Những đêm làng quê – Update Chương 11
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Những đêm làng quê – Update Chương 11
Tác Giả: Đang cập nhật
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 05/06/2026
Đêm đầu tiên ở bệnh viện huyện trôi qua trong không khí oi bức và nặng nề. Hạnh nằm trên giường bệnh, chân phải vẫn treo cao, toàn thân nóng ran. Do dầm mưa lâu, cộng với cú ngã mạnh và vết thương, bà bắt đầu sốt cao. Nhiệt độ lên tới 39 độ.
Bác sĩ đã truyền nước và uống thuốc hạ sốt, nhưng bà vẫn mê man lúc tỉnh lúc mê. Mặt bà đỏ bừng, môi khô nẻ, tóc tai ướt mồ hôi dính bết vào trán.
Quang ngồi bên giường, không chợp mắt được. Nó liên tục lau mồ hôi cho mẹ bằng khăn mát, thay nước đá chườm trán. Trong đầu nó lúc này chỉ toàn là lo lắng thật sự:
“Tại sao con lại không đi sát mẹ hơn? Nếu con đi sát hơn, có lẽ mẹ đã không bị tông… Mẹ đau thế này, sốt thế này, con thật vô dụng. Nhưng… sao cơ thể mẹ lại nóng thế? Da mẹ trắng quá… mềm quá… Không được! Mẹ đang bệnh nặng, mày lại nghĩ linh tinh. Đồ con hoang, đồ đểu cáng…”
Nó cắn chặt môi đến chảy máu. Mỗi lần lau khăn xuống cổ mẹ, vô tình chạm vào phần ngực phập phồng, con cặc trong quần nó lại cứng lên một cách tội lỗi. Quang tự ghét bản thân mình, nhưng càng ghét, dục vọng lại càng trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Nó nhớ những đêm xem phim loạn luân, nhớ mùi quần lót mẹ, nhớ những lần thủ dâm tưởng tượng… Giờ mẹ nằm đây, yếu đuối và phụ thuộc hoàn toàn vào nó, cảm giác ấy vừa khiến nó xót xa, vừa khiến phần tối tăm trong nó rung động.
Hạnh thì đang chìm trong cơn sốt mê man. Bà nửa tỉnh nửa mê, miệng thỉnh thoảng ú ớ:
“Quang… con ơi… mẹ đau… đừng bỏ mẹ…”
Trong cơn mê, ký ức hỗn loạn ùa về. Bà nhớ những năm tháng vất vả một mình nuôi hai con khi chồng đi xa. Nhớ cơ thể mình thèm khát một vòng tay đàn ông đã bao năm nay. Và giờ, trong cơn sốt, bà mơ hồ cảm nhận được hơi ấm từ Quang – đứa con trai đã lớn, đang ngồi bên cạnh lau người cho bà.
“Mẹ… sao con trai mình lại chăm sóc chu đáo thế này… Nó không còn là thằng bé nữa… Nó là đàn ông rồi… Sao tay nó lại nóng bỏng thế? Sao mẹ lại thấy… an tâm đến lạ…”
Hạnh khẽ run khi Quang lau qua vùng ngực. Dù đang sốt, bà vẫn cảm nhận được một dòng điện lạ chạy qua người. Bà xấu hổ với chính mình: “Mình đang nghĩ gì vậy? Đó là con trai mình… Nhưng… chồng đi đã hai năm rồi… Mẹ con mà… không được… không được nghĩ bậy…”
Bà cố mở mắt, nhìn mờ mờ bóng dáng Quang ngồi bên. Giọng bà yếu ớt, gần như thì thầm trong cơn mê:
“Quang à… con đừng có… bỏ mẹ một mình… Mẹ… chỉ có mỗi con ở bên lúc này…”
Quang nghe thấy, tim nó thắt lại. Nó nắm chặt tay mẹ, giọng khàn đặc:
“Mẹ đừng lo. Con ở đây với mẹ suốt. Con sẽ không đi đâu cả. Mẹ cố ngủ đi, con canh cho mẹ.”
Hạnh siết nhẹ tay con, rồi lại chìm vào giấc mê. Trong đầu bà lúc này là sự hỗn loạn giữa tình mẫu tử thiêng liêng và một cảm giác ấm áp, khao khát mà bà không dám thừa nhận. Bà thầm nghĩ: “Con trai mẹ… lớn thật rồi… Nếu không phải là con, chắc mẹ đã… Không! Không được nghĩ thế…”
Quang ngồi đó suốt đêm, vừa lau mồ hôi, vừa thay khăn mát cho mẹ. Nó nhìn bà nằm đó, yếu đuối, hai bầu vú phập phồng theo nhịp thở gấp gáp vì sốt. Nội tâm nó lúc này như bị xé đôi:
Một bên là tình con hiếu thảo, lo sợ mẹ bị nặng hơn.
Một bên là dục vọng đen tối mà nó nuôi dưỡng từ lâu: muốn ôm mẹ, muốn chạm thật sâu vào cơ thể mẹ, muốn chiếm lấy bà ngay lúc này khi bà đang yếu đuối nhất.
Nó cúi đầu, thì thầm trong miệng chỉ mình nó nghe:
“Mẹ ơi… con xin lỗi… Con là đồ xấu xa… Nhưng con… không kìm được nữa rồi…”
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lất phất. Phòng bệnh chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và nhịp thở gấp gáp của Hạnh trong cơn sốt.
hay đấy, nghe cái tên truyện biết là truyện hay rồi. có gắng ra thêm nhá bạn
Lần đầu đăng truyện ae đánh giá giúp nhé