Tôi Và Cả Gia Đình Bị Thằng Bạn Thân Biến Thành Những Cái Bồn Chứa Tinh Của Nó – Update Chương 18 END

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tôi Và Cả Gia Đình Bị Thằng Bạn Thân Biến Thành Những Cái Bồn Chứa Tinh Của Nó – Update Chương 18 END

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 14
Bước vào phòng khách lớn, tôi và Lý Lạnh San ngay lập tức thành tâm điểm chú ý. Các dì, các mợ của Lạnh San xúm xít lại, săm soi cô cháu gái cưng. Họ tò mò không biết thằng nhóc nào lọt vào mắt xanh của Lạnh San mà được rước về đây. Riêng tôi thì bị bao vây bởi một đám đông.

Đúng như lời Lạnh San, gia đình em “âm thịnh dương suy” vãi. Toàn bộ họ hàng đến dự tiệc đính hôn đa phần là nữ. Chẳng biết do gen hay do được dạy dỗ mà ai nấy đều xinh đẹp, khí chất ngời ngời. Mấy dì, mấy mợ cũng diện Hán phục giống Lạnh San, nhìn cứ như một vườn hoa đua nở ấy.

Nhưng có một điều làm tôi hơi hoang mang.

Mấy người phụ nữ nhà họ Lý rõ ràng mặc Hán phục cổ kính, mà phía dưới lại xỏ tất da chân đủ màu: xanh dương, tím, xanh lá, màu da, hồng… Liếc xuống chân Lạnh San, em cũng đang đi đôi tất da chân màu kaki đế dày. Chắc gia đình gia giáo này cũng chịu chơi, bắt trend dữ ha?

“Sao cứ nhìn chân dì Hai em quài vậy?” Lạnh San ghé sát tai tôi nói nhỏ. Biết vậy nên tôi vội vàng thu hồi ánh mắt, trong lòng niệm “không được ngó, không được ngó!”. May mà Lạnh San không để ý lắm, dẫn tôi đi chào hỏi các dì, các mợ rồi kéo tôi đến bàn chủ tọa.

Nhìn mấy người ngồi ở bàn chủ, tôi lại đơ người lần nữa, không biết mắt mình có vấn đề không nữa.

Ngồi ở vị trí chủ tọa là một người phụ nữ khí chất ung dung, quý phái, toát ra vẻ uy nghi như nữ hoàng. Tóc búi mẫu đơn, cài trâm hình chim yến bằng vàng ngọc. Khuôn mặt phúc hậu, hiền từ dễ mến, nhìn hao hao Lạnh San, chắc là mẹ vợ tương lai của tôi, Lý Biết Duyên.

Đối diện với bà là một người phụ nữ cao gần 2 mét, như một vị Bồ Tát sống. Bà mặc bộ Âu phục bó sát, làm nổi bật cặp mông nảy nở và bộ ngực căng tròn muốn nứt cả cúc áo. Núi đôi của bà còn to hơn cả dưa bở, lấp ló sau lớp áo ngực chữ H khoét sâu, khiến bà có khí thế chẳng kém gì bà mẹ vợ tương lai.

Nhưng mà!

Sao thằng Đường Viên lại ngồi ở đây với mẹ tôi? Đúng vậy, thằng bạn thân vừa lùn vừa ốm vừa xấu như khỉ đột của tôi lại xuất hiện trong tiệc đính hôn của tôi, còn ngồi ở bàn dành cho khách quý nữa chứ. Nó mặc kệ xung quanh toàn người lịch sự tao nhã, cứ ngồi rung đùi, mắt thì láo liêng ngắm gái.

“Sở Ly!” mẹ tôi vẫy tay gọi tôi ngồi xuống, rồi nhìn tôi đầy ẩn ý: “Sao chuyện quan trọng vậy mà không nói với mẹ một tiếng? Nếu mẹ không quen bà thông gia thì chắc con cưới vợ, có con bồng rồi mẹ mới biết đó nghen.”

“Bà… bà thông gia?” Tôi ngớ người. Dù tôi với Lạnh San đã hẹn ước trăm năm, nhưng tôi không ngờ mẹ với mẹ vợ tương lai cũng đã định chuyện từ trước luôn rồi.

“Con là Sở Ly, người yêu của Lạnh San hả?”

Mẹ vợ Lý Biết Duyên mỉm cười, rót cho tôi tách trà. Tôi vội vàng hai tay đón lấy, liếc nhìn Lạnh San bên cạnh, hơi ngại ngùng:

“Dạ… dạ đúng, con là Sở Ly…”

“mẹ với bà thông gia nói chuyện rồi. Hai đứa yêu nhau, mẹ không phản đối. Nhưng con với Lạnh San cứ dính nhau hoài cũng không hay. Hay là mình làm đám cưới luôn đi, cho nó danh chính ngôn thuận. Không biết hai đứa tính sao?” Mẹ vợ Lý Biết Duyên cười hiền.

“Con đồng ý!” Tôi với Lạnh San nhìn nhau rồi đồng thanh đáp.

“Vậy bà thông gia với ông thông gia thấy sao?”

Nghe đến “ông thông gia”, tôi suýt sặc trà. Tôi trợn mắt nhìn thằng Đường Viên. Nó đang ngồi chễm chệ ở vị trí khách quý, còn gật đầu lia lịa, đồng ý chuyện hôn sự nữa chứ. Mặt tôi nóng ran. Thằng oắt con đó vậy mà là chồng của mẹ tôi, còn đến dự tiệc đính hôn của tôi với tư cách đó nữa. Chẳng khác nào nó tuyên bố với cả thế giới là mẹ tôi cưới một thằng nhóc kém tuổi làm chồng rồi sao?

Thằng Đường Viên vừa lùn vừa ốm, đứng cạnh mẹ Phùng Tiêu Phi của tôi thì chỉ cao đến ngực mẹ. Một thằng vừa xấu vừa đểu cáng như vậy mà mẹ tôi bỏ chồng để cưới nó. Ai nhìn vào cũng thấy chướng mắt. Nhìn cái cặp đôi đũa lệch này, dù không có ý nghĩ đen tối thì khi thấy ánh mắt dâm đãng của Đường Viên và hành động sàm sỡ của nó, ai cũng biết mẹ tôi sẽ bị nó đụ đến bắn nước mỗi đêm thôi.

Tôi cũng chẳng làm gì được. Đến thằng con trai dương vật bé tí còn chẳng giữ được, phải dâng mẹ và dì cho thằng bố dượng cặc to này. Cuối cùng, nó bắt mẹ tôi ly dị rồi cưới Đường Viên. Tôi thì thành con hầu dâng trinh tiết cho nó, còn Đường Viên nghiễm nhiên trở thành ba dượng hợp pháp của tôi.

Sau khi hàn huyên vài câu với mẹ vợ, đến phần làm lễ đính hôn. Ba mẹ hai bên ngồi ở ghế giữa, còn tôi và Lạnh San thì dâng trà. Nhưng đến lúc dâng trà, mặt tôi lại nóng bừng.

Ai cũng nhìn hết!

Cả hội trường đổ dồn ánh mắt vào tôi và Lạnh San. Mà cái thằng tôi sắp phải quỳ lạy lại chính là thằng bạn học dốt nát, hay quấy rối tình dục Đường Viên. Vì dáng người thấp bé nên nó nhìn còn nhỏ tuổi hơn tôi, mà lại mặt dày ngồi ở vị trí trung tâm, nhận lạy của tôi và Lạnh San.

Chẳng hiểu sao ba vợ tôi không đến dự tiệc. Trên hàng ghế chỉ còn mẹ, Đường Viên và mẹ vợ tôi. Thằng nhóc đó cứ tỉnh bơ ngồi giữa hai bà cô bốc lửa, cứ như hoàng đế ngồi giữa hai cung tần vậy.

Thôi kệ, ráng chút là xong.

Theo tục lệ của gia tộc Lạnh San, sau khi dâng trà thì phải đổi cách xưng hô. Lạnh San cung kính quỳ xuống trước mặt mẹ và thằng Đường Viên:

“Ba ~”

Không hiểu sao tiếng gọi “ba” của Lạnh San lại ngọt ngào đến thế. Tôi chưa bao giờ nghe em phát ra âm thanh quyến rũ như vậy, làm xương cốt tôi muốn rụng rời. Nhưng tôi chưa kịp nghĩ nhiều thì đã đến lượt tôi dâng trà cho mẹ vợ. Tôi tiến đến trước mặt ba mẹ hai bên, hơi miễn cưỡng quỳ xuống trước mặt Đường Viên.

Cảm giác sai sai kiểu gì ấy…

Trong lúc cả họ nhà vợ đang tề tựu đông đủ, chứng kiến khoảnh khắc quan trọng của tôi và Lạnh San, thằng Đường Viên lại bỏ ly trà Lạnh San vừa dâng xuống, rồi lén lút đưa tay ra phía sau, hình như là sờ mông mẹ tôi và mẹ vợ. Tôi không tin vào mắt mình. Vì khoảng cách nên chỉ có tôi và Lạnh San mới nhìn rõ được. Chẳng lẽ thằng chó chết này dám sàm sỡ mẹ và mẹ vợ ngay trong tiệc đính hôn sao?

Không, không thể nào!

Tôi vội gạt phăng cái ý nghĩ điên rồ đó. Dù mẹ tôi có dễ dãi thì mẹ vợ cũng không đời nào để yên cho nó giở trò. Vậy thì làm sao nó có thể đồng thời sờ soạng hai bà thông gia, dùng ngón tay dâm đãng chọc vào cái lồn dạn dày của hai người được? Tôi không nghĩ nữa, vội vàng nâng chén trà lên dâng cho mẹ vợ:

“mẹ, sau này mong mẹ chiếu cố.”

“Ừ…”

Lạ thật, lúc tôi dâng trà, mẹ và mẹ vợ đều ngồi không yên, cứ nhấp nhổm trên ghế. Cái cặp mông đầy đặn của hai người hết nhô lên lại xẹp xuống, làm lộ ra đường cong quyến rũ như trái đào. Hai bà cứ cố che giấu sự bồn chồn, khiến ai nấy đều đổ mồ hôi hột.

Sợ bị phát hiện đang nhìn trộm mông mẹ vợ, tôi vội dời mắt đi, không dám nhìn thẳng vào mắt bà. Vì vậy, tôi không nhận ra mẹ vợ Lý Biết Duyên không còn vẻ hiền từ như ban nãy, mà thay vào đó là nét phong tình vạn chủng của người phụ nữ từng trải. Bộ Hán phục lộng lẫy vốn dành cho dịp vui của con gái, giờ lại khiến bà như mặc áo cưới để lên xe hoa với thằng Đường Viên vậy.

“Kết thúc buổi lễ!”

Sau khi làm lễ dâng trà, tiệc đính hôn chính thức bắt đầu. Các món ăn tinh xảo lần lượt được mang lên. Với tư cách là con rể mới của gia tộc, tôi phải đi chào hỏi họ hàng. Dù tôi không giỏi ứng phó với mấy dì mấy mợ của Lạnh San, nhưng thà vậy còn hơn ngồi trên bàn chủ nhìn thằng Đường Viên ăn như hạm.

Đi qua đi lại, tôi thấy một bóng dáng quen thuộc mà đáng ghét. Một thằng nhóc trèo lên ghế, gắp lia lịa thức ăn. Thằng nhãi ranh vô giáo dục đó không ai khác chính là em trai của Đường Viên, thằng chó Đường Mi. Không hiểu sao Đường Viên lại dẫn nó đến đây. Tôi đành phải bịt mặt tránh xa cái bàn đó, kẻo bị vạ lây.

Rót trà mời mấy người thân thích xong, tôi lại nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Nhìn lại thì thấy thằng Đường Mi. Nó đang giằng co một con búp bê với một thằng bé khác. Mấy đứa nhỏ tranh nhau đồ chơi, chẳng ai để ý. Chỉ thấy dì Ba của Lạnh San đi tới, chắc thằng bé kia là con của dì.

Người phụ nữ mặc bộ cung trang màu mực bước đến, dạy dỗ con trai một hồi, rồi con búp bê cũng lọt vào tay Đường Mi. Thằng nhóc đó được nước làm tới, ưỡn ngực vênh váo: “Hắn cho tao đó!”. Đúng là đồ vô giáo dục. Chắc nó tưởng dì Ba không biết con búp bê đó là của con mình hả? Chỉ là người ta lịch sự không vạch mặt thôi. Tôi thầm nghĩ thằng nhóc này chắc chắn sẽ bị dạy cho một bài học.

Nhưng không, tôi lại thấy người dì Ba kia quỳ xuống trước mặt Đường Mi, dập đầu xin lỗi. Người phụ nữ mặc cung trang đen không ngại bẩn, quỳ mọp xuống đất, cúi đầu sát đất trước một thằng nhóc chưa bằng tuổi con mình. Cặp mông đầy đặn cong lên sau lớp váy áo, tạo thành đường cong hình chữ “m” quen thuộc.

Tôi để ý thấy dì Ba đang đi đôi tất da chân màu vàng nhạt.

Tiệc đính hôn tàn lúc trời đã tối. Mẹ vợ giữ mẹ con tôi ở lại qua đêm. Họ chọn cho chúng tôi hai gian phòng tốt nhất. Điều làm tôi bực mình là Đường Viên sẽ ngủ chung với mẹ tôi. Ước gì tôi được ngủ với Lạnh San thì hay biết mấy, tiếc là chỉ dám mơ thôi.

Không ngủ được!

Tôi trằn trọc mãi trên giường, trong lòng cứ có cảm giác bất an. Có chuyện gì đó mà tôi không biết đang xảy ra sau lưng mình. Nhưng so với sự hoang mang đó, tôi còn lo lắng hơn về mẹ và thằng Đường Viên.

Tôi quá hiểu cái tính háo sắc của thằng bạn mình.

Nó sung mãn như một con quỷ, có thể đè hai cô ngựa giống cao to như mẹ và dì ra mà đụ đến mềm nhũn. Chỉ cần có cơ hội là nó sẽ lôi cặc ra đụ liền. Vậy mà hôm nay, phòng tôi với phòng mẹ chỉ cách nhau một bức tường mà tôi không nghe thấy gì hết.

Kỳ lạ thật…

Không biết vì sao, tôi rón rén xuống giường, đi đến trước phòng mẹ.

Tôi dùng ngón tay chọc thủng một lỗ nhỏ trên cửa sổ giấy rồi cẩn thận nhìn vào bên trong. mẹ đang ngủ một mình trên giường, không thấy bóng dáng Đường Viên đâu cả. Tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì không phải chứng kiến cảnh mẹ bị thằng khỉ kia đè ra đụ, lo là nếu Đường Viên không ở trong phòng thì không biết nó đang làm gì nữa.

Không còn cách nào, tôi đành đi tìm Đường Viên. Nhưng tôi lại không rành Lý gia trang nên tìm mãi không thấy nó đâu. Xung quanh càng lúc càng lạ, không thấy ai cả, tôi định bụng sẽ rút lui.

Nhưng…

Tôi bỗng thấy phía trước có một kiến trúc cao lớn, vội vàng chạy tới. Đó là một tòa nhà gạch xanh ngói xanh, cũ kỹ mà thần bí, chắc là một nơi rất quan trọng.

“Lý gia từ đường…”

Đến trước cửa, đọc tấm biển hiệu, tôi mới biết đây là từ đường của gia tộc Lạnh San. Tôi thầm mừng vì đã nhìn biển hiệu trước khi xông vào. Từ đường là nơi quan trọng nhất của gia tộc, nếu tôi mạo phạm thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.

“Ư… ba ơi… cặc ba to quá…”

Tôi vừa định rời đi thì từ trong từ đường vọng ra tiếng rên rỉ kiều diễm. Cái giọng lả lơi đó làm cặc tôi dựng đứng lên ngay lập tức, tim đập thình thịch. Chắc không phải mình nghe lầm đâu ha? Tôi bán tín bán nghi nhìn vào từ đường. Qua khe cửa hé mở, tôi thấy bên trong tối om, chỉ có chỗ thờ tổ tiên là có vài ngọn đèn dầu leo lét. Thường thì khuya rồi sẽ không ai đến từ đường cả.

“Ân… a a… Anh là ba em đó hả? Ba ruột… Lồn em… sắp nát rồi…”

– Đọc full hoặc xem thêm các truyện khác tại: t.me/truyenechxanh

4 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất