Tôi Vô Sinh Nhưng Muốn Con Kế Nghiệp: Lên Kế Hoạch Dụ Vợ Quan Hệ Với Thằng Sinh Viên Cùng Quê – Update Chương 15
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tôi Vô Sinh Nhưng Muốn Con Kế Nghiệp: Lên Kế Hoạch Dụ Vợ Quan Hệ Với Thằng Sinh Viên Cùng Quê – Update Chương 15
Tác Giả: Tà Thiên Ma Đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: 18+, Breeding, Camera Giấu, Chồng Bị Cắm Sừng, Corruption of Wife, cuckold, Erotic, Hotwife, impregnation, Khẩu Dâm, Mượn Giống Mang Thai, netorare, ngoại tình, ntr, vợ bị đụ, vợ dâm đãng, voyeurism
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 5:
Cho đến một buổi chiều mưa lớn tầm tã, như mọi ngày, tài xế lái xe chở tôi về nhà sau một ngày dài họp hành mệt mỏi.
Không xa khỏi chốt gác ở lối ra xe của khu biệt thự cao cấp Thảo Điền nơi tôi ở, tôi để ý thấy một thân hình còng lưng và một thân hình thẳng thớm đang đứng lặng dưới mưa như hai bóng ma.
Vì cả hai đều khoác áo mưa kín mít, nên hầu như không nhận ra được gì rõ ràng.
Khu biệt thự tôi ở nằm xa trung tâm thành phố, bình thường ít khi có người lạ xuất hiện ở vị trí này, huống chi là người đi bộ giữa trời mưa gió như thế.
Đặc biệt trong trời mưa như trút nước này, sự xuất hiện của hai người càng đột ngột và rõ ràng, khiến tôi không khỏi tò mò.
“Dừng xe lại trước chốt gác một chút.” Tôi bảo tài xế, giọng trầm xuống.
“Vâng anh Lâm.”
Anh bảo vệ ở chốt thấy tôi dừng xe bên cạnh, liền chạy ra chào tôi một cái thật nhanh.
“Hai người đằng kia có phải đến tìm ai không?” Tôi mở cửa kính xe hỏi anh bảo vệ cho chắc ăn, mắt vẫn liếc về phía hai bóng người.
“Chào sếp,” anh bảo vệ bị hỏi đột ngột cũng hơi ngạc nhiên, “hai người kia nói là đến tìm bà con quê.”
“Bà con quê? Họ gì biết không?”
“Họ Lê ạ sếp.”
“Lê?” Nghe họ này tôi chợt cảnh giác ngay lập tức. Chẳng lẽ tìm tôi? Tôi biết trong khu này chủ nhà họ Lê không quá ba người. “Anh đi gọi họ lại đây.”
Anh bảo vệ chạy nhỏ bước về phía hai người đang đứng cách đó không xa, khoác áo mưa ướt sũng. Khi người còng lưng kia tiến lại gần tôi, tôi gần như không do dự gì đã xác nhận ngay phán đoán của mình.
Dù đã qua hơn một tháng, khuôn mặt đầy nếp nhăn ấy tôi vẫn nhớ rất rõ, như in trong đầu.
Tôi vội mở cửa xe bước xuống, tài xế thấy vậy cũng vội xuống xe, và che ô cho tôi trước mặt một cách chu đáo.
“Cháu trai, đúng là cháu rồi, bác chờ cháu mãi.” Ông lão cũng nhanh chóng nhận ra tôi, lớn tiếng gọi, giọng run run vì lạnh và xúc động.
“Bác, bác tìm đến đây làm sao vậy, mau lên xe đi, đừng đứng ngoài mưa nữa.” Tôi không rõ họ đứng dưới mưa bao lâu, vội gọi họ lên xe với giọng lo lắng.
“Cháu trai, bác không lên xe đâu, bác mang chút quà quê cho cháu, bác dẫn con trai đến cảm ơn cháu.”
Ông lão nói rồi gọi cậu thiếu niên bên cạnh, cả hai cùng lúc lôi từ trong áo mưa ra hai túi lớn đựng thứ gì đó không rõ, dùng túi ni lông bọc kỹ càng.
“Bác, trời mưa thế này, mau lên xe đi. Anh Lợi, mau nhận đồ và đỡ hai bác lên xe.” Tôi dặn dò nhanh chóng.
Tôi đi đến vị trí ghế phụ, ngồi vào, nhường hai ghế sau cho họ. Nhìn tài xế dưới mưa kéo kéo đẩy đẩy mãi mới lên được xe cùng ông lão, lòng tôi thoáng xót xa.
Tài xế lái xe vào sân sau, xuống xe che ô đưa tôi vào nhà. Chưa kịp anh quay lại, hai người ở ghế sau đã tự giác xuống xe đứng trước cốp xe chuẩn bị lấy đồ mang theo ra, như sợ làm phiền.
Với sự giúp đỡ của cô giúp việc nhỏ, tôi thay giày xong, thấy tài xế xách một túi lớn đặt ở cửa, phía sau là hai người theo sau, nước mưa vẫn nhỏ giọt từ áo.
“Em ơi, em lấy hai cái khăn tắm, rồi lấy hai bộ quần áo rộng rãi ra đây.” Thấy hai người cởi áo mưa ra, toàn thân ướt sũng trông thật tội nghiệp, run rẩy vì lạnh.
“Cháu trai, chúng bác mang đặc sản quê nhà cho cháu, bác không vào đâu, chúng bác đi luôn đây.” Ông lão nói rồi quay người kéo cậu thiếu niên bên cạnh định rời đi ngay.
“Anh Lợi, giữ hai bác lại.” Tôi nói xong vội đến cửa.
“Ngoài kia đang mưa to, hai bác đi đâu được, gần đây cũng chẳng có xe, vào nhà ngồi một lát đã, đừng vội.”
“Không được đâu, bác với nó bẩn quá, làm bừa nhà cháu.” Ông lão vẫn từ chối, giọng ngại ngùng.
“Không sao đâu, chúng ta đều là người một nhà, bác không vào là cháu mới thấy lạ đấy.” Tôi kiên nhẫn thuyết phục.
“Ôi dào, thế thì… thế chúng bác vào… vào đợi mưa nhỏ rồi đi.” Ông lão cuối cùng cũng không khăng khăng nữa.
Lúc này cô giúp việc cũng mang quần áo và khăn ra kịp thời.
“Em ơi, em dẫn hai người họ vào phòng thay đồ bên trong thay bộ ngoài đi.”
Tôi quay sang ông lão nói tiếp, giọng ấm áp, “Bác, cháu thấy bác ướt hết cả rồi, giày cũng ướt nhẹp, bác theo cô bé này vào trong thay quần áo đi cho khô người.”
“Cháu trai, bác không cần thay, quần áo bác không ướt lắm.” Ông lão lại bắt đầu khăng khăng, tính cách người quê vẫn thế.
“Bác ơi, cháu muốn thay giày, được không ạ?” Cậu thiếu niên bên ông lão dường như không chịu nổi nữa, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy mong chờ.
“Bác, bác với nó mau đi thay đồ đi, đừng khách sáo. Không may bị lạnh, sinh bệnh thì không hay đâu.” Tôi khuyên nhủ thêm một lần.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
Bao nhiu ch vậy, hấp dẫn quá bạn, không biết cuối truyện nhi có some ko
Đăng nhìu nhìu đc ko thèm quá
Tiếp đi tác giả, truyện lôi cuốn quá.
Mình muốn đăng truyện trên web này thì đăng kiểu gì nhỉ
Vcl, nữ chính dâm vậy