắt, nhìn thấy gương mặt tuyệt mỹ của chị vợ, chút cảm giác kì lạ trong lòng biến mất. Hắn cười cười rồi quay mặt đi, gương mặt bí hiểm…có lẽ đã muộn rồi.
Tối đó, sau bữa ăn, Vũ ngồi ở phòng khách xem phim cùng mọi người. Lan Anh cười vui vẻ khi xem phim nhưng tai vẫn vểnh lên khi nghe khi Vũ kể một vài câu chuyện về công việc “freelance”. Lan Anh nhìn anh rể với ánh mắt ngưỡng mộ và quý mến như một người anh trai lớn:
“Em cũng muốn sau này làm việc tự do như anh.”
Vũ cười xoa đầu cô bé một cách anh em: “Cố học giỏi đi, nghề tự do này không tự do như em nghĩ đâu.”
Lan Anh đỏ mặt nhẹ, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, tin tưởng dành cho người anh rể mà cô luôn quý.
Minh Thư ngồi một góc, liếc nhìn Vũ rồi nhếch mép khinh khỉnh như mọi khi. Cô vẫn giữ nguyên thái độ khinh thường bề ngoài, vì chồng cô dù đang gặp khó khăn tạm thời vẫn là người đàn ông giàu có thực sự trong mắt cô. Với Minh Thư, Vũ chỉ là “thằng ở rể” may mắn có chút việc làm online, chưa đủ để thay đổi suy nghĩ của cô.
Trông khá lên thì đã sao? Chồng tao vẫn hơn nó nhiều.
Còn Kim Ngân nằm trên giường, tâm trí rối bời vì cuộc gọi từ chồng: tiền tháng này chỉ gửi được một nửa, còn lại “để xoay sở dự án”.
Cô thở dài, không biết mọi thứ sẽ ra sao.
Ngày đầu tiên của cuối tuần kết thúc, không có sóng gió bên ngoài nhưng trong lòng của mỗi người đều không bình tĩnh.
Buổi sáng vẫn yên ả. Kim Ngân dậy sớm nhất, ngồi ở bàn ăn với ly cà phê đen, mắt nhìn xa xăm ra sân. Cô mặc áo phông rộng và quần dài nhưng những đường nét cơ thể vẫn ẩn hiện dụ hoặc.
Vũ xuống bếp sau lấy nước. Hắn chào cô:
“Sáng tốt lành chị Ngân.”
Kim Ngân gật đầu mỉm cười xã giao: “Ừ, sáng tốt lành.”
Vũ định nói gì đó nhưng có vẻ chưa phải lúc, hắn ta hơi nhíu mày nhìn vào tin nhắn trong điện thoại, nụ cười bí hiểm bỗng hiện lên nới khóe miệng. Theo thông tin hắn mới có được từ một người hắn quen biết qua một khoản đầu tư, Trọng-chồng Ngân vừa thua một vố đau, chính hắn phải tìm cách xoay sở nếu muốn giữ cái ghế của mình.
“Reng..reng”
Kim Ngân nhận cuộc gọi dài từ chồng. Giọng anh ta căng thẳng, liên tục xin lỗi: dự án thất bại hoàn toàn, không những không gửi tiền tháng này mà còn phải vay thêm để trả nợ ngân hàng. Khoản vay chung của hai vợ chồng bắt đầu quá hạn, lãi phạt đang tăng từng ngày. Kim Ngân nghe mà mặt tái dần, tay siết chặt điện thoại.
Cúp máy, cô ngồi ngồi thẫn thờ, ánh mắt nhìn Vũ cười yếu ớt, hắn hiểu ý lủi đi. Cô không khóc, chỉ thở dài sâu. Vũ bỗng nhiên quay người lại:
“Chị Ngân, chị ổn không ạ?”
Kim Ngân giật mình, vội lấy giọng bình thường: “Ổn em ơi… chị chỉ hơi mệt vì dậy sớm thôi. Em cứ làm việc của em đi.”
Là người phụ nữ đã có chồng, đã làm dâu một nhà khác nhiều năm, Kim Ngân luôn thận trọng hơn nữa bản thân cô cũng không thân thiết gì với cậu em rể này. Cô thà tự chịu đựng còn hơn để người ngoài, dù là họ hàng biết chuyện nợ nần gia đình mình.
Vũ không ép, chỉ đáp: “Vâng, chị nghỉ đi nhé.”
Hắn rời đi ngay, không ngồi xuống hay cố tìm hiểu thêm.
Tối đó, khi cả nhà đã ngủ, Vũ vẫn chuyển khoản kín đáo 100 triệu đồng vào tài khoản Kim Ngân. Ghi chú chỉ vỏn vẹn: “Hỗ trợ khẩn cấp – từ người đẹp trai nhất gia đình”
Sáng hôm sau, trước khi Kim Ngân lên xe về quê, cô kiểm tra điện thoại và thấy tin nhắn chuyển tiền. Mặt cô biến sắc, cô cảm thấy lời nhắn hơi buồn cười nhưng lại không cười nổi. Cô chỉ nhìn hắn từ xa một lúc, ánh mắt pha lẫn ngạc nhiên, nghi ngờ và thận trọng sâu sắc.
Khi tạm biệt, cô ôm mẹ, ôm các em, rồi chỉ gật đầu nhẹ với Vũ, giọng nhỏ chỉ đủ cho Vũ nghe nhưng rõ ràng:
“Cảm ơn em, người đẹp trai nhất gia đình.”
Hồng Ngọc tiễn con gái ra cửa, không biết gì về khoản tiền hay lời cảm ơn vừa nãy. Bà chỉ thấy con gái có vẻ bớt đi vẻ ưu sầu so với khi mới về
Lan Anh vẫy tay vui vẻ với chị gái. Kim Ngân lên xe khách về nhà với tâm trạng phức tạp: nhẹ nhõm phần nào vì khoản tiền bất ngờ, nhưng cũng đầy cảnh giác.
Vũ đứng nhìn xe khuất bóng, nụ cười nhẹ thoáng qua. 100 triệu nhìn nhiều nhưng không hề nhiều, nó có thể giảm nhiệt món nợ của Kim Ngân nhưng tuyệt đối không thể đảo ngược tình thế
“Cứ coi như một khoản đầu tư mạo hiểm đi”
Hắn cười bí hiểm, nhìn theo Kim Ngân đã đi khuất bóng.
Truyện có bán ko ad
hay
bán ko sop
Chưa có gì thú vị, chuyện dài dòng quá.
Đăng nhiều chương vào bác.