Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Chưa phân loại, Gái Xinh, Học Sinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: cha con, cha và con gái, cuckold, Loan.luan, ntr
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 15: Tôi Đau Khổ
Cả một ngày trời, tôi cứ đần độn như người mất hồn. Ngồi ở công ty mà trong đầu không lúc nào yên, tôi hết lấy vỉ thuốc ngừa thai ra nhìn rồi lại mở điện thoại, xem đi xem lại đoạn video quay lén tối qua. Tối hôm qua, tôi đã chụp lại hết lịch sử nói chuyện trên Zalo trong điện thoại của Lan Anh, vừa lướt xem tin nhắn của con bé, tôi vừa quay phim lại tất cả. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không tài nào tin nổi vào mắt mình.
Đến chiều tối thì ông Sơn gọi cho tôi. Đúng lúc là ổng rủ tôi qua nhà ăn tiệc nướng, tôi hít một hơi thật sâu rồi quyết định đi, chỉ có gặp trực tiếp ông Sơn thì một vài chuyện tôi mới có thể xác nhận được.
Lòng dạ rối như tơ vò, tôi lái xe đến biệt thự của ông Sơn cũng mất nửa tiếng, lúc đó trời cũng đã gần sáu giờ tối. Tôi nhấn chuông cửa, một cô giúp việc chạy ra mở cửa cho tôi. Cô giúp việc dẫn tôi đi thẳng ra sân sau của căn biệt thự, và rồi một cái hồ bơi thật to hiện ra trước mắt tôi.
Lúc này, ông Sơn đang mặc một cái áo choàng tắm, ngồi trên chiếc ghế dài. Kế bên là một cái lò nướng đứng, hai người giúp việc đang bận rộn chuẩn bị đồ ăn. Dưới hồ bơi, có hai cô gái xinh đẹp đang mặc đồ bơi vui đùa, không ai khác chính là Lan Anh và Quỳnh Như.
“Tới rồi đó hả em trai…” Thấy tôi, ông Sơn vẫy tay chào.
“Ba…” Dưới hồ bơi, Lan Anh thấy tôi thì liền gọi lớn một tiếng, rồi vẫy tay chào tôi, trông con bé có vẻ vui lắm. Tôi chỉ gượng cười một cái rồi đi lại phía ghế của ông Sơn.
“Anh có chuẩn bị quần bơi cho em đó, xuống dưới chơi một chút đi…” Ông Sơn chỉ vào một cái quần bơi mới tinh đặt bên cạnh, nói với tôi.
“Thôi anh ơi, em không biết bơi…” Tôi vội vàng xua tay từ chối, cố gắng giữ cho giọng nói của mình được bình tĩnh nhất có thể. Cùng lúc đó, Lan Anh cũng bơi lại gần bờ.
Khi bơi tới ngay thang hồ bơi, Lan Anh dùng sức hất mạnh mái tóc dài ra sau lưng, những giọt nước văng tung tóe, trông con bé lúc này thật quyến rũ chết người. Tôi liếc mắt nhìn ông Sơn, phát hiện ổng cũng đang dán mắt vào Lan Anh, nhưng rồi ổng vội quay đi, bắt đầu hút thuốc để lảng tránh ánh mắt của tôi.
“Em trai, làm một điếu…” Ông Sơn đưa cho tôi một điếu thuốc.
“Cảm ơn anh…” Tôi nhận lấy điếu thuốc, châm lửa rồi rít một hơi thật sâu, lòng nặng trĩu.
Lúc này Lan Anh đã lên bờ. Tôi lúc này mới để ý thấy con bé đang mặc một bộ đồ bơi một mảnh, tuy trông có vẻ kín đáo nhưng vì bộ ngực và cặp mông của Lan Anh quá đẫy đà, nên bộ đồ bơi bó sát đó càng làm nổi bật lên cặp vú căng tròn và cái mông cong vút của con bé. Một cô giúp việc đưa cho Lan Anh một chiếc áo choàng tắm, con bé khoác lên người, rồi lấy khăn lau khô tóc, sau đó chạy lại ngồi cạnh tôi, dịu dàng nhìn tôi.
Cùng lúc đó, Quỳnh Như cũng lên bờ. Khác với Lan Anh, con bé mặc đồ bơi có phần táo bạo hơn nhiều. Một bộ bikini hai mảnh, áo ngực và quần lót tách rời, để lộ ra khe ngực trắng ngần và nửa cặp mông. Thật ra dáng người của Quỳnh Như cũng không tệ, chỉ là không cao bằng Lan Anh, vú không to bằng, mông cũng không cong bằng, nhưng cũng thuộc dạng rất đầy đặn. Tôi vội thu ánh mắt lại, dù gì Quỳnh Như cũng là con gái của ông Sơn, nhìn chằm chằm như vậy thì không hay cho lắm.
“Mấy hôm nay ở công ty sao rồi, Thanh Loan đối với em thế nào? Nếu cô ấy mà không làm tròn trách nhiệm thì em cứ nói với anh…” Ông Sơn hỏi tôi, cùng lúc đó Quỳnh Như cũng đi lại ngồi cạnh ổng.
“Dạ tốt lắm anh, sếp Loan rất có trách nhiệm, chỉ dạy em nhiều thứ lắm. Chỉ có thằng tài xế này là em đây thấy mình hơi thất trách, không có lái xe cho anh được…” Tôi cười nói. Trong bốn người, chỉ có mình tôi là mặc vest.
“Ha ha ha, công ty có Thanh Loan rồi, anh đâu cần bận tâm nhiều. Em phải biết rằng, ông chủ mà bận rộn thì không phải là ông chủ giỏi. Một ông chủ thực thụ là người kiếm được nhiều tiền nhất nhưng lại làm ít việc nhất, cái này gọi là thuật dụng người đó em…” Ông Sơn cười lớn nói. Không thể phủ nhận, những gì ổng nói rất có lý, nhân viên cấp dưới là những người làm việc vất vả nhất nhưng lại nhận đồng lương thấp nhất.
“Được rồi, ăn được rồi đó…” Ông Sơn nhìn sang lò nướng bên cạnh rồi nói. Mấy người giúp việc liền mang những xiên thịt nướng đã chín tới, rồi đặt một cái bàn ở giữa hai chiếc ghế dài của chúng tôi, bày đủ các loại đồ nướng lên trên.
Ông Sơn cầm một chai rượu tây lên nói với tôi, chính là chai rượu lần trước, vừa nói ổng vừa rót cho tôi một ly.
“Chắc em không uống nổi đâu anh ơi, lần trước uống xong, hôm sau em vật vã cả ngày…” Tôi vội xua tay từ chối, loại rượu này ngấm lâu mà hậu quả thì kinh khủng, tôi thật sự sợ, hơn nữa tôi cũng muốn cố gắng giữ cho mình được tỉnh táo. Trong suốt quá trình đó, tôi thỉnh thoảng liếc nhìn vào phần bụng của ông Sơn, nhưng áo choàng tắm của ổng được buộc rất chặt, tôi không thể nào nhìn thấy được gì.
“Yên tâm đi, lần trước là lần đầu em uống nên có chút không quen, lần này chắc chắn sẽ không sao đâu.” Ông Sơn dường như không để ý đến lời từ chối của tôi, cứ thế rót đầy ly rượu cho tôi. Dù gì ổng cũng là sếp, tôi chỉ là nhân viên, người ta đã có lòng thì mình không thể phụ, đồng thời tôi cũng không muốn để lộ ra sơ hở nào.
Trên bàn nhậu, ông Sơn và tôi đã nói rất nhiều chuyện, ổng cũng kể cho tôi nghe nhiều về tình hình của công ty. Rượu vào lời ra, ông Sơn càng lúc càng nói nhiều hơn, ổng kể về quá trình khởi nghiệp của mình, đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, thậm chí có lúc suýt phá sản, đến mức từng có ý định tự tử. Phải thừa nhận rằng, nếu không phải trong lòng tôi đã có thành kiến với ổng, thì tôi thật sự sẽ bị câu chuyện của ổng làm cho cảm động. Tôi chỉ đành giả vờ nịnh hót, lựa lời nói cho vừa lòng ổng.
Quỳnh Như thì không ngừng an ủi ba mình, còn Lan Anh thì lộ ra vẻ mặt đầy khâm phục. Đúng là, một người có được địa vị như ngày hôm nay, không ai biết được họ đã phải trải qua bao nhiêu cay đắng. Nhiều người chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài của họ, mà không biết rằng trước đó họ đã phải luồn cúi bao nhiêu lần.
“Thôi được rồi, anh với em trai anh còn nhiều chuyện muốn nói, không biết đến mấy giờ mới xong. Mọi người cứ về trước đi, mấy thứ này mai dọn dẹp cũng được…” Khi trời đã tối hẳn, ông Sơn nói với mấy người giúp việc. Mấy người giúp việc sau đó cũng từ từ lui ra, chỉ còn lại bốn người chúng tôi.
“Họ không ở lại đây hả anh?” Tôi tò mò hỏi.
“Mấy người đó đều có gia đình riêng, đều là người ở đây cả, không cần phải ở lại.” Ông Sơn khoát tay nói.
Dù ổng nói một cách vô tình, nhưng trong lòng tôi lại dấy lên một suy nghĩ khác. Tôi đột nhiên nhớ lại lần trước ở nhà ông Sơn, tôi đã nghe thấy tiếng địt nhau phát ra từ một phòng ngủ, một nam một nữ. Lúc đó tôi đã nghĩ rằng đó là ông Sơn với một trong số những cô giúp việc xinh đẹp này. Nhưng nếu những người giúp việc này không ở lại đây, vậy thì người đó là ai? Lúc đó trong nhà chỉ có tôi, ông Sơn, Lan Anh, và Quỳnh Như, chẳng lẽ là… Lan Anh? Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự kinh hoàng trong lòng mình xuống, bây giờ kết luận thì vẫn còn hơi sớm, tôi không ngừng tự trấn an bản thân.
Lan Anh vẫn luôn ngồi cạnh tôi, con bé ăn rất ít, chỉ ngồi như vậy bên cạnh tôi, nghe tôi và ông Sơn nói chuyện.
“Anh Sơn ơi, không được đâu, uống nữa là em xỉn đó…” Ông Sơn lại định rót rượu cho tôi, tôi vội xua tay từ chối, thật ra lúc này tôi chỉ đang giả vờ say.
“Không sao đâu, say thì ở lại nhà anh, dù gì cái biệt thự to thế này cũng chỉ có hai ba con anh ở. Mai chúng ta cùng đi công ty, sẵn mai anh cũng định lên công ty một chuyến.” Ông Sơn lại rót rượu cho tôi, tôi không thể từ chối được nữa, đành phải tiếp tục uống. Nhưng đúng như lời ông Sơn nói. Loại rượu này uống lần thứ hai thì quen hơn nhiều, tôi uống một lượng tương đương lần trước nhưng không say đến mức đó.
“Nóng quá…” Uống được một lúc, ông Sơn có vẻ nóng lên, bèn cởi áo choàng tắm ra.
“Phụt…” Tôi đang uống rượu, liền phun hết ra ngoài, suýt nữa thì sặc chết.
“Ba có sao không…” Lan Anh vội vàng vỗ lưng cho tôi, rồi lấy khăn giấy lau miệng cho tôi.
“Ha ha… Sợ hả em? Lông lá không được dọn dẹp sạch sẽ…” Ông Sơn vừa cười vừa vuốt ve đám lông đen trên bụng, nói với tôi. Lông của ổng mọc rậm rạp từ ngực xuống đến bụng, phần dưới thì bị áo choàng tắm che mất, nhưng cũng có thể tưởng tượng được.
Giống y như đúc, chẳng lẽ… “Bác Trai U50” chính là ông Sơn? Vì đi bơi nên ổng không đeo nhẫn.
“Xin lỗi anh, xin lỗi anh…” Tôi vừa ho vừa nói, cố gắng che giấu sự bối rối của mình, nhưng trong lòng tôi không tài nào bình tĩnh lại được. Lại thêm một sự trùng hợp nữa sao?
Khi tiệc tan, tôi giả vờ say bất tỉnh, để cho Lan Anh dìu vào phòng ngủ, vẫn là căn phòng lần trước tôi đã ở. Tôi cố tình giả say, Lan Anh cởi quần áo cho tôi, còn dùng khăn lạnh lau mặt cho tôi nữa.
Đợi Lan Anh rời đi, tôi từ từ mở mắt ra. Lúc nãy trên bàn nhậu, nhân lúc đi vệ sinh, tôi đã lén móc họng ói ra không ít, nên bây giờ tôi vẫn còn rất tỉnh táo. Tôi nhẹ nhàng xuống giường. Lúc Lan Anh dìu tôi về phòng, ông Sơn vẫn còn ngồi ở ngoài hồ bơi. Tôi đi đến bên cửa sổ phòng ngủ, cửa sổ này hướng ra sân sau, cũng chính là hướng hồ bơi.
Nhìn ra ngoài, tôi thấy ông Sơn vẫn đang nằm trên ghế dài bên hồ bơi uống rượu. Phải công nhận tửu lượng của ông Sơn thật đáng nể, vừa mới uống với tôi nhiều như vậy mà ổng vẫn có thể tiếp tục uống được. Lúc này chỉ còn một mình ổng nằm ở đó.
Rèm cửa đã được kéo lại, tôi đứng ở khe hở nhìn ra ngoài. Khoảng mười phút sau, đột nhiên có một bóng người đi ra từ cửa sau của biệt thự, nhanh chóng đi về phía ông Sơn. Người đó mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, mái tóc dài bay trong gió. Nhưng vì người đó quay lưng về phía tôi nên tôi không nhìn rõ mặt, không biết là Lan Anh hay Quỳnh Như.
Ông Sơn nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn rồi nở một nụ cười. Người phụ nữ đó đi đến bên cạnh ông Sơn, chỉ thấy ông Sơn đột nhiên đưa tay ra, sờ vào mông của cô ta. Người phụ nữ đó giật mình như một con thỏ con, vội vàng nhảy ra, rồi quay đầu nhìn về phía biệt thự. Và lúc đó, tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của người đó, chính là con gái của tôi – Lan Anh…
Khi ánh mắt của Lan Anh nhìn về phía này, tôi vội vàng né đi, nấp sau tấm rèm cửa. Thật ra tôi không né cũng không sao, vì tôi đang nhìn qua khe hở của rèm cửa, hơn nữa khoảng cách cũng khá xa. Nhưng ngay lúc đó, tim tôi như ngừng đập, chẳng lẽ tôi đã uống say đến mức này rồi sao?
Ảo giác ư? Tôi vội vàng nhìn lại ra phía hồ bơi, lúc này Lan Anh đã ngồi đối diện với ông Sơn, trên mặt vẫn còn mang một chút tức giận, tay còn vỗ vỗ vào ngực mình. Tôi dụi dụi mắt mình mấy lần, sau khi xác nhận lại nhiều lần, tôi chắc chắn đó là Lan Anh.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Vừa rồi ông Sơn thật sự đã đưa tay định sờ mông Lan Anh, nhưng con bé đã né được, đây là đùa giỡn sao? Tôi đâu phải con nít, có ai lại đùa giỡn kiểu này không? Tôi mà đi sờ mông con gái của bạn mình rồi nói là đùa giỡn thì có được không?
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mồ hôi lạnh của tôi túa ra như tắm, tôi tự vả vào mặt mình hai cái thật đau.
Đúng rồi, điện thoại. Tôi vội chạy đến mép giường lấy điện thoại của mình ra, mở camera lên, quay qua khe hở của rèm cửa, điều chỉnh tiêu cự, phóng to màn hình, có thể thấy rõ ràng khuôn mặt của Lan Anh. Lúc này Lan Anh đang nói gì đó với ông Sơn, thỉnh thoảng con bé lại thở dài một cái, rồi lại mỉm cười. Ông Sơn cũng đang cười, cụ thể hai người đã nói gì thì tôi không thể nào nghe được. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy Lan Anh cười nhiều như vậy với một người đàn ông nào khác ngoài tôi, ông Sơn là người thứ hai. Lúc này Lan Anh và ông Sơn đang nói chuyện gì đó, thỉnh thoảng con bé còn lấy tay che miệng cười khúc khích, giống hệt như khi nói chuyện với tôi. Đúng rồi, ông Sơn đã tặng cho Lan Anh một chiếc vòng tay đắt tiền, còn muốn nhận con bé làm con gái nuôi, có lẽ ông Sơn thật sự chỉ đơn thuần muốn nhận Lan Anh làm con gái nuôi, nhưng hành động muốn sờ mông Lan Anh vừa rồi…
Lúc này tôi vừa cầm điện thoại quay phim, vừa lau mồ hôi trên trán, tôi muốn dùng điện thoại ghi lại tất cả, để ngày mai khi tỉnh rượu có thể xem lại, xác nhận một lần nữa, để tránh lúc đó đầu óc quay cuồng, không phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ.
Đúng lúc này, ông Sơn đưa cho Lan Anh một ly thủy tinh chân dài, rót cho con bé một ít nước trái cây, còn ổng thì cầm ly rượu vang đỏ. Lan Anh cầm ly nước trái cây, ông Sơn cầm ly rượu vang đỏ, con bé mỉm cười lắng nghe ông Sơn nói. Bỗng nhiên ông Sơn đứng dậy, tiến lại gần Lan Anh, rồi đưa cánh tay cầm ly rượu của mình luồn qua cánh tay đang cầm ly của Lan Anh, dường như muốn cùng con bé uống một ly rượu giao bôi.
Nhưng Lan Anh đã lùi lại, liên tục lắc đầu, mái tóc dài của con bé đung đưa, nhưng trên mặt vẫn nở một nụ cười nhàn nhạt, dường như không có vẻ gì là tức giận. Lúc này Lan Anh đang ngồi trên ghế dài, hai chân bắt chéo, chân mang dép lê, đôi chân trắng ngần của con bé nổi bật trong đêm tối.
“Coong…” Tuy không nghe được âm thanh, nhưng tôi thấy hai chiếc ly của họ chạm vào nhau, sau đó cả hai cùng nhau nâng ly uống cạn chất lỏng trong ly, rồi còn ra hiệu cho nhau thấy ly đã cạn.
Sau đó hai người đặt ly xuống, đứng dậy, cùng nhau đi về phía biệt thự. Lan Anh có vóc dáng cao ráo, nên khi đi cạnh ông Sơn trông cũng khá hài hòa, không ai có thể tưởng tượng được con bé mới chỉ là một cô bé 15 tuổi. Khi đi, hai người họ đi khá sát nhau, ít nhất là áo choàng tắm của họ đã chạm vào nhau.
Tôi tắt ghi hình, thở hắt ra một hơi, đầu óc lúc này đã là một mớ hỗn độn. Tôi không muốn nghĩ xấu về Lan Anh, trong lòng tôi con bé luôn là một đứa trẻ hoàn hảo không tì vết, một đứa con ngoan, nhưng càng nghĩ tôi càng thấy bất thường, nếu tôi không nhận ra được sự bất thường này thì tôi đúng là một thằng ngu.
Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng bước chân lên lầu, tôi vội vàng cất điện thoại đi, rồi nằm im trên giường. Bởi vì tôi không biết Lan Anh có vào phòng tôi để kiểm tra tôi không, may mà tôi đã phản ứng kịp thời.
Tôi vừa nằm xuống giường chưa được bao lâu, thì nghe thấy tiếng cửa phòng bị mở ra một cách nhẹ nhàng, cẩn thận, không một tiếng động. Sau đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng đi về phía giường của tôi, tôi ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, là mùi hương của Lan Anh. Bàn tay của Lan Anh nhẹ nhàng đặt lên trán tôi, dường như đang kiểm tra nhiệt độ cơ thể của tôi.
“Không sao đâu… Đi thôi. Rượu này ngấm lắm, nó chắc chắn ngủ say như chết rồi.” Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng của ông Sơn vọng lại từ xa, ổng đang cố nói nhỏ.
Bàn tay của Lan Anh rời khỏi trán tôi, sau đó tiếng bước chân từ từ đi xa.
“Tối nay thôi đi, có ba em ở đây, em…” Ngay khoảnh khắc cửa phòng sắp đóng lại, tôi nghe thấy Lan Anh nói nhỏ một câu như vậy, nhưng những lời nói sau đó đã bị cánh cửa chặn lại.
Lúc này tôi như một cao thủ võ lâm, lập tức bật dậy khỏi giường, rồi nhón chân đi đến cửa.
“Sợ gì chứ? Ba của em say rồi, không thể nào tỉnh lại được đâu…” Tôi vừa đến cửa thì nghe thấy cuộc đối thoại của ông Sơn và Lan Anh, vì cửa phòng đã đóng lại nên giọng nói của họ cũng lớn hơn một chút.
“Hay là để lần khác được không anh?” Giọng của Lan Anh có vẻ không muốn, nhưng ý từ chối lại không rõ ràng.
“Tối nay đi, được không? Con gái ngoan, chẳng lẽ có lúc này anh mới có hứng.” Lời nói của ông Sơn vẫn không buông tha, ổng kiên nhẫn dỗ dành Lan Anh.
“Không biết Quỳnh Như ngủ chưa nữa, hay là anh đi xem Quỳnh Như ngủ chưa đi…” Giọng của Lan Anh có chút do dự, không biết là chuyện gì mà con bé vừa muốn làm lại vừa không muốn làm.
“Đi với anh… Vào phòng rồi nói…” Ông Sơn có vẻ hơi sốt ruột nói.
“Ấy ấy, anh đừng kéo em…” Giọng của Lan Anh vang lên, sau đó tiếng của hai người càng lúc càng xa.
Lúc này tôi đã nín thở. Nghe cuộc đối thoại của hai người, tôi không thể không nghĩ đến chuyện đó. Chẳng lẽ Lan Anh bị ông Sơn bao nuôi sao? Lúc này tôi vẫn còn một tia hy vọng, có thể hai người họ chỉ muốn chơi game? Chơi đánh bài? Chơi game trên điện thoại?
Cuối cùng, tôi vẫn không thể chiến thắng được sự tò mò của mình, tôi quyết định phải tìm hiểu cho ra nhẽ. Hình như lúc ra ngoài hai người họ đã không để ý, cửa phòng không bị khóa trái, nên tôi lặng lẽ mở cửa phòng ra, sau đó tôi nhìn thấy bóng lưng to béo của ông Sơn và bóng lưng mảnh mai của Lan Anh, hai người họ cùng nhau đi về phía một căn phòng ở xa, sau đó ông Sơn mở cửa phòng, Lan Anh đi vào trước, ông Sơn đi vào sau, rồi cửa phòng đóng lại. Nhìn vị trí của căn phòng đó, hình như chính là căn phòng mà lần trước tôi đã nghe thấy tiếng rên rỉ.
Không thể nào, không thể nào, tôi không ngừng tự nhủ với bản thân mình. Tôi rón rén đi đến căn phòng sát vách phòng tôi, tôi nhẹ nhàng ấn tay nắm cửa xuống, nếu Lan Anh ở trong đó thì mọi chuyện sẽ không có vấn đề gì, nhưng cửa phòng mở ra, tôi nhìn vào bên trong, rèm cửa còn chưa kéo, bên trong trống không, trên giường còn có bộ quần áo mà Lan Anh đã thay ra. Đây chính là phòng của Lan Anh, nhưng con bé lại không có ở trong phòng, lòng tôi chùng xuống.
Tôi từ từ lùi ra, rồi đóng cửa phòng lại, tôi nhìn về phía căn phòng ở xa kia. Tôi nhớ lần trước ở nhà ông Sơn, tôi đã từng nghe thấy những âm thanh mờ ám từ căn phòng đó. Tôi từng bước đi về phía cánh cửa đó, lúc này hai chân tôi đang run rẩy, mồ hôi thì tuôn ra như tắm.
Tối hôm qua Lan Anh vừa mới tỏ tình với tôi xong, con bé tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy. Lan Anh là một đứa trẻ ngoan, hiếu thảo với tôi, yêu thương tôi, không thể nào ngoại tình được.
Quãng đường ngắn ngủi mà tôi cảm giác như đã đi cả một thế kỷ, đến trước cửa phòng, tôi hít một hơi thật sâu, rồi áp tai vào cửa. Bên trong không có tiếng động gì, không đúng, có tiếng thở hổn hển của một người đàn ông, chẳng lẽ tôi đã nghe nhầm? Nhưng những âm thanh tiếp theo đã giáng cho tôi một cú trời giáng.
Truyện rất hay
giờ Lan Anh ngoan bao nhiêu sau này dâm loàn bấy nhiêu. mấy chap sau địt Dạo với ông sơn. sau đó là đến a trai bố. rồi đến ông cụ.nói chung là kết ko có hậu
Sao ông bt là sau này lan anh địt ông sơn tưởng ghét chứ
Thì bản chất truyện NTR nó thế thôi bác
truyen hay nhung phai mua moi coi dc
Tác giả nó chết rồi mà
Bản gốc là lan anh bị địt mà
Xin link bản gốc bạn ơi
ton tien ban oi \
Cho xin tên bản gốc với b ơi
nhà có con gái mới lớn tải về đọc full 99trang
tải ở đâu b ơi