Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38
Tác Giả: EA7 bp
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: huấn luyện, mind break, nô lệ
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 24
Hai tên còn lại thấy Tôn Hạo Nhiên mạnh thế không dám lại gần, chỉ dùng gậy bóng chày từ xa vung vẩy. Chúng lo lắng bắt đầu… nhưng Tôn Hạo Nhiên tay không chịu thiệt nhiều. Tô Tình thấy vậy vội chạy nhặt cây gậy khỉ ốm đánh rơi, kêu to ném cho cậu. Tôn Hạo Nhiên tiếp lấy gậy, lập tức ép hai tên chỉ có thể vừa né vừa đỡ.
Tôn Hạo Nhiên ra sức vung gậy đụng mạnh vào gậy La Cường, chấn tay hắn tê rần, gậy văng ra. Cậu tiến lên túm cổ áo La Cường, định ném hắn ra ngoài thì sau lưng vang tiếng đau đớn. Quay lại thấy khỉ ốm không biết lúc nào đứng dậy, một tay túm tóc Tô Tình, tay kia cầm dao gấp kề cổ cô.
“Thả cô ấy ra!”
“Mày thả đại ca trước!”
“Mày đừng lộn xộn… em…”
“Hạo Nhiên đừng thả! Hắn không dám chém em!”
“Tao không dám!? Mày xem tao có dám không!?”
Khỉ ốm khàn giọng gào, tay cầm dao run run, như mất kiểm soát cảm xúc. Tô Tình nhìn lưỡi dao sáng loáng cũng hơi sợ. Tôn Hạo Nhiên vội buông tay La Cường, giơ hai tay: “Mày đừng kích động! Tao thả rồi!”
“Ném gậy đi!”
“Tốt, tao ném, mày mau thả Tô Tình!”
Tôn Hạo Nhiên ném gậy. Đang định nói gì thì sau lưng La Cường đột nhiên đá một cước. Cậu mất thăng bằng ngã đất, tên mập bên cạnh cầm gậy đập xuống, La Cường cũng lao lên đá bổ mấy cái.
“Đừng đánh! Cầu các ngươi đừng đánh nữa… ô ô… đừng!”
“Mẹ nó, không phải rất giỏi sao!? Ừ? Không phải anh hùng cứu mỹ nhân à?”
“Đánh chết thằng mập chết tiệt này, mẹ nó phá chuyện tốt của tao.”
“A… thả… thả Tô Tình!”
“Mày bảo thả là tao thả à? Mẹ nó!”
“Ô ô… Hạo Nhiên… cầu các ngươi đừng đánh nữa… cầu các ngươi…”
Tô Tình khóc lóc van xin, nhưng ba tên thờ ơ, quyền đấm chân đá phát tiết lên Tôn Hạo Nhiên thật lâu. Cậu yếu ớt nằm đất, vẫn vươn tay về phía Tô Tình. Khỉ ốm buông tóc cô, cô vội chạy đến bên cậu quỳ xuống nắm tay cậu.
“Ô ô… Hạo Nhiên… anh sao rồi…”
“Mày không sao… là tốt rồi… xin lỗi, anh không… bảo vệ được em…”
“Đồ ngốc đồ ngốc… ô ô… sao anh ngốc thế, anh không sao chứ…”
“Ơ, thật cảm động, xem tao suýt khóc.”
“Đúng đấy, cảm động thật, ha ha ha ha ha!”
“Mẹ nó trói thằng mập chết tiệt này lại!”
“Vâng, nhưng đại ca mày đổi cách gọi được không, mày gọi mập chết tiệt tao thấy bị thương ghê!”
La Cường ngẩng đầu đá tên mập một cái. Hắn bĩu môi, nhận dây thừng từ La Cường chuẩn bị trói Tôn Hạo Nhiên. Tô Tình thấy vậy vội đưa tay chắn trước.
“Các ngươi muốn làm gì! Mau dừng tay! Hắn đã bị các ngươi đánh thế rồi!”
“Tiểu tiện nhân, tao còn chưa tính sổ với mày đâu!”
“Á… a… buông ra… em…”
La Cường tiến lên túm tóc cô kéo đến trước mặt, rồi tát cô một cái. Tô Tình đau đớn kêu lên che mặt, hơi sợ hãi lùi lại.
“Tiểu tiện nhân còn dám phản kháng, xem ra trước chưa địt mày đủ!”
“… Buông… ra… hắn…”
“Mẹ mày đấy, còn dám trang bức với tao, hả?”
La Cường lại đá một cước vào bụng Tôn Hạo Nhiên. Cậu kêu thảm, vẫn trừng mắt hắn.
“Còn dám trừng, xem ra còn thiếu đánh!”
“Đừng đánh… em làm theo là được…”
“Tô Tình đừng… em giúp anh cởi dây…”
“Nó dám!?” La Cường lại giơ chân đá cậu.
“Ách… đánh đi, có bản lĩnh đánh chết anh, Tô Tình em đừng quản anh!”
“Hắc, tao hôm nay…”
“Dừng tay! Hạo Nhiên… đừng nói nữa…”
“Tô Tình… anh…”
“Biệt mặc kệ nữa, tao chờ mãi!”
Tôn Hạo Nhiên còn muốn nói, Tô Tình lắc đầu với cậu, rồi cởi quần cậu. Mất trói buộc quần, cây cặc to lớn của cậu bật dậy dựng đứng trước mặt cô, khiến cô ngẩn ngơ.
(“Hạo Nhiên này… thế nhưng… to thế? Giang Vân với La Cường chúng nó cũng cỡ nhau, em còn tưởng đàn ông ai cũng thế… Hạo Nhiên này… to thế, có… có vào được không… ?”)
“Mẹ nó, thằng mập chết tiệt này cặc to thế?”
“Xem con đĩ nhìn cặc to mắt thẳng đờ kìa!”
“Ra, chúng ta giúp một tay!”
Khỉ ốm và tên mập một bên một bên nâng cô lên người Tôn Hạo Nhiên. Không biết cố ý hay nhắm vị trí, hai tên khiến lồn cô ma sát đầu cặc cậu thật lâu. Tô Tình cảm giác vừa biến mất lại dâng lên dưới trêu đùa liên tục, hơn nữa sắp đến đỉnh.
Lúc này khỉ ốm và tên mập buông tay, cây cặc to lớn của Tôn Hạo Nhiên thế như chẻ tre tiến vào lồn cô, nháy mắt lấp đầy không gian, rồi hung hăng chạm điểm G.
Tô Tình mắt trợn trắng, cơ bắp toàn thân căng cứng, rồi mềm nhũn ngã lên người cậu run rẩy kịch liệt. Mấy tên bên cạnh ngẩn người không hiểu chuyện gì.
Theo cô run rẩy, cặc dưới áp lực từ từ tuột ra khỏi lồn ướt. Vừa tuột ra nghe “phốc” một tiếng, từ lồn cô phun ra lượng lớn dâm thủy. Quần và áo Tôn Hạo Nhiên nháy mắt ướt đẫm, Tô Tình phun trào chưa dừng, rất nhanh sàn nhà đã một vũng lớn chất lỏng.
Ước chừng phun mười giây mới dừng. Tô Tình trợn trắng mắt nằm trên người cậu, chỉ phát ra tiếng thở như xé gió, cơ thể thỉnh thoảng run rẩy vài cái. Ba tên và Tôn Hạo Nhiên đều sợ ngây người.
“Trời ơi… con điếm này… nước nhiều thật…”
“Quay… quay chưa?”
“Ơ… chưa… chưa quay…”
“Mẹ nó đồ phế vật!”
“Đại ca không trách em được, ai biết con điếm này bị đút một cái đã phun.”
“Chậc chậc cũng được, mẹ nó con điếm này bị cặc to địt một cái đã lên đỉnh.”
“Chắc tại đại ca trước dùng tay khu lồn nó sướng!”
“Ha ha ha, chụp vài tấm, chúng ta đi.”
La Cường mấy tên chụp cận cảnh Tô Tình vài tấm, rồi nâng cô nhắm cặc đút vào. Cô kêu một tiếng, lại run rẩy vài cái, rồi mấy tên cười rời đi.
Khoảng tầm năm phút sau Tô Tình mới hồi tỉnh. Vừa rồi dưới đâm mạnh của Tôn Hạo Nhiên cô cuối cùng đạt đỉnh cao trào. Khoái cảm nháy mắt khiến cô mất khả năng suy nghĩ, đắm chìm trong khoái cảm miên man. Thực ra cô tỉnh lại sau mười mấy giây, nhưng nhớ lại chuyện vừa qua xấu hổ không chịu nổi, chỉ giả vờ ngất.
La Cường chúng đương nhiên lại ôm cô, không đợi cô chuẩn bị tốt lồn lại bị cặc to của Tôn Hạo Nhiên nhồi đầy. Cô không nhịn nổi kêu một tiếng. Nhưng La Cường cứ thế đi cũng không tiếp tục làm gì, khiến cô lòng nhẹ nhõm đồng thời hơi thất vọng, nhưng cô coi là ảo giác bỏ qua.
Tô Tình hồi tỉnh, giãy giụa muốn dậy, nhưng vừa lên đỉnh phun trào chân mềm nhũn, nâng nửa người lại nặng nề ngồi xuống.
“A…”
“Ơ… Tô Tình…”
“A… Hạo Nhiên… em… em không cố ý… chân em hơi tê…”
“Tiểu Tình… anh… anh không nhịn nổi…”
“Không được! Hạo Nhiên… em… a… a… đừng động… a… a…”
Tôn Hạo Nhiên đột nhiên chủ động nhấp, giơ cao thắt lưng rồi thả mạnh xuống, mỗi lần giơ lên và rơi xuống đều chạm điểm G cô. Cặc to lấp đầy khoảng trống cơ thể cô, mỗi cái mang lại khoái cảm cực lớn. Ban đầu Tô Tình còn giãy giụa muốn dậy, nhưng theo tốc độ cậu nhanh dần, cô toàn thân vô lực tê liệt ngã vào lòng cậu thở dốc.
“A… a… Hạo… Nhiên… ừm… ừm… to quá… chậm chút… a…”
“Tiểu Tình… Tiểu Tình…”
“Hạo Nhiên… ừm… ừm… Hạo Nhiên…”
Tôn Hạo Nhiên như máy móc không biết mệt điên cuồng nhấp. Lý trí Tô Tình dần lạc dưới đâm mạnh cặc, khoái cảm hạ thể lớp lớp mạnh hơn. Cô chưa từng biết làm tình có thể sướng thế này. Trước đây với Giang Vân và La Cường chúng chưa từng trải khoái cảm ấy, dù ngắn hay dài đều kém xa Tôn Hạo Nhiên.
Trước bị La Cường chúng cưỡng hiếp, bốn tên kéo dài cũng chỉ hơi hơn Giang Vân, nhưng ngắn thì kém cậu. Nên Tô Tình nghĩ đàn ông ai cũng thế, mấy lời to lớn kéo dài một giờ toàn gạt người. Chiều nay trước cô vẫn nghĩ vậy.
Đến giờ nhìn cặc to Tôn Hạo Nhiên, hơn nữa từ nãy đến giờ đã bao lâu, cô hơi nhớ không rõ, thời gian cậu kéo dài đã vượt tổng thời gian La Cường và Giang Vân cộng lại. Trong đó cô đã lên đỉnh hai lần nữa. Dù giờ vì thể lực giảm nhịp chậm lại, nhưng vẫn khiến cô kinh ngạc cực kỳ.
Tô Tình nằm đất miên man suy nghĩ, rồi mặt đỏ bừng, thầm mắng mình không biết xấu hổ nghĩ linh tinh. Nhưng khoái cảm va chạm liên tục rất nhanh lại khiến ý thức cô mê loạn.
Vừa rồi Tô Tình lần đầu lên đỉnh sau, vì phun trào rời khỏi cơ thể cậu. Tôn Hạo Nhiên tay chân bị trói không đứng nổi. Cô hồi tỉnh chút cởi trói cho cậu, kết quả cậu đứng dậy ôm cô hôn điên cuồng. Cô đỏ mặt ngăn cản, nhưng toàn thân vô lực sao chống nổi động tác cậu.
Sau cậu ôm cô vào phòng ngủ lại xông lên trận mới. Cô kêu lớn rất nhanh biến thành cầu xin tha thứ rên rỉ dưới đâm cặc. Lần này không trói buộc tay chân, cô yếu ớt chỉ có thể mặc cậu bài bố. Hơn một giờ sau, Tôn Hạo Nhiên nhấp mạnh vài cái bắn dòng tinh nồng đậm nóng hổi vào điểm G cô. Cô đón lần thứ tư lên đỉnh đêm nay.
“A… Tiểu Tình… anh sắp bắn!”
“A… Hạo… Nhiên… a… em… em… a…”
Tôn Hạo Nhiên rút cặc ra, tinh dịch và dâm thủy trong lồn lập tức phun tung tóe đầy đất, thậm chí bắn lên người cậu không ít.
Sau đó Tôn Hạo Nhiên hơi kiệt sức nằm lên người cô thở hổn hển hồi phục. Liên tục một giờ cường độ cao khiến cậu sức cùng lực kiệt. Còn Tô Tình vẫn đắm trong dư vận cao trào chưa tan, thỉnh thoảng run rẩy vài cái.
Cứ thế yên lặng vài phút, Tô Tình đột nhiên khóc thầm. Tôn Hạo Nhiên vội ngẩng đầu, thần sắc bối rối.
“Tiểu Tình… xin… xin lỗi… anh… anh thật sự quá yêu em, nhất thời không… nhịn nổi…”
“Ô ô…”
“Tiểu Tình, anh… anh sao có thể đối với em… anh thật là…”
Tôn Hạo Nhiên ngồi dậy, “bốp bốp” tát mình liên tục. Tô Tình vội ôm tay cậu.
“Hạo Nhiên… đừng đánh… em không trách anh…”
“Nhưng anh…”
“Em chỉ là… hai ngày nay gặp phải chuyện khiến em hơi… hơi… ô ô…”
“Đều tại anh vô dụng… không bảo vệ được em…”
Tô Tình lắc đầu với cậu, rồi thở dài, cả người trông suy sút cực kỳ.
“Hạo Nhiên… anh có… khinh thường em không…”
“Sao có thể…”
“Em giờ tự thấy mình là đàn bà hạ lưu rồi…”
“Không! Tiểu Tình trong lòng anh mãi là cô gái thuần khiết, ôn nhu, hiền lành. Trước kia là, giờ cũng thế, sau này cũng vậy!”
Tô Tình ngẩng đầu cười với cậu, nhưng mắt đỏ hoe còn vết nước mắt. Cô nhích sát vào lòng cậu: “Hắc hắc, Hạo Nhiên giờ biết nói ngọt rồi.”
“Anh… anh nói thật lòng mà…”
“Hạo Nhiên…”
“Ừm?”
“Ôm em một lúc…”
“Tốt… tốt…”
Tô Tình như con mèo bị thương cuộn tròn trong lòng cậu. Tôn Hạo Nhiên lặng lẽ ôm cô, không làm động tác xấu nào. Không lâu sau cô ngủ thiếp đi trong lòng cậu. Cậu thở dài, cứ thế ngồi nguyên bảo vệ cô trong lòng.
Hơn một giờ sau Tô Tình mới tỉnh lại. Cô ngẩng đầu thấy Tôn Hạo Nhiên cắn chặt môi như chịu đau đớn lớn. Cô chui ra khỏi lòng cậu, cậu như quả bóng xì hơi nằm vật ra giường “ai da ai da” kêu lên.
“Ơ… Hạo Nhiên anh sao thế.”
“Anh… tay chân tê hết rồi… như sắp đứt… lưng… ê ẩm quá…”
“Hừ hừ, xứng đáng…”
Tô Tình miệng nói xứng đáng, tay vẫn săn sóc xoa bóp cho cậu.
“Ai da, đau quá…”
“Giờ mới kêu đau, trước đầu bị đập còn kiên cường lắm mà?”
“Đây khác kiểu đau, tê…”
“Thế còn muốn mát xa không?”
“Ơ… muốn…”
“Thế chịu đau chút!”
“Ừm… ai da, đau chết anh rồi!”
“Anh còn kêu!”
Trong tiếng cười đùa, không khí không còn nặng nề như vừa rồi. Đau mỏi trên người Tôn Hạo Nhiên dần tiêu tan. Tô Tình đột nhiên phát hiện cậu ngẩn ngơ nhìn mình chằm chằm, còn nuốt nước bọt ừng ực. Cô cúi đầu mới hậu tri hậu giác nhận ra mình và cậu đều trần truồng.
Tô Tình mặt đỏ bừng, vội bảo cậu quay đi đừng nhìn. Cậu lẩm bẩm vài câu nhưng vẫn lưu luyến quay đi. Tô Tình dù không nghe rõ cậu nói gì cụ thể, nhưng đoán đại khái “toàn thân nhìn rồi, còn thẹn thùng gì” các kiểu, xấu hổ không nhịn nổi tiến lên gõ đầu cậu một cái.
Nhìn cậu ngoan ngoãn ôm đầu quay mặt đi, lòng cô nhẹ nhõm, cúi đầu tìm quần áo mặc thì vô tình liếc thấy cây cặc to lớn hơi cương của cậu trong háng. Dù chưa hoàn toàn cứng nhưng kích thước đã dọa người.
Tô Tình nhớ lại mình dưới xâm phạm cậu lên đỉnh mấy lần, khoái cảm như lên mây ấy chắc là cao trào người ta nói. Đến giờ chân cô còn hơi run, hạ thể vẫn tê tê như có dòng điện.
(“Giang Vân và La Cường nhỏ hơn Hạo Nhiên nhiều… Hơn nữa họ mỗi lần làm tình chỉ vài phút đã bắn, Hạo Nhiên thì… sao kéo dài lâu thế… khiến em… phi phi phi… Tô Tình mày nghĩ gì đấy!”)
Tô Tình mặt đỏ bừng, không nhịn nổi lại vỗ đầu cậu một cái. Cậu không hiểu gì liên tục cầu xin tha thứ. Cô hừ một tiếng quay người tiếp tục tìm quần áo.
Tô Tình cầm ga giường, nhưng nhớ hôm nay vài lần quấn ga đều bị vội cởi, hình như không may mắn. Áo ngủ bên cạnh dính đầy tinh dịch và dâm thủy, trên người mình cũng thế, thay đồ mới cũng phí. Cô nhíu mày vẫn quấn ga giường bên cạnh, nghĩ đám lưu manh đã đi, không sao nữa.
Cô đứng dậy cầm quần áo Tôn Hạo Nhiên bên cạnh, cúi đầu thấy quần áo ướt đẫm không mặc nổi. Mặt cô đỏ bừng, nước trên đó là mình lên đỉnh phun ra. Cô buông quần áo chạy vào phòng bố mẹ lấy quần đùi lớn và áo ba lỗ bố thường mặc, về phòng ngủ đưa cho cậu.
“Anh… anh hôm nay mặc tạm cái này về đi, trên người anh kia… hai món em giặt rồi trả anh.”
“Không cần… anh về tự giặt là được.”
“Sao nói nhảm nhiều thế! Cầm!”
“Ơ… tốt…”
Tôn Hạo Nhiên quyết đoán nghe lời, ngoan ngoãn mặc đồ bên cạnh. Nhưng thấy mặt cô đỏ bừng, liếc quần áo mình, đột nhiên hiểu cô không muốn trả quần áo, không nhịn nổi “hắc hắc hắc” cười. Cô thấy cậu cười mình giận không nhịn nổi tiến lên nhéo cổ cậu.
“Mày! Còn! Dám! Cười!”
“A… em không… cười… nữa… ha ha ha… ơ…”
“Mày! Tao bóp chết mày!”
“Đừng… bóp… chết mất!”
Tôn Hạo Nhiên không nhịn nổi vươn tay cù lét lưng cô. Cô kiên trì một giây rồi chịu không nổi ngứa buông cổ cậu lùi lại. Nhưng lúc đùa giỡn ga giường quấn tạm đã lỏng, cô vừa lùi đã giẫm phải góc ga rơi xuống, cả người lùi ngã.
Tôn Hạo Nhiên tay mắt lanh lẹ vươn tay nắm cô, rồi hơi dùng sức kéo cô vào lòng. Điện quang hỏa thạch Tô Tình không kịp kiểm soát cơ thể, lao vào lòng cậu.
Mà dường như ông trời định hôm nay cô với ga giường vô duyên, cơ thể chớp lên ga đã rơi đất, hai thân thể trần truồng ôm nhau ngã lên giường, nhưng không xảy ra chuyện môi chạm môi.
Tô Tình chậm thở ra, từ kinh hãi suýt ngã hồi tỉnh, lòng nghĩ quả nhiên không nên quấn ga nữa, cái giường phá này hại mình ngã hai lần rồi, rõ ràng ném quách nó đi! Cô chống tay định dậy, nhưng Tôn Hạo Nhiên đột nhiên ôm cô. Cô quay đầu nhìn cậu, chỉ thấy cậu chăm chú nhìn mình, hơi thở càng nặng nề.
Tô Tình hiểu dục vọng trong mắt cậu, lòng đột nhiên hiện khoái cảm lên mây vừa rồi lúc lên đỉnh, nhưng không lập tức giãy. Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua, cô vẫn đặt tay lên ngực cậu: “Hạo Nhiên… đừng… đừng thế, em đã… có bạn trai… dù giờ em có lẽ… ai… nhưng chúng ta… không thể…”
Giọng Tô Tình hơi lắp bắp, cô lại nghĩ đến bạn trai Giang Vân. Dù cơ thể liên tục bị làm bẩn, lòng đã thấy không xứng với anh, nhưng đó vì bị mê gian hay uy hiếp ép buộc. Cơ thể bị làm bẩn nhưng tim vẫn thuộc về Giang Vân.
Nhưng vừa rồi mơ màng với Tôn Hạo Nhiên đã xảy ra quan hệ một lần, không phải bị ép, mà mình còn cảm nhận khoái cảm mãnh liệt trong quá trình. Điều này khiến lòng cô áy náy khó chịu cực kỳ, quyết không thể tiếp tục sai lầm.
Tôn Hạo Nhiên nghe vậy dừng động tác, cặc cứng dí rìa lồn cô dừng lại. Cặc và lồn vô tình chạm nhau sinh cảm giác lạ, khiến cô suýt nhả ra thỏa mãn dục vọng cậu. Nhưng cô vẫn nhịn rung động lòng, mắt kiên quyết nhìn cậu.
Tôn Hạo Nhiên môi giật giật, cuối cùng không nói gì, buông tay thả cô. Cô im lặng chống người dậy, rồi quay người tìm áo ngực rộng thùng thình trong tủ mặc vào. Cậu lặng lẽ mặc quần áo.
Hai người im lặng cùng ra cửa phòng khách. Tô Tình nhìn bóng lưng cô đơn cậu và vết thương trên người, lòng áy náy cực kỳ, mặt giãy giụa một lúc rồi nói: “Hạo Nhiên… xin lỗi, em… em…”
“Không sao… là anh quá vọng động…”
“Anh vì em trả giá nhiều thế… với anh… xin lỗi… Hạo Nhiên… xin lỗi…”
“Thật không sao, Tô Tình!”
Tôn Hạo Nhiên quay lại, bước nhanh đến bên cô ôm cô. Cô nhất thời không phản ứng kịp, trợn mắt nhìn cậu, thoáng giơ tay nhưng không đẩy ra, cơ thể nghiêng tựa lên cậu. Cậu ôm chặt hơn, hít sâu nói: “Tô Tình, dù xảy ra gì anh cũng không trách em, anh sẽ cả đời thích em, bảo vệ em!”
“Hạo Nhiên… em…”
“Anh sẽ luôn bảo vệ em, chuyện này anh sẽ nghĩ cách giúp em giải quyết, nhất định có cách!”
“Ừm… Hạo Nhiên, cảm ơn anh!”
“Hai ta còn nói gì cảm ơn, anh đi trước, em nghỉ sớm đi, sáng mai anh đến đón em đi học!”
“Ừm…”
Tôn Hạo Nhiên vỗ lưng cô, rồi quay người ra cửa, quay lưng vẫy tay rồi biến mất trước mắt cô. Nhìn dáng cậu tiêu sái, Tô Tình ngẩn người. Hôm nay đúng là thay đổi cách nhìn về cậu cực lớn.
Tôn Hạo Nhiên thành thật phúc hậu nhưng nhát gan sợ phiền phức ngày xưa không còn, cậu hôm nay anh dũng tiêu sái có đảm đương. Thân hình trước vụng về giờ nhìn lại mang cảm giác an toàn cực kỳ.
(“Không ngờ Hạo Nhiên đột nhiên thế này… thế này… thành thục. Nhưng em đã có Giang Vân, dù… dù em có lẽ không còn xứng với anh ấy nữa, nhưng thế mà ở với Hạo Nhiên thì quá bất công với anh ấy… Ai, nếu hôm nay người cứu em là Giang Vân thì tốt, cũng không phải nghĩ nhiều thế này… Ừm… cũng không đúng, nếu bị Giang Vân phát hiện em chắc không muốn sống nữa, a!!! Trời ơi, giờ em phải làm sao…”)
Tô Tình cứ thế đứng phòng khách nhìn cửa trống thật lâu, nghĩ lung tung nhưng cuối cùng chẳng nghĩ ra cách gì. Chỉ giờ có Tôn Hạo Nhiên cùng chia sẻ, dù chuyện chưa giải quyết, nhưng ít nhiều lòng cô có chỗ dựa, không mờ mịt hoảng loạn như sáng nay nữa. Cô hít sâu vài cái, quay người thu dọn dấu vết trong phòng.
Cuối cùng quả thật hận hận nhét ga giường vào túi ném xuống thùng rác lầu dưới. Vừa chuẩn bị về nhà cô ngẩng đầu thấy Tô Lãng, cậu mặt thận trọng ôm ba lô về nhà.
Tô Tình lòng giật thót, chuyện chiều xảy ra nhiều quá quên mất em cùng đàn em La Cường đi sửa máy game rồi. Chiều chọc giận La Cường không biết chúng có tìm em xả không? Cô vội chạy đến bên em, nhưng nhìn một vòng thấy em không bị thương, hỏi vài câu mới biết tên cao gầy ở tiệm số chờ không kiên nhẫn đi sớm, sau đều là em một mình.
Thở phào, Tô Tình vỗ vai em, rồi hai chị em về nhà. Cô dặn em vài câu rồi mỗi người về phòng ngủ. Về phòng Tô Lãng nhẹ nhàng khóa cửa, rồi nhanh như chớp leo lên giường mình, lấy điện thoại lục lọi. Sào Trúc dễ nói chuyện hơn La Cường, đã gửi hết video live hôm nay cho cậu.
Giờ cuối cùng không ai quấy rầy, Tô Lãng đeo tai nghe chọn một đoạn video xem. Nhìn trên màn hình chị mình bị xâm phạm, nghe tiếng rên động lòng người của chị, một tay cậu đã nhanh chóng tuốt.
Ad có chap mới chx
up r á, mà ad chưa duyệt.
nếu muốn xem trước thì ib tui qua tele t.me/ea7bpp nha.
Alo bán truyện k bạn
sao để up chap mới vậy?
B gửi truyện theo cách cũ tiêu đề kèm chương bên ad sẽ tự động sắp xếp nhé !