MẸ TÔI – NỮ Y TÁ XINH ĐẸP – Update Chương 60 END
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: MẸ TÔI – NỮ Y TÁ XINH ĐẸP – Update Chương 60 END
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Hoàn Thành, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 59
Lời hứa về việc không mặc nội y ở nhà được mẹ tuân thủ một cách tuyệt đối. Mẹ luôn trong những bộ váy lụa mỏng manh, dáng người yêu kiều di chuyển trong căn bếp, cặp mông tròn trịa ẩn hiện sau lớp vải, và đôi gò bồng đảo thì tự do rung động theo mỗi bước chân. Mẹ không còn đỏ mặt hay né tránh ánh mắt của tôi. Thay vào đó, mẹ sẽ nhìn lại tôi, trong đôi mắt trong veo ấy là một sự dịu dàng của người mẹ, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa sự mời gọi của một người tình. Mẹ biết tôi muốn gì, và mẹ cũng đang tận hưởng điều đó.
Tình dục đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng tôi, như không khí, như nước uống. Nó không chỉ diễn ra trong phòng ngủ, mà ở bất cứ đâu trong căn nhà này: trên ghế sofa phòng khách, trong phòng tắm, và cả trong gian bếp nơi tôi đã lần đầu tiên chiếm hữu mẹ với tư cách là chính mình. Mỗi cuộc hoan ái đều là một lần tôi khẳng định quyền lực của mình, và là một lần mẹ càng lún sâu hơn vào sự phục tùng ngọt ngào. Mẹ đã bắt đầu chủ động hơn, có những đêm mẹ sẽ đánh thức tôi bằng những nụ hôn ướt át, hoặc tự mình ngồi lên người tôi, dùng cơ thể nóng bỏng của mình để mời gọi.
Tôi đã nghĩ rằng mình đã thành công, rằng kế hoạch của tôi đã hoàn hảo đến từng chi tiết. Trường Phong đã biến mất vĩnh viễn, chỉ còn lại tôi, đứa con trai duy nhất, người đàn ông duy nhất trong cuộc đời mẹ. Tôi tự mãn trong chiến thắng của mình, tự tin rằng không một kẽ hở nào có thể phá vỡ lâu đài hạnh phúc và tội lỗi mà tôi đã dày công xây dựng. Nhưng tôi đã sai. Tôi đã quá kiêu ngạo, và đã bỏ sót một chi tiết, một món “chiến lợi phẩm” mà cuối cùng đã trở thành bằng chứng không thể chối cãi cho tội ác của tôi.
Hôm đó là một ngày cuối tuần. Tôi có hẹn đi chơi cùng vài người bạn cũ, một cái cớ để ra ngoài và tận hưởng cảm giác tự do, cũng là để cho mẹ có không gian riêng. Trước khi đi, tôi còn ôm mẹ, hôn lên đôi môi đỏ mọng của mẹ và thì thầm: “Ở nhà ngoan nhé, tối về con sẽ ‘thưởng’ cho mẹ.” Mẹ chỉ đỏ mặt, khẽ đánh vào ngực tôi rồi gật đầu.
Sau khi tôi đi, mẹ, với bản năng của một người phụ nữ chăm lo cho gia đình, quyết định dọn dẹp lại căn nhà. Mẹ lau dọn phòng khách, nhà bếp, rồi đến phòng của mẹ. Cuối cùng, mẹ bước vào phòng tôi. Căn phòng của một chàng trai mới lớn có chút bừa bộn, quần áo vứt lung tung, sách vở để không theo thứ tự. Mẹ khẽ lắc đầu mỉm cười, bắt đầu thu dọn. Mẹ quen thuộc với mọi ngóc ngách trong căn phòng này, nơi mẹ đã chăm sóc tôi từ khi còn bé.
Mẹ gấp lại quần áo của tôi, xếp gọn vào tủ. Khi mở cánh tủ sâu nhất, nơi tôi ít khi dùng đến, mẹ phát hiện một chiếc túi vải màu đen được giấu kỹ phía sau chồng quần áo cũ. Mẹ có chút tò mò. Con trai mình từ bao giờ lại có bí mật, lại cất giấu đồ đạc một cách kỹ lưỡng như vậy? Ban đầu, mẹ định bỏ qua, tôn trọng sự riêng tư của tôi. Nhưng một sự thôi thúc kỳ lạ, một linh tính chẳng lành khiến mẹ không thể không đưa tay ra.
Chiếc túi không khóa. Mẹ từ từ mở ra, và thứ bên trong khiến mẹ sững sờ. Mẹ lôi nó ra.
Khoảnh khắc vật đó hoàn toàn lộ ra dưới ánh sáng, thế giới của mẹ như sụp đổ.
Đó là chiếc đai trinh tiết.
Chính là nó, không thể nhầm lẫn được. Chiếc đai màu đen với thiết kế phức tạp, và đặc biệt là cây cặc giả gắn liền ở phía trước, thứ đã hành hạ và mang lại cho mẹ những khoái cảm tội lỗi trong suốt hai tuần lễ. Đây là vật mà chỉ có mẹ và Trường Phong biết đến. Đây là bí mật kinh khủng và dâm đãng nhất của mẹ. Tại sao, tại sao nó lại ở đây, trong phòng của con trai mẹ?
Đầu óc mẹ quay cuồng. Hàng ngàn mảnh ghép rời rạc bỗng nhiên vỡ tan rồi tự động xếp lại thành một bức tranh kinh hoàng.
Không thể nào…
Mẹ lắc đầu, cố gắng xua đi cái ý nghĩ điên rồ đang hình thành trong đầu. Nhưng những bằng chứng, những ký ức, những sự trùng hợp đến đáng sợ cứ lần lượt hiện về.
Giọng nói… Giọng nói của Trường Phong qua điện thoại, dù đã cố tình làm cho khác đi, nhưng vẫn có những âm sắc quen thuộc của con trai mình.
Ánh mắt… Ánh mắt của con trai khi nhìn mẹ, ánh mắt chiếm hữu, nóng bỏng, đầy ham muốn… nó giống hệt ánh mắt của Trường Phong sau lớp mặt nạ.
Sự hiểu biết… Con trai biết mọi bí mật của mẹ và Trường Phong, biết cả chuyện mẹ bị đeo đai trinh tiết, biết cả những chuyện nhạy cảm nhất. Lời giải thích rằng “Trường Phong đã kể” giờ đây nghe sao mà giả dối và lố bịch.
Vụ tai nạn… Vụ tai nạn xe hơi đột ngột cướp đi sinh mạng của Trường Phong… Phải rồi, đó là một cái cớ quá hoàn hảo, quá tiện lợi. Một người đàn ông xuất hiện từ hư không và biến mất cũng trong hư không, không để lại một dấu vết nào ngoài những ký ức đã bị bóp méo.
Và cuối cùng, là chiếc đai trinh tiết này. Món đồ mà Trường Phong đã dùng để trừng phạt và huấn luyện mẹ, giờ lại nằm gọn gàng trong tủ quần áo của con trai mẹ.
Tất cả những nghi ngờ mơ hồ, những cảm giác kỳ lạ mà mẹ đã cố gắng phớt lờ, giờ đây hợp lại thành một sự thật duy nhất, một sự thật khủng khiếp đến mức khiến mẹ không thể thở nổi.
Trường Phong. Con trai. Là một.
“A…” Mẹ khẽ kêu lên một tiếng nghẹn ngào, hai tay buông thõng, chiếc đai trinh tiết rơi xuống sàn nhà tạo thành một tiếng “loảng xoảng” chói tai. Mẹ lảo đảo lùi lại, ngã phịch xuống giường. Toàn thân mẹ run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.
Sự phản bội. Đây không chỉ là sự phản bội đơn thuần. Đây là một màn kịch được dàn dựng công phu và tàn nhẫn đến không thể tưởng tượng. Tình yêu, sự tin tưởng, lòng biết ơn, cảm giác tội lỗi… tất cả những cảm xúc mà mẹ dành cho con trai trong suốt thời gian qua, tất cả đều được xây dựng trên một lời nói dối khổng lồ. Con trai mẹ, đứa con mà mẹ yêu thương nhất, đã lừa dối mẹ, thao túng mẹ, chơi đùa với cảm xúc của mẹ như một con rối. Người tình trong mộng Trường Phong và đứa con trai hiếu thảo đều chỉ là những chiếc mặt nạ của cùng một con quỷ.
Nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Nhưng đây không phải là nước mắt của sự đau buồn vì mất đi Trường Phong, mà là nước mắt của sự nhục nhã, của sự kinh hoàng và của một trái tim tan vỡ. Mẹ cảm thấy mình thật ngu ngốc, thật đáng khinh. Mẹ đã bị chính đứa con mình đứt ruột đẻ ra đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Đúng lúc đó, tiếng chìa khóa tra vào ổ vang lên. Tôi đã về.
Tôi bước vào nhà với tâm trạng vui vẻ, miệng còn ngân nga một điệu nhạc. “Mẹ ơi, con về rồi!” tôi gọi lớn, không thấy mẹ trả lời. Tôi nghĩ chắc mẹ đang nghỉ ngơi trong phòng. Tôi thản nhiên bước về phòng mình để cất đồ.
Và rồi, tôi chết sững ở cửa.
Mẹ đang ngồi trên giường của tôi, khuôn mặt trắng bệch, đẫm nước mắt. Ánh mắt mẹ nhìn tôi không còn sự dịu dàng hay mời gọi, mà là một sự trống rỗng, tan vỡ đến cùng cực. Và dưới sàn nhà, nằm chỏng chơ bên cạnh chân mẹ, là chiếc đai trinh tiết.
Bí mật của tôi đã bị phơi bày.
Trong một khoảnh khắc, tim tôi như ngừng đập. Toàn bộ sự tự tin và kiêu ngạo của tôi sụp đổ. Tôi đã tính toán mọi thứ, nhưng lại sơ suất ở khâu cuối cùng. Tôi đã đánh giá thấp sự tò mò của mẹ, hoặc có lẽ, đã đánh giá quá cao sự may mắn của chính mình.
“Mẹ…” tôi khó khăn lên tiếng, cổ họng khô khốc.
Mẹ không đáp lời, chỉ từ từ đứng dậy. Mẹ bước đến trước mặt tôi, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi, một cái nhìn xuyên thấu, đau đớn.
“Tại sao?” Giọng mẹ khàn đặc, run rẩy. “Tại sao lại lừa dối mẹ như vậy?”
Tôi im lặng, đầu óc quay cuồng tìm kiếm một lời nói dối, một cái cớ, nhưng tôi biết tất cả đều vô ích. Bằng chứng đã ở ngay đó.
“Trường Phong…” mẹ nói tiếp, mỗi chữ như một nhát dao đâm vào tim. “… là con, đúng không? Tất cả… tất cả mọi chuyện… đều là do một mình con dàn dựng, phải không?”
Sự im lặng của tôi đã là câu trả lời. Chiếc mặt nạ cuối cùng đã rơi xuống. Trò chơi đã kết thúc.
Tôi nhìn sâu vào mắt mẹ, thấy sự hỗn loạn trong đó: đau đớn, ghê tởm, phản bội, nhưng lạ lùng thay, tôi không thấy sự căm hận thuần túy. Có lẽ, sâu thẳm bên trong, mẹ cũng đã có những nghi ngờ, và đây chỉ là sự xác nhận cho điều tồi tệ nhất.
Và rồi, con quỷ trong tôi trỗi dậy. Khi không còn đường lui, cách duy nhất là tiến về phía trước. Tôi không cần phải nói dối nữa. Tôi có thể là chính mình, con quỷ đã chinh phục được mẹ nó.
Tôi từ từ tiến lại gần mẹ, sự hoảng loạn ban đầu đã được thay thế bằng một sự bình tĩnh lạnh lùng. Tôi đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má mẹ.
“Phải,” tôi thừa nhận, giọng nói không một chút hối lỗi. “Là con. Trường Phong là con. Tất cả đều là con.”
Cơ thể mẹ run lên dữ dội trước lời thú nhận của tôi. Mẹ lùi lại một bước, như muốn chạy trốn.
“Con là một con quái vật…” mẹ thì thầm.
“Không, mẹ à,” tôi nói, bước tới, dồn mẹ vào góc phòng. “Con không phải quái vật. Con là người đàn ông yêu mẹ hơn bất cứ ai trên đời này. Con yêu mẹ không phải bằng tình yêu của một đứa con, mà bằng tình yêu của một người đàn ông đối với một người phụ nữ. Tình yêu đó cháy bỏng trong con từ rất lâu rồi.”
Tôi tiếp tục, giọng nói đầy ma lực, như đang thôi miên mẹ: “Con đã phải tạo ra Trường Phong, vì đó là cách duy nhất để đến gần mẹ, để đánh thức những ham muốn mà chính mẹ cũng không biết là mình có. Con phải trở thành một người khác để cho mẹ thấy mẹ thật sự khao khát điều gì. Con phải phá hủy hình tượng của Trường Phong, để mẹ có thể hoàn toàn dựa dẫm và tin tưởng vào con, đứa con trai của mẹ.”
“Con đã lừa dối mẹ…”
“Đúng vậy,” tôi ngắt lời, “Con đã lừa dối mẹ. Nhưng đó là lời nói dối cần thiết. Nhờ có nó, mẹ và con mới có thể ở bên nhau như thế này. Không còn bí mật, không còn Trường Phong, chỉ có mẹ và con. Con là con trai của mẹ, cũng là người tình của mẹ, là người đàn ông duy nhất của mẹ. Mẹ hiểu không?”
Tôi ôm chầm lấy mẹ, một cái ôm mạnh mẽ và chiếm hữu. Mẹ không còn sức để kháng cự. Toàn bộ ý chí của mẹ đã sụp đổ. Mẹ chỉ có thể nức nở trong vòng tay tôi, một sự nức nở của tuyệt vọng và chấp nhận. Sự thật quá tàn nhẫn, và lời giải thích của tôi lại quá độc ác và hợp lý một cách bệnh hoạn. Mẹ không còn biết phải tin vào điều gì nữa, chỉ biết rằng người đàn ông đang ôm mình đây, chính là nguồn gốc của mọi đau khổ và cũng là nguồn gốc của mọi khoái cảm của mẹ.
Tôi cúi xuống, hôn lên môi mẹ, một nụ hôn không còn sự giả dối, mà là một nụ hôn của sự chinh phục tuyệt đối. Tôi nếm được vị mặn của nước mắt mẹ, và điều đó chỉ khiến tôi thêm hưng phấn.
“Đừng chạm vào mẹ,” giọng mẹ khàn đặc, yếu ớt nhưng lại ẩn chứa một sự kiên quyết lạ thường.
Rồi, mẹ bắt đầu nói, từng chữ một, như thể đang moi móc ra từ sâu thẳm tâm can mình. “Mẹ đã nghĩ rất nhiều… Mẹ đã tự hỏi tại sao… tại sao mẹ lại có thể sa ngã đến thế. Mẹ đã đổ lỗi cho sự cô đơn, cho nỗi đau mất mát, cho sự quyến rũ của một người đàn ông xa lạ tên Trường Phong… Mẹ đã nghĩ mình là một người đàn bà hư hỏng, một người mẹ tồi tệ.”
Mẹ bật cười, một nụ cười chua chát và đau đớn. “Nhưng mẹ đã sai. Tất cả đều không phải. Không có Trường Phong nào cả… Chỉ có con thôi. Con trai của mẹ. Con đã tạo ra một ảo ảnh, một cái bẫy hoàn hảo, và mẹ, như một con thiêu thân, đã lao vào mà không hề hay biết.”
Nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi trên má mẹ, nhưng lần này, giọng nói của mẹ đã trở nên cứng rắn hơn. “Mẹ giận con. Mẹ hận con đã lừa dối mẹ, đã chơi đùa với tình cảm của mẹ, đã biến mẹ thành một con rối trong màn kịch của con. Con đã chà đạp lên tất cả những gì mẹ tin tưởng.”
Tôi im lặng, để mẹ trút hết nỗi lòng. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì tội lỗi, mà vì một sự phấn khích bệnh hoạn. Mẹ đang đối mặt với tôi, không còn là một nạn nhân thụ động nữa.
“Nhưng…” mẹ hít một hơi thật sâu, ánh mắt phức tạp đó lại nhìn thẳng vào tôi. “Mẹ cũng hiểu… Mẹ hiểu sự điên cuồng trong tình yêu của con. Mẹ nhớ lại những lúc con chăm sóc mẹ, những lúc con ghen tuông một cách trẻ con khi nhắc đến Trường Phong… Mẹ nhớ lại ánh mắt của con. Đúng, là mẹ đã ngu ngốc khi không nhận ra sớm hơn. Con đã làm một việc tàn nhẫn, một việc không thể tha thứ… nhưng mẹ lại không thể thực sự căm hận con.”
Mẹ quay bước đi bỏ lại tôi đứng đó không biết nên làm gì nữa.
Buổi tối hôm ấy mẹ đứng nấu ăn trong bếp mà người cứ run lên không ngừng, có lẽ mẹ đã khóc rất nhiều.
Tôi về phòng nằm trằn trọc không sao ngủ được. Mẹ cũng về phòng mẹ. Ngày mai, tôi sẽ đối diện mẹ như thế nào? Mệt mỏi, tôi sắp chìm vào giấc ngủ thì có tiếng gõ cửa. Tôi bật dậy chạy ra ngay mở cửa cho mẹ.
Mẹ bước về phía tôi, đôi mắt đỏ hoe nhưng đã ánh lên một ngọn lửa khác, một ngọn lửa của sự quyết đoán. “Mẹ tha thứ cho con,” mẹ nói, và câu nói đó khiến tôi sững sờ. “Mẹ tha thứ cho lời nói dối của con. Nhưng… con phải bị trừng phạt.”
“Trừng phạt?” tôi ngạc nhiên hỏi lại.
“Đúng vậy,” mẹ gật đầu, một nụ cười bí ẩn nở trên môi. “Con đã biến mẹ thành một món đồ chơi. Hình phạt của con là đêm nay, con sẽ trở thành món đồ chơi của mẹ. Con sẽ phải nếm trải cảm giác bị điều khiển, bị thống trị. Con phải hoàn toàn thuộc về mẹ, làm theo tất cả những gì mẹ muốn, không được kháng cự, không được hỏi han. Con có chấp nhận hình phạt này không, con trai hư hỏng của mẹ?”
Sự thay đổi đột ngột này khiến tôi choáng váng, nhưng ngay sau đó là một làn sóng hưng phấn tột độ dâng trào. Trò chơi đã bước sang một cấp độ mới. Mẹ, con mồi của tôi, giờ lại muốn đóng vai thợ săn. Mẹ muốn “trừng phạt” tôi bằng chính thứ mà tôi khao khát nhất.
“Con chấp nhận,” tôi đáp, giọng khàn đặc.
Mẹ mỉm cười, nụ cười đó không còn nét dịu dàng của một người mẹ, mà là sự bí ẩn và quyền lực của một người đàn bà. Mẹ nắm lấy tay tôi, kéo tôi ra khỏi phòng và đi về phía phòng ngủ của mẹ. Đây là lãnh địa của mẹ, và đêm nay, tôi là kẻ xâm nhập phải tuân theo luật lệ của chủ nhân.
Vào đến phòng, mẹ đẩy tôi ngã xuống giường. “Cởi đồ ra,” mẹ ra lệnh, giọng nói không cho phép sự chối từ. Tôi ngoan ngoãn làm theo, từ từ cởi bỏ từng lớp quần áo dưới ánh mắt quan sát của mẹ. Mẹ không cởi đồ của mình, chỉ đứng đó, khoanh tay nhìn tôi trần truồng nằm trên giường, ánh mắt như đang đánh giá một món đồ.
“Con đã rất thích nhìn cơ thể mẹ, phải không?” mẹ khẽ hỏi. “Đêm nay, để mẹ xem cơ thể của con trai mẹ đã trưởng thành đến mức nào.”
Mẹ từ từ tiến lại giường, nhưng không leo lên. Mẹ quỳ xuống bên cạnh giường, ngang tầm với tôi. Mẹ bắt đầu khám phá cơ thể tôi, nhưng không phải bằng sự dịu dàng, mà bằng một sự tò mò có chủ đích. Ngón tay mẹ lướt trên ngực tôi, xuống cơ bụng, rồi dừng lại ở cây cặc đang cương cứng của tôi.
“Nó đã làm mẹ rất nhiều lần, phải không?” mẹ thì thầm, ngón tay khẽ vuốt ve đầu khấc. “Nó đã làm mẹ sung sướng, cũng đã làm mẹ đau khổ. Đêm nay, mẹ sẽ cho nó đau khổ”
Nói rồi, mẹ cúi đầu xuống, mái tóc đen mượt của mẹ xõa xuống cọ vào đùi tôi, mang lại một cảm giác ngưa ngứa đầy kích thích. Chiếc lưỡi hồng hào của mẹ vươn ra, không phải để ngậm lấy con cặc của tôi, mà để bắt đầu một màn tra tấn ngọt ngào. Mẹ liếm láp xung quanh gốc cặc, rồi từ từ di chuyển xuống hai hòn dái của tôi. Mẹ bao bọc lấy từng viên một vào miệng, dùng lưỡi và môi để mút mát, xoay tròn. Cảm giác ẩm ướt và mềm mại đó khiến tôi phải hít vào một hơi thật sâu, hai tay nắm chặt lấy ga giường để kiềm chế ham muốn thúc hông lên.
Sau khi đã chơi đùa đủ với những quả trứng của tôi, mẹ mới từ từ ngẩng lên, ánh mắt đối diện với cây cặc đang run rẩy vì khao khát của tôi. Mẹ lại mỉm cười, rồi vươn lưỡi ra, vẽ một vòng tròn quanh miệng sáo đang rỉ ra chút dịch trong suốt. Rồi mẹ liếm nhẹ lên đầu khấc, một cái liếm đầy trêu chọc, rồi lại rút lưỡi về. Mẹ lặp lại hành động đó vài lần, mỗi lần đều khiến cơ thể tôi co giật trong sự chờ đợi đến điên cuồng.
Cuối cùng, khi thấy tôi đã không thể chịu đựng thêm được nữa, mẹ mới hé mở đôi môi đỏ mọng, từ từ ngậm lấy đầu cặc của tôi vào. Khác với những lần trước đây, lần này không có sự phục tùng hay e dè. Mẹ làm tình bằng miệng cho tôi một cách đầy quyền lực, như một nữ hoàng đang thưởng thức món tráng miệng của mình. Khoang miệng của mẹ nóng hổi và ẩm ướt, bao bọc lấy tôi một cách chặt chẽ. Lưỡi mẹ bắt đầu một vũ điệu của riêng mình, lúc thì xoáy sâu vào đỉnh đầu, lúc lại lướt dọc theo các đường gân đang nổi lên cuồn cuộn.
Mẹ hoàn toàn làm chủ nhịp điệu. Mẹ lúc thì mút mạnh đến tận gốc, khiến tôi có cảm giác như toàn bộ cặc sắp bị mẹ nuốt chửng, cảm giác đó vừa căng tức vừa sung sướng tột độ. Nhưng ngay khi tôi sắp đạt đến ngưỡng khoái cảm, mẹ lại đột ngột nhả ra, chỉ ngậm hờ đầu khấc để trêu chọc, chiếc lưỡi tinh nghịch lại tiếp tục với những cú liếm nhẹ đầy khiêu khích. Mẹ đẩy tôi đến bờ vực của khoái cảm rồi lại đột ngột dừng lại, kéo tôi trở về từ thiên đường, khiến tôi phải rên rỉ trong bất lực.
“Ưmm… mẹ ơi… đừng…” tôi không kìm được mà cầu xin.
Tôi thấy mẹ ngẩng lên, nhả con cặc của tôi ra. Mẹ cười hỏi, một nụ cười của kẻ chiến thắng, khóe miệng còn vương lại dịch của tôi, trông vừa dâm đãng vừa quyền lực. “Con đang cầu xin mẹ sao?”
Tôi không trả lời được, chỉ có thể thở hổn hển, ánh mắt nhìn mẹ đầy khao khát.
“Kẻ nói dối thì không có quyền đòi hỏi,” mẹ nói, rồi lại cúi xuống, nhưng lần này, mẹ không trêu chọc nữa. Mẹ ngậm lấy toàn bộ cặc của tôi một lần nữa, và dùng một lực hút mạnh mẽ. Tôi cảm nhận được mẹ đang cố gắng nuốt nó vào sâu hơn, sâu đến mức tôi có thể cảm nhận được cổ họng của mẹ đang co thắt lại. Cảm giác đó, một cảm giác vừa nghẹt thở vừa sung sướng đến tột cùng, khiến đầu óc tôi trở nên trống rỗng.
Trong lúc tôi đang chìm đắm trong khoái cảm, mẹ lại một lần nữa nhả ra. Mẹ nhìn tôi, người đang nằm trên giường với ánh mắt mơ màng, và ra một mệnh lệnh mới.
“Lật người lại. Chống tay xuống giường.”
Tôi có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Tôi lật người, quỳ trên giường và chống hai tay xuống, để lộ ra cặp mông của mình trước mặt mẹ. Tôi không biết mẹ định làm gì, và chính sự không biết đó lại càng làm tôi thêm hưng phấn.
Mẹ không làm tình với tôi ngay. Mẹ dùng tay vuốt ve tấm lưng của tôi, rồi lướt xuống cặp mông. Mẹ dùng hai tay banh mông tôi ra, để lộ ra lỗ nhỏ phía sau. Rồi, tôi cảm thấy một cảm giác ẩm ướt và mềm mại chạm vào nơi đó. Mẹ đang dùng lưỡi để liếm hậu môn của tôi.
“A!” tôi giật nảy mình. Cảm giác kích thích từ nơi nhạy cảm đó truyền thẳng lên đại não. Đây là một sự “trừng phạt” của mẹ đây sao. Lưỡi mẹ luồn lách, khuấy đảo, khiến toàn thân tôi run lên bần bật.
Sau khi đã khám phá đủ, mẹ mới trở lại phía trước. Mẹ không ngồi lên tôi, mà lại đẩy tôi nằm ngửa ra. Mẹ ngồi lên bụng tôi, đối mặt với tôi, rồi cúi xuống, vừa hôn tôi một cách cuồng nhiệt, vừa dùng tay nắm lấy cặc của tôi, tự mình đút vào lồn của mình.
Mẹ ngồi thẳng dậy, hai tay chống lên ngực tôi, bắt đầu một điệu nhảy của riêng mình. Mẹ hoàn toàn làm chủ, mẹ quyết định tốc độ, mẹ quyết định độ sâu. Mẹ nhìn thẳng vào mắt tôi, và trong mắt mẹ, tôi thấy hình ảnh của chính mình, một kẻ bị chinh phục, đang nằm dưới thân mẹ.
“Đây là cái giá cho lời nói dối của con… Cảm nhận đi… Cảm nhận cách mẹ đang chiếm hữu con,” mẹ thì thầm giữa những nhịp thở hổn hển.
Đêm nay, mẹ không còn là người phụ nữ bị động, người mẹ hiền dịu bị chính đứa con trai của mình dẫn dắt vào con đường tội lỗi. Không, đêm nay, mẹ đã lột xác. Mẹ là một nữ thần của dục vọng của riêng tôi, với đôi mắt sáng rực ngọn lửa của đam mê và quyền lực. Mái tóc đen của mẹ xõa xuống, vài sợi dính vào khuôn mặt đẫm mồ hôi, trông vừa hoang dại vừa quyến rũ đến lạ thường. Đôi gò bồng đảo căng tròn của mẹ nảy lên theo từng nhịp chuyển động, hai đầu vú cương cứng như hai viên ngọc hồng, cọ xát vào lồng ngực tôi đầy khiêu khích. Và tôi, tôi không còn là kẻ chinh phục nữa. Tôi là tín đồ thành kính nhất của mẹ, là vật hiến tế trên bàn thờ của dục vọng, đang dâng hiến tất cả linh hồn và thể xác của mình cho nữ thần của tôi.
Mẹ bắt đầu tăng tốc. Những cú nhún trở nên nhanh hơn, mạnh hơn. Sự trêu chọc đã kết thúc, nhường chỗ cho một cơn bão tình thực sự. Mẹ cúi người xuống, hai tay chống lên ngực tôi, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào mỗi nhịp thúc. Cặp mông căng tròn của mẹ giờ đây như một chiếc piston mạnh mẽ, không ngừng nện xuống hạ bộ của tôi. Chiếc ghế sofa bắt đầu rung lên theo nhịp điệu điên cuồng của chúng tôi. Tôi cảm nhận được lồn mẹ đang co thắt dữ dội, mỗi lần co thắt lại như muốn vắt kiệt cặc của tôi.
“A… con trai…” Mẹ rên rỉ, giọng nói đã lạc đi vì khoái cảm. “con cặc của con… nó làm mẹ điên rồi… Sướng quá… Con có thích không… có thích bị mẹ địt như thế này không?”
“Thích… Mẹ ơi… con thích lắm…” Tôi thở dốc đáp lại, đầu óc đã hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại những cảm giác nguyên thủy nhất. “Địt con đi mẹ… dùng cái lồn của mẹ… địt chết con đi…”
Những lời nói dâm đãng của tôi dường như càng làm mẹ thêm hưng phấn. Mẹ gầm lên một tiếng như một con thú hoang, rồi thúc xuống với một tốc độ vũ bão. Tôi cảm thấy từng thớ thịt bên trong mẹ đang ma sát dữ dội với cặc của tôi, tạo ra một cảm giác nóng bỏng như sắp bùng nổ. Cơn khoái cảm lại một lần nữa dâng lên, lần này còn mãnh liệt hơn trước, như một con sóng thần sắp sửa cuốn phăng đi tất cả lý trí của tôi. Tôi biết mình không thể kìm nén được nữa. Giới hạn của tôi đã bị đẩy đến cùng cực.
“Mẹ… con… con sắp…” tôi lắp bắp, cơ thể bắt đầu co giật.
Lần này, mẹ không ngăn cản tôi. Mẹ như cảm nhận được cơn bão sắp đến của tôi, và mẹ quyết định sẽ hòa mình vào cơn bão đó. Mẹ cúi xuống, hôn lên môi tôi, một nụ hôn sâu và cuồng dại, chiếc lưỡi của mẹ khuấy đảo trong miệng tôi như muốn hút cạn linh hồn tôi. Cùng lúc đó, cơ thể mẹ chuyển động còn nhanh hơn, mạnh hơn, mỗi cú thúc đều như một nhát búa cuối cùng, như muốn vắt kiệt từng giọt tinh hoa cuối cùng của tôi.
“Ra đi…” mẹ thì thầm qua nụ hôn, giọng nói vừa ra lệnh vừa cầu khẩn. “Bắn hết vào trong mẹ… Cho mẹ tất cả của con… Lấp đầy tử cung của mẹ bằng mầm sống của con trai…”
Câu nói của mẹ như một mệnh lệnh cuối cùng, phá vỡ con đê cuối cùng trong tôi. Cùng với tiếng hét hòa làm một của cả hai, tôi ưỡn hông lên lần cuối, và bắn ra. Từng dòng, từng dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn sâu vào trong cơ thể mẹ, tưới tắm lên thành tử cung đang co thắt dữ dội. Tôi cảm nhận được sự ấm áp và sự chấp nhận tuyệt đối từ cơ thể mẹ. Cùng lúc đó, cơ thể mẹ cũng co giật dữ dội trong cơn cực khoái tột đỉnh. lồn mẹ siết chặt lấy tôi, từng đợt co thắt như muốn vắt kiệt, rồi lại như muốn níu giữ, không cho tôi rời đi. Mẹ ngửa cổ ra sau, một tiếng rên dài và sung sướng thoát ra từ cổ họng, một âm thanh của sự giải thoát hoàn toàn.
Cơn cực khoái qua đi, để lại một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Mẹ gục xuống người tôi, toàn thân mềm nhũn, không còn một chút sức lực. Tôi có thể cảm nhận được từng nhịp tim của mẹ đang đập dồn dập trên lồng ngực mình. Mồ hôi của cả hai hòa vào nhau, tạo thành một lớp màng mỏng dính nhớp trên da. Căn phòng tràn ngập mùi của tình dục, một mùi hương nồng nàn và đầy tội lỗi.
cặc của tôi vẫn còn nằm sâu bên trong mẹ, mềm dần đi nhưng vẫn cảm nhận được sự ấm áp và những cơn co thắt nhẹ sau dư chấn của cơn cực khoái.
Sự trừng phạt đã kết thúc, để lại một sự thỏa mãn và một sự gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết. Đêm nay, mẹ đã cho tôi thấy một khía cạnh khác của mình, mạnh mẽ, quyền lực và đầy đam mê. Và tôi biết, tôi đã yêu mẹ, yêu cả người mẹ dịu dàng và cả nữ hoàng dục vọng này, một tình yêu đã vượt qua mọi ranh giới của luân thường đạo lý.
Bà mẹ dâm đãng thíu thốn và cậu con trai may mắn kk . Cái lôn của e chuẩn bị đi há há
Đúng là một bà mẹ dâm đãng. Khi mà phụ nữ không thỏa mãn với ck. Cộng Thiêm bị thuốc kích dục thì ntn luôn mấy ní à không còn giữ đạo đức gì hết.quá hay cháp 2 tuyệt vời
Địt mẹ con chó cái lăng loàn mất nết
Ra tiếp đi ad