Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38
Tác Giả: EA7 bp
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: huấn luyện, mind break, nô lệ
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 23
Trong nhà Giang Vân, Lâm Mộng Khiết đã thay lại quần áo thường ngày, đang bận rộn qua lại giữa bàn ăn và bếp. Từng món ngon được bưng lên. Tôn Hạo Nhiên hơi ngại ngùng ngồi bên bàn, ánh mắt thỉnh thoảng không tự chủ liếc về phía Lâm Mộng Khiết.
Giờ đây Lâm Mộng Khiết đã khôi phục vẻ lạnh lùng trong trẻo ngày thường, lãnh diễm xen lẫn uy nghiêm. Nhưng Tôn Hạo Nhiên hoàn toàn không quên bộ dạng dâm đãng của cô giáo Lâm vừa rồi trong phòng ngủ, đặc biệt cây cặc mới phá trinh của cậu vẫn thỉnh thoảng có ảo giác bị lồn ấm áp ướt át của cô bao bọc.
Rất nhanh món ăn đã đủ. Lâm Mộng Khiết đi gọi Giang Vân ăn cơm, nhưng anh nói đã hẹn ăn với bạn đội bóng, rồi mặc quần áo tử tế ra cửa. Lâm Mộng Khiết chột dạ không ngăn cản, để anh đi. Hay nói đúng hơn, trong lòng cô còn mơ hồ mong Giang Vân đi sớm một chút.
Không còn Giang Vân trở ngại, Lâm Mộng Khiết lại buông bỏ vẻ nghiêm nghị. Tôn Hạo Nhiên thầm nghĩ đàn bà biến mặt nhanh thật. Vương Khải đã vươn bàn tay to nắn bóp ngực cô, chọc cô thở dốc liên tục. Một bữa cơm ăn hương diễm vô cùng.
Ăn xong, y quan không chỉnh Lâm Mộng Khiết ngượng ngùng đỏ mặt thu dọn bàn ăn. Vương Khải gọi Tôn Hạo Nhiên sang một bên, lấy từ túi ra hộp nhỏ nói: “Bạn ơi, hộp thuốc mỡ này tặng mày, bôi chỗ nhạy cảm của đàn bà sẽ mẫn cảm gấp mấy lần, phối hợp với hàng của mày, hắc hắc.”
“Ơ… nhưng… tao cần cái này làm gì…?”
“Chậc, còn cần tao nói rõ à, trong lòng mày tối nghĩ có được con nào còn cần tao nhắc sao?”
“Mày nói… Tô… Tô Tình? Không được… tao không thể làm thế với cô ấy…”
“Ngu ngốc!”
“Nhưng… tao…”
“Mày cam tâm à? Cam tâm Tô Tình mày thích ngày ngày nắm tay Giang Vân, ngày ngày rên rỉ trong lòng hắn à?”
“Đừng nói nữa!”
Tôn Hạo Nhiên đột nhiên hét lớn, dọa Lâm Mộng Khiết giật mình. Cô ngẩng đầu nhìn sang, nhưng thấy Vương Khải phất tay, cô không để ý thêm, tiếp tục thu dọn bát đũa.
Vương Khải quay người, thấy Tôn Hạo Nhiên nắm chặt nắm đấm mặt đỏ bừng, như sắp bùng nổ. Hắn dịu giọng: “Hạo Nhiên, không phải tao kích mày, mày không làm gì thì thật sự mất Tô Tình rồi. Tình cảm mày với cô ấy tao – người ngoài – còn nhìn ra, tao chỉ muốn giúp mày thôi.”
Nghe giọng Vương Khải chân thành, cảm xúc Tôn Hạo Nhiên ổn định lại, nắm đấm buông lỏng. Cậu khổ sở: “Hô… tao cũng không muốn… mất cô ấy, với mày… tao…”
“Mày với Giang Vân mâu thuẫn sâu thế, nhất định không thể chung sống hòa bình. Tương lai Tô Tình chắc chắn phải chọn một trong hai, mày nghĩ cô ấy chọn ai?”
“Chọn… Giang Vân…”
“Vậy mày cam tâm nhận hết thế này à?”
“Tao đương nhiên không cam lòng!”
“Giờ cơ hội cho mày đây. Đàn bà luôn nhớ khắc sâu người mang lại khoái cảm cực hạn cho mình. Này, ví dụ ngay bên cạnh kìa.”
Vương Khải lại đưa thuốc mỡ. Tôn Hạo Nhiên theo ánh mắt hắn ngẩng đầu nhìn Lâm Mộng Khiết cách đó không xa. Cô thấy Vương Khải nhìn mình, ngượng ngùng cười mê người. Tôn Hạo Nhiên cúi đầu thần sắc biến đổi kịch liệt vài cái, cuối cùng hung hăng giật hộp thuốc mỡ.
“Hắc hắc, thế mới phải chứ. Tao rất coi trọng mày đấy Hạo Nhiên, chờ tin tốt của mày.”
Tôn Hạo Nhiên không nói nữa, chỉ đứng đó hít sâu vài cái, nhìn sâu Lâm Mộng Khiết một cái rồi gật đầu với Vương Khải, cầm thuốc mỡ rời nhà cô. Vương Khải nhìn bóng cậu khuất dần, cười xấu xa lẩm bẩm: “Hy vọng đừng làm tao thất vọng đấy!”
Thu dọn xong Lâm Mộng Khiết đến bên, khéo léo đứng cạnh. Vương Khải một tay ôm cô vào lòng, lấy từ túi ra túi quần áo khác cầm tay nhìn: “Ừm… đây là… đồng phục cảnh sát tình thú rồi, thỏ con đáng yêu của tao, xem ra chiều nay chúng ta phải lên tiết điều tra rồi.”
“Vâng, đều nghe chủ nhân.”
Giờ nhà chỉ còn Lâm Mộng Khiết và Vương Khải, cô trực tiếp thay đồ trước mặt hắn. Chốc lát sau, Lâm Mộng Khiết mặc bộ đồng phục cảnh sát tình thú giỏi giang quyến rũ đứng trước hắn.
Bộ cảnh phục bó sát khiến cô thêm phần anh khí, thiết kế tình thú tôn lên dáng người mê hoặc. Vương Khải ngồi sofa dạng hai chân, Lâm Mộng Khiết ngoan ngoãn quỳ giữa háng hắn, kéo khóa quần, cây cặc lớn dựng đứng trước mắt cô.
“Báo cáo chủ nhân, con chó cái tìm được một khẩu súng lục!”
“Hắc, làm tốt lắm, con chó cái thử kỹ năng bắn của chủ nhân xem!”
Vương Khải giơ tay vuốt tóc cô, Lâm Mộng Khiết híp mắt hưởng thụ, rồi hắn ấn nhẹ đầu cô xuống. Cô lập tức hiểu ý, cúi đầu ngậm hết cặc vào miệng mút thỏa thích.
Ngã tư đường, một tài xế thò đầu ra cửa sổ chửi um lên với thằng mập băng qua đường không nhìn xe: “Muốn chết à? Băng qua đường không nhìn xe sao?”
“A… xin lỗi… xin lỗi…”
Thằng mập vừa xin lỗi vừa lùi về vị trí an toàn chờ đèn đỏ, chính là Tôn Hạo Nhiên rời nhà Giang Vân. Cậu một đường hoảng hốt, nhưng quỷ thần xui khiến đi đến dưới khu nhà Tô Tình. Cậu sờ hộp thuốc mỡ trong túi, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Tôn Hạo Nhiên đến dưới nhà Tô Tình, nhìn cửa sổ nhà cô ngẩn ngơ. Trong đầu hiện đủ hình ảnh: dáng nghiêm nghị của cô Lâm khi dạy học, dáng dâm đãng vừa rồi, lời chất vấn Vương Khải, ánh mắt khinh bỉ Giang Vân, sự cự tuyệt Tô Tình… Cậu lắc đầu mạnh vài cái, hít sâu rồi bước vào thang máy nhấn tầng nhà cô.
“Đinh” cửa thang máy mở, Tôn Hạo Nhiên mặt giãy giụa bước ra. Dù lòng khát vọng thúc đẩy cậu đến cửa nhà Tô Tình, nhưng cậu vẫn chưa quyết định được. Lòng cậu còn ôm tia may mắn, cảm giác mình còn cơ hội theo đuổi cô. Dù không theo đuổi được… thấy cô hạnh phúc cậu cũng vui mà.
Mình không nên ích kỷ thế. Dù lòng rất thích Tô Tình, dù rất ghét Giang Vân, nhưng cậu không thể không thừa nhận Giang Vân là người xuất sắc, khiến cậu vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Hai người họ yêu nhau thật sự, có lẽ… mình nên buông tay. Đây là kết quả tốt nhất. Mình đi trả thuốc mỡ cho Vương Khải, cùng lắm bị đánh một trận, da dày thịt béo chịu được.
Tôn Hạo Nhiên đứng trước cửa nhà Tô Tình, có lẽ vì tình cảm với cô, có lẽ vì tự ti, cuối cùng cậu quyết định buông tay. Dù lòng hơi không cam, nhưng chuẩn bị quay đầu rời đi. Nhưng vừa nãy còn mải nghĩ chưa chú ý, giờ định tâm mới phát hiện cửa nhà Tô Tình hé mở. Đi vào thấy phòng khách hơi lộn xộn.
Tôn Hạo Nhiên lòng máy động, có trộm à? Do dự một chút, lo lắng cậu nhẹ nhàng đẩy cửa vào. Vừa vào đã thấy ba đôi giày nam trước cửa. Cậu khó hiểu, đến phòng khách thấy quả thật rất loạn. Nhà Tô Tình ngày thường sạch sẽ gọn gàng, giờ khác thường.
Lúc này cậu đột nhiên nghe tiếng nữ kêu và mấy nam cười đùa. Tôn Hạo Nhiên lòng lạnh đi, đi theo tiếng đến trước cửa phòng ngủ Tô Tình. Cửa khép hờ, cậu nhẹ nhàng đẩy vào nhìn, rồi mục nứt can đảm.
Nữ thần của cậu Tô Tình bị ba thằng nhóc vây quanh, hai tên đè tay chân cô, tên kia chính giữa cầm cái gì đó như trứng rung qua lại đút. Tô Tình không ngừng giãy giụa thân thể mềm mại muốn thoát, nhưng bị hai tên bên đè chặt, chỉ bất lực phát ra tiếng thở dốc.
“Ừm… hừ ừm… buông… ra… ừm… em… a…”
“Hắc hắc hắc, thả lỏng đi, lát nữa mày sẽ biết thứ này tốt thế nào, bảo đảm mày thích bay luôn!”
“A… em… không cần… ừm…”
“Buông cô ấy ra!!!”
Tôn Hạo Nhiên giận dữ gầm lên đẩy cửa xông vào. Mấy tên trong phòng giật mình, tên mập và khỉ ốm bật dậy. Tô Tình bị che tầm nhìn chưa thấy rõ người đến là ai, chỉ nghe giọng quen quen, nhưng vì Tôn Hạo Nhiên chưa từng gào thét trước mặt cô, cộng kích động giọng cậu khàn khàn, nên cô chưa nhận ra ngay.
La Cường phản ứng nhanh nhất, nhưng kinh hãi dưới tay nắm trứng rung không tự chủ ấn mạnh, đút sâu vào lồn Tô Tình. Mất đè ép hai bên, cô đang định đứng dậy kháng cự thì bị kích thích mãnh liệt nghẹt thở suýt ngất, rồi dưới trứng rung không nhịn nổi rên rỉ động lòng người.
“Ôi… a… ừm…”
Mấy tên trong phòng nghe tiếng rên này đều sững sờ, không khí kiếm bạt nỗ trương dịu đi chút. Tô Tình bình thở lại, mặt đỏ bừng lùi vài bước. Trứng rung tuột khỏi lồn kéo theo tia dâm thủy lẫn tinh dịch sền sệt, kéo dài không đứt, như thể hiện quyết tâm không muốn rời chỗ riêng tư cô.
Nhưng giờ Tô Tình bất chấp bừa bộn ấy, lùi vài bước không còn bị che tầm nhìn cuối cùng thấy rõ người đến, không khỏi che miệng kinh hô: “Hạo… Hạo Nhiên!”
“Tô Tình… này… đây là… sao thế…?”
“Em… em…”
Tô Tình nhất thời luống cuống không biết mở miệng sao. Chuyện mình bị cưỡng hiếp bị Tôn Hạo Nhiên bắt quả tang, cô xấu hổ giận dữ không chịu nổi. Nhược điểm và em trai đều nằm trong tay chúng, cô không biết giải thích sao với cậu.
La Cường mấy tên quan sát Tôn Hạo Nhiên. Nghe Tô Tình gọi tên Hạo Nhiên mấy tên lòng hiểu rõ. Trước Tô Lãng đã bán đứng chị, mấy tên theo đuổi chị cậu tự nhiên cũng bị lộ, nghĩ chỉ là thằng mập trạch otaku, mấy tên thở phào, loại này chỉ cần dọa là đuổi được. La Cường mặt lạnh: “Mẹ nó, dám phá chuyện tốt của tao, cút ngay!”
“Đúng đấy, đừng xen vào việc của bọn tao, cút đi!”
“Cút mau!”
Nghe đại ca La Cường lên tiếng, tên mập và khỉ ốm cũng uy hiếp. Khỉ ốm thậm chí tiến lên đẩy Tôn Hạo Nhiên cho cậu biết tay. Tôn Hạo Nhiên dù cao to hơn khỉ ốm nhiều, nhưng lúc này hơi chột dạ. La Cường thấy dáng cậu biết đoán đúng, yên tâm hơn, quay đầu cười dâm với Tô Tình lùi bên: “Hắc hắc, con đĩ chúng ta tiếp tục chơi nào!”
“Không… không cần… Hạo Nhiên cứu em!”
Tôn Hạo Nhiên bị khỉ ốm đẩy suýt ra cửa, nghe tiếng kêu cứu ấy cả người cứng đờ. Cái đẩy của khỉ ốm không những không đẩy nổi cậu mà hắn còn lảo đảo ngã đất. Nghe đồng bọn cười, khỉ ốm mặt đỏ bừng đứng dậy lao tới định tát cậu cho biết sự lợi hại.
Nhưng tay hắn vừa giơ đã bị Tôn Hạo Nhiên nắm cổ, rồi cảm giác trời đất quay cuồng, cuối cùng “phanh” ngã đất. Khỉ ốm nằm đó kêu thảm. Biến cố này khiến mọi người trong phòng chết sững.
La Cường cũng trở tay không kịp, nháy mắt tên mập. Hắn mặt hung dữ lao lên, nhưng tên mập này so với Tôn Hạo Nhiên hoàn toàn không cùng cấp, bị cậu đá một cước ngã đất, nằm bên hét thảm.
“Tao khuyên mày đừng xen vào việc người khác, giờ rời đi tao coi như chưa xảy ra gì.”
“Cút!!!”
Tôn Hạo Nhiên mắt đầy tơ máu, gầm giận khiến La Cường lòng kinh hãi. La Cường cắn răng, nhưng nhìn thể trạng cậu và hai đồng bọn nằm rên bên cạnh, hắn chửi nặng hai câu, đứng dậy dìu hai tên chuẩn bị đi.
Tô Tình thấy Tôn Hạo Nhiên đại phát thần uy cũng ngẩn người, ấn tượng trước đây cậu thành thật hơi yếu đuối, nói vài câu đã đỏ mặt, không ngờ nổi giận khí phách thế.
Thấy La Cường mấy tên bị đuổi, lòng cô cảm kích Tôn Hạo Nhiên cực kỳ. Nhưng đột nhiên nhớ nhược điểm còn trong tay chúng, vội hô: “Hạo… Hạo Nhiên, điện thoại hắn có… có ảnh em…”
Tôn Hạo Nhiên nghe vậy, theo tay cô chỉ thấy La Cường cầm điện thoại, lập tức đưa tay ngăn ba tên sắp ra cửa: “Điện thoại giao ra đây!”
“Thằng mập chết tiệt mày đừng khinh người quá đáng!”
La Cường hơi khí cực bại hoại hô, tên mập bên cạnh đột nhiên cảm giác mình trúng đạn, nhưng biết giờ không phải đùa, hơn nữa chỗ vừa bị đá còn đau.
“Không thương lượng, giao ra!”
“Thật nghĩ tao sợ mày, chơi nó!”
La Cường nói xong đồng thời đá một cước. Tôn Hạo Nhiên bị tập kích bất ngờ lùi vài bước. La Cường không thừa thắng xông lên, kéo hai tên chạy ra ngoài. Tôn Hạo Nhiên như thú dữ đuổi theo, ba tên không chạy nổi bị cậu đuổi kịp, rồi quay lại đánh nhau. La Cường thấy cậu khó chơi nhặt chai rượu trên bàn đập lên.
“Phanh” chai rượu vỡ tan. Tôn Hạo Nhiên quay lại trừng La Cường, máu tươi chảy từ trán xuống mặt cậu, khiến mặt cậu dữ tợn cực kỳ. La Cường bị ánh mắt đáng sợ ấy nhìn lòng hư, cậu nắm cổ hắn muốn lấy điện thoại. La Cường giãy giụa lùi lại, rồi bị cậu túm cổ áo nhắc lên.
La Cường nghẹt thở, cộng mặt cậu đầy máu quả thực dọa người, hắn vội đưa điện thoại tỏ đầu hàng. Tôn Hạo Nhiên giật lấy rồi buông hắn. La Cường ngã ngồi đất thở, vừa rồi thật suýt nghẹt. Tôn Hạo Nhiên quay người về phòng ngủ Tô Tình.
Nhưng lúc này điện thoại đột nhiên vang lên, có lẽ lúc đánh nhau ấn nhầm gì đó, điện thoại bắt đầu phát video. Tôn Hạo Nhiên giơ tay nhìn, cái nhìn ấy đánh thức ác ma trong lòng cậu.
“Hô… Tiểu Tình… tao… tao sắp bắn…”
“A… bắn trong đi… em đang kỳ an toàn… ừm…”
“Tiểu Tình… anh yêu em… a!”
“Ừm… Giang Vân em cũng yêu anh… ừm… ừm…”
Nhìn hình ảnh trong điện thoại, nghe tiếng rên nữ thần Tô Tình, Tôn Hạo Nhiên không nổi dục vọng, mà lòng đầy phẫn nộ. Cậu bình tĩnh tắt điện thoại bỏ túi, nhưng cơ thể hơi run chứng tỏ nội tâm không bình tĩnh. Cậu gào thét trong lòng: (“Con mẹ mày! Liều mạng giúp nó, nó nhiều nhất chỉ nói cảm ơn mày thôi, cuối cùng vẫn đầu nhập vòng tay Giang Vân! Mày làm bao nhiêu cũng chỉ là bánh xe dự phòng, tỉnh lại đi, mày xấu mập otaku nó sao vừa ý mày, si tâm vọng tưởng! Mày không có cơ hội đâu!”)
La Cường mấy tên thấy Tôn Hạo Nhiên đứng chết trân, liếc nhìn thấy mặt cậu còn dữ tợn đáng sợ hơn vừa rồi. La Cường bỏ ý đánh lén, dìu hai tên chuẩn bị đi. Tôn Hạo Nhiên ngẩng đầu nói mê: “Không… đây chẳng phải cơ hội sao… Vương Khải nói đúng, tao quả thật không cam lòng, chuyện này chính là cơ hội của tao…”
La Cường mấy tên nghe cậu đột nhiên lẩm bẩm quay đầu nhìn, cậu đột nhiên ngẩng đầu cười với chúng, nhưng mặt đầy máu cười lên càng kinh khủng. Mấy tên quay người định đi, nhưng cậu nhỏ giọng gọi lại: “Đợi chút, tao đi với các mày!”
“Ơ? Mày có ý gì?”
“Ngoài kia nói!”
Rồi Tôn Hạo Nhiên đột nhiên chạy tới, mấy tên giật mình bày tư thế phòng thủ. Nhưng cậu chỉ chạy ngang, còn thuận chân đá tường và cửa vài cái. Mấy tên không hiểu cậu đột nhiên làm gì, có phải phát bệnh thần kinh không? Mấy tên liếc nhau rồi theo ra ngoài.
Trong phòng ngủ Tô Tình vì trần truồng không dám ra, chỉ nghe tiếng đánh nhau ngoài phòng khách lòng âm thầm sốt ruột. Lúc này lại nghe “phanh” một tiếng, như chai rượu đập vỡ. Rồi phòng khách yên tĩnh. Tô Tình rối bời, tùy tay lấy ga giường ra ngoài, nhưng vào phòng khách đã không một bóng người, chỉ đầy đất mảnh thủy tinh và… vết máu từ phòng khách ra cửa.
Tô Tình trước mắt tối sầm, quả nhiên xảy ra chuyện lớn. Người bị chai rượu đập là ai? Tôn Hạo Nhiên à? Hay mấy tên côn đồ? Sao không thấy người? Đuổi đánh nhau à? Không ai trả lời cô. Cô đứng phòng khách không biết làm sao, thấy vết máu muốn báo công an, nhưng báo rồi chuyện mình…
Tô Tình đột nhiên nghĩ với tính cách Tôn Hạo Nhiên không đến mức dùng chai rượu đập người, hơn nữa thể trạng cậu chiếm ưu, vậy chắc bên yếu thế dùng chai đánh lén cậu rồi. Càng nghĩ càng có lý, nhìn vết máu cô càng lo an nguy cậu, cuối cùng quyết định báo công an. Dù chuyện mình lộ cũng không thể để cậu vì mình mà mất mạng.
Tô Tình chuẩn bị về phòng lấy điện thoại, cửa đột nhiên có động tĩnh. Tôn Hạo Nhiên đầy máu lảo đảo bước vào. Tô Tình thấy dáng cậu thế ngẩn người, vội chạy nhanh đến đỡ cậu dựa sofa.
Nhưng với sức cô đỡ cậu rất miễn cưỡng, vài bước ấy mệt đầy mồ hôi. Nhưng cô bất chấp, nhìn cậu thê thảm nước mắt chảy dài, khóc nức nở hỏi: “Hạo Nhiên… Hạo Nhiên sao thế này? Sao chảy nhiều máu thế, chúng ta… chúng ta gọi cứu thương đi…”
“Tao không sao, đầu bị đập cái, băng bó là ổn.”
“Nhưng… mày chảy nhiều máu quá… thật sự không sao chứ?”
“Không sao, nhìn dọa người thôi. Đúng rồi, điện thoại!”
Tôn Hạo Nhiên run run lấy điện thoại từ túi đưa trước mặt cô, rồi cười: “Tao giúp mày cướp lại rồi!”
“Ngốc, lúc này còn lo điện thoại gì… Biết mày liều mạng thế tao đã không bảo mày đi cướp…”
“Thế sao được, cái điện thoại này…”
Nói đến đây Tôn Hạo Nhiên dừng lại, không khí trầm mặc. Tô Tình nghĩ đến những thứ ấy cũng hơi không tự nhiên, “dạ” hai tiếng rồi nói: “Em… em trước băng bó cho anh, lau sạch khử trùng, lát đi bệnh viện xem nhé!”
“Ừm… tốt… anh nghe em hết.”
Tô Tình liếc cậu rồi đứng dậy lấy hộp y tế. Nhưng ai ngờ ga giường quấn tạm vừa đứng đã rơi, lúc ngồi xổm cơ thể co lại còn tạm che, giờ đứng lên lập tức rơi đất, còn đẩy cô một cái. Tô Tình mất thăng bằng nửa thân trần ngã nhào lên người Tôn Hạo Nhiên.
Tôn Hạo Nhiên chảy nhiều máu, vừa rồi giận dữ chưa rõ ràng, giờ rảnh mới thấy chóng mặt. Thấy nữ thần gần sát quan tâm mình, cậu lòng cảm động. Nhưng mình đã… Đang loạn nghĩ thì Tô Tình “á” kinh hô, nửa thân trần ngã lên cậu.
Nhìn đôi vú trắng tuyết lúc ẩn lúc hiện trước mắt, từ giữa đôi vú nhìn xuống còn thấy rừng lông đen như ẩn như hiện, Tôn Hạo Nhiên lập tức có phản ứng, huyết áp tăng vọt khiến vết thương vừa cầm máu lại chảy. Tô Tình đỏ bừng mặt chống người dậy, cuống quít nhặt ga giường quấn lại che cảnh xuân.
Tô Tình thấy Tôn Hạo Nhiên vẫn mặt ý vị chưa tận nhìn chằm chằm ngực mình, thầm mắng một tiếng, trách mắng: “Phi, đồ sắc lang! Còn nhìn!”
“Ơ… Tô Tình… anh… anh…”
“Hừ…”
Tô Tình trừng cậu vài giây, cậu bị nhìn cả người không tự nhiên. Cô lại cúi người nghiêm túc băng bó cho cậu. Tôn Hạo Nhiên nhìn nữ thần gần trong gang tấc nuốt nước bọt. Cô cúi đầu đối diện cậu, cậu tằng hắng quay đầu đi chỗ khác.
Băng vải buộc chặt, hai người đều im lặng. Cuối cùng Tô Tình phá vỡ: không nhịn nổi kể hết chuyện hai ngày nay cho cậu, kể xong khóc òa lên. Hai ngày nay cô đè nén khó chịu, chuyện này không thể tùy tiện nói ai, bố mẹ, em trai, Giang Vân cô đều không dám kể, chỉ tự mình âm thầm chịu đựng đau khổ, không dám nói với bất kỳ ai.
“Ô ô ô… Hạo Nhiên, giờ em phải làm sao, chúng chắc chắn không từ bỏ đâu.”
“Không sao, anh sẽ bảo vệ em.”
“Nhưng… anh không thể lúc nào cũng bên em được.”
“Anh… anh có thể luôn bên em!”
“Đừng nói ngốc… hơn nữa… cũng không biết chúng có bản sao ảnh và video không… Nếu dùng cái đó uy hiếp em, em không biết làm sao… ô ô…”
“Anh sẽ nghĩ cách… đừng lo…”
Tôn Hạo Nhiên vươn tay ôm cô. Cô thoáng giãy giụa rồi mặc cậu ôm vào lòng. Giờ lòng cô mê mang, quả thật cần chỗ dựa. Lần này biểu hiện của cậu cũng mang lại cảm giác an toàn cho cô. Trước đây cô thấy cậu thành thật phúc hậu, hơi nhát gan sợ phiền phức. Lần này cậu ra tay đánh chạy La Cường chúng khiến cô thay đổi cách nhìn.
Đột nhiên ngoài cửa vang tiếng bước chân hỗn loạn. Tô Tình lau nước mắt hơi bối rối ngồi dậy khỏi lòng cậu. Lúc này cửa đã đến ba người – đúng là La Cường ba tên quay lại, mỗi tên cầm một cây gậy bóng chày. Tô Tình thấy khí thế hung hăng lòng hơi sợ. Tôn Hạo Nhiên lúc này giãy giụa đứng dậy khỏi sofa, thân hình cao lớn chắn trước khiến cô lòng an lòng đôi chút.
“Mẹ nó, thật nghĩ đại gia dễ bắt nạt à, anh em, tấu nó!”
“Tô Tình lùi sau!”
La Cường ba tên gào thét lao lên. Tôn Hạo Nhiên một mình nghênh đón. Tô Tình thấy gậy nện lên người cậu không nhịn nổi kêu lên. Nhưng cậu mặc kệ đau đớn, tiến lên túm thằng khỉ ốm gầy yếu nhất, vung mạnh ném bay vài mét. Khỉ ốm nằm đất rên rỉ thảm thiết, gậy bóng chày cũng rơi một bên.
Ad có chap mới chx
up r á, mà ad chưa duyệt.
nếu muốn xem trước thì ib tui qua tele t.me/ea7bpp nha.
Alo bán truyện k bạn
sao để up chap mới vậy?
B gửi truyện theo cách cũ tiêu đề kèm chương bên ad sẽ tự động sắp xếp nhé !