Mẹ Tôi Bị Đẩy Vào Con Đường Chụp Ảnh Nude Và Bán Quạt – Update Chương 37

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mẹ Tôi Bị Đẩy Vào Con Đường Chụp Ảnh Nude Và Bán Quạt – Update Chương 37

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 17/05/2026

Chương 2
Rất nhanh, tôi dần quen với nhịp sống thong thả, nhàn hạ của đại học. Không còn phải sớm ra tối về, cắm đầu cắm cổ học hành như thời cấp ba nữa. Mỗi sáng tôi chỉ lười biếng đạp xe, mơ màng đến lớp ngồi nghe những bài giảng nửa hiểu nửa không. Cuộc sống thoải mái, dễ chịu, khác hẳn với những ngày tháng căng thẳng bận rộn trước kia.
Dù ở đại học tôi cũng làm quen được vài bạn mới, nhưng mọi người đến từ khắp nơi, thói quen sinh hoạt và sở thích khác biệt quá lớn, khó mà hòa hợp. Ngược lại, mấy bạn học cũ thời cấp ba vẫn hợp gu hơn, tôi vẫn thích chơi với họ nhất.
Hai tháng trôi qua trong chớp mắt. Chiều hôm đó không có tiết, tôi ăn trưa xong ở ký túc xá, ngủ một giấc, chẳng có việc gì làm nên định đến quán cà phê của mẹ xem sao, tiện thể xem có giúp được gì không.
Từ khi bố kinh doanh thất bại bỏ trốn, mẹ đã lấy hết số tiền tiết kiệm trước kia mở quán cà phê này. Mẹ luôn coi việc pha cà phê là sở thích của mình, trước đây cũng thi lấy khá nhiều chứng chỉ barista quốc tế. Cà phê mẹ làm ra vừa ngon vừa đẹp mắt, nên kinh doanh vẫn tạm ổn.
Quán cà phê cách trường tôi khá xa, tôi ngồi tàu điện ngầm cũng mất nửa tiếng. Từ ga ra, đi bộ một đoạn nữa là đến khu CBD sầm uất trung tâm thành phố. Chung quanh toàn là những tòa cao ốc chọc trời, người qua lại phần lớn đều mặc vest nghiêm túc. Quán của mẹ tên “LEAVAGE”, nằm trong con hẻm nhỏ dưới một tòa nhà văn phòng. Mặt tiền trang trí rất có gu, bảng hiệu gỗ bóng loáng dưới nắng, cửa ra vào là bảng hiệu mạ vàng ấm áp bao quanh bởi hoa tươi, tủ kính bày đầy bánh ngọt xinh xắn, bên cạnh còn có nhiều đồ trang trí nghệ thuật, toát lên không khí rất tình tứ.
Hẻm nhỏ thoang thoảng mùi cà phê say đắm. Tôi vừa huýt sáo vừa chạy bộ nhẹ nhàng đến góc phố quen thuộc, nhanh chóng đẩy cửa kính treo chuông gió bước vào. Một mùi cà phê nồng nàn lập tức ùa tới. Quán không lớn, khoảng hơn chục chỗ ngồi. Vì là buổi chiều nên khách không đông, mấy nhân viên đang tập trung pha chế ở quầy bar.
“Ồ, Tiểu Vũ kìa! Hôm nay rảnh hả?” Một nhân viên nữ trẻ ở quầy bar thấy tôi, cười tươi chào.
Cô ấy tên Tiểu Lệ, nhân viên của mẹ, trông khá ngọt ngào, mắt long lanh, nụ cười rạng rỡ, tính tình rất nhiệt tình, là một cô gái hướng ngoại.
Tôi cười đáp lại: “Chào chị Tiểu Lệ, chiều nay con không có tiết nên ra ngoài dạo một chút. Mẹ đâu ạ?” Tiểu Lệ chỉ tay vào phía trong: “Ồ, con đến đúng lúc rồi. Hình như là một bạn học cũ của con, một anh chàng rất đẹp trai, mẹ cũng quen. Hai người đang ngồi bên trong kia trò chuyện đấy.”
Bạn học cũ? Anh chàng đẹp trai? Tôi ngạc nhiên, theo hướng tay Tiểu Lệ nhìn sang. Quả nhiên mẹ đang ngồi đó, đang nói chuyện với một chàng trai trẻ tóc nhuộm. Mẹ quay về phía tôi, cũng thấy tôi liền vẫy tay ra hiệu cho tôi lại gần.
Tôi khẽ nhíu mày, cảm ơn Tiểu Lệ rồi bước về phía mẹ. Khi tôi đến trước mặt, chàng trai trẻ cũng quay đầu lại, đứng dậy cười nói: “Này Tiểu Vũ, lâu rồi không gặp!”
Anh ta cao lớn, thân hình khỏe mạnh, cao khoảng 1m8 mấy, da trắng, sống mũi cao, lông mày sắc, mắt sâu, ngũ quan rất rõ nét sâu sắc, mái tóc uốn xoăn thời thượng trông cực kỳ bảnh bao. Trên mặt luôn mang nụ cười chơi trèo bất cần.
“A Phàm? Sao cậu lại đến đây?” Tôi ngạc nhiên hỏi.
Anh ta tên Trần Thiếu Phàm, là bạn cùng bàn với tôi suốt một thời gian dài thời cấp ba. Tôi cực kỳ quen thuộc với thằng này. Đừng nhìn vẻ ngoài anh ta thanh tú, lịch sự, thực ra xương tủy là một thằng lưu manh chính hiệu. Cao lớn bảnh bao, bề ngoài rất năng động, nhưng chẳng thích học hành, thời cấp ba đã ngang tàng, hay làm mấy chuyện quá đà, coi như là nhân vật nổi bật của khối. Thằng này lúc nào cũng mang nụ cười đểu cáng đặc trưng, nhảy nhót, cướp tim không ít nữ sinh, ngay cả vài cô giáo trẻ cũng hay có tin đồn thân mật với nó.
Nó nhuộm tóc, giờ xoăn và vàng hơn, khác khá nhiều so với hình ảnh thời cấp ba, suýt nữa tôi không nhận ra.
“Tiểu Vũ hôm nay sao lại rảnh đến quán mẹ thế? Chiều không có tiết à?” Mẹ cười tự nhiên với tôi, hỏi xong rồi vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh bảo tôi ngồi.
Tôi ngồi cạnh mẹ, thuận miệng đáp: “Chiều không có tiết nên con chạy sang quán mẹ xem có gì giúp được không.” Sau đó quay sang Trần Thiếu Phàm hỏi: “A Phàm, sao cậu lại đến đây?”
“Hôm nay tao có nhiệm vụ chụp hình ngoại cảnh ngay gần đây. Tao xem giờ nhầm, đến sớm một tiếng. Ngửi thấy mùi cà phê thơm nên ghé vào ngồi một lát. Vừa thấy dì là cảm thấy quen quen, haha!” Trần Thiếu Phàm cười ha hả nói.
“Cà phê ngon thật, không ngờ là quán nhà cậu mở. Dì giỏi quá!” Thằng kia cười nịnh nọt nhìn mẹ. Hôm nay nó mặc đồ sặc sỡ, thêm mái tóc xoăn, trông khá bảnh bao.
Nó nói chuyện lúc nào cũng ngọt xớt, tôi thấy nó trò chuyện với mẹ như vậy đã thấy khó chịu rồi.
Mẹ khẽ cười: “Đâu có, chỉ là quán cà phê bình thường thôi, kinh doanh cũng tạm.” Hôm nay mẹ mặc bộ vest xám, bên trong là áo sơ mi trắng. Ngực trước cao vút tròn đầy, căng cứng chiếc áo sơ mi. Dưới là váy bút chì xám dài qua gối, chân mang tất da màu thịt, đôi giày da bóng đen nữ. Toàn bộ trang phục rất đoan trang, thanh lịch, mang đậm phong cách công sở, rất hợp với không khí khu này. Mẹ đi làm lúc nào cũng ăn mặc chỉn chu như vậy.
“Đúng là vậy!” Trần Thiếu Phàm cười: “Tao cũng thích uống cà phê, trước đây uống nhiều lắm. Đi trên phố ngửi thấy mùi này là biết không tầm thường. Vào uống mới thấy đúng là ngon. Quả nhiên phải là dì đại mỹ nữ mới pha được cà phê thơm thế này.” Mẹ bị nó chọc cười, che miệng cười khẽ: “Khen quá khen quá. Chủ yếu là chúng tôi dùng nguyên liệu thật, hạt cà phê nhập từ Nam Mỹ, giá có đắt hơn một chút nhưng không thể so với mấy chuỗi cà phê sản xuất hàng loạt. Mỗi ly đều làm thủ công cẩn thận, nhân viên cũng rất chuyên nghiệp.”
Trần Thiếu Phàm gật gù: “Ừ, tao vừa vào đã thấy rồi. Nguyên liệu cà phê quả là quan trọng nhất, rồi cách pha chế, kỹ thuật của barista… Đợi đã, tao cũng nghiên cứu qua một chút.” Mẹ mắt sáng lên, hứng thú trò chuyện rôm rả với nó về cà phê.
Tôi thấy hai người nói chuyện vui vẻ, nghe mãi cũng chán, liền chen vào: “Tiểu Phàm, lúc nãy cậu nói có nhiệm vụ chụp hình? Sau khi tốt nghiệp cậu đi làm nhiếp ảnh à?” Trần Thiếu Phàm đáp: “Ừ, trước cậu biết rồi, tao thích chụp ảnh lắm. Tốt nghiệp cũng chẳng muốn học tiếp, tao không phải là người hợp học hành. Anh trai tao có ít tiền và chút mối quan hệ, đầu tư giúp tao mở studio, kéo khách cho tao. Tao nhận vài việc chụp hình, tự do thoải mái, haha. Kinh doanh thì cũng tạm thôi!”
Tôi thầm nghĩ: Thằng này trước giờ đâu có sở thích nhiếp ảnh… chẳng phải suốt ngày thích chụp ảnh con gái để lấy lòng chúng nó sao? Dùng vài chiêu mờ ám đi lừa đảo khắp nơi. Nhưng mẹ đang ngồi bên cạnh, tôi không tiện vạch trần, nên chỉ thuận miệng nói: “Ồ, vậy giờ là ông chủ Trần rồi… Studio mở ở đâu, lần sau tao cũng qua chơi.”
“Cách đây không xa, đi bộ chỉ mười phút thôi, ở số XX đại lộ XX.” Nó nói.
“Ồ, vậy là ngay cạnh luôn. Qua một con phố là tới. Vị trí bên đó cũng tốt, xung quanh vừa có khu dân cư vừa có tòa nhà thương mại. Cậu làm studio nhiếp ảnh, miễn là nổi tiếng lên là chắc ăn khách lắm.” Mẹ nói.
Chúng tôi lại xã giao thêm vài câu. Khách bắt đầu đông dần, mẹ đứng dậy đi pha cà phê phục vụ. Tôi cũng ra quầy lấy một ly cà phê rồi tiếp tục trò chuyện với nó.
Tôi phát hiện ánh mắt Trần Thiếu Phàm cứ không ngừng liếc về phía quầy bar. Nó nhìn chằm chằm vào bóng dáng bận rộn xinh đẹp của mẹ. Mẹ động tác thuần thục, thanh nhã. Đôi vú căng mọng cao vút theo mỗi động tác khẽ rung rinh, căng cứng chiếc áo sơ mi. Eo thon nhỏ nhắn, hai bên mông tròn đầy cong vút trong lớp váy khẽ lắc lư, vẽ nên đường cong đầy mê hoặc. Lúc thì mẹ trò chuyện vài câu với khách, khóe miệng nở nụ cười quyến rũ, lúc thì cúi đầu chăm chú pha chế, toát lên vẻ gợi cảm trưởng thành của một mỹ phụ.
Tôi thấy ánh mắt nó khó chịu quá, liền ho một tiếng nhắc nhở, sau đó cáu kỉnh hỏi: “Mày gần đây rốt cuộc đang làm gì? Thật mở studio nhiếp ảnh à?”
Trần Thiếu Phàm giật mình, nhìn tôi cười, nhấp một ngụm cà phê, cười đểu: “Hê hê, đương nhiên là thật rồi, đâu phải giả. Tiểu Vũ, mày lên đại học chắc bài vở cũng nhiều hả?”
Tôi thấy nó không trả lời thẳng, đoán thằng này chắc chắn lại đang giở trò, nên nói: “Cũng tạm, chắc chắn không bận bằng hồi cấp ba, chỉ có thế thôi.”
“Hê hê, đại học á, tuy tao không có cửa vào nhưng tao cũng nghe nhiều. Chẳng phải cứ lớp học – thư viện – nhà ăn ba điểm một đường thôi sao, cũng chả thú vị gì. Nhìn tao này, ngày nào cũng thong dong tự tại, sướng hơn mấy thằng mọt sách các người nhiều!”
“Đừng có láo. Suốt ngày chỉ biết chơi, chẳng chán à!” Tôi cười khẩy, nhấp ngụm cà phê, trong lòng khinh thường nó. Thằng này không thi đỗ đại học, nghe nói cũng chẳng học cao đẳng gì, tôi chẳng tin nó thật sự mở studio nhiếp ảnh. Không biết đang làm gì, có khi chỉ lang thang ngoài xã hội.
“Thôi thôi… mày biết gì. Đây gọi là hưởng thụ cuộc sống!” Trần Thiếu Phàm hừ mũi, rồi ghé sát vào thì thầm một cách bí mật: “Tao đâu có khoác lác. Giờ tao đang làm ăn nghiêm túc đây, biết không, haha. Làm ông chủ, nằm không cũng kiếm tiền, sướng hơn mấy đứa ngày ngày ngồi trường chẳng có việc gì.”
“Làm ăn? Rốt cuộc mày lại định làm gì?” Tôi thuận miệng hỏi, vẫn chưa tin nó làm được việc nghiêm túc.
Trần Thiếu Phàm cười hê hê, hạ giọng: “Studio nhiếp ảnh kia đúng là anh tao mở, nhưng anh ấy bận không quản được nên giao cho tao quản lý. Studio này chuyên chụp cho nữ mạng hồng và người mẫu. Mày biết rồi, tao lúc nào cũng thích chụp ảnh. Giờ kinh tế mạng hồng đang hot, chỉ cần có gương mặt xinh, chụp vài tấm ảnh video, khẽ vặn eo một chút, rồi vận hành đóng gói là thành mạng hồng ngay.”
Tôi nghe là kiểu này liền khinh thường: “Tao còn tưởng gì chứ, giờ thứ này đầy rẫy. Toàn mấy tự media livestream, tao thấy phần lớn đều làm hỏng cả rồi, chả ai xem.”
Trần Thiếu Phàm hừ một tiếng: “Đó là chúng nó vô dụng. Tao từng lăn lộn trong giới giải trí một thời gian, có chút mối quan hệ. Thật ra chụp cái gì không quan trọng, quan trọng là chọn đúng người, rồi thêm kịch bản, hoặc chụp vài tấm ảnh riêng tư… Cốt lõi là phải ‘cọ biên’. Mày hiểu không? Càng thứ trên cấm không cho xem, mọi người càng muốn xem. Chỉ có thể cọ biên đến mức vừa đủ, chọn người đẹp, lại thêm vốn làm traffic, sau đó là hợp đồng quảng cáo, livestream, bán hàng, tiền chảy vào như nước!”
Nó nói một cách nghiêm túc, tôi lại bị nó khơi gợi chút hứng thú. Giờ short video và livestream đang thịnh hành, mạng hồng nổ tung một đêm thì nhiều vô kể. Sức mạnh của kinh tế traffic quả là kinh người. Nhiều mạng hồng nổi tiếng ngắn hạn nhưng kiếm bộn tiền, đúng là một con đường.
“Cọ biên dễ bị phong à, mày làm kiểu này.” Tôi nghĩ nghĩ rồi hỏi.
Trần Thiếu Phàm thấy tôi có hứng, đắc ý cười: “Hê hê, làm bừa đương nhiên dễ bị phong. Nhưng studio chúng tao chủ yếu làm nội dung tự chụp đàng hoàng. 80% là nội dung nghiêm túc, thỉnh thoảng chen 20% cọ biên. Mày nói trên kiểm tra cái gì?”
“Vả lại thứ này giờ cọ biên trên mạng là được, miễn tay nghề khéo thì không sao. Dù thật bị phong thì đổi acc khác là xong. Làm mạng hồng đâu phải chỉ làm một lần. Quan trọng là phải có phương pháp.”
Tôi gật gù suy nghĩ, thấy cách nói của nó cũng có lý. Trong thời đại xem mặt này, kinh tế mạng hồng quả là đang phát triển mạnh. Không ngờ thằng ngày thường lông bông này lại có mặt tinh anh như vậy. Nghĩ lại, thằng này mặt mũi ưa nhìn, đầu óc thông minh, từ nhỏ đã có tố chất làm “đại ca”, chỉ tiếc là không đi đường chính.
Trần Thiếu Phàm tiếp tục cười bí mật: “Hê hê, thời nay hễ có nhan sắc là ăn chắc. Dù là sinh viên hay bà chủ, học viện kịch nghệ, công ty người mẫu, bar KTV, mở studio… khắp nơi đều có. Bạn bè trong giới nhiếp ảnh cũng nhắm vào miếng mồi béo này. Cả vòng tròn bổ trợ tài nguyên cho nhau, mối quan hệ rất nhiều. Trong tay tao giờ có vài chục cô, cô nào cũng là mỹ nữ quốc sắc thiên hương. Cuộc sống này, mày nói xem, có sướng hơn mày ngồi đại học chết dí học hành cả trăm lần không?”
Nói xong nó lộ ra nụ cười khinh miệt. Tôi nhíu mày, trong lòng khó chịu, cáu kỉnh nói: “Thôi thôi, mày giỏi lắm, hê hê, bá đạo thật.”
Tôi biết tính thằng này, từ cấp ba đã là công tử đào hoa nổi tiếng, chẳng có chính sự gì, suốt ngày chỉ biết ve vãn con gái. Dù tôi không tán thành lối sống của nó, nhưng cũng phải công nhận nó có chút đầu óc. Làm kinh tế mạng hồng cũng là chiêu nóng hổi hiện nay. Chỉ là tôi tính cách hướng nội từ nhỏ, không có mồm miệng lẻo mép, cũng chẳng có kỹ năng giao tiếp, muốn ghen tị cũng không được. So ra, tôi thà làm một sinh viên bình thường, chăm chỉ học hành, sau này đi đường chính.
Nó lại liếc về phía mẹ ở quầy bar, liếm môi, ghé tai tôi thì thầm: “Tiểu Vũ à, tao thấy mẹ mày là Nhuệ Tuyên Tuyên cũng là đại mỹ nữ thật. Nếu dì đi làm mạng hồng, chụp vài video, tao đóng gói giúp, chắc chắn nổ tung luôn.”
Tôi sững người, không ngờ nó lại nói thế, cảm thấy tức giận: “Mày nói linh tinh gì vậy? Mẹ tao sao có thể đi chụp mấy thứ không đứng đắn như thế!”
Nó thấy sắc mặt tôi không tốt, vội dừng lại: “Mày nói sai rồi. Sao gọi là không đứng đắn? Giờ livestream với mạng hồng nhiều lắm. Mày chắc cũng xem livestream bán hàng đúng không? Họ có phải không đứng đắn không? Đây là kinh tế internet chính thống, tư tưởng mày lạc hậu quá. Uổng công mày còn là sinh viên.”
Tôi nhất thời không biết cãi lại. Nó tiếp tục: “Giờ thì TikTok, Tiểu Hồng Thư, Bilibili gì gì đó, kinh tế internet trong ngoài nước đều hot điên đảo. Hễ có chút tài năng hoặc nhan sắc, đóng gói một chút, lên mạng bán nhân thiết, like, donate… rồi bán hàng, livestream, diễn xuất, biểu diễn chương trình… thậm chí thành đại sao, chẳng phải đều là chiêu này sao.”
“Haha, tuy tao nói hơi khó nghe, nhưng mẹ mày cái dáng người này, chiều cao, tư thái, lại đầy nữ tính, dưỡng da tốt, đúng là cực phẩm mỹ phụ! Biết không, giờ trên mạng đang chuộng thể loại này. Đống thiếu niên tuổi dậy thì thích nhất là mấy bà kiểu này. Mẹ mày mà đi livestream chắc chắn hút fan điên đảo!”
Tôi nghe nó nói hăng say, nước miếng văng tung tóe, lại còn dùng mấy từ “cực phẩm mỹ phụ” lung tung, càng nghe càng khó chịu, mặt tối sầm quát: “Đủ rồi, đừng nói nữa. Mẹ tao là người nghiêm túc, không đi làm mấy thứ livestream gì đâu. Mày cũng đừng có nói bậy nói bạ ở đây. Tao đi giúp việc đây.”
Nó thấy tôi cáu thật, đành cười gượng, ra hiệu bảo tôi đừng để ý. Tôi đứng dậy chào nó rồi ra quầy bar giúp việc.
Nó uống hết cà phê, đi thanh toán. Trước khi đi còn chào mẹ lần nữa. Hai người đứng ở cửa xã giao thêm vài câu. Tôi thấy không biết Trần Thiếu Phàm nói chuyện cười gì mà mẹ che miệng cười khẽ một hồi. Sau đó mẹ lấy điện thoại ra, hình như add WeChat với nó. Nó lại xã giao thêm vài câu, liếc tôi một cái ánh mắt lạ lùng, chào xong rồi quay đi.
Sau đó tôi giúp mẹ ở quán một lúc, rồi quay lại trường học tối, mãi sau mới về nhà. Cả ngày hôm đó tôi cảm thấy rối bời, mơ hồ.
Về đến nhà, tôi cởi giày bước vào. Phòng khách yên tĩnh, mẹ không có ở đó. Tôi xem giờ, mới hơn 9 giờ tối. Tôi thả balo xuống định về phòng, lúc này nghe tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm. Là mẹ đang tắm.
Lòng tôi khẽ động, một luồng nóng ran từ dưới thân lao thẳng lên não. Trong đầu hiện ra hình ảnh thân hình cao ráo, uyển chuyển của mẹ đang uốn éo dưới vòi sen. Chắc chắn cực kỳ gợi cảm mê hoặc. Cái đầu nhỏ của tôi bắt đầu chỉ huy cái đầu to, tim đập thình thịch. Tôi rón rén tiến lại gần phòng tắm.
Từ khi bố đi công tác, hai mẹ con chúng tôi ở chung. Càng lớn tôi càng nhận ra mẹ thực sự là một đại mỹ nữ đoan trang có thân hình và nhan sắc tuyệt vời. Sáng tối ở bên nhau, tôi dần dần bắt đầu tưởng tượng mẹ thành đối tượng dâm dục. Mối quan hệ mẹ con thân thiết hơn ai hết, huyết thống khiến chúng tôi dựa vào nhau. Với mẹ xinh đẹp, gợi cảm, trưởng thành, tôi sớm đã không còn chỉ là tình cảm mẹ con đơn thuần nữa.

– Đọc full hoặc xem thêm các truyện khác tại: t.me/truyenechxanh

4.1 8 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tân

Nhớ k lầm là khúc sao cậu con trai bỏ đi , người mẹ tỉnh lại , còn thằng kia thì bị công an bắt vào tù , hết flim

Hùng

Truyện này bản raw là gì vậy bạn?

Táo đưm

chap 24 bị lỗi

Bảo

Gượng ép quá , đọc gây khó chịu , thôi xin lui

Aolang

Sao frree ma no không gui

Thichbuvu

Truyện này là thuần mẹ con hay ntn vậy