NÀNG HOA KHÔI VÀ THẰNG BÉO MAY MẮN (CUCKOLD) – Update Chương 28

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NÀNG HOA KHÔI VÀ THẰNG BÉO MAY MẮN (CUCKOLD) – Update Chương 28

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

Chương 24: Bị Ép Tham Gia Lễ Hội Cosplay

Thúy Liễu cố nén cơn run rẩy ở hai chân, vịn tay vào lan can chờ đợi. Chẳng bao lâu sau, bóng dáng quen thuộc của bạn trai cô đã xuất hiện, hớt hải chạy từ phía đường mòn vào đình giữa hồ để đón cô.

“Liễu! Em làm gì ở đây một mình thế? Nãy giờ anh tìm em muốn điên luôn.”

“Em…”

Thúy Liễu nhất thời nghẹn lời. Nhìn khuôn mặt lo lắng đầm đìa mồ hôi của Quốc Bình, cô cảm thấy tội lỗi dâng trào. Để người yêu phải đợi lâu như vậy, giờ nếu còn phải bịa ra một lý do dối trá để lừa gạt anh ấy thì thật quá tàn nhẫn. Nhưng sự thật trần trụi về những gì vừa xảy ra trong phòng giáo cụ thì cô tuyệt đối không thể hé răng.

Quốc Bình dường như nhận ra sự bối rối của cô, anh mỉm cười xoa đầu cô, ân cần nói: “Thôi, bỏ đi, chuyện đó không quan trọng. Miễn là em không sao là tốt rồi. Chúng ta đi thôi.”

Cũng may là Quốc Bình vốn tính tình hiền lành, không truy hỏi đến cùng. Anh dịu dàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thúy Liễu, dắt cô bước ra.

“Á…”

Vừa mới bước đi một bước, Thúy Liễu đã không kìm được mà khẽ rên lên một tiếng, chân cô khuỵu xuống.

“Em sao thế? Chân đau à?” Quốc Bình vội vàng đỡ lấy eo cô.

“Em… Em không sao đâu, chỉ là đứng lâu hơi tê chân chút thôi. Đừng lo, mình đi nhanh đi anh.”

Thúy Liễu cắn chặt môi dưới, cố gắng điều chỉnh lại tư thế đứng. Để không bị Quốc Bình phát hiện ra điểm bất thường, cô gồng mình khép chặt hai đùi, cố gắng bước đi. Nhưng hỡi ôi, mỗi một bước chân di chuyển, cái nan quạt bằng gỗ cứng ngắc đang cắm sâu trong lồn lại bị cơ đùi ép chặt, xoay chuyển và cọ xát điên cuồng vào vách thịt non mềm bên trong.

Đầu quạt thô ráp nghiền qua nghiền lại điểm nhạy cảm, từng nếp gấp của giấy quạt như những lưỡi dao cùn cứa vào niêm mạc lồn đang sưng tấy. Cảm giác vừa đau đớn, vừa thốn đến tận óc, lại pha lẫn một khoái cảm bệnh hoạn khiến hai chân Thúy Liễu bủn rủn, mềm nhũn như sợi bún. Nước lồn trơn nhầy cứ thế rỉ ra, thấm ướt đẫm cả phần cán quạt đang lấp ló ngay cửa mình.

Không thể tiếp tục bước đi bình thường, cô đành phải giả vờ nũng nịu, ôm chặt lấy cánh tay Quốc Bình, dựa hẳn trọng lượng cơ thể vào người anh. Hai chân cô hơi tách rộng ra một chút, dáng đi trở nên kỳ quặc và gượng gạo, cứ thế lết từng bước về phía khu nghỉ ngơi dành cho sinh viên.

“Ủa? sao em cứ đứng ngẩn ra đó thế? Ngồi xuống ghế nghỉ một chút đi cho đỡ mỏi.”

Về đến nơi, thấy Thúy Liễu cứ đứng trân trân, Quốc Bình vội kéo ghế ra mời cô ngồi.

“… Ừm, được rồi.”

Thúy Liễu nuốt nước bọt, rón rén hạ người xuống. Khoảnh khắc cặp mông vừa chạm vào mặt ghế gỗ cứng ngắt, cô suýt chút nữa thì hét toáng lên. Cặp mông trắng ngần vốn đã bị Chí Vỹ đánh cho sưng đỏ, giờ chạm vào mặt gỗ lạnh lẽo khiến cô đau điếng. Nhưng kinh khủng hơn cả là khi cô ngồi hẳn xuống, sức nặng cơ thể ép xuống khiến cán quạt đang kẹp giữa hai đùi bị đội ngược lên. Chiếc quạt giấy thọc sâu lút cán, thúc mạnh vào tận cổ tử cung khiến bụng dưới cô quặn thắt.

Cô ngồi đó, mặt tái mét, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng. Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường, thế mà đã gần đến giờ nghỉ trưa.

Vốn dĩ khi mặc bộ áo dài xẻ tà cao ngút ngàn, hở hang như thế này, Thúy Liễu đã biết mình chẳng thể nào tham gia các hoạt động chạy nhảy bình thường được. Nhưng cô không ngờ rằng, gần như cả buổi sáng nay, thời gian của cô không phải dành cho sự kiện trường, mà là để phục vụ cơn dục vọng đê hèn của gã béo Chí Vỹ. Hắn đã giày vò, địt cô như một con búp bê tình dục không hơn không kém.

Buổi chiều nay cô tuyệt đối không thể tiếp tục mặc bộ đồ dâm đãng này nữa. Không, chính xác hơn là không thể quay lại đó. Nếu còn quay lại, cô không biết cái lồn đáng thương của mình sẽ bị tên Chí Vỹ biến thái đó tàn phá đến mức độ nào nữa.

Thúy Liễu quay sang nhìn bạn trai, ánh mắt áy náy: “Quốc Bình à, hoạt động buổi chiều… chắc em không tham gia nữa đâu.”

Quốc Bình ngớ người ra một chút rồi gật đầu: “À… ừ, cũng phải. Cũng tại anh, bắt em mặc bộ đồ gợi cảm quá mức thế này, đi lại cũng bất tiện. Anh xin lỗi nhé…”

“Không phải đâu, là do em hơi mệt thôi. Em muốn về phòng nghỉ ngơi một chút.”

So với việc bị Chí Vỹ đè ra nã đạn vào lồn hay bị ép làm những trò bệnh hoạn, thì việc bị người khác nhìn ngó soi mói khi mặc áo dài quả thực chẳng thấm vào đâu. Thúy Liễu chỉ muốn thoát khỏi nơi này ngay lập tức.

“Vậy được rồi, chiều nay em cứ ở phòng nghỉ ngơi cho khỏe. Ở đây anh còn phải lo nốt mấy việc hậu cần cho xong.”

“Vâng, vậy em đi thay đồ trước đây.”

Như được ân xá, Thúy Liễu vội vàng đứng dậy, đi nhanh vào phòng thay đồ nữ. Vừa chốt cửa lại, cô thở hắt ra một hơi, hai tay run rẩy vén tà áo dài lên. Cô dạng rộng hai chân, thò tay xuống giữa háng, nắm lấy phần cán quạt đang nhô ra khỏi mép lồn ướt nhẹp.

“Ư… ứm…”

Cô cắn môi, dùng lực rút mạnh. Tiếng nước nhóp nhép vang lên trong không gian tĩnh lặng, kèm theo đó là cảm giác trống rỗng đột ngột nơi hạ bộ. Chiếc quạt giấy được lôi ra, kéo theo một dòng dâm thủy trắng đục sền sệt chảy ròng ròng xuống đùi non.

Thúy Liễu vội vàng cởi phăng bộ áo dài thiếu vải ra, thay lại bằng chiếc áo sơ mi trắng kín đáo và quần short jean quen thuộc. Cảm giác bó buộc, nhớp nháp biến mất, cô mới thấy mình như được sống lại.

Cô cầm chiếc quạt giấy lên định vứt đi, nhưng rồi khựng lại. Mở chiếc quạt ra, mặt giấy đã bị nước lồn của cô thấm ướt đẫm, nhăn nhúm, nhưng những dòng chữ tục tĩu viết bằng bút lông đen trên đó vẫn hiện lên rõ mồn một. Điều nhục nhã nhất là chính tay cô đã phải viết những dòng chữ tự sỉ nhục bản thân ấy dưới sự ép buộc của Chí Vỹ.

Đọc lại dòng chữ, mặt Thúy Liễu đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận. Cô gấp chiếc quạt lại, quyết định cất nó vào túi xách. Tuy thứ dơ bẩn đầy mùi dâm dục này không thể dùng được nữa, nhưng dù sao đây cũng là “kỷ vật” mà gã Chí Vỹ ép cô giữ. Hơn nữa, trên đó có tên cô, chữ viết của cô, nếu vứt lung tung mà bị ai nhặt được thì đời cô coi như tàn mạt. Chỉ còn cách mang về nhà rồi lén tiêu hủy sau.

Rời khỏi phòng thay đồ, Thúy Liễu cùng Quốc Bình đi ăn trưa qua loa rồi chia tay nhau. Cô một mình bắt xe trở về căn hộ trọ.

Việc đầu tiên khi về đến nhà là lao ngay vào phòng tắm. Thúy Liễu xả nước thật mạnh, chà xát làn da đến mức đỏ ửng. Cô muốn gột rửa sạch sẽ cái mùi mồ hôi chua loét của con heo mập Chí Vỹ còn vương lại trên người mình. Mái tóc dài của cô bị dính đầy tinh dịch của hắn, khô cứng lại và bết dính, cô phải gội đi gội lại ba lần dầu gội mới thấy sạch.

Bộ áo dài đắt tiền kia cũng chẳng khá hơn, vệt tinh trùng khô trắng xóa loang lổ khắp nơi, nhất là ở vùng ngực và vạt áo dưới. Thúy Liễu vừa giặt vừa ứa nước mắt vì tủi nhục.

Xử lý xong xuôi mọi thứ, Thúy Liễu quấn khăn tắm bước ra ngoài, cầm điện thoại lên thì thấy có tin nhắn mới. Là Chí Vỹ. Nhưng hắn không nhắn vào số chính của cô, mà là nhắn vào cái tài khoản Mộc Thanh.

Tin nhắn của Chí Vỹ hiện lên đầy vẻ hân hoan tục tĩu:

“Đại ca ơi, con đĩ Thúy Liễu hôm nay mặc bộ áo dài gợi dục vãi lồn. Mẹ nó, em nhìn mà con cặc cứng ngắc như đá. Đúng như đại ca nói, con chó cái này thực ra dâm ngầm, hôm nay nó còn chủ động dùng vú kẹp cặc cho em bắn tung tóe. Nhìn cái mặt phê pha của nó là em biết nó sắp bị con cặc bự của em chinh phục hoàn toàn rồi!”

Thúy Liễu đọc những dòng tin nhắn mô tả về chính mình mà lạnh toát sống lưng. Hóa ra trong mắt hắn, cô chỉ là một con điếm rẻ tiền. Cô hít sâu một hơi, đóng vai “đại ca” bí ẩn để trả lời hắn, nhằm kiểm soát tình hình:

“Ừm…”

Chí Vỹ nhắn tiếp ngay lập tức, có vẻ hắn đang rất hưng phấn: “Chưa hết đâu đại ca, lúc nãy nhìn nó ăn mặc lẳng lơ như thế, em địt vào lồn nó, nghe con đĩ ấy rên rỉ gọi ‘chủ nhân’, mẹ kiếp nó sướng tê cả người. Chiều nay em định lôi con chó cái hoa khôi này ra góc khuất địt tiếp cho nát bướm nó luôn!”

Thúy Liễu rùng mình, vội vàng nhắn lại ngăn cản: “Bỏ ý định đó đi. Chiều nay nó chắc chắn sẽ không tham gia hoạt động nữa đâu.”

“Cái gì? Con chó cái đó dám trốn á?! Đù má, biết thế sáng nay em phải tranh thủ đè nó ra nã thêm vài phát nữa vào trong lồn.”

Đọc đến đây, Thúy Liễu thầm cảm thấy may mắn vì quyết định cáo bệnh về sớm của mình là hoàn toàn sáng suốt. Nếu không, chiều nay chắc chắn cô sẽ bị hắn hành hạ đến mức không đi nổi.

“Chuyện đó để sau đi. Bây giờ mày đã xác nhận lời tao nói là đúng rồi chứ? Con nhỏ đó thực chất rất dâm đãng. Giờ thì làm theo kế hoạch tao bảo: Xóa ngay cái video quay lén kia đi, sau đó tạm thời ngừng trêu chọc nó. Phải ‘lạt mềm buộc chặt’, đợi đến khi nó chịu không nổi, nứng quá phải tự bò đến tìm mày xin địt.”

Chí Vỹ có vẻ lưỡng lự: “Nhưng mà… theo như đại ca nói, giờ con chó cái này bắt đầu mê cặc em rồi đúng không? Thế thì việc đéo gì em phải xóa video nữa? Cứ giữ lại để ép nó, đợi nó tự mò đến hiến lồn cho em chứ?”

“Ngu lắm! Tao đã bảo mày rồi, chỉ khi mày giao video cho tao bảo quản thì mới an toàn tuyệt đối. Đồng thời làm như vậy mới khiến tâm lý nó hoang mang, lo được lo mất. Lúc đó nó mới thực sự phụ thuộc vào mày, không thể rời xa mày được.”

“Thôi được rồi, em nghe đại ca. Tạm thời em sẽ không tìm nó nữa. Nhưng mà cái video thì… em chưa xóa ngay đâu. Nhỡ đâu sau này không được địt nó nữa, em còn phải giữ lại làm tư liệu để quay tay chứ. Nhìn cái mặt dâm đãng của nó lúc bị địt kích thích vãi đái.”

Thằng khốn nạn này vẫn lươn lẹo, nhất quyết muốn giữ lại bằng chứng để khống chế cô. Thúy Liễu nghiến răng, gõ phím một cách kiên quyết: “Không được! Mày phải xóa ngay lập tức, để lâu đêm dài lắm mộng, rò rỉ ra ngoài là hỏng hết kế hoạch lớn. Mày chốt cho tao một cái lịch đi, bao giờ thì xóa?”

“Ách…”

Chí Vỹ im lặng một lúc lâu, rồi đột nhiên tin nhắn nhảy lên liên hồi, dường như hắn vừa nảy ra một ý tưởng bệnh hoạn nào đó: “A! Đúng rồi! Mấy ngày nữa ở trung tâm triển lãm có cái lễ hội Anime. Em sẽ bắt nó đi tham gia cùng!”

“Hội chợ Anime? Cái đó thì liên quan đéo gì đến kế hoạch tao bàn với mày?”

“Ây da đại ca không hiểu đâu. Hôm nay em phát hiện ra là bắt con chó cái này mặc mấy bộ đồ hở hang, thiếu vải như gà móng đỏ thì địt sướng hơn gấp vạn lần lúc nó mặc đồ thường. Cho nên, nếu bắt nó mặc đồ Cosplay hở hang, lòi vú lòi mông, rồi địt ngay tại Fes thì phê phải biết!”

Thúy Liễu chết lặng. Hắn muốn cô cosplay?

“Ý mày là… mày định bắt nó đi theo mày đến Fes để chơi trò cosplay?”

“Chuẩn cơm mẹ nấu rồi! Mai em sẽ bắt nó đi chuẩn bị trang phục. Chỉ cần hôm đó ở Fes nó ngoan ngoãn phục vụ, làm em sướng, em sẽ địt cho nó no tinh trùng. Lúc đấy thì cần đéo gì video nữa, xóa luôn cũng được! Hahaha, đúng là thiên tài!”

Tên này đúng là được voi đòi tiên, nhưng đứng trước tình thế này, Thúy Liễu không thể phản bác quá gay gắt kẻo bị lộ tẩy. Cô đành phải xuống nước để đổi lấy sự an toàn tạm thời.

“Được thôi. Nhưng phải có điều kiện kèm theo: Từ giờ cho đến hôm đi Fes, mày cấm không được đụng vào người cô ta. Và ngay sau khi Fes kết thúc, mày phải xóa video ngay lập tức trước mặt tao (gửi bằng chứng). Còn nữa, hôm đi Fes địt nhau nhớ phải đeo bao cao su vào.”

“Ok chốt đơn! Dù sao thì sau vụ này, con Liễu cũng chính thức trở thành con nô lệ tình dục riêng của em rồi. Về sau em muốn chơi kiểu gì mà chẳng được!”

Thúy Liễu buông điện thoại xuống, thở dài thườn thượt. Cosplay sao? Cô hoàn toàn mù tịt về mấy thứ này. Nhưng nghe giọng điệu của hắn, chắc chắn bộ đồ hắn bắt cô mặc sẽ còn hở hang và khiêu gợi hơn cả bộ áo dài hôm nay.

Không còn cách nào khác, cô mở máy tính lên tìm hiểu về cosplay. Màn hình hiện lên vô số hình ảnh các nhân vật anime, game với đủ loại trang phục. Có những bộ hở đến mức chỉ che được đúng đầu vú và cái lồn, nhìn mà đỏ cả mặt. Thúy Liễu chỉ thầm cầu nguyện rằng nhân vật hắn chọn cho cô đừng quá mức biến thái.

Cô cũng cẩn thận tra cứu thông tin về cái Fes sắp tới. May mắn là nó được tổ chức khá quy mô, an ninh có vẻ tốt. Cô ghi nhớ sơ đồ địa điểm để đề phòng bất trắc rồi tắt máy, lôi sách vở ra học bài để trấn an tinh thần.

Tối hôm đó, Quốc Bình về, hai người ăn cơm vui vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Đêm đó, Thúy Liễu ngủ một giấc chập chờn đầy mộng mị.

Sáng hôm sau.

Thúy Liễu chọn cho mình một bộ đồ đơn giản nhất có thể: áo phông trắng rộng và quần short jean, cố gắng rũ bỏ hình ảnh dâm đãng ngày hôm qua. Cô cùng Quốc Bình đến trường như mọi khi.

Vừa bước vào giảng đường và tìm được chỗ ngồi, Thúy Liễu chưa kịp lấy sách vở ra thì một bóng người to lớn đã ập tới. Chí Vỹ – gã béo đáng ghét – không biết từ xó xỉnh nào chui ra, thản nhiên đặt mông ngồi phịch xuống ngay cạnh cô, ghế kêu lên một tiếng ‘két’ thảm thiết.

Thúy Liễu giật mình, theo phản xạ lùi người lại: “Cậu… cậu đừng có ngồi gần thế. Bạn trai tôi đi vệ sinh, anh ấy sắp vào rồi đấy.”

Chí Vỹ cười khẩy, ánh mắt dâm tà lướt qua ngực cô, thì thầm vào tai cô bằng cái giọng nhão nhoẹt:

“Hề hề, con chó cái của tao. Hôm nay tâm trạng ông đây đang tốt, tao sẽ không lôi mày ra nhà vệ sinh địt đâu. Nhưng mà… tao có việc quan trọng cần phân phó cho mày đây, liệu hồn mà nghe cho rõ.”

Thúy Liễu liếc nhìn gã béo đang ngồi bên cạnh, trong lòng dấy lên một sự ghê tởm tột độ. Cô đoán chừng hắn sắp sửa mở miệng đòi hỏi cô phải cosplay nhân vật nào đó. Nhưng hắn nói thì cứ nói, cớ sao cái bàn tay hộ pháp, đầy mồ hôi nhớp nháp kia lại cứ phải đặt lên đùi cô?

Bàn tay thô ráp, nóng hổi của Chí Vỹ trượt dọc theo phần đùi non lộ ra dưới lớp quần short, chà xát lên làn da mịn màng của cô một cách thô bỉ. Cảm giác như có một con sên trườn bò trên người khiến Thúy Liễu rùng mình, da gà nổi lên từng đợt.

“Có gì thì nói nhanh lên, đừng có mà động tay động chân kiểu đó!” Thúy Liễu gắt gỏng, cố hất tay hắn ra nhưng không được. Sức lực của tên béo này quá lớn, hắn đè chặt tay xuống như gọng kìm, ngón tay cái còn tranh thủ miết nhẹ vào thớ thịt mềm mại bên trong đùi cô.

Chí Vỹ cười khẩy, ghé sát vào tai cô thì thào, hơi thở hôi hám phả vào cổ: “Nghe cho rõ đây, cuối tuần này ở trung tâm triển lãm có một cái lễ hội Anime – Manga. Mày liệu hồn mà chuẩn bị đồ, hôm đó phải mặc đồ cosplay đi cùng tao. Rõ chưa?”

Hắn vừa nói, bàn tay hư hỏng lại bắt đầu vẽ những vòng tròn dâm dục trên đùi cô, dần dần lấn sâu hơn về phía bẹn. Thúy Liễu nghiến răng, bấu chặt tay vào cánh tay hắn hòng đẩy ra, nhưng vô ích. Cô đành bất lực để mặc hắn sàm sỡ, cố giữ giọng bình tĩnh: “… Anh muốn tôi đóng vai nhân vật gì?”

“Ghi nhớ cho kỹ vào cái đầu óc bã đậu của mày đây này: Raiden Shogun. Trong mấy ngày tới lo mà mua đủ đồ, đến hôm đó mặc vào đi theo ông đây phục vụ.”

Thúy Liễu trợn tròn mắt, kinh ngạc hỏi lại: “Cái gì? Cậu bắt tôi phải tự bỏ tiền ra mua đống đồ đó á?”

“Chứ còn cái đéo gì nữa? Chẳng lẽ mày đợi ông đây bỏ tiền ra mua cho mày mặc à? Mơ đi cưng!” Chí Vỹ bĩu môi khinh bỉ, vỗ vỗ vào má cô. “Mày cứ việc dùng tiền của thằng bạn trai thiếu gia nhà mày mà mua. Tao muốn nhìn mày mặc đồ mua bằng tiền của nó, nhưng lại để phục vụ con cặc của tao, hiểu chưa? À đúng rồi, nhớ mua luôn cả vé vào cửa cho tao nữa, mua loại VIP đấy nhé!”

Thúy Liễu chết lặng. Tên khốn nạn này không chỉ coi cô là món đồ chơi tình dục, mà còn xem cô như một con điếm không những không được trả tiền mà còn phải bao nuôi ngược lại hắn. Hắn bắt cô dùng tiền của Quốc Bình để phục vụ cho thú vui bệnh hoạn của hắn, sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn cả việc bị đánh đập.

“Còn nữa,” Chí Vỹ bóp mạnh vào đùi cô một cái làm cô suýt kêu lên, “Mấy ngày nay về nhà thì chịu khó lên mạng mà xem, học thuộc mấy câu thoại dâm dâm của bọn nó đi. Đến lúc đó diễn cho nó sâu vào, đừng có đơ ra như khúc gỗ. Với loại học sinh ưu tú, thông minh như mày thì chuyện này chắc dễ như ăn kẹo thôi nhỉ?”

Thúy Liễu uất ức đến mức nước mắt chực trào ra, nhưng cô chỉ đành gật đầu chấp nhận. Chí Vỹ thấy thái độ ngoan ngoãn của cô thì hài lòng ra mặt, hắn tranh thủ bóp mạnh vào phần thịt mềm ở bẹn cô một cái đau điếng rồi mới chịu đứng dậy, nghênh ngang bỏ đi.

Nhìn bóng lưng ục ịch của hắn khuất dần, Thúy Liễu thầm thề độc trong lòng. Tên súc sinh này thực sự quá khốn. Đây sẽ là lần cuối cùng, sau vụ hội chợ Anime này, cô nhất định phải xóa được cái video khốn kiếp kia và đá đít hắn ra khỏi cuộc đời mình vĩnh viễn.

Một lúc sau, Quốc Bình quay trở lại chỗ ngồi. Nhìn vẻ mặt tươi cười, hiền lành của bạn trai, Thúy Liễu cảm thấy tội lỗi dâng trào. Nhưng chuyện đã đến nước này, cô buộc phải mở lời để hợp thức hóa việc mua đồ.

“Quốc Bình à… Thứ Bảy tuần này có một cái Fes tổ chức ở trung tâm thành phố. Em… em muốn mua mấy bộ đồ cosplay để mặc đi chơi, có được không anh?”

Quốc Bình ngạc nhiên nhìn cô, rồi cười xòa: “Ôi dào! Tưởng chuyện gì to tát, tất nhiên là được rồi em yêu. Em cứ lên mạng chọn mấy bộ đẹp đẹp vào mà đặt. Mà nói đi cũng phải nói lại, yêu nhau bao lâu nay anh mới biết em cũng thích cosplay đấy nhé.”

Thúy Liễu chột dạ, vội vàng bịa ra một lý do: “À… ừm, thực ra là do con bạn thân của em. Nó mê Anime lắm, nó cứ năn nỉ em đi cùng cho vui nên em mới chiều nó đấy chứ.”

“Ra là vậy,” Quốc Bình gật gù, rồi mắt sáng lên, “Thế thì hay quá, hay là cho anh đi cùng với? Anh cũng chưa bao giờ đi mấy cái triển lãm kiểu này, tò mò ghét.”

Tim Thúy Liễu như ngừng đập. Nghe tin Quốc Bình cũng muốn đi, cô hoảng hốt tột độ. Hai người đàn ông, một là bạn trai chính thức, một là kẻ đang tống tình cô, cùng xuất hiện ở một nơi?

“Anh… anh cũng muốn đi sao?” Cô lắp bắp.

“Thì đi cho biết đó biết đây, anh đi lượn lờ xem mô hình thôi. Em yên tâm, anh hứa sẽ không làm phiền em với cô bạn thân đâu mà.”

“Vâng… được rồi ạ…”

Thúy Liễu miễn cưỡng đồng ý mà lòng như lửa đốt. Vụ này thực sự rắc rối to rồi. Tại hội chợ, chắc chắn tên biến thái Chí Vỹ sẽ giở trò đồi bại với cô, lỡ như bị Quốc Bình bắt gặp thì coi như đời cô chấm hết.

Cả ngày hôm đó, Thúy Liễu ngồi trong lớp mà hồn vía lên mây, chẳng chữ nào vào đầu. Cô cứ loay hoay suy tính cách đối phó. Dù sao thì cũng đã quyết tâm giải quyết dứt điểm vụ này sau Fes, nên cô không thể để xảy ra sơ suất vào phút chót được.

Về đến nhà, nỗi lo lắng vẫn chưa buông tha cô. Nhớ lại ngày hôm qua, tên cầm thú Chí Vỹ đã to gan dám đè cô ra ở lễ hội trường để đút cặc vào lồn, thì Chủ Nhật này ở chốn đông người, hắn chắc chắn sẽ còn nghĩ ra những trò bệnh hoạn hơn.

Thúy Liễu lấy điện thoại ra, tìm kiếm thông tin về nhân vật mà Chí Vỹ yêu cầu.

Cô lướt xem hình ảnh và thông tin. Chẳng trách tên béo Chí Vỹ lại nằng nặc đòi cô hóa thân thành. Cũng may là dù hở hang, nhưng những bộ trang phục này vẫn nằm trong giới hạn cô có thể cắn răng chịu đựng được, chưa đến mức như diễn viên phim cấp 3. Đó coi như là chút an ủi nhỏ nhoi trong hoàn cảnh bi đát này.

Trong bữa cơm tối, Thúy Liễu giả vờ hào hứng bàn chuyện mua vé. Quốc Bình, với phong thái của một thiếu gia, chẳng ngần ngại rút thẻ quẹt luôn 3 vé VIP trọn gói, còn hào phóng bảo là bao luôn cả vé cho “cô bạn thân” của cô. Cầm tấm vé trên tay mà Thúy Liễu thấy nặng trĩu.

Sau đó, cô mở ứng dụng mua sắm lên để chọn đồ. “Mua thì phải mua loại xịn nhất, đừng có tiết kiệm làm gì, mặc vào người cho nó thoải mái.” Quốc Bình nhắc nhở khi thấy cô đắn đo giá cả.

Nghe lời bạn trai, Thúy Liễu đành bấm bụng đặt mua ba bộ trang phục bản cao cấp với đầy đủ phụ kiện. Tổng thiệt hại lên đến hơn 7 triệu đồng. Dù biết số tiền này với Quốc Bình chẳng thấm vào đâu, nhưng nghĩ đến việc mình đang dùng tiền của người yêu để phục vụ cho nhu cầu dâm dục của kẻ đã cưỡng hiếp mình, Thúy Liễu lại thấy xót xa và nhục nhã ê chề.

Mấy ngày tiếp theo trôi qua trong yên bình lạ thường. Chí Vỹ không nhắn tin quấy rầy, ngoại trừ lúc cô lén đưa vé cho hắn ở trường thì bị hắn tranh thủ bóp vú một cái. Thúy Liễu tự nhủ, đây có lẽ là sự bình yên trước cơn bão lớn.

Một ngày trước khi diễn ra Fes, thùng hàng chuyển phát nhanh đã đến. Thúy Liễu mở hộp, bên trong là bộ trang phục được gia công tỉ mỉ, sắc sảo. Cô đứng trước gương lớn, ướm thử lên người. Trong thùng còn có cả đạo cụ đi kèm nhìn rất xịn sò. Chắc mang đi để chụp ảnh “sống ảo” thì đẹp lắm, nhưng với cô thì chắc chẳng có cơ hội mà dùng.

Kiểm tra xong xuôi, Thúy Liễu xếp gọn gàng mọi thứ vào một chiếc vali kéo lớn để tiện di chuyển. Đêm đó, cô nằm trên giường, lướt điện thoại đọc thêm về tiểu sử nhân vật. Trên các diễn đàn, đám đàn ông thi nhau gọi các nhân vật này là “vợ”, bình luận khiếm nhã về ngực và mông của họ. Thúy Liễu thở dài, nhớ lại lời Chí Vỹ dặn phải học thuộc thoại. Cô lẩm nhẩm vài câu đặc trưng để nhập vai cho đạt. Cơn buồn ngủ ập đến, cô thiếp đi với nỗi lo âu trĩu nặng về ngày mai.

4.1 16 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
24 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
the docter

bao giờ anh ra tiếp chap tiếp theo vậy

Tèo

Hay quá thớt ơi.

The docter

Anh có thể 1 tuần ra chap mới 1 lần đi

huyhuy

50k full bộ

Lần cuối chỉnh sửa 2 tháng trước bởi huyhuy
Hunh

Sao mua

The docter

Truyện bao lâu mới ra chap mới vậy

The docter

Thế chí vỹ đã lấy trinh thúy liễu à