Loài không thuần khiết – Vòng xoáy ( đã full )

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Loài không thuần khiết – Vòng xoáy ( đã full )

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 6: Kéo Loan Và Phụng Vào Cuộc

Sau đêm ba người đầy cuồng nhiệt, không khí trong phòng trọ thay đổi hẳn. Linh giờ hoàn toàn nghe lời Kiệt, không còn ghen tuông hay khó chịu khi thấy anh và Phượng “thân mật”. Cô thậm chí còn chủ động hơn, hay thì thầm với Phượng khi hai đứa nằm cạnh nhau:

“Phượng, tụi mình kéo Phụng với Loan vào chơi chung đi, anh Kiệt thích lắm.”

Phượng cười gian, vuốt tóc Linh:

“Ừ mày, từ từ thôi. Hai đứa nó còn ngại. Để tao với mày dẫn dắt dần.”

Kiệt tiếp tục ám thị nhẹ nhàng với Linh mỗi đêm, thì thầm vào tai em khi đụ:

“Em thích thấy anh đụ bạn em phải không? Em sẽ giúp anh kéo chúng nó vào, để cả nhóm cùng sướng.”

Linh gật đầu ngoan ngoãn, mắt long lanh:

“Dạ anh… em sẽ làm theo anh.”

Sau khi cả nhóm quen với việc tụ tập thường xuyên ở phòng trọ, không khí ngày càng thân mật và buông thả. Tối nào cũng vậy: bia rượu, nhạc nhẹ, cười đùa, rồi dần dần là những cái chạm tay, ôm ấp, và những lần “chơi chung” không còn ngại ngùng. Kiệt là trung tâm, dẫn dắt mọi thứ một cách tự nhiên, còn Linh, Phượng, Loan, Phụng đều nghe lời anh như một thói quen.

Rồi một tối, cơ hội bất ngờ ập đến – chuyện của Phụng vỡ lở.

Cả nhóm đang ngồi quây quần uống bia, Phụng hôm nay trông mệt mỏi hơn thường lệ, mắt đỏ hoe, ít nói. Loan ngồi cạnh, lo lắng vuốt tóc em:

“Phụng ơi, mày sao vậy? Mấy hôm nay xanh xao quá.”

Phụng im lặng một lúc, rồi bất ngờ bật khóc nức nở. Cả phòng im bặt. Phụng ôm mặt, giọng run run:

“Tao… tao có bầu rồi… hai tháng rồi…”

Loan giật mình, ôm chặt Phụng:

“Trời ơi… sao mày không nói sớm? Với ai?”

Phụng khóc to hơn, rồi kể hết. Hóa ra “tình chị em” mà cả nhóm từng nghe loáng thoáng trước đây không phải giữa Loan và Phụng như mọi người nghĩ. Đối tượng thực sự là em họ của Phụng – một thằng nhóc nhỏ hơn Kiệt 2 tuổi (17 tuổi), học lớp 11. Hai đứa yêu nhau lén lút từ hồi ở quê, rồi lên thành phố học, thỉnh thoảng gặp nhau. Phụng bảo:

“Nó sợ lắm… sợ gia đình biết, sợ bị đuổi học. Nó bảo tao tự xử lý, rồi cắt liên lạc luôn. Tao không biết làm sao, nên mới hay tụ tập với tụi mày nhậu để quên buồn…”

Cả nhóm sốc nặng. Linh ôm Phụng an ủi, Loan thì nước mắt lưng tròng vì thương bạn. Phượng thở dài:

“Thằng nhóc khốn nạn. Mày định sao giờ?”

Phụng lắc đầu:

“Tao chưa biết… giữ hay bỏ… tao sợ lắm.”

Kiệt ngồi im lặng nghe hết, rồi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy ý đồ:

“Phụng, mày đừng lo một mình. Giờ tụi mình là một nhóm, là gia đình rồi. Anh sẽ giúp mày. Nhưng trước hết, mày phải trả thù tình đi. Đừng để thằng nhóc đó làm mày đau thêm nữa. Đụ đi, đụ người khác thoải mái, quên thằng đó đi. Đụ mạnh vào, đụ vào tận tử cung là mất thai thôi – mày muốn thì anh giúp mày làm ngay, không đau, không sợ. Sau đó mày sẽ thấy nhẹ nhõm, không còn nhớ nó nữa.”

Phụng ngẩng lên nhìn Kiệt, mắt đỏ hoe nhưng thoáng chút do dự xen lẫn tò mò. Kiệt tiếp tục, giọng chậm rãi, thuyết phục:

“Anh kể mày nghe nhé. Anh với Phượng, với Linh… tụi anh đụ nhau suốt, đụ vào tận tử cung luôn. Phượng thì lồn rộng sẵn, Linh thì hồi đầu còn trinh nhưng giờ cũng chịu được, sướng lắm. Cảm giác đầu cặc chui vào tử cung, chặt khít, tê dại, xuất tinh thẳng vào trong… mày thử đi, sẽ quên hết buồn phiền. Loan cũng vậy, chị em mày cứ thử với anh, với nhau, thoải mái hết. Không ai phán xét, chỉ có sướng thôi.”

Loan đỏ mặt, nhưng mắt nhìn Phụng đầy lo lắng và… tò mò. Phụng im lặng một lúc, rồi gật đầu chậm rãi:

“Ừ… em ok. Em muốn quên thằng đó. Anh… giúp em đi.”

Loan thấy Phụng đồng ý, cũng gật theo vì không muốn bạn một mình:

“Em… em cũng chơi. Vì Phụng, vì tụi mình.”

Kiệt cười nhẹ, kéo Phụng lại gần. Anh hôn em nhẹ nhàng ban đầu, rồi sâu hơn, lưỡi quấn lấy lưỡi, tay luồn vào áo ba lỗ xoa nắn cặp vú to tròn của Phụng. Phụng đáp lại, nước mắt còn đọng nhưng cơ thể bắt đầu nóng lên, núm vú cứng ngắc dưới ngón tay anh. Kiệt lột phăng quần đùi em, banh háng rộng ra, nhìn lồn hồng hào hơi sưng vì bầu, không lông, dâm thủy bắt đầu rỉ ra vì kích thích.

“Anh vào nhé… để em quên hết.”

Kiệt kê đầu cặc to bự, gân guốc vào miệng lồn Phụng, đẩy nhẹ rồi thúc mạnh một cái lút cán. Phụng cong người rên rỉ:

“Aaa… anh… to quá… đau em…”

Nhưng Kiệt không dừng, anh đụ chậm rãi ban đầu để em quen, tay xoa hột le, mút núm vú khiến Phụng nứng dần. Em đẩy háng lên đón cặc, rên to hơn:

“Ư… anh… mạnh nữa… em muốn trả thù… đụ em mạnh đi…”

Kiệt tăng tốc, tiếng phạch phạch vang lên, cặc đâm sâu vào lồn em. Anh nhắm đúng lỗ tử cung chật hẹp, thúc mạnh mẽ, đầu khấc công phá từng chút một. Phụng ré lên đau đớn xen lẫn sướng:

“Anh… vào tử cung rồi… đau quá… nhưng sướng… aaa!”

Cảm giác chặt khít bọc lấy đầu cặc khiến Kiệt tê dại, anh đụ kịch liệt hơn, ra vào lỗ tử cung liên tục. Phụng run bần bật, lồn co bóp dữ dội, nước dâm tuôn ra ướt nhẹp ga giường. Khi Kiệt không nhịn nổi, anh trân người xuất tinh ồ ạt thẳng vào tử cung – tinh trùng nóng hổi bắn đầy, tử cung co thắt mạnh mẽ, rồi… máu thai lẫn chút dịch thể đỏ hồng rỉ ra theo cặc anh, pha lẫn tinh trùng trắng đục.

Phụng lên đỉnh cùng lúc, cơ thể giật nảy, rên dài: “Em… ra rồi… mất thai rồi… sướng quá anh ơi… em quên hết rồi…” Em nằm thở hổn hển, tay tự sờ xuống lồn kiểm tra, cảm nhận sự trống rỗng và nhẹ nhõm lạ lùng. Nước mắt em rơi, nhưng miệng cười: “Cảm ơn anh… em nhẹ nhõm thật rồi. Giờ em chỉ muốn sướng thôi.” Loan nhìn cảnh đó, mặt đỏ bừng vì nứng. Kiệt quay sang em, kéo Loan lại: “Đến lượt Loan… để anh làm cưng sướng như Phụng nhé.”

Loan ngại nhưng gật đầu, để anh lột đồ. Lồn Loan hồng hào, ít lông, ướt nhẹp từ nãy vì chứng kiến. Kiệt đút cặc vào chậm rãi, Loan rên khẽ: “Ư… anh… nhẹ thôi… em chưa quen to thế này.”

Anh đụ nhẹ nhàng, tay xoa vú nhỏ nhắn, liếm núm vú hồng khiến Loan cong người sướng. Phụng giờ khỏe lại, áp vào hôn Loan, thì thầm: “Loan… tao sướng lắm, mày thử đi…” Loan rên: “Phụng… tao… sướng quá…” Kiệt tăng tốc, đụ mạnh bạo, đâm sâu vào tử cung Loan. Em ré lên đau rồi sướng ngất, lồn co bóp chặt cặc anh. Kiệt xuất tinh đầy tử cung em, tinh trùng tràn ra theo. Loan nằm run rẩy, mắt long lanh: “Sướng quá anh… em nghiện rồi…”

Linh và Phượng hỗ trợ, liếm sạch dịch thể, bú cặc Kiệt để anh cứng lại đụ tiếp. Cả phòng đầy tiếng rên rỉ, mùi dâm lan tỏa.

Từ đó, Loan và Phụng bị cuốn sâu hơn. Phụng quên hẳn em họ, chỉ còn nhớ cảm giác sướng khi được cả nhóm “chăm sóc”. Loan thì nghiện cảm giác được Kiệt dẫn dắt, hai đứa “chị em” giờ thường xuyên quấn lấy nhau và anh.

Kiệt nhìn cả nhóm nằm la liệt, tinh trùng còn dính trên người họ, cười thầm: “Từ nay, không ai thoát khỏi anh nữa.”

4 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất