Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Dâm Hiệp, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng, bố chồng nàng dâu, con dâu, công sở, hiếp dâm, Loan.luan, ngoại tình, sex văn phòng
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 5: Căn bệnh kỳ lạ của ba
Ngày hôm sau, Thành vẫn còn đang ngủ trên giường thì Ngọc Anh đã thức dậy. Vì cô ngày nào cũng phải dậy rất sớm để chuẩn bị bữa sáng cho anh và bé Bông. Ngọc Anh có thói quen nằm trong lòng anh ngủ mỗi đêm, cô thường nói nếu không nằm trong lòng anh ngủ, cô sẽ ngủ không ngon. Vì vậy, khi cô thức dậy rời khỏi vòng tay anh, đã làm anh tỉnh giấc. Anh vẫn còn mơ màng thì thấy Ngọc Anh xuống giường đi ra khỏi phòng.
Chỉ một lát sau, đột nhiên thấy Ngọc Anh mặt đỏ bừng chạy về phòng, rồi nhanh chóng đóng cửa lại, lưng dựa vào cửa, một tay không ngừng vỗ nhẹ lên lồng ngực đang phập phồng gấp gáp. Mặt cô đỏ bừng, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng hốt, e thẹn và ngượng ngùng.
“Em à, em sao vậy?” Thành thấy vậy cũng giật mình, vội vàng bật dậy khỏi giường, nhanh chóng đến trước mặt cô hỏi. Ngọc Anh không nói gì, đôi mắt đẹp nhìn anh chằm chằm, ánh mắt đầy hoảng hốt và ngượng ngùng, vẻ mặt còn mang theo sự e thẹn.
“Em à, nhà có trộm hả?” Đây là phản ứng đầu tiên của Thành, vì từ ánh mắt và biểu cảm của Ngọc Anh, có thể thấy cô đã bị điều gì đó làm kinh sợ. Ngọc Anh đột nhiên dùng hai tay che mặt, vừa khóc thút thít: “Mất mặt quá, mất mặt quá…”
“Em à, rốt cuộc là sao vậy?” Thành rất lo lắng hỏi cô.
“Anh, em đụng phải ba rồi, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ hả…” Ngọc Anh hai tay che mặt, vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng dậm chân nói, dáng vẻ như một cô bé ba tuổi. Cô tiến sĩ đoan trang thanh lịch thường ngày lại có lúc thể hiện dáng vẻ trẻ con như vậy.
A, Thành nghe lời Ngọc Anh nói xong, đầu óc ong ong một tiếng. Nhìn thấy trên người cô vẫn mặc bộ đồ ngủ hai dây màu hồng gợi cảm tối qua, vai trần trắng nõn và hai cánh tay như ngó sen đều lộ ra ngoài, còn có đôi chân dài thon thả trắng nõn dưới chiếc váy siêu ngắn cũng lộ ra ngoài. Lúc này anh mới hiểu ra chuyện gì? Vội vàng an ủi cô: “Em à, không sao đâu, ba đâu có thấy chỗ quan trọng.” Anh không nói thì thôi, vừa nói xong, Ngọc Anh liền bỏ hai tay đang che mặt xuống, rồi nắm chặt tay đấm thùm thụp vào ngực anh: “Thấy là xong rồi, thấy là xong rồi, anh còn nói mát! Anh có biết vừa rồi em ngượng cỡ nào không? Mất mặt cỡ nào? Khó xử cỡ nào không?”
“Em à, rốt cuộc là sao vậy?” Thành hai tay giữ lấy tay Ngọc Anh đang đấm ngực mình hỏi cô.
“Người ta còn đang mơ ngủ thức dậy, quên mất trong nhà còn có ba, cứ theo thói quen mặc đồ ngủ đi vào bếp, định làm bữa sáng, ai ngờ trong phòng ăn đụng phải ba rồi, anh nói xem làm sao bây giờ hả, làm sao bây giờ hả?” Ngọc Anh nói rồi lại dậm chân.
“Ba sao lại dậy sớm như vậy?” Thành nói rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, kêu lên: “A, lần này gay rồi!”
“Sao vậy anh?” Ngọc Anh cũng bị anh làm giật mình, liền nhìn anh hỏi.
“Em à, em có biết tối qua tại sao ba lại nói muốn về quê hoặc là muốn thuê nhà ở ngoài không?” Anh nói với Ngọc Anh.
“Em làm sao biết được, tại sao vậy?” Ngọc Anh liếc anh một cái nói.
“Ba không phải vẫn nói ở nhà không tiện sao? Tối qua ông nói với anh rồi, chính là sợ em bình thường ở nhà ăn mặc đó, nói lỡ không cẩn thận đụng phải lúc em mặc đồ hở hang một chút, sẽ ngượng ngùng, nên mới nói ở nhà không tiện đó?” Thành kể lại lý do ba mình nói không tiện cho Ngọc Anh nghe.
“Vậy sao anh không nói sớm, giờ thì hay rồi, ngượng chết đi được!” Ngọc Anh trách móc nói.
“Trời ơi, làm sao anh nghĩ được sáng sớm em mặc hở hang như vậy, ba lại dậy sớm như thế, hai người lại đụng nhau ở phòng ăn chứ?” Thành giờ hối hận vô cùng. Biết thế này, tối qua đã nên nói ý của ba cho Ngọc Anh biết rồi. Ngọc Anh nghe xong có lẽ sẽ cẩn thận hơn, sáng nay thức dậy biết đâu cũng nhớ ra sự tồn tại của ba, sẽ không xảy ra chuyện ngượng ngùng này!
“Anh, giờ làm sao đây, em thấy ba cũng ngượng lắm, giờ không biết sao rồi, anh mau qua xem ba đi!” Ngọc Anh không hổ là tiến sĩ, rất nhanh đã bình tĩnh lại, lúc này lại lo lắng cho ba chồng.
Thành nghe vậy cũng hơi lo lắng. Ba tối qua đã nói gặp được cháu gái và vợ chồng anh rồi, liền muốn về quê. Giờ lại gặp phải chuyện ngượng ngùng này, không biết ông sẽ thế nào. Nghĩ vậy, anh mở cửa đi ra khỏi phòng, đến phòng khách và phòng ăn đều không thấy ba, nhìn vào bếp cũng không có, liền đến phòng ông, mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lại thấy ba đang cầm cái túi vải kiểu cũ của người nhà quê, xếp quần áo vào túi.
“Ba, ba đang làm gì vậy?” Thành nhìn ba mình cô đơn ngồi mép giường, xếp từng chiếc áo vào túi, nghĩ đến cảnh ông lại một mình về quê, sống những ngày cô độc, không người thân bên cạnh, mắt anh đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
“Thành, ba vẫn nên về quê đi, con đừng khuyên ba nữa!” Ông Lương ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục xếp quần áo vào túi, vừa nói với anh. Khoảnh khắc ông Lương ngẩng đầu nhìn anh, Thành thấy khuôn mặt đầy nếp nhăn hiền từ của ba, lòng anh kêu lên, tuyệt đối không thể để ba về quê sống những ngày khổ cực cô đơn nữa. Anh theo bản năng lao đến trước mặt ba, giật lấy cái túi trong tay ông, rồi xúc động nói với ba: “Ba, con trai tuyệt đối không để ba về nữa đâu!”
“Thành, con đừng như vậy, mau trả túi lại cho ba! Ba thật sự không thể ở đây được nữa!” Ông Lương cũng rất kiên quyết nói với anh, giọng nói còn mang theo sự xúc động. Cái túi vốn đặt trên đùi ông, thấy đột nhiên bị anh giật mất, ông vội vàng lấy một chiếc áo đặt lên đùi.
“Ba, mình bình tĩnh lại nói chuyện được không ba?” Lúc này Thành cố gắng giữ bình tĩnh nói với ba.
“Không có gì để nói cả, ba kiên quyết phải về quê!” Ông Lương ngồi mép giường nói.
“Ba, ba không thể nghĩ cho con sao? Ba có biết tâm trạng của một người con trai lúc này không?” Thành lại bắt đầu hơi kích động.
“Thành, ba biết tâm trạng của con, cũng rất hiểu tâm trạng của con, nhưng ba thật sự muốn về quê rồi, con đừng cản ba nữa!” Giọng ông Lương vẫn rất kiên quyết.
“Ba, con phải cản ba, tuyệt đối không để ba về đâu, mấy bộ đồ này con giữ giúp ba trước!” Thành nghe vậy liền kích động, vừa nói vừa giật lấy mấy bộ quần áo trên giường, cuối cùng định giật chiếc áo ông Lương đang đặt trên đùi thì thấy ông hai tay nắm chặt lấy áo không cho anh giật đi, vẻ mặt còn mang theo sự hoảng hốt và ngượng ngùng. Anh đột nhiên dùng sức giật mạnh, chiếc áo liền bị anh giật lấy. Đồng thời anh cũng kinh ngạc dừng lại. Ông Lương cũng kinh ngạc, mặt ông càng thêm hoảng hốt và ngượng ngùng! Thành nhìn chằm chằm vào đũng quần của ba, vẻ mặt cũng lộ rõ sự kinh ngạc và ngượng ngùng!
Thì ra đũng quần của ông Lương đang dựng lên một cái lều lớn. Thành kết hôn đã bốn năm năm, con gái cũng đã ba bốn tuổi, đương nhiên hiểu cái lều lớn dựng lên trong đũng quần ba là gì? Sao không làm anh kinh ngạc và ngượng ngùng cho được? Căn phòng trong phút chốc trở nên vô cùng yên tĩnh, anh há hốc mồm nhìn cái lều trên đũng quần ba. Còn ông Lương thì cúi gằm mặt xuống, vẻ mặt mang theo sự cay đắng và ngượng ngùng.
Yên lặng một lúc, cuối cùng ông Lương ngẩng đầu lên cười khổ mấy tiếng rồi vô cùng ngượng ngùng nói với anh: “Con thấy cả rồi chứ, giờ con biết tại sao ba lại kiên quyết đòi về quê rồi chứ!” Thành nghe thấy tiếng nói của ba, mới từ trong kinh ngạc tỉnh táo lại. Phản ứng đầu tiên trong đầu là tức giận, vô cùng tức giận. Ba vậy mà nhìn thấy Ngọc Anh mặc đồ ngủ hai dây nửa hở hang lại có phản ứng sinh lý với cô, điều này cho thấy tư tưởng của ba không lành mạnh, cũng là bất chính với Ngọc Anh! Vì vậy trong lòng vô cùng tức giận, nếu ông không phải là ba mình, có lẽ anh đã vung tay đấm rồi.
“Rốt cuộc là tại sao vậy ba?” Anh vẫn cố gắng bình tĩnh lại trước, vì nghĩ nếu ba thật sự có ý đồ bất chính với Ngọc Anh, tại sao từ tối qua đến giờ ông đều kiên quyết đòi về quê? Chứ không phải ở lại để tiếp tục ý đồ bất chính với Ngọc Anh? Trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình gì đó, nên vẫn phải hỏi rõ ràng trước đã.
“Thật ra ba cũng không biết tại sao lại như vậy nữa? Thành, giờ con biết cả rồi, ba cũng không muốn giấu con nữa, cũng không sợ con cười chê ba. Thật ra ba không phải chỉ thấy Ngọc Anh mới như vậy, mà là bất kể thấy người phụ nữ nào khác, chỉ cần trên người mặc đồ hở hang một chút, ba sẽ như vậy. Chuyện này đã làm khổ ba mấy năm nay rồi, thật ra ba cũng rất đau khổ. Con xem ba bây giờ như thế này, đến đứng lên cũng không dám đứng, sợ mất mặt…” Ông Lương mặt mày đau khổ nói.
Thành lúc này mới hiểu ra chuyện gì, vô cùng thông cảm cho hoàn cảnh của ba: “Ba, sao lại như vậy ạ?”
“Thành, thật ra tại sao mấy năm nay ba không lên đây thăm tụi con, cũng là vì chuyện này. Ba sợ đi xa, sợ nhìn thấy phụ nữ bên ngoài, lỡ nhìn thấy phụ nữ ăn mặc gợi cảm một chút, ba sẽ không kiểm soát được mình, nên chỉ có thể trốn trong nhà ở quê không dám ra ngoài. Thật ra trong lòng ba rất nhớ tụi con. Người ta tuổi càng lớn càng nhớ con cái, nhưng chính vì căn bệnh kỳ lạ này mà không dám đến gặp tụi con. Căn bệnh kỳ lạ này lại không tiện nói ra. Khi ba biết hai vợ chồng con sinh cho ba đứa cháu gái cưng, ba thật sự rất muốn đến thăm cháu gái, nhưng con xem tình trạng của ba thế này, có thể đến gặp tụi con và cháu gái được không? Lần này ba thật sự rất nhớ tụi con rồi, con lại đúng lúc gọi điện thoại cho ba hết lời khuyên nhủ, nên ba mới liều cái mạng già xấu hổ này mà lên đây. Chỉ muốn gặp tụi con xong là về quê ngay, nhưng con cứ giữ lại, làm ba rất không nỡ về quê. Thật ra ba rất vui được ở cùng tụi con, nhà có con trai, con dâu, còn có cháu gái, gia đình ba thế hệ, là một gia đình hạnh phúc biết bao. Nhưng chính vì căn bệnh kỳ lạ này của ba, mà phải rời xa tụi con về quê. Nên tối qua ba đã ám chỉ với con rồi, cứ nói ba ở đây không tiện, nhưng con lại không hiểu. Sau đó ba mới nói, bảo Ngọc Anh ăn mặc chú ý một chút, không ngờ sáng nay lại xảy ra chuyện này, nên ba chỉ có thể về quê thôi!” Ông Lương không ngừng nói, Thành chỉ im lặng lắng nghe, nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi. Đợi ông Lương nói xong, anh đã nước mắt lưng tròng: “Ba, thật sự khổ cho ba rồi, sao ba không nói sớm với con, để con đưa ba đi bệnh viện lớn kiểm tra chữa trị!”
“Thằng nhỏ ngốc này, ba mắc phải căn bệnh kỳ lạ này, sao tiện mở miệng nói với con chứ, cũng không tiện đi bệnh viện nữa, người ta không biết lại tưởng ba con là đồ dê xồm.” Ông Lương cười khổ nói.
“Ba, giờ chuyện của ba con cũng biết rồi, ba đừng nghĩ đến chuyện về quê nữa. Hôm nay con đưa ba đi bệnh viện kiểm tra, xem rốt cuộc là bệnh gì. Ba yên tâm, con nhất định sẽ chữa khỏi căn bệnh kỳ lạ này cho ba.” Thành giọng đầy quyết tâm nói với ba.
“Thôi bỏ đi, ba còn mặt mũi nào mà đi bệnh viện nữa?” Ông Lương e ngại nói.
“Ba, ba cứ yên tâm đi, bác sĩ trong bệnh viện tuyệt đối sẽ không cười chê ba đâu. Với lại chỉ cần chữa khỏi căn bệnh kỳ lạ của ba, ba có thể sống cùng tụi con bình thường rồi, ba cũng có thể hưởng tuổi già an nhàn.” Ông Lương nghe lời con trai nói xong, do dự một lúc lâu rồi mới ngượng ngùng nói với anh: “Ba đồng ý ở lại đi bệnh viện kiểm tra chữa trị cũng được, nhưng con phải giữ bí mật này giúp ba, ngay cả vợ con Ngọc Anh cũng không được nói cho nó biết, kể cả ba má vợ con!”
“Ba, chuyện này con đương nhiên sẽ giữ bí mật, ba cứ yên tâm.” Thành đương nhiên sẽ không nói cho gia đình vợ biết, ba lại mắc phải căn bệnh khó nói như vậy.
“Vậy con bảo Ngọc Anh sau này ăn mặc chú ý một chút…” Lúc này ông Lương hơi ngại ngùng nói.
“Ba, trải qua phen kinh sợ vừa rồi, Ngọc Anh còn cần con nói sao, con bé tự khắc sẽ chú ý!” Thành cảm thấy nói chuyện Ngọc Anh ăn mặc với ba cứ thấy kỳ kỳ sao đó, nhưng trong lòng lại có chút hưng phấn!
“Vậy thì tốt. Thành, ba dậy sớm ra ngoài mua bữa sáng cho tụi con rồi đó, con mau đi ăn đi!” Ông Lương nói với anh. Thành nghe vậy rất cảm động: “Cảm ơn ba, nhưng sau này ba đừng ra ngoài mua nữa, Ngọc Anh không thích ăn đồ bên ngoài, con bé nói đồ ăn bên ngoài không sạch sẽ, nên nó toàn tự làm bữa sáng ở nhà!”
“Ừm, ba biết rồi! À, con cũng an ủi Ngọc Anh một chút, vừa rồi con bé cũng sợ hết hồn đó!” Ông Lương dặn dò anh?
“Dạ.” Anh đáp một tiếng rồi đi ra ngoài.
Anh ra khỏi phòng ba, về phòng mình, thấy Ngọc Anh vẫn còn trong phòng như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Thấy anh vào, cô đỏ mặt hỏi anh: “Ba sao rồi anh?”
“Ba vừa rồi đang xếp đồ, định về quê, cuối cùng bị anh hết lời khuyên nhủ, mới đồng ý ở lại. Em à, sau này em ăn mặc chú ý một chút, biết chưa?” Đây là lần đầu tiên Thành nói dối Ngọc Anh. Vì bình thường anh và Ngọc Anh không giấu nhau chuyện gì. Nhưng lần này buộc phải giấu Ngọc Anh.
“Chuyện này còn cần anh nói sao? Sau này ở nhà em sẽ mặc đồ kín đáo hơn.” Ngọc Anh cười nói với anh.
“Cũng tốt!” Thành nghĩ đến căn bệnh kỳ lạ của ba, Ngọc Anh mặc đồ kín đáo vẫn an toàn hơn.
“Anh, vừa rồi bị chuyện ngượng ngùng đó làm em chẳng còn tâm trạng làm bữa sáng nữa, giờ cũng không kịp rồi, hay là mình ra ngoài ăn tạm gì đó đi!”
“Em à, em không phải nói đồ ăn bên ngoài không vệ sinh sao?” Thành cười hỏi cô.
“Ăn một hai lần có sao đâu? Đâu phải ngày nào cũng ăn, mai lại làm ở nhà!” Ngọc Anh liếc anh một cái nói. Thành biết Ngọc Anh nói câu nào cũng có lý, anh cũng nghe quen rồi, liền cười nói với cô: “Em à, thật ra ba dậy sớm như vậy, chính là ra ngoài mua bữa sáng cho mình ăn, mới bị em đụng phải đó!” Ngọc Anh nghe vậy gương mặt xinh đẹp ửng hồng, lí nhí nói: “Hèn gì? Vậy ba mua bữa sáng về chưa?”
“Mua về rồi. Em à, em mau thay đồ đi, lát nữa biết đâu lại mặc như vậy đi ra ngoài đó?” Thành thấy Ngọc Anh vẫn mặc bộ đồ ngủ hai dây màu hồng đó, liền trêu cô.
“Anh chết đi được! Vừa rồi xấu hổ chết đi được, anh còn trêu em?” Ngọc Anh nghe vậy khuôn mặt e thẹn đỏ bừng, nũng nịu nói với anh.
“Vậy vừa rồi em có nhiều thời gian như vậy, sao không thay đồ đi? Còn nói anh trêu em? Hi hi!” Thấy vẻ mặt e thẹn của cô, anh lại trêu tiếp.
“Anh… anh còn nói nữa, em thật sự mặc như vậy đi ra ngoài đó, sợ anh hối hận không kịp đó?” Ngọc Anh bị anh chọc tức đến nỗi dậm chân nói. Thành nghe vậy trong lòng sao lại cảm thấy có chút hưng phấn, mình bị sao vậy? Nhưng mặt anh vẫn cười nói với cô: “Em mặc như vậy ra ngoài còn không sợ, anh sợ gì chứ? He he?”
“Anh… đồ chồng đáng ghét, sao anh càng ngày càng xấu vậy? Không thèm nói chuyện với anh nữa, anh mau ra ngoài đi, em thay đồ! Hừm!” Ngọc Anh liếc anh một cái rồi hung dữ nói. Vốn định trêu cô thêm vài câu, nhưng nghe thấy tiếng “hừm” cuối cùng của cô, lời định nói ra đành phải nuốt xuống, quay người đi ra khỏi phòng.
Đến phòng ăn, thấy ba không ra ngoài, anh nghĩ chắc ông sợ gặp Ngọc Anh ngượng ngùng, nên cũng không gọi ông nữa, tránh cho hai bố con dâu gặp nhau lại khó xử, cứ để họ nguôi ngoai đã. Trên bàn ăn đặt sẵn bánh quẩy và sữa đậu nành, anh chợt cảm nhận được tình phụ tử là gì, lòng dâng lên niềm cảm động! Lúc này Ngọc Anh dẫn bé Bông đến bên bàn ăn, nhìn bánh quẩy và sữa đậu nành trên bàn, vừa bế bé Bông lên ghế ngồi, vừa nói với anh: “Anh, đây là ba mua hả? Ba đâu rồi? Sao không ra ăn cùng?”
“Hai mẹ con ăn trước đi, ăn xong anh đưa em đi làm trước!” Anh nói với Ngọc Anh. Ngọc Anh đáp một tiếng rồi lấy một cái bánh quẩy đưa cho bé Bông, sau đó cắm ống hút vào hộp sữa đậu nành, đặt trước mặt bé nói: “Bông, mau ăn đi, ăn xong mẹ với ba đưa con đi nhà trẻ!”
“Mẹ ơi, hôm nay ở nhà trẻ có dạy Bông vẽ nữa không ạ?” Bé Bông hỏi.
“Có chứ, nhà trẻ không phải ngày nào cũng có giờ vẽ sao?” Ngọc Anh nói với con gái cưng.
“Thích quá, thích quá, con muốn đi nhà trẻ vẽ tranh…” Bé Bông vui mừng kêu lên.
Cả nhà ba người ăn sáng xong, Thành lái xe đưa con gái đến nhà trẻ trước, rồi đưa Ngọc Anh đến cơ quan của cô ở Viện Thiết kế Thành phố, sau đó lại lái xe về nhà, đưa ba đến Bệnh viện Thành phố…
Hy vọng tác giả sẽ phóng tác để Thành được húp bà Diễm
Chưa thấy địt dc bà diễm
Ủa sao nói ra full mà ra có 170 vậy ad??
Chap 168 hình như bị mất 1 đoạn rồi ô ơi
Nhảy cóc à ad