Loài không thuần khiết – Dâm Xuyên Giới ( đã Full )
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Loài không thuần khiết – Dâm Xuyên Giới ( đã Full )
Tác Giả: Tiểu Di Tử
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Dâm Hiệp, Phá Trinh, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, tập thể, xuyên không
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 9: Dị Tộc Xâm Lược – Dâm Thủy Thần Tinh Hoa
Sau khi đạt tầng chín đỉnh phong Hoan Hỉ Song Tu Công, Hoàng Song Linh – nay đã là Quý phi dâm loạn của hoàng tộc – trở thành biểu tượng bất diệt trong hoàng cung Đại Yên. Nàng không còn là tiểu thiếp thất sủng, mà là “Mẫu nghi thiên hạ” trong chăn gối, thống trị long sàng bằng thân xác và dục vọng. Toàn hoàng tộc quỳ dưới lồn nàng, vương gia, thái tử, hoàng tử đều nguyện làm lô đỉnh vĩnh viễn. Nhưng thiên hạ chưa yên bình.
Một năm sau, dị tộc phương Bắc – bộ tộc Hung Nô hung hãn, cưỡi ngựa sắt, mang theo ma công hắc ám – đột ngột xâm lược biên ải. Quân Đại Yên tan vỡ như chẻ tre, thành trì liên tiếp thất thủ, dân chúng hoảng loạn. Hoàng Thượng triệu tập triều đình khẩn cấp, các vương gia, thái tử, tướng lĩnh đều cúi đầu: “Dị tộc ma công quá mạnh, binh sĩ nội lực suy yếu, không chống nổi.”
Linh ngồi trên long sàng, thân thể trần truồng chỉ khoác lụa mỏng, mắt sáng quắc: “Bệ hạ… thiếp có cách. Hoan Hỉ Song Tu Công tầng chín đã đạt cực hạn, thiếp có thể tập hợp sức mạnh toàn quân bằng thân xác mình. Hãy để thiếp… tự treo trước ba quân, yêu cầu mọi nam nhân xuất tinh vào lồn thiếp. Sau bảy mươi bảy ngày bốn mươi chín đêm, thiếp sẽ hấp thụ tinh dịch toàn quân, phản hồi lại một bình dâm thủy thần tinh hoa. Pha vào rượu cho binh sĩ uống, sức mạnh như rồng, khí thế như hổ, đánh bại dị tộc dễ như trở bàn tay.”
Hoàng Thượng, thái tử, Lãnh Vương gia đều kinh ngạc, nhưng không còn cách nào khác. Hoàng Thượng gật đầu: “Quý phi… ngươi dám hy sinh thân xác vì giang sơn? Bổn hoàng chuẩn tấu. Toàn quân… chuẩn bị!”
Tin lan ra toàn Đại Yên. Quý phi dâm loạn tự nguyện treo mình trước ba quân để “thu thập dương khí”. Dân chúng xôn xao, binh sĩ vừa kính vừa dục vọng dâng trào.
Tại biên ải lớn nhất – thành Yên Bắc – một quảng trường khổng lồ được dựng sân khấu gỗ cao. Linh bị trói tay chân bằng dây lụa đỏ, treo lơ lửng giữa không trung, thân thể trần truồng trắng muốt dưới nắng gió biên ải. Chân dạng rộng, lồn hồng hào lộ rõ, dâm thủy đã nhỏ giọt xuống đất từ trước. Nàng hét lớn trước ba quân: “Toàn quân Đại Yên! Thiếp là Quý phi Hoàng Song Linh! Hãy xuất tinh vào lồn thiếp! Mỗi giọt tinh dịch là một phần sức mạnh! Sau bảy mươi bảy ngày bốn mươi chín đêm, thiếp sẽ trả lại dâm thủy thần tinh hoa, giúp các ngươi như rồng như hổ, đánh bại Hung Nô!”
Ba quân reo hò vang dội. Hoàng Thượng, thái tử, Lãnh Vương gia đứng trên đài cao chứng kiến. Binh sĩ xếp hàng dài dằng dặc, thay nhau leo lên sân khấu.
Ngày đầu tiên: Hàng vạn binh sĩ thay phiên đụ. Người đầu tiên đâm côn thịt vào lồn nàng: “Quý phi… thiếp đẹp quá… ta sẽ xuất hết vào!” Linh rên lớn: “Xuất đi… đổ đầy lồn thiếp… thiếp hút hết dương khí!” Lồn nàng co bóp hút chặt, tinh dịch phun đầy, nội lực nàng hấp thụ từng giọt. Binh sĩ kiệt sức ngã xuống, nhưng mắt sáng rỡ: “Sướng quá… Quý phi hút tinh ta… nhưng ta thấy mạnh mẽ hơn!”
Ngày qua ngày, bảy mươi bảy ngày bốn mươi chín đêm không ngừng nghỉ. Linh bị treo lơ lửng, không ăn uống, chỉ sống bằng tinh dịch và dâm thủy của chính mình. Lồn nàng ngày càng sưng mọng, tinh dịch tràn ra như suối, nhỏ giọt xuống đất thành vũng. Binh sĩ thay ca, từ tướng lĩnh đến lính quèn, từ cận vệ hoàng gia đến dân binh – tất cả đều xuất tinh vào lồn nàng. Thái tử dùng vảy rồng móc sâu, nhị hoàng tử quất roi vào miệng, tam hoàng tử hai đầu khấc phá lồn và hậu môn, Lãnh Vương gia đụ liên tục để “chứng kiến”. Hoàng Thượng cũng tham gia vài lần: “Quý phi… lồn ngươi hút long khí bổn hoàng… toàn quân nhờ ngươi!”
Sau bảy mươi bảy ngày bốn mươi chín đêm, Linh hấp thụ tinh dịch của hàng triệu nam nhân Đại Yên. Cơ thể nàng tỏa sáng vàng rực, nội lực đạt cực hạn. Nàng hét lớn: “Đã đủ! Thiếp… phản hồi lại!”
Một bình ngọc lớn xuất hiện từ bụng dưới nàng – dâm thủy thần tinh hoa, lấp lánh ánh vàng, mùi hương dâm dục lan tỏa khắp biên ải. Linh phun ra bình đầy, dâm thủy trong suốt nhưng chứa dương khí thuần khiết từ toàn quân. Hoàng Thượng ra lệnh: “Pha vào rượu! Toàn quân uống!”
Binh sĩ uống rượu pha dâm thủy, cơ thể nóng ran, nội lực bùng nổ, sức mạnh như rồng, khí thế như hổ. Mắt họ đỏ rực, côn thịt cương cứng, tinh thần chiến đấu tăng gấp trăm lần. Quân Đại Yên lao vào dị tộc như mãnh hổ xuống núi. Hung Nô ma công dù mạnh cũng tan vỡ, thành trì được thu hồi, biên ải bình yên trong vòng ba ngày.
Chiến thắng vang dội. Dân chúng tung hô: “Quý phi dâm loạn cứu quốc! Dâm thủy thần tinh hoa là linh dược!”
Từ đó, Linh không trở về hoàng cung. Nàng yêu cầu: “Thiếp muốn treo mình ở quảng trường lớn nhất đế quốc – Yên Kinh quảng trường – để bất kỳ nam nhân Đại Yên nào cũng có thể đụ thiếp. Đó là cách thiếp… duy trì dâm thủy thần tinh hoa, bảo vệ giang sơn.”
Hoàng Thượng chuẩn tấu. Một sân khấu vĩnh cửu được dựng ở Yên Kinh quảng trường trung tâm. Linh bị treo lơ lửng, thân thể trần truồng, chân dạng rộng, lồn luôn ướt át. Bất kỳ nam nhân nào – từ quan lại, thương nhân, dân thường, đến binh sĩ – đều được phép leo lên, đụ nàng, xuất tinh vào lồn. Nàng rên rỉ suốt ngày đêm: “Xuất đi… đổ đầy lồn thiếp… thiếp sẽ trả lại dâm thủy thần tinh hoa cho Đại Yên!”
Dân chúng xếp hàng dài, ngày đêm không ngừng. Linh trở thành biểu tượng sống: dâm phụ cứu quốc, nữ thần dục vọng. Nàng mang thai long chủng từ hoàng tộc, sinh ra những hoàng tử mang huyết mạch mạnh mẽ. Đại Yên từ đó hùng mạnh vô song, không địch thủ.
Hoàng Song Linh cười dâm đãng dưới nắng gió quảng trường: “Thiếp… đã đạt được thiên hạ. Từ một cô gái dâm trong tư tưởng… đến nữ thần dâm loạn của đế quốc. Toàn nam nhân Đại Yên… đều là lô đỉnh của thiếp.”
Kết thúc hành trình dâm nữ luyện công – thiên hạ thuộc về nàng.