Nhật Kí Chinh Phục Mẹ và Dì – Update Chương 87
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nhật Kí Chinh Phục Mẹ và Dì – Update Chương 87
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/06/2026
Chương 81: Mẹ Đi Gặp Bác Sĩ Tâm Lí
Thật ra đây cũng không phải là lần đầu tôi đến đây, trước đây học không tốt, mẹ thường xuyên đưa tôi đến đây học thêm.
Nhưng tôi thực sự không có tâm trí học hành, vì đẹp trai lại nhà có điều kiện, các thầy cô ở đây cũng không nỡ đánh tôi.
Thế là, học thêm mãi, tôi với các thầy cô thân thiết như người một nhà mà thành tích thì chẳng tăng chút nào. Điều này khiến mẹ rất tức giận, về sau dứt khoát không cho tôi đến nữa.
“Á, Quốc Hào, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Vừa bước vào cửa, một cô giáo trẻ đẹp đã vui mừng ôm chầm lấy tôi, không ngừng xoa đầu tôi.
“Thôi thôi, đừng xoa nữa cô Duyên, tóc em sắp bị cô làm cho rối tung rồi.”
Tôi tỏ vẻ không vui, cố gắng thoát khỏi vòng tay của cô giáo này.
Cô ấy tên là Duyên, là một trong những giáo viên dạy thêm trước đây của tôi, cũng là người có quan hệ khá tốt với tôi, và cũng là người thích trêu chọc tôi nhất.
Lúc này cô ấy ở đây chờ, chắc là mẹ đã liên lạc với cô ấy rồi.
“Ây, đừng chạy mà, để cô sờ một chút đi.”
Trong mắt tôi, cô Duyên là một bà cô mê trai đẹp, tôi không muốn có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào với cô ấy, quả quyết lách qua cô ấy lẻn vào lớp học.
Lớp học thêm này ngoài không gian hơi nhỏ, chỉ chứa được chưa đến 30 chỗ ngồi, các trang thiết bị khác không khác gì trường học chính quy, thậm chí một số cơ sở vật chất còn tốt hơn, dù sao học phí ở đây cũng không hề rẻ.
Tôi tìm một chỗ trống ngồi xuống, thời gian tới đây có lẽ sẽ là nơi học tập của tôi.
Dù lần trước đến đây không có kết quả gì, nhưng trong mắt mẹ, đưa tôi đến đây vẫn tốt hơn là để tôi ở nhà.
Học, đó là điều mà ở độ tuổi này dù đi đâu tôi cũng không thể trốn tránh được.
Người ta thường nói, đã đến thì cứ ở yên.
Tôi bây giờ không còn là đứa trẻ hiếu động ngày xưa nữa, lúc học ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nghe giảng.
Những thầy cô biết tôi nhìn thấy bộ dạng này của tôi đều trầm trồ khen ngợi.
Cứ như vậy, một ngày trôi qua nhanh chóng. Đến chiều tối, mẹ tôi cuối cùng cũng lái xe đến đón tôi.
Khi tôi đeo cặp sách ra ngoài, tôi liền nhìn thấy mẹ đang ngồi trên ghế sofa trong đại sảnh. Lúc này, mẹ ngồi rất đoan trang, thanh lịch, chiếc áo choàng trắng trên người cũng đã cởi ra từ lâu.
Mẹ không để ý tôi đã ra ngoài, mẹ đang mỉm cười nói chuyện vui vẻ với cô Duyên thích trêu chọc tôi kia, chắc là đang hỏi thăm tình hình của tôi.
“Á! Trai đẹp của chúng ta ra rồi kìa!”
Cô Duyên nhìn thấy tôi đầu tiên, liền gọi tôi lại.
Còn mẹ quay đầu nhìn tôi, nụ cười trên mặt có hơi thu lại, nhưng một ngày trôi qua, cơn giận trong lòng mẹ chắc cũng đã nguôi đi nhiều rồi.
“Hi hi, chị Tuyết, Quốc Hào lần này qua đây ngoan hơn trước nhiều đó.”
Cô Duyên ôm chầm lấy tôi, hai tay ôm tôi không tự chủ được mà bắt đầu xoa nắn, làm tôi phát bực liền thoát khỏi cô ấy chạy ra sau lưng mẹ đứng, ôm chặt lấy eo thon của mẹ.
Được cô giáo khen, tâm trạng mẹ rõ ràng cũng tốt hơn nhiều. Mẹ vừa xoa đầu tôi vừa cảm ơn cô Duyên, sau một hồi hàn huyên thì đưa tôi về nhà.
“Hôm nay con cũng không tệ.”
Ở cửa ra vào, mẹ cúi người cởi giày cao gót, bỗng dưng buông một câu.
“Vâng…”
Đứng sau lưng mẹ, tầm mắt tôi hoàn toàn bị cặp mông cong vút của mẹ thu hút.
Cặp mông này to đến nỗi khi mẹ cúi người, tôi không thể nhìn thấy nửa thân trên của mẹ. Tất cả những gì tôi thấy là đôi chân thon dài đi giày cao gót và cặp mông được bao bọc trong chiếc váy ôm sát co giãn.
Dưới ánh đèn ở cửa ra vào, tôi thậm chí có thể nhìn xuyên qua lớp vải váy, thấy được hai múi mông hơi cong hình chữ bát kéo dài từ eo xuống, giống như hai quả nho khổng lồ ép vào nhau ở đầu, chỉ nhìn thôi cũng khiến tôi thấy mọng nước.
“Hôm nay con thấy thế nào? Ở đó có quen không?”
Mẹ thay giày xong đứng thẳng dậy hỏi, tôi cũng vội vàng thu lại ánh mắt tham lam, trở lại thành đứa trẻ ngoan ngoãn.
“Cũng được ạ, không khác mấy so với lúc học ở nhà dì.”
“Ừm… Dù có một số chuyện không vui, nhưng trình độ giảng dạy của dì con vẫn có, cuối cùng cũng dạy con biết cách học hành tử tế.”
Sau đó, mẹ lại xoa đầu tôi nói:
“Sau này phải tiếp tục giữ vững, biết không? Thành tích khó khăn lắm mới nâng lên được, đừng để tụt xuống nữa.”
“Vâng vâng, con biết rồi mẹ.”
Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Thấy tôi ngoan ngoãn như vậy, mẹ cũng yên tâm, tay từ trên đầu tôi đặt xuống, véo má tôi một cái rồi đi vào nhà.
Mà mẹ không biết rằng, khi mẹ quay người đi, đứa con trai ngoan ngoãn ban nãy giờ đây đang nhìn mẹ với ánh mắt ngày càng tham lam, bàn tay nhỏ sau lưng cũng lén lút nắm chặt thành nắm đấm…
Những ngày tiếp theo là cuộc sống học tập có quy luật như trước đây, sáng dậy ăn sáng xong được mẹ đưa đến lớp học thêm, rồi chiều tối tan học mẹ cũng vừa lúc tan làm đưa tôi về.
Dù không có dì ở bên cạnh để tôi giải tỏa dục vọng, nhưng được ở bên mẹ tôi cũng rất vui, mỗi ngày cùng mẹ ăn cơm, trò chuyện, thỉnh thoảng còn được sàm sỡ một chút.
Nhưng tôi không hề thỏa mãn với điều đó. Mục tiêu của tôi là dụ mẹ lên giường, cùng tôi tận hưởng niềm vui xác thịt từ tình thân này.
Vì vậy, mấy ngày nay tôi cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn hết mức có thể, để mẹ thả lỏng cảnh giác. Giống như lúc đến nhà dì, chỉ khi họ mất cảnh giác tôi mới có cơ hội.
Khác với dì, lần đầu tiên với mẹ, tôi không muốn dùng thuốc. Tôi muốn mẹ có thể cam tâm tình nguyện cho tôi địt.
Nhưng tính cách của mẹ tôi cũng hiểu rõ, nên mục tiêu của tôi khó thực hiện đến mức nào có thể tưởng tượng được.
…
Ngày lại ngày trôi qua, chớp mắt tôi đã được mẹ đưa về nhà gần hai tuần.
Trong thời gian này, tôi thử nhắn tin cho dì vài lần, nhưng dì không trả lời một tin nào, xem ra dì đã quyết tâm mượn cớ này để thoát khỏi tôi.
Còn Diễm My thì vẫn giữ liên lạc với tôi. Cô ấy không hề ngạc nhiên khi mẹ tôi phát hiện ra chuyện gian tình của tôi và dì. Theo lời cô ấy, dù sao tôi cũng đã sớm muốn thu phục mẹ ruột của mình, và lần này mẹ tôi phát hiện ra chuyện của tôi có khi lại là một cơ hội.
“Cơ hội? Em chắc là đầu óc em không có vấn đề gì chứ? Bây giờ cả mẹ và dì anh, một người cũng không địt được.”
Tôi cạn lời.
“Bên dì của anh thì anh đừng vội, dì ấy không có vấn đề gì lớn đâu.”
“Không có vấn đề gì lớn?”
Tôi nghi ngờ hỏi.
“Đúng vậy, anh nghĩ xem, anh có nghĩ người phụ nữ nào sau khi đã nếm trải mùi vị con cặc của anh rồi có thể quên được không?”
“Anh nghĩ là không.”
Đối với con cặc của mình, tôi vẫn rất tự tin. Kích cỡ này đối với một người phụ nữ đoan trang, giữ gìn như dì mà nói, không khác gì thuốc phiện. Sau khi được lên đỉnh, cái cảm giác đó e là cả đời cũng không quên được.
“Thế nên em mới nói, những lời dì anh nói lúc đó chẳng qua chỉ là lời nói dối sau khi sướng xong rồi phủi đít không nhận người, nói cho anh và mẹ anh nghe thôi. Có thể lúc đó thái độ của dì rất kiên quyết, nhưng bây giờ đã bao nhiêu ngày trôi qua rồi, trong lòng dì chắc chắn đang nhớ anh lắm đấy. Anh có cơ hội thì cứ đến nhà dì, dì tuyệt đối sẽ không phản kháng anh đâu.”
Diễm My phân tích từng chữ một.
Tôi thấy cô ấy nói cũng có lý, dì đúng là kiểu người sướng xong rồi không nhận người.
Lần này tôi chắc sẽ rời xa dì một thời gian dài, thời gian này đủ để dì suy ngẫm lại bản thân.
“Vậy còn mẹ anh thì sao? Em giúp anh nghĩ cách đi.”
“Đơn giản thôi, giống như dì của anh, lần đầu tiên cứ cho thuốc là được, để mẹ anh biết sướng rồi sẽ chết mê chết mệt theo anh thôi.”
Cô ấy thản nhiên nói.
“Khụ, em à, đây là mẹ anh, cũng là mẹ chồng tương lai của em đó, mình nói chuyện văn minh một chút đi ha.”
“Em!”
Cô ấy ở đầu dây bên kia “phì” tôi một tiếng. Rồi tôi nói suy nghĩ của mình cho cô ấy nghe.
“Ồ, không ngờ anh đối với mẹ mình lại bắt đầu theo đuổi sự lãng mạn cơ đấy, còn không muốn cho thuốc, mẹ em và dì anh còn không có đãi ngộ này.”
Cô ấy trêu chọc, lời nói mang theo một mùi giấm chua nồng nặc.
“He he, đây không phải mẹ ruột của anh sao? Anh chỉ muốn thử một chút khác biệt thôi…”
“Hừ! Đó là mẹ ruột của anh thì anh tự đi mà nghĩ cách, đừng có tìm em, em cúp máy đây.”
“Ấy đừng!”
Thấy cô ấy định cúp máy, tôi vội vàng gọi lại, sau đó khẩn khoản:
“Chị vợ tốt của anh, anh biết em có cách mà, em nói cho anh biết đi.”
“Nói cho anh? Tại sao em phải nói cho anh? Lỡ anh với mẹ anh thành đôi rồi ngày nào cũng quấn quýt bên nhau quên mất em thì sao? Em không muốn đâu.”
“Đừng mà, em là vợ chính thức của anh, sao anh có thể quên em được chứ.”
“Vậy mà mấy ngày nay anh không đến tìm em, suốt ngày chỉ nhắn tin thì có ý nghĩa gì…”
Giọng cô ấy ngày càng nhỏ, hơi không vui, cũng hơi làm nũng, oán trách tôi không tìm cô ấy, cô ấy sắp chịu không nổi rồi.
“Không phải là anh bị mẹ anh quản chặt quá sao, suốt ngày hai điểm một đường, không có cơ hội ra ngoài. Em nói cho anh cách của em đi, anh xem có được không, nếu được thì giải quyết xong chuyện bên mẹ anh là có thể ở bên em rồi mà.”
“Em sợ anh với mẹ anh thành đôi rồi quên mất em, hừ…”
“Làm gì có chuyện đó…”
Tôi phải dỗ ngọt cô ấy một lúc lâu mới làm cô ấy nguôi giận. Cuối cùng, sau khi hứa với cô ấy trong vòng nửa tháng nhất định sẽ tìm cơ hội làm tình với cô ấy, cô ấy mới nói cho tôi biết suy nghĩ của mình.
Phải nói là phụ nữ vẫn hiểu phụ nữ nhất. Cô ấy vừa nói ra suy nghĩ của mình, tôi liền có cảm giác như được khai sáng.
Từ trước đến nay, lần đầu tiên của tôi với dì và những người khác đều là cưỡng ép, nên tư duy hơi cứng nhắc. Tôi cho rằng với người như mẹ, tôi phải để mẹ biết sướng thì mới cam tâm tình nguyện lên giường với tôi.
Bây giờ được cô ấy chỉ điểm, tôi mới đột nhiên nhận ra, thực ra tôi cũng có thể lợi dụng sự quan tâm của mẹ đối với tôi để đạt được mục đích của mình, nhưng cần phải có kế hoạch cẩn thận.
“Được rồi, anh hiểu rồi.”
Tôi lại hỏi cô ấy về tình hình của mẹ cô ấy. Cô ấy nói, hôm đó sau khi chúng tôi đi trước, mẹ cô ấy ngủ đến gần 1 giờ chiều mới tỉnh.
Tỉnh dậy lại mơ mơ màng màng đi tắm mới tỉnh táo lại, rồi đưa cô ấy về nhà.
Sau đó, Diễm My tất nhiên là ở cùng mẹ.
“Anh biết gần đây mẹ em bị sao không?”
Giọng cô ấy đột nhiên trở nên bí ẩn.
“Mẹ em… cô bị sao chứ?”
Tôi tò mò hỏi, không biết cô Diễm Hương ở nhà đã xảy ra chuyện gì.
“Anh biết không? Mấy ngày nay mẹ em hỏi em mấy lần về tình hình của anh đó.”
“Tình hình của anh? Anh thì có gì mà hỏi chứ?”
“Thì hỏi anh có đến tìm em không, rồi em nói không thì mẹ lại hỏi sao anh không đến tìm em nữa.”
“Chuyện đó thì có gì đâu, mẹ em vẫn luôn không muốn anh làm phiền em, hỏi thăm tình hình của anh cũng bình thường mà.”
Tôi cứ tưởng Diễm My sẽ nói chuyện gì to tát lắm, ai ngờ nói nửa ngày trời chỉ vì chuyện này.
“Hihi, không giống đâu anh.”
Cô ấy cười khẽ.
“Bình thường thì mẹ em biết anh không đến tìm em nữa phải vui lắm mới đúng, nhưng khi biết anh bị mẹ anh bắt về nhà, em lại thấy nét mặt mẹ thoáng qua một chút thất vọng.”
“hơi… thất vọng à? Hehe, thú vị đấy, xem ra mẹ em không phải là một tảng băng lạnh lùng như vẻ bề ngoài đâu nhỉ.”
Tôi trêu chọc, không ngờ hôm nay lại có thu hoạch bất ngờ từ phía cô Diễm Hương.
“Được rồi, anh biết cả rồi, đợi lần sau về anh sẽ ‘hỏi thăm’ mẹ em sau.”
“Nếu anh về thì phải đến tìm em trước đó.”
“Rồi rồi, tìm em trước, vợ yêu của anh.”
“Thế còn tạm được, thôi không nói nữa, mẹ em sắp về rồi.”
Nói xong, cô ấy cúp máy, để lại một mình tôi ngồi trên giường suy nghĩ về những gì cô ấy vừa nói.
Dù hiện tại dì và cô Diễm Hương đã công lược được một nửa, nhưng mọi chuyện lại liên quan đến nhau. Nếu tôi không giải quyết được mẹ, thì hai người họ tôi cũng khó có cơ hội tiếp cận.
Thật không ngờ, mẹ, người phụ nữ tôi định để lại sau cùng, giờ đây lại trở thành đối tượng tôi phải chinh phục đầu tiên. Đúng là tạo hóa trêu ngươi.
ý tưởng trước đó của Diễm My không tồi, vậy thì từ hôm nay tôi có thể bắt đầu thực hiện.
Bây giờ mẹ mỗi sáng đều gọi tôi dậy, vậy thì tôi sẽ tự đặt báo thức, sớm hơn lúc mẹ gọi tôi 5 phút là được.
Một đêm không có gì xảy ra, đến ngày hôm sau tôi bị tiếng chuông báo thức mình đặt làm cho tỉnh giấc. Tôi ngồi dậy, ba chân bốn cẳng cởi hết quần áo trên người, rồi đưa tay nắm lấy con cặc dưới háng bắt đầu tuốt lấy tuốt để.
Sau một đêm nghỉ ngơi, chức năng cơ thể đã hồi phục tối đa, tay tôi chưa tuốt được hai cái, con cặc dưới háng đã cứng ngắc, thẳng tắp như cột chống trời.
Sau đó, tôi lật chăn ra, nằm ngửa dang tay dang chân trên giường, không hề che đậy mà phơi con cặc ra ngoài không khí chờ mẹ gọi tôi dậy.
Cộp, cộp, cộp, cộp…
Không lâu sau, tiếng bước chân của mẹ vang lên, từ xa đến gần, sắp đến nơi rồi. Nằm trên giường, lòng tôi lại vui như mở hội.
“Đến đây nào mẹ ơi, đến xem ‘cục cưng’ của con trai ngoan của mẹ đi.”
Tôi thầm nghĩ, kẹp chặt lỗ đít, ngầm dùng sức, làm cho con cặc càng thêm thẳng tắp, hùng vĩ.
Cạch!
Cửa bị đẩy ra, tôi vội nhắm chặt mắt, giả vờ như đang ngủ.
Kétttt…
“Hà… hù… Quốc Hào, dậy đi con, con… hửm?”
Mỹ Tuyết nói chưa hết câu đã trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mắt. Chỉ thấy con trai mình trần như nhộng nằm trên giường, chiếc chăn trên người đã bị đá sang một bên, để lộ ra vật khổng lồ dưới háng.
Chết tiệt hơn là cái thứ đó bây giờ còn đang cứng ngắc, như một cây thương dài thẳng tắp chĩa lên trần nhà, trông thật oai phong.
“Cái, cái này, là chào cờ buổi sáng sao?”
Là một y tá trưởng, cô đương nhiên biết phản ứng sinh lý này của cơ thể. Nhưng biết là một chuyện, thực sự nhìn thấy lại là một cảm giác khác, đặc biệt là của chính con trai mình.
Mỹ Tuyết vội che mặt quay đi, cơ thể vừa mới tỉnh giấc như được kích hoạt, trở nên hơi nóng ran.
Cô muốn mở cửa rời đi, nhưng con trai cô vẫn đang nằm trên giường chưa tỉnh. Bất đắc dĩ, cô đành phải quay người lại, cúi đầu, cố gắng không nhìn lên giường, rồi từ từ di chuyển về phía giường.
“Sao không có động tĩnh gì hết vậy?”
Nửa ngày không nghe thấy tiếng động gì, tôi hơi tò mò, hé một mắt thành một khe hẹp nhìn ra ngoài, thấy mẹ không hề rời đi, đang cúi đầu mò mẫm về phía tôi.
Phải công nhận, đừng thấy mẹ ngày thường dịu dàng, nhưng gan cũng lớn thật. Nếu là dì thì đã sớm đóng sầm cửa bỏ đi rồi, còn quan tâm tôi có dậy hay không làm gì.
Mẹ bây giờ cho tôi cảm giác như một cô hầu gái đang hầu hạ bên cạnh vị vua đang say ngủ, rụt rè không dám phát ra một tiếng động.
Sau khi đến bên giường, mẹ cố gắng kiểm soát mí mắt đang giật giật của mình không nhìn lên, đưa tay ngọc ngà nắm lấy mép chăn vén lên, rồi dùng sức ném một cái che đi phần dưới của tôi.
“Phù… thằng quỷ nhỏ này…”
Sau khi đắp chăn, Mỹ Tuyết lau mồ hôi lạnh trên trán, cuối cùng cô cũng có thể nhìn thẳng vào con trai mình.
“Quốc Hào, dậy đi con.”
Cô lay lay vai con trai, nhưng nó ngủ say như chết, không có một dấu hiệu nào là sắp tỉnh.
Nhìn khuôn mặt say ngủ của con trai, nếu là trước đây, cô sẽ mỉm cười mãn nguyện. Nhưng sau khi trải qua chuyện vừa rồi, trong lòng Mỹ Tuyết lại dấy lên một ngọn lửa giận vô cớ. Cô quỳ trên giường, đưa tay véo tai con trai, quát:
“Thằng nhóc này, dậy ngay cho mẹ!”
“Ái da!”
Bị hành hạ như vậy, tôi cũng không giả vờ được nữa, kêu đau một tiếng rồi ngồi dậy.
“Mẹ, mẹ gọi con dậy thì cứ gọi, sao lại véo tai con?”
Tôi cạn lời.
“Ai bảo mẹ gọi thế nào con cũng không tỉnh. Nghe dì con nói ở bên đó con đều dậy đúng giờ, còn có tinh thần xuống lầu tập thể dục, sao về nhà một cái là ngủ nướng ngay? Con chắc mẩm là mẹ không quản được con rồi phải không?”
Mẹ hơi tức giận nói, tôi có thể nghe ra trong giọng nói của mẹ hơi mùi giấm chua, ghen với dì.
“Đâu có đâu mẹ, người ta nói nhà là bến đỗ bình yên, con về nhà thì hơi thả lỏng thôi mà, biết mẹ không nghiêm khắc như dì.”
Tôi nịnh nọt, dang hai tay ra định ôm mẹ đang ở bên giường. Nhưng mẹ có vẻ không lĩnh tình, đưa tay chặn trước ngực tôi, từ chối.
“Con mặc quần áo vào rồi hẵng nịnh mẹ, ngủ mà cũng cởi truồng, đúng là ở nhà cái gì cũng dám làm bừa.”
“Cởi truồng ngủ thoải mái mà mẹ, mẹ cũng thử xem, nghe nói còn làm da đẹp hơn đó.”
Tôi dụ dỗ.
“Hừ, không thử, da mẹ đủ đẹp rồi, mau mặc quần áo vào rửa mặt đi.”
Mẹ không ăn bài này của tôi, véo nhẹ má tôi một cái rồi trèo xuống giường.
“Không biết làm vậy có hiệu quả không…”
Tôi vừa mặc quần áo vừa lẩm bẩm. Theo lý mà nói, một người phụ nữ ở nhà một mình lâu năm như mẹ thì ham muốn phải rất mãnh liệt, nhưng vừa rồi mẹ nhìn thấy con cặc của tôi, ngoài một chút kinh ngạc và xấu hổ ra thì không có phản ứng gì khác.
Nhưng tính cách ngày thường của mẹ cũng vậy, bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, cảm xúc cũng không có nhiều biến động.
Nhưng tôi không tin một người phụ nữ như mẹ lại không có ham muốn. Có lẽ hôm nay để lộ con cặc không đủ kích thích mẹ, cách trực tiếp nhất vẫn là phải dùng cơ thể để đánh thức mẹ.
“Từ từ rồi cũng cháo cũng nhừ.”
Dục tốc bất đạt, tôi cũng chỉ có thể đi từng bước một.
Mặc quần áo xong, tôi đi ra khỏi phòng ngủ, nhưng con cặc vẫn chưa xìu xuống, cứ thế đội quần lên một cục lớn, lắc lư theo nhịp đi.
“Mẹ ơi con khó chịu quá…”
Tôi đi thẳng vào bếp, hướng về phía bóng lưng của mẹ mà kêu gào đau khổ.
“Con lại sao nữa rồi? Bị bệnh à…”
Mẹ tưởng tôi bị bệnh, quay người lại hỏi tôi.
Giống như đàn ông sẽ vô thức nhìn vào ngực của phụ nữ ngực bự, mẹ là phụ nữ, ánh mắt của mẹ lập tức bị cục cộm dưới háng của tôi thu hút.
“Quốc Hào, đây là chỗ con nói khó chịu đó hả?”
Mẹ cạn lời.
“Dạ, khó chịu lắm…”
“Đó là chào cờ buổi sáng, là hiện tượng sinh lý bình thường.”
Mẹ giải thích.
“Bình thường? Con thấy không bình thường chút nào, mỗi lần dậy con đều khó chịu muốn chết, muốn nó xìu cũng không xìu được, hay là… mẹ giúp con…”
“Không được!”
Nói chưa hết câu đã bị mẹ cắt ngang, mẹ nhíu mày, nghiêm mặt nói:
“Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, sau này chuyện của con phải tự mình giải quyết.”
“Nhưng trước đây dì đều dùng tay giúp con, nói là giải tỏa một chút là được…”
“Không phải mẹ đã nói không được nhắc đến dì con nữa sao?”
“…”
Tôi bĩu môi đứng một bên không nói gì, vẻ mặt không cam tâm, có ý trách móc mẹ, trông oan ức vô cùng.
“Haizz…”
Mẹ nhìn bộ dạng của tôi, bất đắc dĩ thở dài. Mẹ đi đến trước mặt tôi, ngồi xổm xuống ôm tôi, cũng không để ý con cặc của tôi đang cấn vào bụng trên của mẹ.
“Quốc Hào, con cũng là người lớn rồi, không thể chuyện gì cũng đòi mẹ giúp, biết không?”
Mẹ dùng má cọ cọ vào má tôi, an ủi.
“Mẹ… mẹ ghét con phải không…”
Nghe lời tôi nói, mẹ ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói:
“Mẹ sao có thể ghét con được chứ, con là con trai mẹ, mẹ thương con còn không hết.”
“Vậy mẹ thương con sao không giúp con? Dì cũng nói thương con, dì sẽ giúp con làm cho ra…”
Bây giờ tôi đã biết, dì chính là bảo bối của tôi, muốn kích thích mẹ thì phải lôi dì ra.
“Sao con suốt ngày cứ nhắc đến dì con thế, chẳng lẽ dì đối với con tốt hơn mẹ à?”
“Không phải đâu ạ, mẹ chắc chắn là tốt với con nhất, nhưng dì dùng tay giúp con rất sướng, con cũng muốn mẹ giúp con sướng một chút mà, mẹ làm chắc chắn sướng hơn dì.”
Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ của mẹ, khẩn khoản. Nghe lời tôi nói, sắc mặt mẹ hơi âm u bất định. Tôi biết nội tâm mẹ đã bắt đầu dao động, thế là tôi thừa thắng xông lên:
“Mẹ giúp con đi mà, con khó chịu chết đi được.”
Nói rồi, tôi kéo tay mẹ từ từ xuống dưới. Nhưng ngay khi đầu ngón tay mẹ chạm vào vật khổng lồ giữa háng tôi, mẹ liền rụt tay lại.
“Không được!”
“Mẹ…”
“Không được! Mẹ không thể giúp con, chúng ta là mẹ con, không thể làm như vậy.”
“…Vậy con phải làm sao bây giờ ạ?”
“Quốc Hào, con vào phòng tắm tắm một cái, tắm xong là được, nó sẽ xìu xuống thôi.”
“Thật không ạ?”
Tôi giả vờ tò mò.
“Ừm ừm, ngoan, mẹ còn phải nấu cơm.”
“Thôi được rồi.”
Thấy thái độ của mẹ kiên quyết như vậy, tôi đành tạm thời bỏ cuộc, lủi thủi đi ra khỏi bếp.
“Haizz, Mỹ Huyền, em rốt cuộc đã dạy dỗ Quốc Hào thành ra thế nào?”
Nhìn bóng lưng ủ rũ của con trai, trong lòng Mỹ Tuyết bất đắc dĩ nghĩ. Cô không hận em gái mình, vì nó cũng là người bị hại.
Nhưng bây giờ con trai cô trở thành bộ dạng này, xem ra không phải nói vài ba câu là có thể sửa được. Có lẽ cô còn phải mất một thời gian dài để uốn nắn lại suy nghĩ cho nó…
Trên bàn ăn, hai người im lặng ăn sáng, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.
Ăn cơm xong, mẹ như thường lệ lái xe đưa tôi đến lớp học thêm.
Nhưng điều tôi không biết là sau khi thả tôi xuống, mẹ không đi thẳng đến viện dưỡng lão, mà đến một trung tâm tư vấn tâm lý.
Cốc cốc cốc!
Mỹ Tuyết lòng dạ bất an gõ cửa phòng trước mặt.
“Mời vào!”
Một giọng nói trầm ổn vang lên, Mỹ Tuyết thuận thế đẩy cửa bước vào.
Vừa bước vào, tầm mắt cô đã bị người phụ nữ ngồi bên bàn máy tính đối diện cửa ra vào thu hút.
Người phụ nữ này trông khoảng hơn 40 tuổi, bảo dưỡng khá tốt.
Dù khóe mắt đã có vài nếp nhăn chân chim, nhưng tổng thể trông vẫn khá trẻ.
Bà ấy mặc một chiếc áo blouse trắng, ngồi ngay ngắn, đoan trang, toát lên vẻ tự tin, khiến Mỹ Tuyết mang theo vấn đề đến đây ngay từ cái nhìn đầu tiên đã cảm thấy hơi an tâm.
Có bộ truyện mà thèn con rình mẹ ngủ ban đêm, xong bỏ thuốc, rồi cuộc gọi lúc nửa đêm bố nó chết, xong bỏ thuốc mẹ nó ấy. Cho xin tên truyện với ạ
Truyện hay mà lâu ra quá , nhiều lúc cứ tưởng drop hẳn
Tác giả bộ truyênh này coi thường nội quỳ, người đọc vl. Truyện k úp mà đăng lên đssy chỉ để dụ bán
Ko mua thì thôi cmt chi thể hiện cái gì truyện người ta viết bỏ thời gian ra viết suy nghĩ ý tưởng thì người ta muốn làm gì là chuyện của người ta ko đc đọc free nên cay à
Sao hỏi mua tac giả sao ko thấy trả lời vậy
Bộ nầy mới đọc được sơ thì thấy ok nhưng tôi thì thích nv 9 húp các bà mẹ hoặc là với dì còn về máy e trẻ cùng tuổi không hứng thú
Tác sao ib mà chậm thế, hỏi mua truyện mà mãi ko thấy trả lời