Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Chưa phân loại, Gái Xinh, Học Sinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: cha con, cha và con gái, cuckold, Loan.luan, ntr
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 30: Sang Nhà Ông Sơn
Lan Anh một mình ở nhà tĩnh dưỡng, cơm trưa tôi cũng đã chuẩn bị sẵn cho cô ấy. Kỳ nghỉ hè cô ấy đi làm thêm, lỡ mất không ít bài vở, nên ở nhà một mình tĩnh dưỡng, cô ấy còn phải học bài làm bài, tôi cũng rất yên tâm.
Đến công ty, Thanh Loan đã sớm chờ tôi. Khi gặp tôi, thái độ của Thanh Loan rõ ràng có chút khác lạ, cô ấy đối xử với tôi khách khí hơn rất nhiều. Chắc là ông Sơn đã dặn dò cô ấy điều gì đó.
Ông Sơn lúc này không có ở công ty, ông ta giống như một ông chủ chỉ tay năm ngón, suốt ngày ở bên ngoài.
Học việc cả buổi sáng, đến trưa tôi ăn cơm ở công ty. Giữa trưa, tôi gọi video cho Lan Anh, lúc đó cô ấy cũng đang ăn cơm.
Tắt video xong, tôi rảnh rỗi không có việc gì làm, chợt nhớ đến nhóm chat trên Facebook kia, không biết ông Sơn dạo này có còn chơi cái nhóm đó không.
Khi tôi mở Facebook lên, nhóm chat rất yên tĩnh, chỉ có mấy thành viên đang nói chuyện phiếm, hình như không có tin nhắn nào của ông Sơn.
Ông Sơn không hề khoe khoang trong nhóm, thậm chí không nói một lời nào. Xem ra ông ta vẫn còn tôn trọng Lan Anh. Mấy ngày nay Lan Anh bị bệnh nằm viện, chắc ông Sơn cũng không có tâm trạng. Nếu sau khi suýt làm hại Lan Anh mà ông ta lại lên nhóm khoe khoang, không thèm để ý đến sự an nguy của cô ấy, thì ông ta đúng là một tên cặn bã. Nghĩ đến đây, tôi lại có một chút cảm tình với ông Sơn.
Nhưng chút cảm tình đó cũng không thể xóa đi được tổn thương mà ông ta đã gây ra cho Lan Anh. Lan Anh nói đúng, ông Sơn nhất định phải trả một cái giá tương xứng, và cái giá đó chính là bị ba con tôi lợi dụng.
“Em trai, đang ở công ty à?” Đến chiều, ông Sơn đột nhiên gọi điện cho tôi. Buổi sáng tôi có nhắn tin báo cho ông ta là tôi đã đến công ty làm việc.
“Vâng anh, em đang ở đây…” Tôi nén lại cảm xúc trong lòng, giọng điệu tự nhiên đáp lại.
“Vậy thì tốt quá, anh qua đón em, chúng ta cùng đi xem nhà nhé…” Ông Sơn nói trong điện thoại. Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ từ chối, lúc đó tôi còn sĩ diện, thật ngu ngốc.
“Có cần phải gấp vậy không anh?” Nghĩ đến lời Lan Anh nói hôm qua, tôi vẫn giả vờ từ chối một chút, nhưng không phải là không muốn, chỉ nói là không cần phải gấp.
“Chỗ ở của hai ba con em thật sự quá tồi tàn, mau chóng đổi chỗ khác đi…” Ông Sơn nói xong liền cúp máy. Tôi ra cửa công ty đợi, chỉ một lát sau, ông Sơn đã lái chiếc Mercedes đến.
“Có đi đón Lan Anh không em?” Chờ tôi lên xe, ông Sơn lịch sự hỏi. Nhìn là biết, ông ta hình như muốn gặp Lan Anh. Sau cái đêm đó, tôi tin rằng ông ta càng thêm mê luyến Lan Anh.
“Hay là mình đón con bé đi anh. Em thích hay không không quan trọng, miễn con bé thích là được rồi, em không có vấn đề gì…” Tôi hít một hơi sâu rồi nói. Những lời này không phải để chiều lòng ông Sơn, mà là tôi thật sự muốn cùng Lan Anh đi xem nhà, chỉ cần cô ấy thích là được.
“Được, đúng là một người ba tốt…” Ông Sơn giơ ngón tay cái lên khen, sau đó liền lái xe về nhà tôi.
Về đến nhà, tôi lên lầu đón Lan Anh ra. Ông Sơn vẫn luôn ở dưới lầu trong xe chờ. Trên lầu, Lan Anh có dặn dò tôi vài câu, đại loại là phải hỏi cho kỹ vấn đề giấy tờ nhà đất, chỉ có sang tên căn nhà cho tôi thì nó mới thật sự là của chúng tôi. Nếu không làm thủ tục, căn nhà đó vẫn là của ông Sơn, chúng tôi chỉ là ở nhờ, sau này lỡ có trở mặt, ông ta có thể đuổi chúng tôi đi bất cứ lúc nào.
“Con chào chú ạ…” Khi Lan Anh xuống lầu, trong mắt ông Sơn lộ rõ vẻ kích động. Lan Anh nhanh chóng chào hỏi ông ta, như thể giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì.
“Chào con, chào con…” Ông Sơn vội vàng mở cửa xe cho Lan Anh rồi gật đầu nói. Sau đó, chúng tôi cùng nhau đến căn nhà mà ông Sơn đã chuẩn bị.
“Căn nhà này tuy là nhà mẫu, nhưng nội thất không có vấn đề gì cả, đều là vật liệu tốt nhất…” Khi đến nơi, một nhân viên giới thiệu cho chúng tôi. Ông Sơn còn có cả công ty môi giới bất động sản của riêng mình, làm ăn rất phát đạt.
Không thể không nói, tôi thật sự không ngờ có một ngày mình lại được ở trong một căn nhà lớn như vậy. Đây là một căn hộ có thang máy, lại còn là duplex thông tầng.
“Chú ơi, căn nhà này chắc đắt lắm ạ?” Sau khi đi xem một vòng, Lan Anh hỏi ông Sơn, vẻ mặt có chút ngại ngùng.
“Không đắt, không đắt, chỉ cần là tặng cho con… à, cho hai ba con, thì một chút cũng không đắt…” Ông Sơn cười ha hả, tỏ ra rất hào phóng. Căn nhà này thực chất là tặng cho Lan Anh. Ông Sơn đã xem Lan Anh là người phụ nữ của mình, thậm chí còn là người mà ông ta yêu thương nhất, hơn cả Quỳnh Như, bởi vì ánh mắt của ông ta đã nói lên tất cả.
“Con thích không?” Ông Sơn nhìn Lan Anh, chỉ hận không thể lao tới cắn một cái. Ông ta hỏi Lan Anh, ánh mắt trước tiên nhìn cô ấy, sau đó lại nhìn sang tôi.
“Lan Anh, ý con thế nào?” Tôi hỏi Lan Anh. Lúc này hai ba con tôi như đang tung hứng với nhau.
“Dạ con thích… So với nhà cũ thì nơi này đúng là thiên đường.” Lan Anh nhìn tôi nói, sau đó có chút ngại ngùng liếc nhìn ông Sơn. Vẻ e thẹn của Lan Anh trong phút chốc đã đánh sập phòng tuyến của ông Sơn, khiến ông ta suýt chút nữa thì mất kiểm soát.
“Tốt… Vậy thì tốt… Chiều nay nhanh chóng đi làm thủ tục, dùng phương pháp đơn giản nhất, mấy cái thủ tục rườm rà không cần hai ba con phải làm.” Ông Sơn ra lệnh cho nhân viên, ra dáng một ông chủ lớn, cái uy ra trò.
“Dạ, thưa chủ tịch…” Nhân viên vội vàng đáp lời.
“Ba đi làm thủ tục đi ạ, con ở đây đợi ba…” Lan Anh nói với tôi, sau đó tiếp tục ngắm nghía căn nhà.
“Được…” Tôi gật đầu đồng ý.
“Anh cũng ở đây đợi em, tiện thể trông chừng Lan Anh luôn…” Ông Sơn nói với tôi, ra vẻ một người bạn tốt.
Tôi cầm chứng minh nhân dân xuống lầu. Văn phòng môi giới bất động sản ở ngay gần đây, tôi chỉ cần sao y chứng minh nhân dân rồi ký tên là xong. Nghĩ đến việc Lan Anh và ông Sơn ở lại trên lầu, trong lòng tôi cũng không có bao nhiêu lo lắng. Ông Sơn không dám làm gì mạnh bạo với Lan Anh, và Lan Anh cũng sẽ không đời nào đồng ý với ông ta. Ông Sơn đã bỏ ra cả một căn nhà, coi như để đổi lấy vài phút ngắn ngủi được ở bên cạnh Lan Anh vậy.
Khi tôi làm xong thủ tục thì đã hơn nửa tiếng trôi qua. Lúc tôi quay lại khu căn hộ thì Lan Anh và ông Sơn đã xuống lầu, đang ngồi trong xe đợi tôi.
“Tân gia thế này, tối nay phải làm một chầu mới được, chỉ tiếc là bao tử của Lan Anh vẫn chưa ăn được những thứ khác…” Khi tôi lên xe, ông Sơn vừa lái xe vừa nói. Tặng chúng tôi một căn nhà mà ông ta còn vui hơn cả chúng tôi. Trong suy nghĩ của ông ta, Lan Anh có thể nhận đồ của ông ta, có nghĩa là cô ấy đã tha thứ cho ông ta. Nếu Lan Anh sống chết không chịu nhận đồ, đó mới là chuyện phiền phức.
“Bây giờ cũng sắp đến giờ tan làm rồi, anh đưa hai ba con về thẳng nhà nhé. Hai ba con thu dọn đồ đạc, giải quyết vấn đề tiền thuê nhà đi, rồi chuyển qua đây ở. Em trai, lúc nào dọn thì gọi anh, anh cho công ty dọn nhà qua giúp…” Khi đưa chúng tôi về đến dưới lầu, ông Sơn nói với tôi.
“Vâng ạ…” Tôi đáp một tiếng, sau đó cùng Lan Anh lên lầu. Ông Sơn ở dưới lầu đợi một lúc mới rời đi, có vẻ lưu luyến không rời.
Tôi vịn lấy eo Lan Anh, dìu cô ấy từng bước lên lầu. Cơ thể cô ấy vẫn còn hơi mệt, dù sao mấy ngày nay cũng không ăn được đồ gì bổ dưỡng.
“Ba, có phải ba cảm thấy hơi khó chịu không?” Vừa vào nhà, Lan Anh đã hỏi tôi một câu. Người hiểu tôi nhất vẫn là Lan Anh.
“Cũng có một chút, nhưng quen rồi sẽ tốt thôi…” Tôi mỉm cười nói với Lan Anh.
“Phải đó ba, đối với loại nhà giàu mới nổi như ông Sơn, ba tuyệt đối đừng khách khí. Phải tận dụng tài nguyên của ông ta, đạp lên vai ông ta mà đi lên. Đây chỉ mới là bắt đầu thôi…” Lan Anh ngồi trên giường nói.
“Ba..” Khi tôi đang thay đồ, Lan Anh đột nhiên gọi một tiếng, má cô ấy hơi ửng hồng, có vẻ muốn nói lại thôi.
“Lúc ba để con một mình với ông Sơn ở trên lầu, ba không lo lắng chút nào sao?” Lan Anh đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo một cảm xúc khó tả hỏi tôi…
“Ha ha…” Câu hỏi của Lan Anh làm tôi đứng hình, chỉ có thể nở một nụ cười gượng gạo.
“Ha ha ha…” Lan Anh thấy bộ dạng lúng túng của tôi thì che miệng cười khúc khích, nụ cười của cô ấy vừa trong trẻo vừa xinh đẹp, bộ ngực cứ rung lên theo từng nhịp cười. Lúc này cô ấy đang mặc bộ váy ngủ, không mặc áo ngực, bên trong hoàn toàn trống không.
“Ban ngày ban mặt, ông ta dám làm gì con chứ? Ông ta làm gì có lá gan đó…” Tôi vội vàng giải thích.
“Vậy là ba vẫn có lo lắng đúng không? Lúc nãy ở trên lầu con thấy ba đi ra khỏi cửa chính rồi mà vẫn còn quay đầu lại nhìn một cái đó…” Lan Anh buông tay xuống nói.
“Ba… ba đi dọn dẹp đồ đạc một chút…” Tôi lúc này có chút xấu hổ, bị Lan Anh nói trúng tim đen đến mức hai má nóng ran. Đúng là một tiểu yêu tinh đội lốt thiếu nữ. Lan Anh một khi đã cởi mở thì ngay cả tôi cũng có chút không chống đỡ nổi.
“Đâu cần phải gấp vậy ba…” Khi tôi đi ngang qua, Lan Anh đã kéo tay tôi lại.
“Nói thật, con không muốn chuyển đi nhanh như vậy đâu…” Lan Anh kéo tay tôi, để tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy, rồi cô ấy khẽ tựa vào người tôi, nhẹ giọng nói.
“Tại sao vậy?” Lúc này tôi có chút không hiểu.
“Nơi này có rất nhiều kỷ niệm của con và ba. Tuy nó vừa cũ vừa nát vừa nhỏ, nhưng con cảm thấy rất ấm áp. Nhà lớn quá, ngược lại làm con không có cảm giác an toàn…” Lan Anh tựa vào vai tôi, ngẩng đầu lên nhìn tôi nói. Lời của cô ấy làm tôi im lặng. Tôi hiểu ý cô ấy.
“Chụt…” Ngay lúc tôi không biết nên nói gì, Lan Anh đột nhiên hôn lên má tôi một cái rồi nở một nụ cười.
“Đợi con khỏe hẳn đã ba nhé, lúc đó con sẽ cùng ba dọn dẹp và chuyển nhà, không thể để một mình ba mệt như vậy được…” Lan Anh lại nói.
Mấy ngày tiếp theo, tôi và Lan Anh bắt đầu sắp xếp hành lý. Tuy bình thường hai ba con tôi không mua sắm gì nhiều, nhưng khi gom lại cũng không ít, đóng được cả năm cái thùng lớn.
Và trong mấy ngày đó, đêm nào Lan Anh cũng quấn lấy tôi đòi làm tình. Cuối cùng tôi không thể không ép mình và Lan Anh ngủ riêng giường. Nhưng hễ tôi vừa định ngủ thì Lan Anh lại trần truồng chui vào chăn của tôi, áp sát cơ thể vào người tôi mà cọ xát, vừa thở hổn hển vừa rên rỉ đầy khêu gợi, khiến cả người tôi nóng bừng lên.
Chỉ trong vòng năm ngày ngắn ngủi, mỗi đêm ít nhất một lần, thậm chí có đêm hai lần. Tôi vốn đã có tuổi, suýt chút nữa thì bị con tiểu ma nữ này vắt khô. Tuy nhiên, mỗi lần làm tình với Lan Anh, tôi đều đeo bao cao su. Không còn cách nào khác, sức khỏe của Lan Anh quan trọng hơn. Nếu có thai rồi phải đi phá, sẽ gây hại rất lớn cho cơ thể cô ấy.
Lúc đầu Lan Anh không muốn tôi đeo bao, nói là không thoải mái. Quả thật, đeo bao cao su khi làm tình với Lan Anh, tôi cũng không thoải mái. Thứ nhất là bao cao su ảnh hưởng đến khoái cảm ma sát, làm giảm sự sung sướng. Thứ hai là cảm giác tiếp xúc với Lan Anh qua một lớp màng mỏng, thiếu đi cảm giác chân thật. Nhưng bù lại, những nụ hôn và sự âu yếm của cả hai cũng có thể bổ sung thêm chút kích thích.
Một tuần sau, chúng tôi bắt đầu dọn nhà. Lan Anh hồi phục nhanh hơn tôi tưởng. Theo lời cô ấy nói, có sự chăm sóc của tôi, tinh thần cô ấy vui vẻ hơn. Mỗi đêm được ân ái với tôi đã trở thành khoảng thời gian hạnh phúc nhất của Lan Anh.
Ông Sơn cả tuần không gặp được Lan Anh, nên lúc chuyển nhà ông ta cũng đến. Một ông chủ lớn mà cứ tất bật loay hoay cùng chúng tôi. Mọi việc diễn ra rất thuận lợi, đồ đạc nhanh chóng được chuyển vào nhà mới. Quỳnh Như cũng đến giúp một tay. Cả một ngày trời, cuối cùng cũng dọn nhà xong, mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng.
Căn hộ này có bốn phòng ngủ, tầng một ba phòng, tầng hai một phòng, thật sự rất lớn. Vì là nhà mẫu nên được trang hoàng rất xa hoa. Giấy tờ nhà đất đã nằm gọn trong tay tôi, căn hộ này hoàn toàn thuộc về tôi và Lan Anh.
“Tối nay muốn ăn gì?” Khi mọi thứ đã ổn thỏa, ông Sơn ngồi trên sofa, vắt chéo chân hỏi.
“Con muốn ăn BBQ ngoài trời…” Quỳnh Như nhanh chóng giơ tay nói trước.
“Con sao cũng được ạ…” Lan Anh nhẹ nhàng trả lời.
“Em trai, hay là lại qua nhà anh làm vài ly? Dù sao nhà hai ta bây giờ cũng gần nhau…” Ông Sơn thăm dò hỏi tôi, biểu cảm vô cùng “chân thành”.
“Dạ được, thiểu số phục tùng đa số mà…” Tôi phản ứng rất nhanh, thực ra tôi không muốn đi, vì lần trước đến đó đã khiến tôi và Lan Anh xảy ra hiểu lầm. Nhưng nghĩ đến việc mình đã nhận của ông Sơn một món hời quá lớn, tôi thật sự không nỡ từ chối. Có lẽ đúng như người ta nói, ăn của người thì phải nể người.
“Bốp…” Thấy tôi cũng đồng ý, ông Sơn vỗ tay một cái, có vẻ rất vui.
“Tốt, giờ anh cho người giúp việc chuẩn bị…” Ông Sơn nói xong liền gọi điện về nhà sắp xếp.
Tối đến, chúng tôi cùng nhau xuống lầu. Tôi và Lan Anh đi cùng nhau, ông Sơn và Quỳnh Như đi cùng nhau. Nhà hai chúng tôi chỉ cách nhau vài trăm mét, nhưng vẫn ngồi chiếc Mercedes của ông Sơn để đến biệt thự của ông ta.
. LH đọc sớm (50k full 99 chương): telegram: Cuulongdiquan123 hoặc fb Cửu Long Di Quan (hình đại diện con chó trắng).
Đến sân sau nhà ông Sơn, bên cạnh hồ bơi đã chuẩn bị sẵn lò nướng và nguyên liệu. Có tiền đúng là sướng, lúc nào cũng không cần tự mình động tay, chỉ cần động miệng là có người làm cho. Cuộc sống của người có tiền, ai cũng ngưỡng mộ, dĩ nhiên tôi cũng vậy.
Quỳnh Như và Lan Anh đi thay đồ. Một lát sau, cả hai lại mặc bikini bước ra. Giống như lần trước, bikini của Quỳnh Như rất gợi cảm, còn của Lan Anh thì kín đáo hơn, và giống hệt bộ lần trước cô ấy mặc.
Nhìn Lan Anh mặc bộ bikini quen thuộc này, tôi hơi sững người, nhớ lại lần hiểu lầm trước, ông Sơn cũng có mặt lúc đó.
Dáng người Quỳnh Như rất đẹp, tuy không bằng Lan Anh, nhưng cũng thuộc hàng cực phẩm. Lan Anh khoác một chiếc khăn tắm bên ngoài, còn Quỳnh Như thì cứ thế mặc bikini, không chút giữ kẽ. Nhìn Quỳnh Như, tôi không khỏi nhớ đến lần đó đã suýt chút nữa thúc vào từ phía sau cô ấy. Tuy lúc đó tôi chưa kịp bắn, nhưng trong lòng vẫn có chút xao động.
Phụ nữ cũng giống như món ăn, ăn nhiều cũng có thể ngán. Số lần làm tình với Lan Anh ngày càng nhiều, cảm giác mới mẻ cũng giảm đi một chút, đôi khi cũng muốn đổi khẩu vị. Bây giờ tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao nhiều người đàn ông sau khi kết hôn lại chọn nuôi bồ nhí, hay ra ngoài lăng nhăng, cho dù vợ ở nhà có xinh đẹp đến đâu. Thực ra chỉ là đến hồi chán nhau, mất đi sự mới mẻ và đam mê, muốn tìm một hương vị khác lạ mà thôi.
Nhưng điều đó tuyệt đối không có nghĩa là tôi và Lan Anh không còn đam mê. Chỉ là không còn cái cảm giác hưng phấn và kích thích như những lần đầu. Nhưng làm tình với Lan Anh vẫn rất sung sướng, nhất là khi ở trên giường, cô ấy luôn tìm mọi cách để chiều chuộng tôi, mọi yêu cầu của tôi cô ấy đều đáp ứng.
Lan Anh và Quỳnh Như đang vui đùa trong hồ bơi. Lan Anh đã hoàn toàn bình phục. Cô ấy cũng đã từ một thiếu nữ trở thành một người phụ nữ thực thụ. Sau khi thuộc về tôi, tôi cảm thấy cô ấy trông đầy đặn hơn trước, cả ngực và mông. Có lẽ đó chỉ là cảm giác của tôi, nhưng cô ấy thật sự trông đàn bà hơn trước. Đôi môi ẩm ướt, căng mọng, hai má thỉnh thoảng ửng hồng. Đặc biệt là đôi mắt của cô ấy, mỗi khi hàng mi dài chớp động, dường như có một ma lực hút hồn.
Tôi và ông Sơn vừa uống rượu vừa nói chuyện phiếm, còn Lan Anh và Quỳnh Như cũng khoác khăn tắm ngồi ăn. Quỳnh Như ngồi bên cạnh ông Sơn, Lan Anh ngồi bên cạnh tôi. Mỗi khi tôi và ông Sơn đối mặt, tuy mắt ông ta nhìn tôi, nhưng tôi có cảm giác sự chú ý của ông ta lại đặt trên người Lan Anh ngồi bên cạnh tôi. Điều này có thể thấy rất rõ. Tuy nhiên, ông Sơn dù sao cũng là một con cáo già, ông ta biểu hiện rất bình thường và bình tĩnh.
Trời tối dần, đèn xung quanh hồ bơi được bật sáng. Ngay cả những bụi hoa và cây cối trong vườn cũng được trang trí bằng những ngọn đèn nhỏ, cả khu vườn trông vô cùng xinh đẹp.
Lúc Lan Anh đi cùng tôi vào nhà vệ sinh, cô ấy đã lén đưa cho tôi một viên thuốc.
“Thuốc giải rượu đó ba…” Lan Anh cẩn thận nói nhỏ.
“Con mua khi nào vậy?” Tôi có chút ngạc nhiên hỏi.
“Mấy hôm trước lúc đi mua thuốc con mua cho ba luôn. Sau này chắc ba sẽ phải đi nhậu nhiều, lúc nào thấy không ổn thì uống một viên, vừa giữ được tỉnh táo, vừa bảo vệ bao tử…” Lan Anh nói xong, liền dùng ngón tay thanh tú của mình, tự tay đút viên thuốc vào miệng tôi.
Lúc này đầu tôi thật sự có chút choáng váng. Rượu tây của ông Sơn ngấm rất lâu, hầu như lần nào uống với ông ta tôi cũng say.
Trong lúc tôi và ông Sơn uống rượu, Lan Anh và Quỳnh Như đã ăn xong. Sức ăn của hai người rất nhỏ, còn nói là để giữ dáng. Hai cô gái lại xuống hồ bơi chơi đùa, bơi lội. Còn tôi và ông Sơn thì cứ tán gẫu mãi. Tôi thật không biết tài ăn nói của ông ta được rèn luyện từ đâu, lúc nào cũng có thể tìm ra những chủ đề không trùng lặp, nói chuyện một cách từ tốn mà không hề gây cảm giác nhàm chán. Ông ta cũng đã dạy tôi không ít điều.
Lúc này, cái mặt heo của ông ta cũng đã đỏ bừng lên, xem ra cũng có chút say. Nhưng tôi thì lại tỉnh táo hơn nhiều, viên thuốc giải rượu đó thật sự rất có tác dụng…
.
LH đọc sớm: telegram: Cuulongdiquan123 hoặc fb Cửu Long Di Quan (hình đại diện con chó trắng).
Truyện rất hay
giờ Lan Anh ngoan bao nhiêu sau này dâm loàn bấy nhiêu. mấy chap sau địt Dạo với ông sơn. sau đó là đến a trai bố. rồi đến ông cụ.nói chung là kết ko có hậu
Sao ông bt là sau này lan anh địt ông sơn tưởng ghét chứ
Thì bản chất truyện NTR nó thế thôi bác
truyen hay nhung phai mua moi coi dc
Tác giả nó chết rồi mà
Bản gốc là lan anh bị địt mà
Xin link bản gốc bạn ơi
ton tien ban oi \
Cho xin tên bản gốc với b ơi
nhà có con gái mới lớn tải về đọc full 99trang
tải ở đâu b ơi