Tình Cờ Nhặt Được Tài Liệu Dạy Thôi Miên, Tôi Thao Túng Cả Công Ty Xuất Bản – Update Chương 18 END

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tình Cờ Nhặt Được Tài Liệu Dạy Thôi Miên, Tôi Thao Túng Cả Công Ty Xuất Bản – Update Chương 18 END

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 29/05/2026

Chương 5
Chỉ thấy cô ấy mặt không chút biểu cảm, bắt đầu mút ngón tay mình. Người không biết tình hình còn tưởng cô vừa ăn xong gà rán xong vậy…
Nhưng tôi vẫn chưa thỏa mãn, nên bảo cô nhập số điện thoại vào máy tôi để tiện liên lạc và thử nghiệm sau này. Giống như… nếu cô ấy phản ứng với giọng nói của tôi, thì qua điện thoại có hiệu quả không nhỉ?
Thí nghiệm này rất quan trọng cho các kế hoạch sau, phải kiểm chứng thật kỹ!
Chẳng bao lâu tàu đến ga. Trước khi xuống tôi còn đặc biệt nhắc nhở cô ấy phải tìm cách về trường học bình thường. Tôi đúng là tốt bụng thật…
Đến công ty, chị Tuyết Nhung lập tức tiến lại gần: 『Hồ Lâm, hôm nay sao em đến muộn thế! Giám đốc đang tìm em đấy!』
『Giám đốc tìm em? Được rồi, em vào gặp ông ngay.』
Vừa đến công ty đã phải vội vã chạy lên văn phòng giám đốc…
『Hồ Lâm, cậu định làm gì vậy!? Dữ liệu khách hàng bị sai cậu biết không? Cậu có biết đây là sự thất lễ lớn với khách hàng không?』
Chết tiệt… Quả nhiên tài liệu làm vội bị lỗi…
Bị giám đốc mắng một trận, khiến tôi vừa đi làm sáng thứ Hai đã đầy bụng tức tối!
Về đến chỗ ngồi, chị Tuyết Nhung lập tức tiến lại quan tâm: 『Hồ Lâm, trông em có vẻ không ổn lắm… Giám đốc nói gì vậy?』
『Tài liệu bị sai… bị giám đốc mắng một trận…』
『Ơ!? Sai thật à? Giám đốc không nhắc gì với chị mà…』
Cái gì?! Tên khốn đó chắc chắn vì muốn theo đuổi chị Tuyết Nhung nên cố tình không gây khó dễ cho chị, lại lấy tôi làm cái bao cát xả giận. Thật bực mình!
『Nếu vậy thì chị cũng có trách nhiệm. Hay để chị cùng em đi xin lỗi giám đốc?』
Tôi suy nghĩ trong lòng, giai đoạn này… thà ít việc hơn nhiều việc…
Nhưng trong lòng vẫn hơi không cam…
Tôi ra hiệu cho chị Tuyết Nhung nhìn về phía phòng trà. Chị dường như hiểu ý, gật đầu rồi quay người bước vào. Buổi sáng là lúc công ty khá bận rộn, chắc ít người vào phòng trà, hơn nữa nhiều người hay nói chuyện riêng ở đó nên nếu thấy có người bên trong thường sẽ tránh ra. Tôi đứng dậy đi vào phòng trà, khẽ nói với chị:
『Tuyết Nhung nghe kỹ, giờ anh đang rất tức giận, anh muốn chị giúp anh xả bớt lửa, nhỏ tiếng đừng để ai phát hiện!』
Chị Tuyết Nhung trộm cười nhìn tôi…
『Chuyện này có gì khó đâu… bệ hạ, haha.』
Ngón tay chị bắt đầu vuốt ve trong quần tôi, ánh mắt đầy dâm đãng. Tôi không khách khí, hai tay chụp ngay lấy cặp vú lớn của chị, bóp mạnh. Chị Tuyết Nhung nhịn đau vẫn mỉm cười với tôi, đôi má trắng trẻo nhanh chóng ửng đỏ như say rượu. Dù vậy ở ngoài công ty không thể địt chị ngay tại đây. Tôi rút con cặc ra, đầu khấc vẫn còn dính chút tinh dịch chưa lau sạch sáng nay, hung hãn ấn đầu chị xuống. Chị Tuyết Nhung rất biết thời biết thế, lập tức ngậm lấy con cặc bắt đầu bú liếm. Con cặc hung hãn chạm sâu vào họng chị, lưỡi chị vẫn linh hoạt quấn quanh. Có lẽ vì sợ bị phát hiện nên chị cố tình kìm tiếng. Chẳng bao lâu con cặc tôi đã cứng ngắc. 『Không được! Vẫn chưa đủ, anh muốn sướng hơn nữa!』
Chị Tuyết Nhung dường như nghĩ ra gì đó, đứng dậy xoay mông về phía tôi: 『Đút vào chắc chắn sẽ khiến bệ hạ sướng hơn, haha.』
『Nhưng chị đang mặc váy và tất da, giờ cởi ra nếu bị thấy thì tiêu…』
Chị Tuyết Nhung nhìn tôi, hai tay kéo cao váy bó. 『Bệ hạ không phải muốn xả lửa sao? Xé toạc tất da luôn là được.』
Lời dâm đãng của chị Tuyết Nhung luôn khiến tôi nổi da gà!
Tôi xé toạc tất da, kéo tụt quần lót, hai tay banh rộng lồn chị, dùng con cặc đang đầy lửa giận hung hãn đâm vào!
Chị Tuyết Nhung để khỏi rên rỉ, quay đầu ra hôn lưỡi cuồng nhiệt với tôi. Chị nắm tay tôi ép lên cặp vú lớn để bóp mạnh. Cảm giác ấy khiến tôi sướng như bay lên mây! Càng dập càng sâu!
Toàn bộ con cặc bị lồn ấm áp bao bọc, không ngừng co bóp. Khoái cảm này khiến tôi không phân biệt nổi là giận hay sướng, toàn bộ cơn tức tối đều đổ lên người chị Tuyết Nhung!
Tôi hung bạo liên tục xâm chiếm thân thể chị. Chị càng bị địt lại càng lộ vẻ khoái trá, ngoan ngoãn như thú cưng chuyên xả dục của tôi. Điều đó khiến tôi càng hưng phấn, khoái cảm lan khắp cơ thể. 『Sắp… sắp bắn rồi…』
Chị Tuyết Nhung run run thì thầm đáp lại:
『Ừm… bắn đi… bắn hết vào trong… xả hết lên người chị đi…』
Hai chúng tôi dán chặt vào nhau cùng lên đỉnh!
Cả hai đều cảm nhận rõ sự run rẩy sau cao trào của đối phương. Tôi thở dài một hơi…
『Hú… dễ chịu hơn nhiều… Cảm ơn chị Tuyết Nhung đã giúp anh xả lửa.』
Chị Tuyết Nhung chống tay vào tường, toàn thân run rẩy đáp: 『Không… không cần khách khí… Cứ tìm chị mà xả bất cứ lúc nào cũng được… a.』
Tinh dịch trong lồn ngấm ướt quần lót chị. Khi kéo váy xuống thì không thấy dấu vết tất da bị xé. Chị Tuyết Nhung liếm sạch con cặc cho tôi rồi chỉnh lại quần áo gọn gàng. Tôi rời khỏi phòng trà vẫn còn nồng nặc mùi tinh dịch và nước lồn…
Về đến chỗ ngồi tôi bắt đầu thấy mệt mỏi…
Chỉ một buổi sáng đã bắn hai phát, gánh nặng vẫn lớn thật…
Xem ra trước khi về nhà phải sắp xếp thêm mới được…
Chị Tuyết Nhung dọn dẹp xong cũng quay về vị trí làm việc. Văn phòng lại yên bình như mọi ngày. 『Này Hồ Lâm, lúc nãy cậu với chị Tuyết Nhung vào phòng trà nói gì vậy?』
Tôi giật thót. Hóa ra là đồng nghiệp ngồi sau lưng — Mori Điền. Trong công ty hầu hết nam đồng nghiệp đều tôn trọng chị Tuyết Nhung, nhưng thằng này thì khác, rõ ràng là có ý đồ hơn cả sự tôn trọng…
『Không có gì, tài liệu tuần trước bị sai nên bị mắng một chút thôi…』
Mori Điền nhà tôi ở gần nên trong công ty quan hệ cũng khá tốt. 『Vậy à… Cậu cẩn thận chút nhé, đừng làm phiền chị Tuyết Nhung!』
Tên khốn! Dám dùng giọng điệu đó với tao à?!
“Chị Tuyết Nhung mà mày tôn sùng chỉ là công cụ xả dục của tao thôi!” — Dù rất muốn nói thẳng vào mặt nó…
『Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ chú ý.』
Cơn giận vừa xả xong lại bùng lên!
Nhưng cũng chỉ có thể nhịn… Nếu xả tiếp thì cơ thể không chịu nổi…
Dù sao người thực sự được hưởng thụ là tôi… Tôi tự nhủ như vậy…
Hơn nữa hôm nay tôi lại có thêm món đồ chơi mới, haha.
Đến giờ nghỉ trưa, tôi theo thực đơn của Điền Vy tìm nhà hàng phù hợp, vừa ăn vừa suy nghĩ kế hoạch sau này…
Trước mắt cấp bách là phải tăng cường thể lực để hưởng thụ nhiều hơn. 『Alo, Vy phải không?』
『Cậu… cậu muốn gì?!』
『Từ tối mai anh cần em ngủ lại bên anh luôn, để em chuẩn bị bữa sáng và bữa tối cho anh.』
『Cái gì?! Đừng có đùa! Sao phải để em hầu hạ cậu thế chứ!』
『Em không phải đã hứa giúp anh tăng thể lực và tập luyện sao?』
『Em… em là có hứa giúp cậu… nhưng…』
『Mai gặp.』
Tôi không chờ Điền Vy trả lời, cúp máy luôn…
Chiều về công ty tôi làm việc nghiêm túc, hoàn thành trước 6 giờ, tan ca đúng giờ rồi lên tàu điện ngược hướng về nhà. Qua hai ga tôi bắt đầu tìm kiếm…
Đi chưa tới 10 phút… đã thấy một ngôi trường cấp ba…
Tôi đứng ngoài cửa quan sát một lúc, xem nữ sinh bên trong có mặc đồng phục giống cô gái sáng nay không…
Đúng rồi! Giống hệt! Vậy thì giờ sao? Tôi bắt đầu quan sát môi trường xung quanh…
Trường không lớn, giống trường công lập bình thường. Bên cạnh có phố mua sắm, xung quanh toàn nhà dân…
Ừm… Có rồi!
Tôi tìm được một quán net! Ở tầng 3, tầng 1-2 là cửa hàng ăn nhanh, từ tầng 4 trở lên là lớp học thêm. Tôi vào hỏi nhân viên có thể xem phòng net không?
Nhân viên dẫn tôi đi giới thiệu. Phòng có cửa nhưng không khóa, bên cạnh là toilet. Xem xong tôi thấy khá lý tưởng, giá cũng không đắt, nhân viên chỉ có hai người (một quầy, một văn phòng), tầng trên là lớp học thêm — địa điểm ẩn náu tốt. Mọi thứ chuẩn bị gần xong… chỉ còn kiểm chứng…
Tôi mở điện thoại tìm số của nữ sinh cấp ba…
Tôi hít một hơi, bấm gọi. Máy nhanh chóng được nhấc lên!
『Alo, ai đấy ạ?』
『Em… trước tiên nói anh nghe em đang ở đâu, đang làm gì?』
『Em đang ở phòng câu lạc bộ trường xem sách ạ.』
Trả lời rất tự nhiên… Ừm… thử tiếp. 『Bên cạnh em có ai không?』
『Không có ai cả ạ.』
『Em còn ở lại khoảng bao lâu?』
『Khoảng 30 phút ạ.』
30 phút… đủ dùng rồi…
『Bây giờ em đến quán net tầng 3 bên cạnh trường, vào rồi ngồi thẳng phòng cuối cùng.』
Đúng vậy! Chính là phòng tôi đang ngồi! Tôi mô tả vị trí quán net, nói xong cúp máy chờ cô ấy đến!
Không ngờ thôi miên qua điện thoại cũng hiệu quả, thật ngoài mong đợi!
Khoảng 5 phút sau cô ấy đã đến, vì không xa…
Vào phòng cô ấy ngồi trước mặt tôi, không nói gì, đờ đẫn. Tôi vẫy tay trước mặt, thậm chí lắc vai cô ấy cũng không phản ứng. Quả nhiên không chú ý đến sự tồn tại của tôi! Rất tốt!
Tôi bắt đầu cởi quần áo trên người cô. Quần lót vẫn còn vết tinh dịch tôi xử lý sáng nay. Trẻ con bây giờ phát triển tốt thật, dù thân hình chưa nóng bỏng như chị Tuyết Nhung hay Điền Vy, nhưng thuộc dạng nhỏ nhắn dễ thương. Tôi khẽ nói bên tai cô: 『Dù anh nói hay làm gì, em cũng phải nghe lời.』
『Tốt nhất là đừng phát ra tiếng, hiểu thì gật đầu cho anh biết.』
Cô gật đầu. Nghĩa là “buổi học thêm” bắt đầu, hê hê! Tôi bắt đầu vuốt ve thân thể thanh xuân. Đúng là nữ sinh cấp ba, làn da đàn hồi khiến tôi càng lúc càng hưng phấn. Tôi banh rộng hai chân cô, thưởng thức khu rừng non trẻ, mùi thanh xuân khiến tôi không do dự liếm láp. Tôi thọc lưỡi vào âm đạo đảo mạnh, mong nước lồn tuôn ra. Nhìn lồn cô càng lúc càng ướt, con cặc tôi cũng bắt đầu cương cứng. Tôi bế mông cô lên, từ từ đút vào từ phía sau. Âm đạo khít khìn siết chặt con cặc, không còn một kẽ hở. Hóa ra đây chính là “nữ sinh cấp ba” sao?! Tuyệt vời!
Đang đắm chìm trong lồn thanh xuân thì đột nhiên phía sau có người mở cửa!!!
『Anh ơi, xin lỗi… riêng…』
Nhân viên quầy?!
Tôi và hắn nhìn nhau, cả hai đều chết sững…
Hắn hoàn hồn, xấu hổ xin lỗi rồi rời đi…
『Xin lỗi, tôi không biết các anh đang… thật sự xin lỗi… thật sự xin lỗi…』
Chết tiệt! Sao lại xảy ra chuyện này?!
Tôi cầm điện thoại… Chết! Đúng lúc này hết pin!!!
Tôi vội mặc quần đuổi ra ngoài, lòng đầy lo sợ. Lẽ nào cuộc sống tình dục hạnh phúc của tôi kết thúc rồi sao…
Không được! Còn cơ hội! Tôi không thể buông xuôi dễ dàng!
Tôi ra quầy tìm nhân viên, vẫy tay gọi hắn lại. Chúng tôi ra cầu thang, hắn trông cực kỳ căng thẳng. 『Xin lỗi, tôi không cố ý nhìn trộm, mong anh tha thứ…』
『Sao anh lại vào phòng?』
『Tôi thấy một nữ sinh vào mà lâu không ra, tưởng cô ấy định trộm đồ của khách… nên…』
Khi nói chuyện hắn không dám ngẩng đầu nhìn tôi, trông khá thật thà…
Nhưng tôi không thể vì vậy mà buông tha hắn, rủi ro quá lớn, phải nghĩ cách…
『Anh có thể đừng kể với ai chuyện vừa nãy không?』
『Xin lỗi thật, tôi tuyệt đối không nói ra! Anh tin tôi đi!』
『Ừ… nhưng chỉ nói suông anh vẫn chưa tin…』
『Nhưng… tôi… tôi chỉ có thể…』
『Anh nghĩ ra cách để anh tin rồi!』
『Cách gì…?』
『Anh có muốn tham gia cùng chúng tôi không?』
Hắn kinh ngạc nhìn tôi!
『Tham… tham gia?! Đừng đùa, anh khách thật hài hước…』
『Anh không muốn à? Cô ấy bảo không sao đâu…』
『Cô ấy?! Nữ sinh kia á!? Thật không?!』
『Cô ấy ít nói nhưng rất nghe lời anh. Nếu anh cũng muốn sướng một chút thì nói đi.』
『……Thật… thật à?』
『Không tin thì chúng ta vào thử ngay bây giờ.』
Hắn suy nghĩ một lúc…
『Tôi vào xem…』
Hắn nói với người văn phòng là đi dọn phòng rồi theo tôi vào. Vào phòng chỉ thấy nữ sinh cởi truồng ngồi im lặng trước mặt hắn. Thằng nhân viên thật thà không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng…
『Nhìn cho kỹ đi.』
Tôi ghé tai nữ sinh: 『Nhân viên quán thấy em rất thích, em giúp anh ấy xuất tinh thoải mái đi.』
Nữ sinh nghe xong quay lại, móc con cặc của hắn ra, hai tay không ngừng vuốt ve. 『A… oa… Thật… thật sự… a…』
Nhân viên không dám tin vào những gì đang xảy ra!
Tôi mỉm cười nói với hắn…
『Hê hê, thích không? Nếu anh ngoan ngoãn nghe lời tôi thì sẽ luôn có phúc lợi thế này.』
『Được… được… không vấn đề gì!』
Tạm thời giải quyết được thằng nhân viên. Dục vọng con người cuối cùng vẫn thắng đạo đức, điều này tôi hiểu rất rõ, hê hê…
Trước mặt hắn tôi lại nói với cô gái…
『Đừng chỉ dùng tay thôi, dùng miệng giúp anh ấy bắn tinh thoải mái đi.』
Nữ sinh không nói hai lời, ngậm ngay con cặc đang sắp nổ của hắn vào miệng. Khuôn mặt thanh xuân không ngừng nhún lên nhún xuống dưới hạ thể hắn. 『Thế thì anh cũng tiếp tục đây, hê hê.』
Tôi từ phía sau lại đút vào cái lồn khít khìn này!
Nữ sinh miệng không ngừng bú cặc nhân viên, phía sau lồn thì bị con cặc tôi dập mạnh. Tôi bóp vú cô không ngừng, động tác càng lúc càng kịch liệt!

– Đọc full hoặc xem thêm các truyện khác tại: t.me/truyenechxanh

3.3 3 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất