Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, Loan.luan, ngoại tình, ntr, tập thể, truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 02/07/2026
Từ ngày ông Văn dọn vào, căn hộ chung cư bỗng chốc trở nên chật hẹp và ngột ngạt kinh khủng.
Trước đây nó vẫn còn cảm giác rộng rãi. Ba phòng ngủ được chia khá rõ: phòng chính của vợ chồng Vân, phòng của thằng bé, và phòng làm việc của Tùng. Ai ở chỗ nấy, ít nhất là trên mặt bằng.
Nhưng khi nhét thêm quá nhiều người cùng với quá nhiều quá khứ vào một không gian chật, thì những bức tường bắt đầu mất tác dụng.
Tùng là người đứng ra sắp xếp.
“Ba Văn ngủ chung với thằng bé. Ba Tứ ngủ tạm trong phòng Vân. Còn con làm việc khuya thì trải nệm ngoài sofa hoặc vào phòng làm việc ngủ.”
Tùng nói rất bình tĩnh, rất logic:
“Ba Tứ già rồi, ngủ một mình ngoài phòng khách con không yên tâm. Lỡ đêm lạnh, đau lưng, khó thở hay té ngã thì Vân còn chăm sóc được. Còn Ba Văn tính ham chơi, bay bướm, nếu cho ngủ chung với cháu thì cũng phải giữ nếp, phải về sớm chứ không thể lông bông suốt đêm. Thằng bé có ông nội bên cạnh cũng vui.”
Tùng luôn chu toàn như vậy.
Chu toàn đến mức không ai có cớ để phản đối.
Nhưng chính sự chu toàn ấy lại đẩy Lão Tứ vào một địa ngục nhỏ.
Lão phải ngủ chung phòng với Vân.
Căn phòng đầy mùi đàn bà nồng nặc. Mùi nước hoa đắt tiền, mùi kem dưỡng da, mùi quần lót vừa giặt, mùi tóc vừa gội, mùi của một người phụ nữ đã quen sống sung sướng. Tủ quần áo của Vân chiếm gần hết một bức tường. Váy áo, đồ lót ren, túi xách, son phấn, chai nước hoa… tất cả đều sáng bóng, thơm phức dưới ánh đèn vàng.
Lão Tứ nằm trên tấm nệm trải sàn, đắp chăn mỏng, mắt mở to nhìn trần nhà. Lão không tài nào ngủ được.
Không phải vì giường lạ.
Mà vì Vân.
Lão biết rõ Vân là con gái ruột mình. Nhưng lão không thể coi cô như đứa con gái ngày xưa nữa. Đứa con gái ngày xưa đen, gầy, mũi bè, cằm vuông, chạy chân đất ngoài sân. Còn người phụ nữ đang ngủ cách lão chỉ vài mét này lại quá đẹp, quá gợi cảm, quá đàn bà.
Mỗi đêm, chỉ cần Vân trở mình, tiếng thở, tiếng vải cọ vào da thịt, hay mùi hương từ người cô bay sang là con cặc của Lão Tứ lại cứng lên một cách nhục nhã.
Lão vừa xấu hổ, vừa sợ hãi, vừa thèm thuồng.
Một tối, Vân chuẩn bị đi ăn đám cưới.
Cô từ trong nhà tắm bước ra, mặc một chiếc đầm đen cực kỳ khiêu dâm. Chiếc váy ôm sát như painted lên người, xẻ sâu từ cổ xuống tận rốn, để lộ gần như nửa bộ ngực căng tròn trắng muốt, khe rãnh sâu hoắm. Eo thon nhỏ, mông vun cao, váy ngắn cũn cỡn, chỉ cần hơi cúi là lộ hết quần lót.
Lão Tứ đang ngồi gấp áo ở mép nệm, ngẩng lên nhìn thấy thì há mồm ra, mắt trợn tròn:
“Mày mặc cái đéo gì vậy? Như ở truồng!”
Vân quay lại nhìn lão qua gương, cười khanh khách:
“Con đi ăn cưới mà ba.”
“Ăn cưới cái lồn! Vú lồ lộ hết ra ngoài, rãnh vú sâu đến rốn, mông cũng lòi nửa cái. Nhìn khác gì con đĩ?”
Vân bật cười lớn hơn, giọng vừa ngọt vừa trêu:
“Ba già rồi, lạc hậu rồi. Giờ người ta mặc thế này là mốt đó ba. Phải đẹp người mới dám mặc chứ. Người xấu mặc vào là bị chửi chết.”
Lão Tứ hừ mạnh một tiếng, quay mặt đi nhưng vẫn không nhịn được liếc nhìn.
Vân xoay lưng lại, đưa tay vẫy:
“Ba kéo khóa giúp con cái. Con với không tới.”
Lão Tứ cứng người:
“Mày tự kéo đi”
“Không tới mà ba…”
Giọng Vân hơi nũng, hơi dài dài, vừa vô tư vừa có gì đó rất dâm.
Lão Tứ đành đứng dậy, bước tới sau lưng con gái. Từ phía sau, lão nhìn rõ mồn một: chiếc váy chưa kéo khóa, phần lưng trần trắng muốt, chiếc quần lót ren đen mỏng tang lọt sâu vào khe mông, hai bên mép ren chỉ che được tí xíu thịt lồn.
Lão Tứ nuốt nước bọt, hai tay run run kéo khóa.
Mùi da thịt nóng ấm, mùi nước hoa, mùi đàn bà sau khi tắm xộc thẳng vào mũi lão. Con cặc già của lão cứng ngắc trong quần, cương đến mức đau.
Đang kéo khóa thì Vân khẽ lùi mông lại một chút. Cái mông căng mọng, tròn lẳn cạ mạnh một phát vào con cặc đang dựng đứng của Lão Tứ.
Cả hai cùng chết cứng tại chỗ.
Không khí trong phòng đột nhiên đặc quánh.
Lão Tứ giọng khàn đặc, cố kìm:
“Mày… mày không mặc áo ngực hả con? Lưng trống trơn như vậy…”
Vân khẽ cười, giọng ngọt lịm:
“Mặc áo ngực thì xấu ba ạ… Con dán núm rồi. Ba đừng lo.”
Nói xong, Vân cố tình lắc nhẹ mông hai cái, cọ thêm hai phát nữa vào con cặc cứng ngắc của lão. Lão Tứ hết hồn, mặt đỏ bừng, hai tay run lẩy bẩy.
Vân quay đầu nhìn ông qua vai, ánh mắt vừa tinh nghịch vừa dâm đãng:
“Ba năm nay bảy mươi hai tuổi rồi nhỉ… mà con cặc vẫn còn khỏe và cứng thế này ha…”
Lão Tứ xấu hổ đến mức muốn độn thổ, cúi gằm mặt không dám nhìn con gái.
Vân cười khúc khích, kéo một bên váy xuống để lộ hẳn một bên vú trắng muốt, núm vú được dán bằng miếng silicon mỏng:
“Thấy chưa, con có dán núm rồi. Ba đừng có nhìn con bằng ánh mắt tội nghiệp thế…”
Cô chỉnh lại váy, xịt thêm nước hoa, rồi lắc đít đi ra cửa. Dáng đi của cô đã thành thói quen – mông lắc lư mạnh, như đang khiêu khích mọi ánh mắt nhìn từ phía sau.
Ngoài phòng khách, ông Văn cũng đang sửa soạn đi chơi. Ông ta nhìn Vân từ sau lưng, ánh mắt tối sầm lại vì thèm khát.
“Con bé này… nếu được địt doggy từ phía sau, hai tay bóp cái mông vun này, nhét con cặc vào lồn nó thì chắc phê vl…” ông Văn thầm nghĩ, liếm nhẹ môi.
Trong phòng ngủ, Lão Tứ ngồi lại một mình.
Cửa phòng vẫn mở hé. Mùi nước hoa của Vân còn vương trong không khí. Lão nhìn cái nệm dưới sàn, nhìn chiếc gương lớn, nhìn những chai lọ trên bàn trang điểm, rồi cúi đầu xuống.
Lão thấy mình vừa già vừa bẩn.
Nhưng có lẽ điều làm lão sợ hơn cả không phải là sự bẩn thỉu trong lòng mình.
Mà là việc căn nhà này, nơi lão vừa mới tưởng là “tốt rồi”, thật ra đang chứa quá nhiều thứ âm thầm hư hỏng.
Và mỗi người trong đó, bằng cách này hay cách khác, đều đang giả vờ rằng mình không ngửi thấy mùi mục ruỗng.
Vân đúng là kiểu người như Tùng từng nói.
Cô sống vô tư.
Hay nói đúng hơn, cô sống vô tâm theo cách của những người đã được nuông chiều quá lâu. Không phải cô không biết người khác đau. Chỉ là cô chưa bao giờ phải nhìn thật lâu vào nỗi đau đó. Mỗi khi có điều gì khó chịu xuất hiện, luôn có ai đó dọn nó đi trước khi nó kịp làm bẩn đôi giày của cô.
Ngày xưa, Vân cũng từng là một cô gái chân lấm tay bùn.
Da đen, tay thô, tóc cháy nắng, đứng giữa cái nghèo như một cái cây mọc bên bờ mương. Cô từng biết giá của một ký gạo, biết bữa cơm chan nước mắm, biết cái nhục của người nghèo khi bị người khác nhìn qua quần áo mình mặc. Nhưng những ký ức ấy đã lùi rất xa. Xa đến mức đôi khi cô nghĩ đó không phải đời mình, mà là một bộ phim cũ cô từng xem lúc nhỏ.
Tùng đã đưa cô ra khỏi đời sống ấy.
Ban đầu bằng tình yêu.
Sau đó bằng tiền.
Rồi bằng thói quen.
Tùng mua cho cô căn hộ, xe hơi, quần áo, mỹ phẩm, phòng gym, spa, những lần chỉnh sửa nhỏ rồi lớn dần trên gương mặt và cơ thể. Gã làm điều đó với niềm tin đơn giản của một người đàn ông: nếu mình cho người phụ nữ mình yêu những thứ tốt nhất, cô ấy sẽ hạnh phúc. Và nếu cô ấy hạnh phúc, căn nhà này sẽ hạnh phúc.
Nhưng tiền đôi khi không cứu được con người.
Nó chỉ đổi loại đói của họ.
Từ đói cơm sang đói ánh mắt.
Từ đói áo quần sang đói lời khen.
Từ đói được sống tử tế sang đói được thèm muốn.
Quanh Vân bây giờ toàn là lời đẹp.
Đẹp quá.
Trẻ quá.
Dáng mê quá.
Không ai nghĩ chị đã có con rồi.
Chồng chị chắc giữ chị kỹ lắm.
Nếu em gặp chị sớm hơn thì chết với em.
Những lời đó ban đầu khiến cô ngượng. Sau đó khiến cô vui. Rồi trở thành một thứ âm thanh quen thuộc, như tiếng máy lạnh trong phòng ngủ. Không nghe thì thấy thiếu.
Thỉnh thoảng, Vân ban phát sắc đẹp của mình cho vài gã trai theo đuôi mà cô thấy hợp gu. Cô không gọi đó là phản bội. Cô cũng không gọi đó là tình yêu. Với cô, nó giống một buổi tập, một bữa ăn ngon, một lần mua túi mới. Một phần thưởng nhỏ dành cho bản thân sau những ngày quá đều đặn.
Tối đó, Vân đi ăn cưới cùng đám bạn.
Cô xuất hiện trong chiếc đầm đen lấp lánh, xẻ sâu từ cổ xuống tận rốn, để lộ rõ khe rãnh ngực sâu hoắm và hai bầu vú căng tròn. Chiếc váy ôm sát lấy eo thon và cặp mông vun cao, phần dưới ngắn cũn cỡn. Vừa bước vào hội trường, cô đã thu hút mọi ánh nhìn.
“Trời ơi Vân, đẹp quá.”
“Dáng gì mà nóng vậy?”
“Có chồng con rồi mà còn vậy, ai chịu nổi?”
“Bí quyết gì chỉ tụi tao coi.”
Vân cười.
Cô thích những câu đó.
Không cần giả vờ.
Cô thích cảm giác mình bước vào một căn phòng và căn phòng ấy thay đổi nhiệt độ. Thích ánh mắt đàn ông lén dừng lại trên người mình. Thích mấy người phụ nữ khác vừa khen vừa âm thầm so sánh. Thích cái ý nghĩ rằng mình đã đi xa khỏi cô gái đen nhẻm năm nào đến mức không ai còn có thể nhận ra.
Trong tiệc, khi đến phần văn nghệ góp vui, Vân xung phong lên hát.
Cô cầm micro, đứng dưới ánh đèn sân khấu, lắc nhẹ hông theo nhịp nhạc. Giọng hát không xuất sắc, nhưng không ai quan tâm đến giọng hát. Họ chỉ nhìn cơ thể cô dưới ánh đèn, nhìn đường cong eo, nhìn khe ngực sâu, nhìn cặp đùi trắng muốt lộ ra dưới vạt váy ngắn.
Cô hát một bài tình ca cũ, loại bài mà ai cũng từng nghe nhưng ít ai nhớ hết lời. Ánh mắt cô lướt xuống bên dưới. Những bàn tiệc, những ly rượu, những gương mặt đỏ lên vì men, những người đàn ông mặc sơ mi trắng, những người đàn bà cười nói, cô dâu chú rể ngồi cạnh nhau trong một niềm hạnh phúc mệt mỏi.
Có vài ánh mắt đàn ông dừng trên người cô lâu hơn phép lịch sự cho phép. Dưới khán đài, không ít người đàn ông đang cương cứng trong quần. Ngay cả chú rể – chồng của người bạn thân – cũng ngồi không yên, ánh mắt dán chặt vào người Vân, tay siết chặt ly rượu.
Vân nhận ra.
Cô không quan tâm trong những ánh mắt đó có ai là chồng của bạn mình hay không. Ở tuổi này, cô đã biết hôn nhân của người khác cũng không sạch hơn hôn nhân của cô bao nhiêu. Người ta chỉ giấu giỏi hơn, hoặc chưa bị bắt gặp.
Khoảng chín giờ tối, tiệc tàn.
Vân bước ra bãi xe.
Gió đêm thổi qua, mang theo mùi thức ăn, nước hoa, khói thuốc và mùi rượu còn vương trên quần áo. Cô ngồi vào xe, đóng cửa lại. Trong khoang xe tối, tiếng ồn của nhà hàng lập tức bị cắt đứt. Chỉ còn tiếng thở của cô và ánh đèn bảng điều khiển.
Lẽ ra cô có thể về nhà.
Nhưng hình ảnh đám cưới, ánh mắt đàn ông, tiếng nhạc, những lời khen, tất cả vẫn còn bám trên da cô như một lớp bụi phát sáng.
Cô thấy thèm.
Không rõ thèm điều gì.
Thèm được nhìn.
Thèm được chạm.
Thèm có người nói với cô rằng cô vẫn khiến người khác mất bình tĩnh.
Thèm chứng minh rằng cơ thể này chưa bị đời sống gia đình biến thành một món đồ đẹp đặt trong tủ kính.
Vân lấy điện thoại ra, nhắn cho gã PT trẻ.
Một câu ngắn.
“Chị đang ở gần chỗ tập. Gặp chút không?”
Tin nhắn trả lời đến rất nhanh.
“Chị xuống hầm B2 đi.”
Vân lái xe đến tòa thương mại nơi cô vẫn hay tập gym.
Hầm xe buổi tối vắng hơn ban ngày. Đèn trắng kéo dài thành từng vệt trên trần thấp. Tiếng bánh xe vọng lại nghe lạnh. Cô đậu ở góc quen thuộc, tắt máy, ngồi đợi. Trong gương chiếu hậu, gương mặt cô vẫn đẹp, son hơi phai sau bữa tiệc nhưng không làm cô kém đi. Ngược lại, nó khiến cô trông thật hơn một chút.
Một lát sau, gã PT xuất hiện.
Trẻ. Cao. Thân hình săn chắc. Áo thun ôm lấy vai và ngực. Nụ cười trắng, tự tin, hơi hư hỏng. Gã mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ như người đã làm việc này nhiều lần.
“Chị đẹp quá.”
Vân cười.
“Chỉ vậy thôi à?”
Gã nghiêng người tới.
Trong bóng tối hầm xe, hai người hôn nhau.
Cửa kính đóng kín. Bên ngoài, thỉnh thoảng có ánh đèn xe quét qua rồi biến mất. Vân nhắm mắt, để thứ cảm giác quen thuộc kéo mình ra khỏi căn hộ, khỏi Tùng, khỏi đứa con, khỏi ông bố già đang ở nhà, khỏi mọi thứ cần phải giải thích. Nụ hôn nhanh chóng trở nên cuồng nhiệt. Tay gã luồn vào trong váy, vuốt ve đùi cô, rồi thọc sâu hơn, sờ lên lớp quần lót đã ướt đẫm.
Vân thở dốc, hai chân khẽ dạng ra, giọng thì thầm trong cổ họng:
“Em… địt chị đi…”
Hai người đang hôn nhau say đắm, tay gã đang kéo quần lót Vân xuống thì điện thoại của gã reo vang.
Gã liếc màn hình, nhăn mặt.
“Ai vậy?” Vân hỏi.
“Sếp.”
Gã nghe máy.
Vân ngồi im, nhìn những đường gân trên cổ gã khi gã hạ giọng giải thích. Đầu dây bên kia nói rất lớn, đến mức cô không nghe rõ chữ nhưng nghe được cái giọng quát tháo. Gã vâng dạ vài câu, rồi cúp máy.
“Mẹ nó,” gã lẩm bẩm.
“Sao?”
“Em phải lên gấp.”
“Bây giờ?”
“Ừ. Tháng này em chưa đủ số. Khéo bị cho nghỉ.”
Vân thở ra.
Cô nhớ lại chuyện tháng này gã đã hỏi tiền cô. Không nhiều so với những gì cô từng tiêu, nhưng cũng không ít. Bình thường cô chỉ cần nói với Tùng một câu, gã sẽ xoay. Chậm thì một ngày. Nhanh thì vài phút. Tùng lúc nào cũng vậy. Thở dài, im lặng, rồi chuyển.
Nhưng lần này thì khác.
Khi Vân nói muốn mua hai hộp kem dưỡng Chanel mới, Tùng đã im rất lâu. Sau đó gã nói:
“Anh không có tiền.”
Một câu rất lạ.
Rất khó chịu.
Vân đã giận gã mấy ngày.
Không phải vì tiền. Hoặc cô nghĩ không phải vì tiền. Cô giận vì Tùng phá vỡ một thói quen. Một thỏa thuận không lời giữa họ. Cô cần, gã đưa. Cô muốn, gã xoay. Cuộc sống này vận hành được vì Tùng luôn tìm cách giữ cho nó vận hành.
Lần này gã không xoay.
Vân đoán chắc có gì đó trục trặc, nên đành nói với gã PT rằng tháng này cô không giúp được.
Gã PT mở cửa xe.
Vân giữ tay gã.
“Không ở lại được chút sao?”
Gã cười, nhưng nụ cười lần này không còn mềm như trước.
“Không được. Có bà khách đang chờ.”
Vân nhìn gã.
“Khách?”
“Khách tập thôi.”
Câu nói ấy quá nhẹ, quá quen. Cả hai đều hiểu nó có thể không chỉ là khách tập.
Gã cúi xuống hôn nhanh lên má cô.
“Đừng giận. Mai em bù.”
“Lần nào cũng mai.”
“Thật mà.”
Rồi gã đi.
Cánh cửa xe đóng lại.
Vân ngồi một mình trong hầm.
Cô đáng lẽ phải tức gã. Tức vì gã bỏ cô giữa chừng. Tức vì gã còn những người đàn bà khác. Tức vì gã cần tiền của cô nhưng không đủ kiên nhẫn ở lại với cô thêm vài phút.
Nhưng kỳ lạ là cô không tức gã nhiều.
Gã trẻ. Đẹp. Khỏe. Có thứ thân thể mà mỗi lần nhìn thấy, Vân lại thấy mình cũng trẻ hơn, liều hơn, sống hơn. Một người như vậy có vài người đàn bà vây quanh cũng là điều dễ hiểu. Cô không thích, nhưng cô hiểu.
Người cô giận là Tùng.
Tùng vô dụng.
Một chút tiền cũng không xoay được.
Vân khởi động xe.
Đường về nhà vắng hơn lúc đi. Trong xe vẫn còn mùi nước hoa của cô, nhưng dưới đó là một thứ bực bội âm ỉ. Cô lái nhanh hơn bình thường. Thành phố trôi hai bên cửa kính thành những vệt sáng dài. Cô nghĩ đến gã PT, đến nụ hôn dang dở, đến bàn tay trẻ trung của gã, đến cảm giác mình bị bỏ lại giữa lúc chưa kịp được lấp đầy.
Rồi cô lại nghĩ đến Tùng.
Gương mặt hiền lành, cặp kính, cái thở dài. Sự im lặng của gã. Cái cách gã càng lúc càng giống một món đồ cũ trong nhà: vẫn cần thiết, vẫn còn đó, nhưng không còn khiến ai muốn chạm vào.
Cô thấy khó chịu.
Và trống rỗng.
Vân mở cửa bước vào nhà.
Trong phòng khách chỉ còn ánh sáng xanh nhạt từ tivi. Âm lượng để rất nhỏ. Trên màn hình, một người dẫn chương trình đang cười với ai đó trong một gameshow cũ, nhưng tiếng cười bị nén lại sau lớp loa rè, nghe như vọng từ một căn phòng khác.
Ông Văn nằm dài trên sofa.
Một tay gối sau đầu, một tay cầm điều khiển. Ông mặc quần đùi, thân trên để trần. Dù đã gần sáu mươi, người ông vẫn còn giữ được vài nét rắn chắc sót lại của thời trai trẻ. Không đẹp theo kiểu sạch sẽ của mấy gã phòng gym, cũng không trẻ trung. Nhưng ở ông có thứ phong độ cũ kỹ của đàn ông từng quen được đàn bà nhìn, từng biết mình có thể khiến người khác mềm xuống bằng một ánh mắt hoặc một câu nói đúng chỗ.
Bình thường, Vân sẽ không quan tâm.
Cô ghét ông Văn.
Ghét cái cách ông ta bước vào nhà người khác mà như nhà mình. Ghét giọng nói nửa đùa nửa thật. Ghét cái vẻ lãng tử đã cũ nhưng vẫn cố giữ. Ghét hơn cả là ký ức xa xưa, khi cô mới bước chân vào nhà này, ông ta từng nhìn cô bằng ánh mắt lạnh nhạt, hờ hững, gần như coi thường.
Ngày đó cô xấu.
Đen. Gầy. Quê mùa. Không đáng để người đàn ông như ông Văn nhìn lần thứ hai.
Vân vẫn nhớ cái nhìn ấy.
Có những ánh mắt không cần nói gì mà vẫn đóng đinh cả đời người ta vào một chỗ.
Nhưng bây giờ thì khác.
Cô không còn là con bé đó nữa.
Mình không xấu, Vân nghĩ.
Mình đẹp.
Ý nghĩ ấy đi qua người cô rất nhanh, như một luồng điện nhỏ. Nó không hiền lành. Nó có chút giận, chút tự ái, chút thèm muốn được nhìn nhận. Đêm nay, cô vừa bước ra từ một đám cưới nơi quá nhiều ánh mắt đàn ông đã dừng lại trên người cô. Cô vừa bị bỏ lại giữa chừng trong hầm xe, khi cảm giác trong người còn chưa kịp tắt. Cô vừa bị một gã trai trẻ làm cho bực, rồi lại làm cho thèm nhớ. Và sâu hơn tất cả, cô đang bực Tùng. Bực cái sự im lặng, cái vẻ bất lực, cái câu “anh không có tiền” đã phá vỡ trật tự mà cô quen sống trong đó.
Vân tháo giày, đặt túi xuống.
Ông Văn quay đầu nhìn cô.
Ánh mắt ông lướt qua rất nhanh, rồi dừng lại ở mặt cô. Không lộ liễu. Không vồ vập. Nhưng cũng không hờ hững.
Vân bước vào phòng khách.
“Ba chưa ngủ à?”
Ông Văn nhếch miệng cười.
“Già rồi, ngủ ít.”
“Cháu đâu?”
“Ngủ rồi.”
“Ba Tứ?”
“Chắc cũng ngủ rồi.”
Vân liếc về phía hành lang phòng ngủ.
“Còn Tùng?”
Ông Văn nâng cằm, chỉ về phía phòng làm việc.
“Nó đang nhập thiền trong đó.”
Vân cau mày.
“Nhập thiền?”
“Ừ. Thì ngồi im trước cái máy tính. Không biết làm việc hay nhìn hư không.”
Vân bật ra một tiếng cười khô.
“Thiền hoài mà chẳng thấy tiền đâu.”
Câu nói rơi xuống phòng khách nhẹ thôi, nhưng đủ làm không khí đổi màu.
Ông Văn đang nằm bỗng chống tay ngồi dậy.
Ông nhìn Vân.
Lần này, ông không nhìn chiếc váy của cô trước. Không nhìn phần da thịt được phô ra dưới ánh đèn. Không nhìn những thứ mà một gã đàn ông vụng về sẽ nhìn ngay lập tức.
Ông nhìn mắt cô.
Và chỉ cần vậy, ông hiểu.
Vân đang bực.
Đang hưng phấn.
Đang bị bỏ dở.
Đang cần một nơi để trút cái cảm giác nóng và rối trong người, nhưng lại không muốn gọi tên nó. Cô không say. Cũng không mất kiểm soát. Chính vì vậy mới nguy hiểm. Một người đàn bà tỉnh táo mà vẫn để cơn bốc đồng đứng gần mình, luôn dễ bước qua một đường ranh hơn người say.
Ông Văn nhận ra điều đó bằng thứ bản năng của một kẻ săn gái lão luyện.
Ông đã thấy ánh mắt này nhiều lần trong đời.
Ở những người đàn bà vừa cãi nhau với chồng.
Ở những cô vợ trẻ bị bỏ quên quá lâu.
Ở những người tưởng mình đang tìm một ly rượu, nhưng thật ra đang tìm một ai đó xác nhận rằng mình vẫn còn đáng được thèm muốn.
Vân quay người đi vào bếp.
Cô mở tủ lạnh, tìm một chai nước. Ánh đèn trắng trong tủ chiếu lên mặt cô, làm làn da càng sáng hơn. Cô cúi xuống, lục lọi giữa vài hộp trái cây, mấy chai nước suối, vài món đồ ăn còn thừa. Chiếc váy đen ôm sát chuyển động theo dáng người cô.
Ông Văn đứng dậy.
Ông đi về phía bếp, chậm rãi, không gây tiếng động lớn. Khi đến gần, ông dừng lại phía sau cô một khoảng vừa đủ để không chạm, nhưng đủ gần để Vân cảm thấy sự hiện diện của ông.
“Con đi ăn cưới à?”
Vân không quay lại.
“Ừ.”
“Nhìn có vẻ không vui.”
“Bình thường.”
“Bình thường mà mặt vậy?”
Vân lấy chai nước ra, đóng cửa tủ lạnh.
Cô đứng thẳng dậy, nhưng chưa quay lại ngay.
“Ba quan sát kỹ quá ha.”
Ông Văn cười.
“Ba già rồi, không làm gì được thì còn biết quan sát.”
Vân quay lại.
Khoảng cách giữa hai người gần hơn cô tưởng.
Ông Văn đứng đó, thân trên trần, quần đùi rộng, dáng vẻ thản nhiên đến mức gần như khiêu khích. Không phải kiểu phô trương vụng về. Mà là sự tự tin của một người đàn ông từng biết cơ thể mình có tác dụng thế nào, và dù thời gian đã lấy đi nhiều thứ, nó chưa lấy hết.
Vân nhìn ông.
Một nhịp.
Rồi thêm một nhịp nữa.
Cô nhớ lại ánh mắt của ông nhiều năm trước. Cái ánh mắt nhìn cô như nhìn một món đồ tầm thường mà thằng con trai lỡ mang về nhà. Cô nhớ cảm giác xấu hổ khi ấy, dù ông không nói gì. Nhớ cái cách mình từng cúi đầu, từng tự thấy mình thô kệch, đen đúa, không xứng với căn nhà đó, không xứng với những người đó.
Giờ thì ông đang nhìn cô khác.
Rất khác.
Điều đó làm Vân thấy một niềm khoái trá tối tăm dâng lên trong lòng.
Không phải vì cô thích ông Văn.
Không hẳn.
Mà vì cô thích sự đảo chiều.
Thích việc người từng coi thường mình bây giờ phải nhìn mình như đàn bà. Thích cảm giác mình có thể khiến ông mất bình tĩnh, hoặc ít nhất khiến ông phải giả vờ bình tĩnh.
Ông Văn hỏi:
“Có muốn uống chút men không?”
Vân nhìn ông.
Trong mắt cô có chút bực dọc, chút thách thức, chút trống rỗng chưa được lấp đầy.
“Giờ này còn uống?”
“Giờ này mới nên uống.”
“Ba không sợ mai nhức đầu à?”
“Nhức đầu còn đỡ hơn khó ngủ.”
Vân im lặng.
Ngoài phòng làm việc, sau cánh cửa khép hờ, có thể Tùng vẫn đang ngồi trước màn hình. Có thể gã đang nhìn biểu đồ, tài khoản, hoặc chỉ nhìn khoảng trắng vô nghĩa nào đó trong đời mình. Trong phòng ngủ, Lão Tứ và thằng bé đã ngủ. Căn hộ yên tĩnh, máy lạnh chạy đều, thành phố sáng ngoài cửa kính.
Mọi thứ vẫn có vẻ bình thường.
Chính cái vẻ bình thường ấy làm Vân muốn phá nó ra một chút.
Cô vặn nắp chai nước, uống một ngụm.
Rồi cô đặt chai xuống bàn bếp.
Trong đầu cô hiện lên một ý nghĩ nhỏ, sắc, gần như trẻ con.
Được.
Để xem ai khó chịu hơn.
Hai người uống được vài ly trong im lặng.
Rượu không ngon lắm. Một chai vang để lâu trong tủ, có lẽ Tùng mua từ dịp nào đó rồi quên mất. Nhưng trong những đêm như thế này, người ta không uống vì vị ngon. Người ta uống vì cần một thứ gì đó chảy qua cổ họng, làm chậm lại những suy nghĩ đang va vào nhau trong đầu.
Vân ngồi ở mép sofa, chân bắt chéo, ly rượu cầm hờ trong tay. Chiếc váy đen vẫn lấp lánh dưới ánh đèn phòng khách. Mọi thứ trên người cô đều như đang phát sáng: da, tóc, cổ tay, bờ vai, đôi môi nhạt màu son sau một đêm dài.
Ông Văn ngồi đối diện, thân trên để trần, một tay cầm ly, một tay đặt trên thành ghế. Ông không vội. Không nhìn cô kiểu thô thiển. Chính sự không vội ấy khiến không khí giữa hai người nặng hơn.
Trong phòng làm việc, cửa vẫn khép hờ.
Không có tiếng động gì từ Tùng.
Thằng bé đã ngủ.
Lão Tứ cũng đã ngủ.
Cả căn hộ giống như bị tách ra khỏi thành phố, treo lơ lửng trong một khoảng tối mỏng, chỉ còn tiếng đá tan rất khẽ trong ly.
Một lúc lâu sau, ông Văn phá vỡ sự im lặng.
“Con vẫn còn giận ba à?”
Vân nâng mắt lên.
“Giận gì đâu.”
Ông Văn cười.
“Có chứ.”
“Ba nghĩ nhiều rồi.”
“Không. Ba nhớ mà.”
Ông đặt ly xuống bàn, chậm rãi, như người đặt xuống một quân bài.
“Từ cái hôm con nhìn trộm ba làm tình, con tránh mặt ba hẳn.”
Mặt Vân lập tức nóng lên.
Cô quay đi.
“Làm gì có.”
“Có.”
Giọng ông Văn nhẹ, nhưng chắc.
Vân siết ly rượu.
“Ba nói bậy.”
“Không bậy.” Ông nhìn thẳng vào cô. “Ba hiểu ánh mắt của con.”
Câu đó làm Vân thấy khó chịu.
Không phải vì bị buộc tội. Mà vì ký ức ấy thật sự tồn tại.
Nhiều năm trước, khi cô còn là cô con dâu mới bước vào nhà chồng, quê mùa, đen đúa, ngượng nghịu trong mọi thứ, có một lần cô vô tình nhìn thấy ông Văn với một người đàn bà khác. Không lâu. Chỉ một thoáng. Một cánh cửa khép không kín. Một tiếng cười bị nghẹn. Một phần thân thể xa lạ trong ánh đèn vàng.
Cô đã đứng chết trân.
Không phải vì đạo đức.
Không hẳn.
Mà vì cô lần đầu thấy một người đàn ông có thể hoàn toàn khác khi ở với đàn bà. Ông Văn khi đó không giống cha chồng cô. Không giống người đàn ông ngồi ăn cơm, nói chuyện chậm rãi, cười với họ hàng. Ông giống một con thú đẹp, biết chính xác mình đang làm gì và người đàn bà kia muốn gì.
Sau đó, cô tránh mặt ông.
Cô tự bảo vì khinh.
Vì ghê tởm.
Vì thương mẹ chồng.
Nhưng có lẽ không chỉ vậy.
Có những thứ con người ta càng muốn quên, càng chứng tỏ nó từng chạm vào một nơi rất sâu.
Ông Văn ngả lưng ra ghế.
“Con nhìn ta khi đó giống như nhìn một thứ không nên nhìn. Nhưng con cũng không quay đi ngay.”
Vân đặt mạnh ly xuống bàn.
“Ba say rồi.”
“Chưa.”
“Ba đừng nói nữa.”
“Sao lại không?” Ông cười. “Chuyện cũ thôi mà.”
Ông Văn nhìn cô, không còn che giấu sự sắc sảo trong mắt.
“Con nhìn ta đi. Ngày đó ta đẹp trai, phong độ. Bây giờ già rồi, nhưng chắc cũng chưa đến nỗi. Có bao nhiêu cô gái ngoài kia muốn được một người đàn ông biết chiều chuộng, biết nói chuyện, biết làm họ thấy mình vẫn còn là đàn bà. Mình có thể giúp họ, sao lại không?”
Vân bật cười khô.
“Ba gọi vậy là giúp à?”
“Có người cần tiền. Có người cần được nghe một câu tử tế. Có người cần quên chồng mình trong một tiếng. Có người cần biết cơ thể mình chưa chết. Mỗi người cần một thứ khác nhau.”
“Còn mẹ?”
Ông Văn im lặng vài giây.
Rồi ông nói:
“Mẹ con biết.”
Vân nhìn ông.
“Biết?”
“Biết ta là loại người như vậy.”
“Và bà chấp nhận?”
“Bà giận. Chứ không phải không giận.” Ông Văn cúi xuống nhìn ly rượu. “Nhưng bà hiểu một điều. Miễn là ta vẫn quay về. Miễn là ta còn quan tâm, còn san sẻ, còn ở lại trong căn nhà đó.”
Vân không nói.
Cô bỗng thấy buồn cười.
Một kiểu lý lẽ rất đàn ông. Làm đau người khác, rồi gọi sự quay về của mình là ân huệ. Phản bội, rồi bảo chỉ cần còn ở lại thì mọi thứ vẫn có thể tha thứ.
Nhưng điều làm cô khó chịu hơn cả là: một phần nào đó trong cô hiểu thứ lý lẽ đó.
Không phải đồng ý.
Nhưng hiểu.
Vì chính cô cũng đang sống như vậy.
Ông Văn nhìn cô.
“Giống như con.”
Vân nhíu mày.
“Giống?”
“Ừ.”
“Giống cái gì?”
Ông Văn cười nhạt.
“Ta thừa biết con cũng ngủ với khối gã ngoài kia.”
Vân lập tức ngồi thẳng dậy.
“Ba nói gì vậy?”
“Con không cần diễn với ta.”
“Tôi diễn gì?”
“Con diễn với Tùng được. Diễn với ông Tứ được. Diễn với thằng nhỏ càng dễ. Nhưng với ta thì không.”
Giọng ông Văn không lớn.
Chính vì không lớn nên càng làm người nghe lạnh.
Vân nhìn ông. Mặt cô vẫn giữ vẻ kiêu, nhưng cổ họng hơi nghẹn.
“Ba đừng có suy diễn.”
“Ta không suy diễn.”
Ông Văn nghiêng người về phía trước.
“Ta ngửi thấy mùi đàn ông trên người con.”
Vân giật mình.
Một thứ gì đó chạy dọc sống lưng cô.
Ông nói tiếp, rất khẽ:
“Như hôm nay chẳng hạn.”
Vân đứng yên trên ghế, nhưng bên trong cô như có một cái cửa bị mở bật ra.
Cô nhớ hầm xe. Nhớ gã PT trẻ tuổi. Nhớ bàn tay hắn, nhớ hơi thở, nhớ cú điện thoại cắt ngang, nhớ cảm giác bị bỏ lại lửng lơ giữa chừng. Cô nhớ sự bực bội khi lái xe về. Nhớ câu “có bà khách đang chờ” của hắn. Nhớ việc mình không hề giận hắn bằng giận Tùng.
Vì Tùng không có tiền.
Vì Tùng không còn làm được việc mà cô mặc nhiên tin rằng gã phải làm.
Vì Tùng đã phá vỡ vai diễn.
Ông Văn đứng dậy.
Ông đi vòng qua bàn, đến gần cô.
Cô không phản ứng gì.
Có lẽ vì rượu. Có lẽ vì giận. Có lẽ vì cô muốn xem ông ta dám đi tới đâu. Có lẽ vì trong lòng cô vẫn còn cái ý nghĩ tối tăm ban nãy: Được, để xem ai khó chịu hơn.
Ông Văn ngồi xuống cạnh cô.
Khoảng cách giữa hai người ngắn lại.
Mùi rượu, mùi nước hoa cũ của ông, mùi đàn ông lớn tuổi, mùi đêm trên người Vân trộn vào nhau. Không khí trong phòng khách bỗng trở nên đặc quánh.
Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đùi cô.
Không mạnh.
Không vồ vập.
Chính vì nhẹ nên đáng sợ.
Vân cúi nhìn bàn tay ấy. Những ngón tay của ông Văn vẫn đẹp, dài, khớp xương rõ. Bàn tay của một người đàn ông từng quen chạm vào đàn bà bằng sự tự tin gần như vô đạo đức.
Cô nên hất ra.
Nhưng cô chậm mất một nhịp.
Ông Văn ghé gần, hơi thở lướt qua tai cô.
“Con chưa được làm tối nay, đúng không?”
Cả người Vân cứng lại.
Một giây.
Hai giây.
Rồi cô bật đứng dậy.
Ly rượu trên bàn bị đầu gối cô va vào, sóng sánh, suýt đổ. Men làm cô chếch choáng. Căn phòng nghiêng nhẹ sang một bên. Ánh đèn, tivi tắt tiếng, cửa phòng làm việc khép hờ, tiếng máy lạnh, tất cả trượt qua mắt cô như những mảnh kính.
“Ba điên rồi.”
Giọng cô khàn hơn cô tưởng.
Ông Văn vẫn ngồi đó, ngẩng lên nhìn cô.
Không xấu hổ.
Không vội xin lỗi.
Không hề giống một người vừa đi quá giới hạn.
Ông chỉ nhìn cô bằng ánh mắt của kẻ biết mình đã chạm đúng chỗ.
“Ta chỉ nói điều con đang nghĩ.”
“Câm miệng.”
Vân lùi một bước.
Lưng cô chạm vào tường.
Từ phía phòng làm việc, vẫn không có tiếng động. Tùng ở trong đó, cách họ chỉ một cánh cửa, nhưng như ở một thế giới khác. Một thế giới có màn hình máy tính, những con số, những khoản lỗ, những ngày còn lại. Còn ngoài này là một thế giới khác nữa: rượu, da thịt, thù hận cũ, ham muốn bị bỏ dở và một người đàn ông già đang bẻ cong ranh giới gia đình bằng giọng nói rất nhẹ.
Vân kéo lại quai váy trên vai, dù nó không tuột.
Cử chỉ ấy khiến cô thấy mình giống một người vừa bị nhìn thấu.
Điều đó làm cô giận.
“Ba nghĩ ba là ai?”
Ông Văn đứng dậy.
Rất chậm.
“Ta là người hiểu con hơn con tưởng.”
“Ông chẳng hiểu gì hết.”
“Có thể.”
Ông bước tới nửa bước.
“Nhưng ta biết con không ghét ta như con đang cố tỏ ra.”
Vân nhìn ông.
Mắt cô đỏ lên, không rõ vì rượu hay vì giận.
“Tôi ghét ông.”
Ông Văn đứng dậy chậm rãi. Ông cao hơn Vân một cái đầu, thân hình vẫn giữ được dáng vẻ phong độ dù đã ngoài năm mươi. Ông bước tới gần cô một bước. Vân khẽ lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh.
Ông Văn không dừng lại.
Ông tiến sát đến mức hơi thở của ông phả nhẹ vào tai Vân. Giọng ông trầm thấp, ấm áp nhưng đầy dục vọng:
“Ghét cũng được… Nhưng có một thứ con không nói dối được đâu Vân.”
Ông cúi đầu xuống, môi gần sát vành tai cô, thở khẽ, nóng bỏng:
“Ta cá rằng ở dưới, con đang ướt nhẹp.”
Vân khẽ run lên một cái. Một dòng điện chạy dọc sống lưng cô. Cô cố kìm lại, nhưng cơ thể lại phản bội.
Bàn tay ông Văn nhanh như con rắn, lướt nhẹ từ đầu gối lên đùi cô. Ngón tay ông luồn vào dưới vạt váy đen ngắn cũn, vuốt ve da thịt mịn màng. Vân chưa kịp phản ứng thì ngón tay giữa của ông đã luồn qua mép quần lót ren, móc thẳng vào khe lồn đang ướt át từ nãy.
“Á… a…!”
Vân kêu khẽ, hai chân run lên. Ngón tay ông Văn khéo léo móc nhẹ, khều lên xuống, khơi ra dòng nước lồn đang mắc kẹt từ buổi tối ở hầm xe. Chỉ trong vài giây, nước nhờn của Vân đã chảy ra đùi, ướt cả mu bàn tay ông.
Ông Văn rút ngón tay ra, đưa lên trước mặt Vân, để cô nhìn thấy lớp dịch trong suốt kéo thành sợi dài. Ông mỉm cười, giọng khàn khàn:
“Lồn đàn bà sẽ không nói dối đâu con… Nó ướt thế này rồi còn nói ghét ba à?”
Nói xong, ông Văn cúi xuống hôn Vân.
Không phải nụ hôn nhẹ nhàng. Ông hôn mạnh, chiếm lấy, lưỡi ông luồn sâu vào miệng cô, quấn lấy lưỡi Vân một cách khéo léo và dâm đãng mà cô chưa từng gặp. Đồng thời, bàn tay ông luồn vào trong váy, bóp mạnh một bên vú căng tròn của cô qua lớp vải mỏng, ngón tay cái xoay xoay núm vú.
Ban đầu Vân cứng người, hai tay chống lên ngực ông, cố đẩy ra. Nhưng cái lưỡi của ông Văn quá khéo. Nó tách miệng cô ra, len lỏi, quấn quýt, hút lấy nước miếng của cô một cách vừa tinh tế vừa thô bạo. Còn ngón tay ông ở dưới thì móc sâu vào lồn cô, khều nhẹ nhưng chính xác vào điểm tê dại nhất.
Chỉ sau chưa đầy một phút, Vân đã không chịu nổi.
Cô giật bắn người, hai chân run lên run xuống, lồn co thắt mạnh mẽ. Một cơn khoái cảm đột ngột ập đến khiến cô phải ôm chặt lấy vai ông Văn để không ngã. Cô rên khẽ trong miệng ông, nước lồn tuôn ra ướt đẫm bàn tay ông.
Ông Văn rời môi ra, nhìn cô bằng ánh mắt thỏa mãn, giọng trầm thấp:
“Đó… ngoan không con?”
Ông cầm tay Vân, ấn mạnh xuống quần mình. Qua lớp vải, Vân cảm nhận rõ một con cặc to, cứng ngắc, đang giật giật nóng hổi.
“Nó chờ con từ nãy rồi đấy,” ông Văn thì thầm vào tai cô, giọng đầy dục vọng. “Con thấy chưa? Nó to và cứng vì con…”
Vân đang ở giữa cơn sướng và giằng xé dữ dội trong đầu, vừa muốn đẩy ông ra, vừa muốn siết chặt con cặc ấy, thì bỗng có tiếng mở cửa phòng ngủ nhỏ.
Rồi giọng thằng cháu nội vang lên ngái ngủ:
“Ông ơi… ông đâu rồi ạ?”
Cả hai giật bắn mình như bị điện giật.
Ông Văn nhanh tay rút tay ra khỏi váy Vân. Vân hoảng hốt kéo vạt váy xuống, mặt đỏ bừng, thở hổn hển. Nước lồn vẫn còn chảy dài theo đùi trong.
Ông Văn nhanh chóng ngồi trở lại sofa, cầm ly rượu lên như chưa có chuyện gì xảy ra. Vân thì vội vàng quay lưng, giả vờ chỉnh lại tóc, tim đập thình thịch.
Thằng bé dụi mắt, lon ton chạy ra phòng khách:
“Ông nội ơi… cháu khát nước…”
Ông Văn cười hiền, giọng bình thường:
“Ừ, ông lấy cho cháu đây. Cháu đi ngủ ngoan đi.”
Vân đứng nép vào tường, hai chân vẫn run run, lồn vẫn đang co thắt vì cơn cực khoái dang dở. Cô không dám nhìn ông Văn. Rồi cô định thần lại, chạy vội vào trong phòng
Còn ông Văn thì liếc cô một cái, ánh mắt đầy ý tứ và ham muốn chưa được thỏa mãn.
Đêm nay, rõ ràng chưa kết thúc.
Vân nằm trong bóng tối.
Căn phòng đen đặc, chỉ có một vệt sáng rất mỏng lọt qua khe rèm, cắt ngang chân giường như một vết dao mờ. Cạnh cô, Lão Tứ ngủ say. Tiếng thở của lão đều đều, nặng và khàn, thứ tiếng thở của người già đã đi qua quá nhiều năm tháng, giờ chỉ còn muốn được yên.
Vân mở mắt nhìn trần nhà.
Cơ thể cô vẫn chưa yên lại.
Cái cảm giác vừa rồi khác xa những lần trước. Khác xa những gã trai trẻ mà cô từng chọn, từng nhắn tin, từng hẹn gặp, từng để họ bước vào khoảng trống giữa đời sống của cô và Tùng.
Những lần trước, dù thế nào, Vân vẫn là người chủ động.
Cô chọn người.
Cô chọn thời điểm.
Cô chọn nơi gặp.
Cô chọn cách bắt đầu và kết thúc.
Cô bước vào những cuộc vui ấy như người bước vào phòng thay đồ. Thử một chiếc váy mới, soi gương, thấy mình đẹp, rồi ra về. Có tội lỗi, nhưng tội lỗi ấy nhẹ. Có hồi hộp, nhưng vẫn nằm trong vùng cô kiểm soát được.
Lần đầu tiên là trong một chuyến du lịch biển với Tùng và con.
Khi ấy, Vân mới bắt đầu đẹp lên. Vẻ đẹp chưa hoàn chỉnh như bây giờ, nhưng đã đủ để cô nhận ra ánh mắt đàn ông dừng trên người mình lâu hơn trước. Cô mặc bikini, nằm trên ghế dài dưới nắng. Da còn thơm mùi kem chống nắng. Gió biển thổi qua, mang theo mùi muối và mùi cơ thể người lạ.
Tùng và con đang chơi ngoài biển.
Một người đàn ông ngoại quốc đi ngang qua, rồi quay lại. Hắn nhìn cô rất thẳng. Không vòng vo. Không lịch sự kiểu đàn ông Việt. Ánh mắt hắn thô, nóng, gần như xúc phạm. Nhưng chính cái xúc phạm đó lại làm Vân bối rối.
Hắn nói vài câu bằng thứ tiếng Việt vụng về lẫn tiếng Anh. Vân không nhớ hết. Cô chỉ nhớ hắn khen cô đẹp, nói cô khiến hắn không thể rời mắt. Rồi hắn đọc số phòng, như ném một cái chìa khóa xuống trước mặt cô.
Ban đầu Vân sửng sốt.
Rồi ngượng.
Rồi sợ.
Sau đó, một thứ khác chậm rãi trồi lên.
Tò mò.
Không phải tò mò về người đàn ông đó. Hắn chẳng có gì đặc biệt ngoài thân hình cao lớn và sự trắng trợn. Điều Vân tò mò là chính mình. Cô muốn biết người đàn bà đang được nhìn bằng ánh mắt ấy là ai. Có thật là cô không? Có thật là con bé đen nhẻm, quê mùa, từng bị nhà chồng nhìn qua loa như một món đồ tầm thường, bây giờ đã trở thành kiểu đàn bà khiến một người xa lạ phải dừng lại giữa bãi biển?
Từ một con quạ, cô muốn chứng minh mình đã thành con công.
Cô nói dối Tùng một câu rất vụng.
Rồi lặng lẽ rời khỏi căn phòng khách sạn.
Hành lang hôm đó dài và lạnh. Mỗi bước chân của cô vang lên như tiếng ai đó gõ vào bên trong lồng ngực. Cô nhớ mình đã đứng trước cửa phòng người đàn ông kia khá lâu. Muốn bỏ đi. Muốn gõ cửa. Muốn trở lại làm người vợ hiền của Tùng. Muốn bước qua một cánh cửa khác để xem mình có còn là mình không.
Cuối cùng cô gõ.
Cánh cửa mở ra.
Và sau đó, một phần nào đó trong Vân không bao giờ trở về nguyên vẹn nữa.
Những cuộc vui sau này bắt đầu từ đó.
Ban đầu là vì chứng minh.
Sau đó là vì thèm cảm giác được thèm muốn.
Rồi cuối cùng thành thói quen.
Cái gì lặp lại đủ nhiều cũng mất đi ý nghĩa ban đầu. Ngoại tình cũng vậy. Sau vài năm, nó không còn là cú rơi choáng váng nữa. Nó trở thành một lịch hẹn. Một tin nhắn. Một chỗ đậu xe quen. Một phòng khách sạn quen. Một mùi nước hoa lẫn trong mùi ga giường lạ. Một chút phấn khích, một chút chán, rồi về nhà tắm rửa.
Vân từng nghĩ mình hiểu hết chuyện đó.
Cho đến tối nay.
Tối nay khác.
Không phải vì ông Văn trẻ hơn. Ông không trẻ.
Không phải vì ông đẹp hơn mấy gã kia. Ông đẹp theo kiểu cũ, kiểu của một người đàn ông đã qua thời rực rỡ nhưng vẫn còn biết dùng phần tro tàn của mình để đốt người khác.
Cũng không phải vì Vân yêu ông. Cô không yêu. Thậm chí cô vẫn ghét ông.
Nhưng chính cái ghét đó làm mọi thứ trở nên nguy hiểm.
Ông Văn từng nhìn cô như một đứa con dâu quê mùa không đáng chú ý. Cái nhìn ấy đã nằm trong Vân rất lâu, như một cái gai nhỏ dưới da. Tối nay, khi ông nhìn cô bằng ánh mắt khác, cái gai ấy bỗng nóng lên.
Ông nhìn thấy cô.
Không chỉ thấy chiếc váy, gương mặt, cơ thể được chăm chút bằng tiền bạc và phẫu thuật.
Ông thấy cả phần đói khát, phần bực tức, phần kiêu hãnh bị thương của cô. Thấy cô vừa bị bỏ dở bởi một gã trai trẻ. Thấy cô tức Tùng vì không còn xoay được tiền. Thấy cô muốn được xác nhận rằng mình vẫn đẹp, vẫn có quyền khiến đàn ông mất bình tĩnh.
Và tệ nhất là, ông không né tránh.
Ông bước thẳng vào chỗ đó.
Ranh giới bị kéo căng trong phòng khách tối om, khi Tùng ở cách đó chỉ một cánh cửa, ngồi trước màn hình như một cái bóng. Khi Lão Tứ và thằng bé đã ngủ. Khi căn hộ vốn giả vờ yên ổn bỗng trở nên giống một cái hộp kín, nơi mỗi người giấu một thứ mục ruỗng riêng.
Chính sự lén lút ấy khiến Vân run lên.
Không phải kiểu run của khoái lạc đơn giản.
Mà là run vì sợ bị phát hiện, vì ghê tởm chính mình, vì bị người khác nhìn thấu, vì biết mình đang bước vào một vùng tối hơn tất cả những cuộc vui trước đây. Một vùng tối mà ngày mai, nếu soi gương, cô có thể không còn biết nên gọi mình là gì.
Giờ đây, nằm cạnh tiếng thở đều của Lão Tứ, Vân vẫn còn cảm giác ấy trong người.
Không yên.
Không sạch.
Không thỏa mãn hẳn.
Giống như một cơn khát vừa được chạm môi vào nước mặn. Uống vào rồi lại càng khát hơn.
Cô quay mặt sang phía cửa.
Bên ngoài kia, có lẽ ông Văn vẫn còn thức.
Có lẽ ông đang nằm trên sofa, mỉm cười trong bóng tối, với sự kiên nhẫn của một kẻ biết con mồi đã không còn chạy theo đường thẳng nữa.
Vân nhắm mắt lại.
Cô muốn ngủ.
Nhưng cơ thể cô không cho phép.
Trong bóng tối, cô bỗng nhớ đến mình ngày xưa. Con bé đen nhẻm, gầy gò, đứng nép trong căn nhà chồng, bị ông Văn liếc qua rồi bỏ mặc. Cô bé ấy đã biến mất từ lâu. Vân đã dùng tiền, dao kéo, son phấn, nước hoa, ánh mắt đàn ông và những cuộc hẹn lén lút để chôn nó xuống.
Nhưng có lẽ nó chưa chết.
Có lẽ nó vẫn nằm đâu đó dưới lớp da trắng mịn này, mở mắt nhìn Vân từ bên trong, hỏi rất khẽ:
“Mày đã thành con công rồi. Vậy sao vẫn thấy mình bẩn như một con quạ?”
Trong giấc mơ nửa tỉnh nửa mê, Vân thấy mình đang ở trên một hòn đảo hoang. Cô là nữ hoàng. Một gã nô lệ cơ bắp bóng loáng quỳ xuống giữa hai chân cô, tách đùi cô ra. Râu gã cọ vào đùi non trắng muốt của cô, rồi lưỡi nóng bỏng rà nhẹ lên khe lồn. Gã không liếm mạnh, mà rất khéo, rất chậm, quệt lên quệt xuống hột le đang cứng ngắc. Vân rên khẽ trong mơ. Ngón tay gã đút vào lồn cô, móc nhẹ nhàng nhưng chính xác vào điểm G sâu bên trong. Cùng lúc, một ngón tay khác ấn vào lỗ đít hồng hào của cô.
“Á… a… a…”
Vân rên trong cổ họng, tay vô thức quơ quào trong bóng tối, như đang tìm thứ gì đó để nắm. Cô nắm lấy một con cặc to lớn, nóng hổi của gã nô lệ khác đang đứng bên, rồi bắt đầu sóc mạnh.
Cùng lúc đó, Lão Tứ cũng đang mơ.
Trong giấc mơ của lão, ông thấy mình vẫn ở trong căn phòng đêm đó. Mai ngồi bên cạnh, tay Mai nắm chặt con cặc đang cứng ngắc của lão, xóc mạnh bạo. Mai bình thường nhẹ nhàng, nhưng trong mơ lại xóc rất mạnh, đến mức cả người Lão Tứ cong lên như con tôm. Nếu có ánh sáng, người ta sẽ thấy Vân đang nằm ngay cạnh, một tay nắm con cặc của Lão Tứ sóc, còn ông Văn thì đang cúi xuống bú mạnh cái lồn của Vân, một ngón tay móc lồn, một ngón tay khác ấn sâu vào lỗ đít cô. Lão Tứ thì quơ tay bóp mạnh bộ ngực căng tròn của con gái mình.
Hai người say. Hai người mơ.
Nhưng một người thì tỉnh.
Ông Văn nằm bên cạnh Vân, mắt mở to trong bóng tối. Ông nghe rõ tiếng thở gấp gáp, tiếng rên khẽ, tiếng cọ quẹt của đùi Vân. Ông biết cô đang cực kỳ nứng, đang kìm nén đến run người.
Ông không muốn để cô ra được.
Ông lặng lẽ móc con cặc to bè, gân guốc của mình ra khỏi quần. Nó đã cứng ngắc từ lâu, đầu khấc bóng nhẫy.
Ông vừa định kéo Vân sang, định đút vào thì bỗng tiếng gõ máy tính quen thuộc trong phòng làm việc của Tùng dừng lại.
Ông Văn giật mình.
Ông nghe thấy tiếng ghế di chuyển, rồi tiếng thở khẽ, tiếng bước chân của con trai mình.
Trong đầu ông thoáng qua một ý nghĩ lạnh buốt.
Con cặc đang cứng ngắc lập tức xẹp xuống nhanh chóng.
“Địt mẹ…” ông Văn thầm chửi trong miệng.
Ông nhanh tay mặc lại quần, ngồi dậy, liếc Vân một cái đầy nuối tiếc. Vân đang nằm đó, mắt nhắm nghiền, môi hơi hé, hai đùi khẽ cọ vào nhau, rõ ràng đang cực kỳ hụt hẫng.
Ông Văn lặng lẽ rời khỏi phòng.
Vân đang chìm sâu trong giấc mơ. Gã nô lệ cơ bắp đang quỳ giữa hai chân cô, lưỡi liếm mạnh lên hột le căng cứng, hai ngón tay móc sâu vào lồn và lỗ đít cô một cách khéo léo. Khoái cảm dâng lên từng đợt, Vân cong người, rên rỉ, hông nhún theo nhịp lưỡi gã.
Cô sắp lên đỉnh.
Nhưng đột nhiên, gã nô lệ biến mất.
Mọi thứ tan biến trong chớp mắt.
Vân chới với, tay quơ quào trong bóng tối tìm thứ gì đó để bám víu. Tay cô nắm được một thứ nóng hổi, cứng ngắc, to lớn đến mức bàn tay không thể khép lại. Bản năng khiến cô siết chặt và bắt đầu sóc mạnh, nhanh, dồn dập.
Ở bên này, Lão Tứ cũng đang chìm trong giấc mơ nóng bỏng. Ông thấy Mai đang ngồi trên người mình, tay Mai nắm chặt con cặc ông, xóc mạnh bạo. Cảm giác ấy quá thật, quá mạnh, khiến Lão Tứ không kìm được.
Ông giật bắn người, hai hông co lại.
“Ưrrr…!!!”
Một dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn ra mạnh mẽ, phun đầy lên tay Vân đang nắm chặt con cặc của ông trong bóng tối.
Vân giật mình tỉnh giấc.
Cô mở mắt, thở hổn hển. Trong bóng tối lờ mờ, cô nhìn xuống tay mình. Một thứ nóng, dính, đặc quánh đang phủ kín lòng bàn tay và kẽ ngón. Cô đưa tay lại gần mặt, mắt dần quen với ánh sáng yếu từ ngoài hành lang hắt vào.
Đó là tinh trùng.
Đống tinh đặc quánh, trắng đục, vẫn còn nóng và đang chảy dài giữa các ngón tay cô.
Và con cặc đang nằm trong tay cô — to lớn, gân guốc, vẫn còn giật giật nhẹ sau khi xuất tinh — chính là con cặc của Lão Tứ.
Vân cứng đờ.
Cô nhìn sang bên. Lão Tứ đang nằm im, mắt nhắm nghiền, thở nặng nhọc như vừa trải qua một cơn mộng mị mạnh mẽ.
Vân hoảng loạn. Cô vội rút tay ra, tinh trùng dính thành sợi kéo dài từ tay cô đến con cặc của cha mình. Cô lặng lẽ trườn ra khỏi giường, chạy thẳng vào nhà vệ sinh, tay vẫn giơ cao như sợ làm rơi thứ gì đó bẩn thỉu.
Cô mở vòi nước, xịt mạnh vào lòng bàn tay. Đống tinh đặc quánh trôi đi dưới dòng nước lạnh. Vân nhìn nó chảy xuống cống, miệng lẩm bẩm run rẩy:
“Trời đất ơi… không ngờ… trong mơ mình lại xóc cặc của cha mình…”
Cô đưa tay lên mũi, ngửi một cái. Mùi tinh trùng nồng nặc xộc vào mũi. Cô suýt đưa lưỡi ra nếm thử theo bản năng, nhưng chợt tỉnh, lắc đầu mạnh:
“Vân ơi mày bệnh rồi… bệnh nặng rồi…”
Cô rửa tay thật sạch, rửa cả cánh tay, rồi rửa luôn vùng kín vì cảm giác vẫn còn ướt và nóng ran. Sau đó cô lau khô người, mặc lại quần áo ngủ và lặng lẽ trở ra giường.
Sáng hôm sau, khi Lão Tứ tỉnh dậy, Vân đã dậy từ sớm.
Lão Tứ lồm cồm bò dậy, cảm thấy con cặc mình vẫn còn tê tê và dính dính lạ thường. Ông đưa tay sờ, thấy tinh khô dính đầy quanh gốc và trên bụng.
Ông nhăn mặt, lẩm bẩm một mình:
“Địt mẹ… tuổi này còn mộng tinh được nữa à…”
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Ủng hộ tác giả ly cafe nếu cảm thấy truyện hay nhé m.n
chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn
Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl
Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai
Xin chào tác giả Vô Hồn, mình rất thích truyện Lão Tứ này, Mình đọc truyện sex nhiều rồi nhưng đây là chuyện rất hay, mình rất tâm đắc và có lời khen ngợi tác giả, rất sâu sắc lắng đọngTâm Hồn, phần nội dung thì rất truyền cảm xúc động, nhiều tình tiết ly kỳ ,đột biến, tâm lý nhân vật nhiều biến chuyển,sâu lắng, hợp logic, chứng tỏ tác giả có nhiều kinh nghiệm cuộc sống, phần tình dục cũng rất tuyệt vời, mình có đọc nhiều chuyện Ba ruột “ấy… ấy” với con gái ruột nhưng không hay, không kích dục như Lão Tứ với Vân, mình đã đọc đi đọc lại nhiều lần lão Tứ “ấy… ấy” với cô giáo Lan, “ấy… ấy” với Nhung, với con dâu Mai, với con ruột Vân mà không thấy chán, tác giả đã từng nhiều từ rất khiêu gợi, lột tả được hết sự dâm ô, loạn luân, rất kích thích người đọc ,nói thật là đang đọc mà mình không kìm nén được cơn ào ạt bên dưới . nếu không có phần tình dục thì đây là một cuốn tiểu thuyết rất hay, Hoàng lo cho trẻ mồ côi , lão Tứ tìm thấy con sau nhiều năm lưu lại ,cuộc đời của Lan, của Quỳnh ,của Thảo v..v..là những chuyện có thật trong cuộc đời, để lại cho người đọc nhiều ấn tượng tốt đẹp, mong tác giả Vô Hồn Tiếp tục viết, càng dài càng hay, càng có nhiều đột biến càng hay,
Vì mình là nhà báo nên rất đồng cảm với tác giả Vô Hồn mình chuyên viết đề tài nghiên cứu cho các báo nhưng lại rất thích đọc về đề tài tình dục, theo ý mình thì (xin lỗi tác giả trước ] tác giả tăng cường thêm nhiều cảnh ân ái, làm tình ướt át ,nhiều nhân vật nữ có cử chỉ kích dục ,ăn mặc hở hang mát mẻ, thu hút đối tượng, đi đứng ngồi những hành động dâm đãng v.v..tác giả đã xây dựng hình ảnh cô Vân rất thành công, phải nói là tuyệt vời, nàng ta với thân hình gợi cảm, áo quần hở hang, đã có những ngón nghề như gái điếm, kích dâm cha mình và cha chồng, những từ ngữ trần trụi, tục tĩu, lôi cuốn, thách thức dục vọng, khiến cho lão Tứ không chịu nổi nữa, cuối cùng cũng “ấy… ấy” con gái ruột của ông
tác giả Vô Hồn đã cho cô giáo Lan có thai, theo ý mình thì cũng nên cho một số nhân vật nữ có bầu, { Thảo ,Quỳnh, Ngọc ,mai ,Nhung] có bầu với ai thì tùy ý tác Giả. Nếu Vân có bầu với cha ruột thì càng hay, càng kích thích người đọc, hoặc lão Tứ phá trinh chaú Vy ngân hàng, sau vài lần với Vy thì có bầu, thì như vậy mới có cảm giác mạnh, theo ý mình thì không nên ba bốn người cùng “ấy… ấy” với nhau {some} vì như vậy thì lộ hết bí mật , mất hay, càng bí mật thì càng hay, con bài tẩy càng giấu kín thì càng tạo nên những bất ngờ lý thú.
mình có vài lời tâm huyết xin chia sẻ với tác giả Vô hồn, xin tác giả đừng giận, Có gì xin bỏ qua cho mình nhé, mong tác giả Tiếp tục viết càng nhiều để phục vụ độc giả và giữ gìn sức khỏe, Khi nào hoàn thành chuyện lão Tứ này mình Xin ủng hộ tác giả một chút ít kinh phí. xin cảm ơn,
Hay thì donate ngay và luôn cho tác giả có động lực. Còn đợi hết thì nói làm mẹ gì. Nói cho sang mõm ah
nói như vẽ kịch bản trong đầu tác giả ấy, cốt truyện mỗi nhân vật xuất hiện đều có những mục đích và bối cảnh riêng dành cho họ, nên thấy hay hãy donate cho tác giả vì bộ này đang k có nhuận bút, còn chờ viết xong nữa thì có cái nịt à
rất hay cam on tac gia Vô Hồn