Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 02/07/2026

Sáng hôm sau, cả nhà ngồi ăn sáng trong phòng.

Căn hộ buổi sáng có thứ ánh sáng nhạt và sạch quá mức, như thể đêm qua chưa từng xảy ra chuyện gì. Rèm cửa được kéo hé, nắng rơi xuống mặt bàn ăn, chạm vào mấy cái chén sứ, đĩa bánh mì, tô cháo của thằng nhỏ. Máy lạnh chạy rất khẽ. Từ đâu đó trong nhà còn phảng phất mùi nước hoa của Vân, mùi thuốc lá cũ trên áo ông Văn, và một thứ im lặng khó gọi tên.

Tùng ngồi ở đầu bàn, người hơi gầy, mắt thâm, cặp kính đặt thấp trên sống mũi. Gã ăn rất chậm. Không phải kiểu ăn của người đang thưởng thức bữa sáng, mà giống một người đang cố nhớ mình phải nhai, phải nuốt, phải tiếp tục ngồi ở đây như một người chồng, một người cha, một người chủ gia đình.

Lão Tứ ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng nhìn Tùng, rồi lại nhìn Vân, rồi cúi xuống chén của mình. Ông không nói gì. Từ ngày vào căn nhà này, ông càng lúc càng có cảm giác mình đang ngồi trong một chỗ sáng sủa nhưng khó thở. Nhà đẹp. Bàn ăn đẹp. Đồ ăn đủ đầy. Nhưng ai cũng như giấu một con dao nhỏ dưới tay áo.

Ông Văn là người mở lời trước.

Ông gắp một miếng đồ ăn, nhai chậm, rồi nói rất tự nhiên:

“Tùng này.”

Tùng ngẩng lên.

“Dạ?”

“Xem có năm chục triệu thì cho ba mượn.”

Căn phòng khựng lại rất nhẹ.

Không ai làm rơi đũa. Không ai ngạc nhiên ra mặt. Nhưng Lão Tứ nghe rõ trong lòng mình có thứ gì co lại.

Tùng nhìn ông Văn.

“Năm chục triệu hả ba?”

“Ừ.” Ông Văn cười, giọng nhẹ như mượn vài trăm nghìn uống cà phê. “Bạn bè rủ đi chơi. Mà giờ trong người không có đồng nào. Đàn ông ra ngoài mà túi rỗng thì kỳ lắm.”

Tùng không đáp ngay.

Gã cúi xuống chén, dùng đũa gẩy nhẹ mấy cọng rau. Động tác rất nhỏ, nhưng Lão Tứ nhìn thấy. Đó không phải sự đắn đo bình thường. Nó giống một người nghe thêm một viên đá được đặt lên cái lưng vốn đã cong xuống từ lâu.

Vân lúc ấy đang ngồi đối diện Tùng.

Cô mặc đồ ở nhà nhưng vẫn chỉn chu. Tóc buộc hờ, da mặt sáng, mùi kem dưỡng còn thoảng trên người. Sau đêm tiệc cưới, cô có vẻ hơi mệt, nhưng cái mệt ấy không làm cô xấu đi. Trái lại, nó khiến cô mềm hơn, lười hơn, giống một người đàn bà quen được đời sống nâng niu.

Cô nhìn Tùng, rồi bỗng hỏi:

“Anh biết hôm nay là ngày gì không?”

Tùng ngẩng lên.

Trong một thoáng, gã thật sự không nhớ.

Mắt gã lơ đãng, như người vừa bị kéo ra khỏi một căn phòng tối. Rồi gã cười nhẹ, nụ cười mỏng và muộn.

“Kỷ niệm ngày cưới hả?”

Vân nhướng mày.

“Còn nhớ là tốt rồi.”

Tùng im lặng.

Vân đặt đũa xuống, hơi nghiêng người về phía trước.

“Nhưng không thấy quà cho vợ.”

Tùng nhìn cô.

“Em thích quà gì?”

Vân bật cười, nửa nũng nịu, nửa trách móc.

“Biết rồi còn hỏi?”

Tùng vẫn nhìn cô, như chưa hiểu, hoặc như không còn sức để giả vờ hiểu nhanh hơn.

Vân nói thẳng:

“Đưa em năm chục triệu đi.”

Năm chục triệu của ông Văn.

Năm chục triệu của Vân.

Cùng một bữa sáng.

Cùng một người bị hỏi.

Cùng một cái giọng như thể tiền trong người Tùng là nước chảy từ vòi, chỉ cần vặn ra là có.

Tùng nhăn mặt rất khẽ.

“Bữa anh mới gửi em một trăm triệu mà.”

Vân lập tức cau mày.

“Một trăm triệu thì sao? Em đóng tiền gym, gói spa, mua mỹ phẩm hết rồi còn đâu.”

Cô nói rất tự nhiên. Không thấy mình quá đáng. Không thấy cần giải thích thêm. Với Vân, những khoản ấy là hiển nhiên. Đàn bà phải đẹp. Đẹp thì phải tốn tiền. Mà Tùng là chồng cô. Chồng kiếm tiền để vợ đẹp, để con học trường tốt, để nhà cửa đàng hoàng — chuyện đó có gì sai?

Tùng đưa tay đẩy nhẹ gọng kính.

“Gói spa gì mà hết nhanh vậy?”

“Anh hỏi kỳ ghê.” Vân hơi khó chịu. “Anh có biết một bộ mỹ phẩm tốt bao nhiêu tiền không? Rồi gym, rồi chăm da, rồi tóc tai. Anh muốn em xuề xòa như mấy bà nội trợ ngoài chợ hả?”

Tùng không nói nữa.

Gã nhìn cô một lúc. Ánh mắt ấy không giận. Không trách. Cũng không hẳn là buồn. Nó giống ánh mắt của một người đứng trước cái máy đang nuốt tiền, biết rõ nó sẽ tiếp tục nuốt, nhưng không tìm thấy nút tắt.

Ông Văn ngồi bên cạnh, nhấp một ngụm nước, làm như không nghe thấy. Nhưng khóe miệng ông hơi nhếch lên. Một nụ cười rất nhỏ. Cái cười của người đàn ông hiểu rằng mình không phải người duy nhất đang bào mòn Tùng.

Vân nói tiếp, giọng mềm lại:

“Với lại hôm nay kỷ niệm ngày cưới mà. Anh không tặng gì cho em thì kỳ lắm.”

Tùng cúi xuống.

Một lúc sau, gã nói:

“Được rồi. Trưa anh chuyển cho.”

Mặt Vân sáng lên.

Cô cười, đưa tay gắp cho Tùng một miếng đồ ăn, như thể chỉ cần câu trả lời ấy là mọi thứ trở lại bình thường.

“Phải vậy chứ.”

Tùng nhìn miếng đồ ăn trong chén mình.

Gã không ăn.

Lão Tứ ngồi đó, chứng kiến tất cả.

Ông thấy ông Văn xin năm chục triệu. Thấy Vân cũng đòi năm chục triệu. Thấy Tùng ngồi giữa hai người, mệt, mắt sau cặp kính như lúc nào cũng bị một lớp sương che lại. Lão Tứ thấy xót. Cái xót ấy đi từ bụng lên ngực, chậm và nghẹn.

Nhưng ông không dám nói gì.

Ông biết mình nói thì được gì? Ông Văn là ba Tùng. Vân là con gái ông. Con gái ông đang bào tiền chồng mình. Chính con gái ông chứ ai. Ông có thể mắng ai? Mắng ông Văn thì còn dễ. Nhưng mắng Vân? Mắng đứa con gái mà ông đã bỏ lỡ quá nhiều năm, giờ mới tìm lại được trong một căn nhà quá sáng, quá đẹp, quá xa lạ?

Lão Tứ cầm chén lên, giả vờ ăn.

Trong miệng ông, cơm nhạt thếch.

Thằng nhỏ ngồi bên cạnh vẫn vô tư ăn sáng, không hiểu người lớn vừa đặt lên bàn những con số gì. Năm chục triệu. Một trăm triệu. Gym. Spa. Mỹ phẩm. Bạn bè rủ đi chơi. Kỷ niệm ngày cưới. Những chữ ấy bay qua đầu nó như tiếng ti vi ở phòng khách.

Tùng cuối cùng cũng gắp miếng đồ ăn Vân vừa bỏ vào chén.

Gã đưa lên miệng, nhai chậm.

Không ai biết lúc đó trong đầu gã đang tính gì.

Chỉ có Lão Tứ lờ mờ cảm thấy: có những người không chết trong một ngày. Họ chết dần trong những bữa sáng như thế này, trước mặt cả gia đình, trong khi vẫn gật đầu, vẫn chuyển tiền, vẫn được gọi là chồng, là con rể, là cha của một đứa trẻ.

Tùng chở con đi học xong, căn hộ đột nhiên rộng ra.

Lão Tứ ngồi ngoài ban công uống trà. Ông đặt cái ly sứ nhỏ trên chiếc bàn kính, nhìn xuống thành phố phía dưới. Xe cộ chạy như những con kiến sáng màu, trật tự và vô nghĩa. Gió trên cao thổi vào mặt ông, nhưng không làm ông thấy dễ chịu hơn. Từ ngày bước vào căn nhà này, Lão Tứ cứ có cảm giác mình đang ngồi trong một cái lồng đẹp. Mọi thứ đều sạch, sáng, đắt tiền, nhưng bên trong lại có một mùi gì đó âm ỉ hư đi.

Ông Văn nằm thừ trên sofa.

Hai chân gác lên bàn, mắt nhìn trần nhà, miệng chép chép như một người đang thiếu rượu, thiếu tiền, thiếu đàn bà, thiếu cả lý do để đứng dậy. Nếu không có Lão Tứ ở đó, có lẽ ông ta đã lượn vào bếp, tìm cách nói vài câu trêu ghẹo Vân. Một câu khen cái eo. Một câu đùa về mùi nước hoa. Một cái nhìn dài hơn mức cần thiết. Nhưng Lão Tứ ngồi ngoài ban công, tuy im lặng, vẫn giống một hòn đá chắn giữa nhà.

Ông Văn bực vì điều đó.

Vân thì không để ý mấy.

Cô đang ngồi trong phòng, mở điện thoại, tính xem số tiền vừa xin Tùng nên tiêu thế nào. Một phần cho spa. Một phần cho gói chăm da mới. Một phần để trả thẻ. Còn lại thì giữ trong tài khoản, ít nhất là trên lý thuyết. Nhưng tiền trong tay Vân chưa bao giờ nằm yên lâu. Nó giống nước hoa xịt lên da, thơm lên một lúc, làm người ta thấy mình khác đi, rồi bay mất.

Điện thoại rung.

Là gã bồ trẻ.

“Chị yêu, nay giúp em ít kinh phí được không?”

Vân nhìn tin nhắn, môi hơi nhếch lên. Một kiểu cười lười biếng và hài lòng.

“Ừ rồi. 10 triệu đúng không? Lát chị chuyển cho.”

Bên kia trả lời gần như ngay lập tức:

“Ôi, đúng là tình yêu của em.”

Rồi thêm một tin nữa:

“Chiều chị có đi tập không?”

Vân gõ:

“Tập gì? Tập xong mệt hay khỏe?”

Gã gửi một biểu tượng cười, rồi nhắn:

“Đủ làm chị phê rồi.”

Vân bật cười khúc khích.

Tiếng cười ấy rất nhỏ, nhưng vẫn lọt ra khỏi cổ họng cô như một thứ nước đường. Cô nằm nghiêng trên giường, một tay cầm điện thoại, một tay vuốt nhẹ lên tóc mình. Tùng vừa rời khỏi nhà không lâu. Lão Tứ ngoài ban công. Ông Văn ngoài sofa. Con đã đến trường. Căn hộ yên tĩnh, sáng sủa, lịch sự. Và ở trong cái yên tĩnh ấy, Vân nhắn tin cho một người đàn ông khác bằng vẻ thản nhiên của người đã quen được tha thứ trước cả khi phạm lỗi.

Một lát sau, điện thoại ông Văn reo.

Thông báo chuyển khoản.

Ông ta bật dậy khỏi sofa như người vừa được bơm máu trở lại. Năm chục triệu. Con số nằm gọn trong màn hình, sáng lên đẹp hơn bất cứ lời chúc buổi sáng nào. Ông Văn nhìn đi nhìn lại, rồi cười thành tiếng.

“Được.”

Ông nói một mình.

Sau đó ông đi vào phòng, thay đồ rất nhanh. Áo sơ mi sạch, quần tây, thắt lưng, tóc vuốt ngược bằng ít sáp còn lại. Mùi nước hoa rẻ tiền được xịt thêm ở cổ và cổ tay. Chỉ trong mười phút, người đàn ông nằm thừ trên sofa vì buồn chán đã biến thành một tay chơi già đang chuẩn bị bước ra ngoài đời.

Ông mở cửa đi mất.

Không nói với ai.

Căn hộ lại vắng thêm một người.

Ở một quán cà phê dưới phố, Tùng ngồi một mình.

Trước mặt gã là ly cà phê đã nguội. Cặp kính nằm trên sống mũi, ánh mắt rơi vào khoảng không trước mặt. Người phục vụ đi qua vài lần, định hỏi có cần thêm gì không, nhưng nhìn vẻ mặt của gã lại thôi.

Tùng đang tính tiền.

Hai trăm triệu.

Ban đầu gã nghĩ số tiền ấy đủ để sống thêm hai tháng. Hai tháng, nghe không nhiều, nhưng đối với một người đang đứng gần mép vực, hai tháng đôi khi cũng giống một khoảng đời được vay mượn. Gã đã chia sẵn trong đầu: tháng này tiền học, tiền ăn, tiền sinh hoạt của con; tháng sau giữ lại một trăm triệu, nếu chưa xoay được gì thì còn thở tiếp.

Nhưng mới trôi qua một tuần.

Tiền học, tiền ăn, tiền xe, tiền linh tinh đã đi trước. Rồi sáng nay, Vân năm chục. Ông Văn năm chục. Một trăm triệu vốn để dành cho tháng sau, gã chuyển luôn trong một buổi sáng. Bây giờ, trong người Tùng chỉ còn một chút tiền lẻ, đủ uống cà phê, đổ xăng, ăn một bữa qua loa nếu cần.

Gã mở điện thoại, nhìn lại những giao dịch vừa thực hiện.

Những con số rời khỏi tài khoản sạch sẽ và vô cảm. Không có tiếng máu chảy. Không có tiếng dao cắt. Chỉ có vài dòng thông báo gọn gàng, như thể hệ thống ngân hàng đã được lập trình để không bao giờ hiểu nỗi tuyệt vọng của con người.

Tùng cười rất khẽ.

Không hiểu sao, gã lại nhớ gương mặt Vân lúc sáng. Cái cách cô nhướng mày hỏi anh biết hôm nay là ngày gì không. Cái giọng nũng nịu đòi quà. Cái cười hài lòng khi gã nói trưa sẽ chuyển tiền. Lâu rồi gã không ôm cô. Lâu rồi, giữa hai người không còn một cử chỉ nào thật sự là của vợ chồng, ngoài những khoản tiền được chuyển đi và những câu hỏi về con.

Tối nay là kỷ niệm ngày cưới.

Có lẽ…

Ý nghĩ ấy hiện lên trong đầu Tùng một cách yếu ớt nhưng vẫn còn ấm. Có lẽ tối nay gã sẽ mua gì đó. Một bó hoa nhỏ. Một cái bánh. Có lẽ cả nhà ăn cơm. Có lẽ gã sẽ nói với Vân rằng dạo này anh mệt. Rằng anh nhớ em. Rằng chúng ta có thể bắt đầu lại không. Có lẽ gã sẽ thử ôm cô, dù chỉ một cái ôm vụng về, như người nhặt lại một vật cũ đã phủ bụi quá lâu.

Tùng nhìn ly cà phê nguội.

Rồi gã lại cười.

Một nụ cười gần như không còn sức.

Trưa đó, Vân ở spa.

Cô nằm trong căn phòng thơm mùi tinh dầu, ánh đèn dịu, tiếng nhạc nhẹ chảy đều như nước. Người nhân viên đắp mặt nạ cho cô, massage vai, nói vài câu khen da chị vẫn đẹp lắm. Vân nhắm mắt nghe, thấy trong lòng dễ chịu hơn. Tiền tuy khó kiếm, nhưng tiêu tiền đúng chỗ luôn làm cô có cảm giác mình vẫn kiểm soát được đời mình.

Làm xong, cô thay một chiếc đầm khẽ hở ngực, đứng trước gương chụp vài tấm selfie. Cô chọn góc nghiêng, hơi cúi cằm, để gương mặt nhỏ hơn, mắt mềm hơn, cổ áo vừa đủ gợi. Sau vài lần chỉnh sáng, cô đăng lên mạng:

“Tuổi này già đi nhiều quá, tự thấy xấu xí.”

Như một thói quen, những lời khen lập tức kéo đến.

“Xấu gì chị ơi, đẹp xỉu.”

“Gái một con trông mòn con mắt.”

“Chị mà xấu chắc tụi em khỏi sống.”

“Đẹp quá bà ơi.”

Vân đọc từng bình luận, khóe miệng cong lên. Cô biết người ta khen có phần xã giao. Nhưng xã giao cũng được. Đàn bà như cô không cần mọi lời khen đều thật một trăm phần trăm. Chỉ cần chúng đủ nhiều, đủ đều, đủ làm cô thấy mình vẫn còn ở trên mặt nước.

Rồi một tin nhắn lạ hiện lên.

“Hi Vân, còn nhớ mình không?”

Cô nhìn tên người gửi.

Khang.

Vân khựng lại vài giây.

Khang ngày xưa ngồi cạnh cô. Khang của lớp học cũ, của những năm cô còn đen, vụng, quê, chưa biết trang điểm, chưa biết chọn váy, chưa biết đàn ông thích nhìn gì ở một người đàn bà. Ngày đó Vân từng thích Khang. Thích âm thầm, ngây ngô, đến mức chỉ cần gã mượn cây bút hay quay sang hỏi bài, cô đã thấy cả buổi học sáng lên.

Nhưng Khang không thích cô.

Gã từng từ chối rất thẳng.

Không độc ác hẳn, nhưng đủ làm Vân nhớ nhiều năm. Một câu nói nhẹ của tuổi trẻ đôi khi có thể ở lại trong lòng người ta lâu hơn cả một vết sẹo. Với Khang, có lẽ đó chỉ là chuyện nhỏ. Với Vân, nó từng là bằng chứng rằng mình xấu, mình quê, mình không đáng được một chàng trai sáng sủa như thế nhìn đến.

Bẵng đi bao năm.

Giờ Khang nhắn cho cô.

Vân nhìn dòng chữ thêm một lúc rồi mỉm cười.

Cô biết tỏng là ai, nhưng vẫn gõ:

“Ai đấy nhỉ?”

Bên kia trả lời:

“Khang nè. Khang ngồi cạnh Vân hồi xưa đây.”

Vân chờ thêm vài giây mới nhắn lại:

“À, chào Khang”

“Hóa ra bạn Vân cũng ở Sài Gòn à?”

“Ừ, mình lên lâu rồi.”

Một lát sau:

“Bạn Vân dạo này lạ quá, nhìn không ra luôn.”

Vân gõ:

“Lạ là sao?”

“Là đẹp quá đó.”

Vân nhìn màn hình, lòng bỗng nhẹ đi như vừa có ai mở cửa sổ.

Đẹp quá đó.

Câu khen ấy không giống mấy lời xuýt xoa dưới ảnh. Nó đến từ Khang. Từ người từng chê cô. Từ chàng trai ngày xưa cô từng nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, rồi bị từ chối đến mức phải tự ghét mình. Giờ gã nhìn ảnh cô, chủ động nhắn tin, và nói cô đẹp.

Một vòng tròn rất nhỏ của quá khứ khép lại trong lòng Vân.

Không phải tình yêu.

Là chiến thắng.

Khang nhắn tiếp:

“Khang muốn hẹn gặp Vân nói chuyện ngày xưa quá.”

Vân dựa lưng vào ghế ở phòng chờ spa.

Cô cảm thấy mình có giá. Cảm giác ấy đi qua người cô rất nhanh nhưng rất rõ, như một dòng điện nhỏ. Cô luôn có hứng thú với người lạ. Đặc biệt là những người đàn ông vừa đủ quen để có quá khứ, vừa đủ xa để còn kích thích.

Cô nhắn:

“Ừ, cũng được.”

Khang lập tức hỏi:

“Hay tối nay Vân rảnh không? Mình đi ăn tối.”

Vân dừng tay.

Tối nay.

Kỷ niệm ngày cưới.

Trong đầu cô hiện lên gương mặt Tùng lúc sáng, cái vẻ lơ đãng rồi cười nhẹ khi nhớ ra. Gã đã chuyển tiền. Có lẽ tối nay gã sẽ về sớm. Có lẽ gã sẽ mong đợi điều gì đó.

Nhưng rồi ý nghĩ ấy trôi qua rất nhanh.

Cũng chẳng sao.

Tùng lúc nào chẳng ở đó. Tùng luôn đợi. Tùng luôn chuyển tiền. Tùng luôn im lặng. Một buổi tối kỷ niệm ngày cưới, nếu lỡ dời lại, chắc cũng không có gì nghiêm trọng. Vả lại, cô chỉ đi ăn với bạn cũ. Có gì đâu?

Vân gõ:

“Ok.”

Khang trả lời:

“Vậy Vân cho Khang địa chỉ, Khang qua đón.”

Vân nhìn dòng chữ ấy, mỉm cười.

Cô gửi địa chỉ chung cư.

Sau đó cô đứng dậy, soi lại mình trong gương. Chiếc đầm khẽ hở ngực, làn da sáng sau buổi chăm sóc, môi son vừa đủ, mắt được kẻ mềm. Người đàn bà trong gương không còn là cô gái ngày xưa bị Khang từ chối. Người đàn bà này có chồng, có con, có tiền vừa chuyển vào tài khoản, có một gã bồ trẻ đang chờ cô ở phòng gym, có một người bạn cũ vừa quay lại khen cô đẹp.

Vân nghiêng đầu, chỉnh lại tóc.

Rồi cô tự cười với mình.

Ngoài kia, Tùng vẫn ngồi trong quán cà phê, bên ly nước nguội, nghĩ đến một bó hoa cho buổi tối kỷ niệm ngày cưới.

Còn ở đây, Vân đang nghĩ về buổi hẹn hò với người đàn ông khác.

Chiều đó, Vân đi tập gym như thường lệ, nhưng đầu óc cô không đặt ở những động tác nâng chân, siết bụng hay những lời đếm nhịp đều đều của gã PT nữa. Cả buổi, trong đầu cô chỉ quanh quẩn buổi hẹn tối nay với Khang.

Khang.

Cái tên ấy giống như một sợi chỉ cũ bị bỏ quên trong ngăn kéo, bỗng một ngày được kéo ra, còn vương bụi nhưng vẫn mềm mại, vẫn khiến lòng người ta ngứa ngáy. Vân vừa tập vừa nhìn mình trong gương. Mồ hôi làm da cô bóng lên dưới ánh đèn phòng gym. Cơ thể sau nhiều năm chăm chút vẫn còn đẹp, vẫn còn đủ sức khiến đàn ông ngoái nhìn. Ý nghĩ đó làm cô thấy dễ chịu.

Gã PT, sau khi nhận được tiền, lại càng xúm xít bên cô hơn mọi ngày. Gã đứng sát phía sau, chỉnh tư thế cho cô lâu hơn cần thiết, giọng hạ xuống, vừa thân mật vừa nài nỉ:

“Lát nữa hẹn chị dưới hầm nha.”

Vân nhìn gã qua gương. Một thoáng trước đây, có lẽ cô sẽ thấy câu ấy kích thích. Cái kiểu lén lút, vội vàng, thô thiển mà lại làm người ta thấy mình còn được ham muốn. Nhưng hôm nay thì khác. Cái hứng trong cô không tắt, chỉ là nó đã đổi chỗ. Nó rời khỏi gã trai trẻ đầy mồ hôi và lời ngọt, rồi trôi về phía Khang — người bạn cũ, người đàn ông đến từ một quãng đời khác, nơi cô từng trẻ hơn, nhẹ hơn, và còn tưởng đời mình sẽ rất đẹp.

“Không được rồi.” Vân cười, cái cười vừa mềm vừa giữ giá. “Chị phải về.”

Gã PT hơi sững lại.

“Chị giận gì em à?”

“Giận gì.” Vân nhấc khăn lau mồ hôi ở cổ, giọng thản nhiên. “Bận thật.”

Gã nhìn cô, có chút hụt hẫng, có chút ghen tức mơ hồ của một kẻ tưởng mình đang nắm được thứ gì đó, rồi chợt nhận ra bàn tay mình trống không.

Vân quay đi, nhưng trong lòng lại nóng lên bởi một thứ khác. Cô nghĩ đến Khang. Nghĩ đến ánh mắt anh ta trong tin nhắn, những lời khen có vẻ như vô tình mà thật ra chạm đúng chỗ. Nghĩ đến một bữa tối, một ly rượu, một câu chuyện cũ được nhắc lại bằng giọng đàn ông. Rồi sau đó, có thể là một căn phòng nào đó, một mùi nước hoa khác, một đôi tay khác.

Ý nghĩ ấy làm thân thể cô khẽ rùng mình. Một cảm giác ẩm ướt rất nhẹ, rất kín đáo, len ra dưới lớp quần tập. Vân mím môi, nhìn mình trong gương thêm lần nữa. Cô thấy một người đàn bà đẹp đang nhìn lại mình. Không phải vợ của Tùng. Không phải con gái của Lão Tứ. Không phải mẹ của thằng cu. Chỉ là một người đàn bà — còn da thịt, còn thèm muốn, còn biết mình có thể khiến đàn ông bối rối.

Cô rời phòng gym sớm hơn mọi ngày.

Khi Vân về đến nhà, Lão Tứ đang ngồi trong phòng khách. Lão ngồi đó như một cục đá cũ bị bỏ quên giữa căn hộ sáng đèn. Trên bàn là ly trà đã nguội. Mắt lão nhìn vào khoảng không, vừa buồn chán vừa mệt mỏi. Từ ngày lên thành phố, lão ít khi hiểu được cuộc sống ở đây. Mọi thứ đều sạch sẽ hơn quê, đắt tiền hơn quê, nhưng cũng rối rắm và khó chịu hơn quê rất nhiều.

Thấy Vân mở cửa bước vào, lão ngẩng đầu.

“Xíu ai đón thằng cu vậy?”

“Tùng đón đó ba.”

Vân đáp gọn, rồi đi thẳng vào phòng.

Lão Tứ nhìn theo bóng con gái. Không hiểu sao đến tận bây giờ, lão vẫn không quen được với Vân. Không phải không thương. Vân là con gái lão, máu mủ của lão. Nhưng có những lúc nhìn Vân, lão lại không nhìn thấy đứa con gái bé bỏng ngày xưa nữa. Lão nhìn thấy một người đàn bà xa lạ, mềm mại, thơm tho, đẹp đẽ, nhưng cũng nguy hiểm theo một cách mà lão không gọi tên được.

Cái đàn bà trong Vân hiện ra quá rõ.

Nó nằm trong cách cô đi qua phòng khách, trong cái nghiêng vai khi tháo giày, trong mùi nước hoa nhàn nhạt bám lại sau lưng. Nó làm lão Tứ khó chịu. Không phải vì ghét, mà vì lão không biết phải đặt cảm giác đó vào đâu. Một người cha đáng lẽ không nên nhìn thấy con gái mình như vậy. Nhưng Vân lại cứ hiện ra trước mắt lão như một người đàn bà đang ở độ chín, rực rỡ, biết mình đẹp và biết dùng cái đẹp ấy.

Lão thở dài, cầm ly trà lên rồi lại đặt xuống.

Một lát sau, cửa phòng mở.

Vân bước ra.

Lão Tứ ngẩng lên, rồi khựng lại.

Cô mặc một chiếc đầm trắng cắt lệch một bên vai. Phần vai trần trắng mịn hiện ra dưới ánh đèn. Cổ áo khẽ hở, vừa đủ để lộ một chút đường cong nơi ngực, không quá phô, nhưng chính cái vừa đủ ấy lại khiến người ta khó rời mắt. Váy ngắn, ôm nhẹ lấy eo rồi buông xuống ngang đùi, khoe đôi chân thon dài, trắng và đẹp. Tóc cô được sấy phồng, thả nhẹ sau lưng. Môi tô màu nhạt, mắt kẻ mảnh, cả người toát lên một vẻ sang trọng, đắt tiền, như thể cô không thuộc về căn phòng khách có ly trà nguội và người cha già đang ngồi chán đời kia.

Lão Tứ nhìn một lúc mới nói được:

“Nay mặc đẹp dữ. Tính kỷ niệm ngày cưới ở đâu thế?”

Vân cười.

Cái cười ấy làm lão thấy trong bụng hơi nghẹn. Nó không giống nụ cười của người vợ chuẩn bị đi ăn với chồng. Nó giống nụ cười của người đàn bà đang giữ một bí mật riêng, và bí mật ấy làm cô vui.

Đúng lúc đó, cửa mở.

Tùng dắt con trai bước vào.

Gã hơi luộm thuộm. Áo sơ mi nhăn ở vai, tóc tai bù xù vì đội mũ bảo hiểm. Mặt gã có vẻ mệt, nhưng trong mắt lại có chút sáng lên rất vụng về. Một tay gã xách túi đồ ăn, tay còn lại cầm bó hoa nhỏ.

Bó hoa ấy rẻ tiền. Mấy bông hoa nhỏ, màu không đều, giấy gói cũng bình thường, dây buộc hơi lệch. Không phải Tùng cố tình qua loa. Thẩm mỹ của gã chỉ đến thế. Và thật ra, gã cũng chẳng còn nhiều tiền.

Sau khi mua đồ cho con, mua ít thứ trong siêu thị và con gà ngoài chợ, trong túi gã chỉ còn đúng năm trăm nghìn. Gã đã đứng trước hàng hoa khá lâu, nhìn những bó lớn được cắm cầu kỳ, rồi lại nhìn ví. Cuối cùng gã chọn bó nhỏ nhất mà người bán bảo là “nhìn cũng xinh anh ạ”. Gã tin vậy. Tùng vốn hay tin những điều nhỏ bé người khác nói với mình.

Gã còn mua thêm một con gà, định bụng tối nay làm món gà kho sả. Vân thích gà kho sả. Ít nhất là ngày xưa gã nhớ cô từng nói vậy. Tùng nghĩ cả nhà sẽ ăn một bữa đơn giản. Có hoa, có cơm nóng, có món gà kho, có con trai ngồi bên cạnh. Kỷ niệm ngày cưới như vậy với gã cũng được rồi.

Nhưng khi bước vào nhà và nhìn thấy Vân, Tùng đứng sững.

Cô đẹp quá.

Đẹp đến mức gã quên cả mệt. Đẹp đến mức trong một khoảnh khắc, gã tưởng Vân mặc như vậy là vì mình. Vì ngày hôm nay. Vì cô còn nhớ. Vì sau bao nhiêu năm, dù có than phiền, có khó chịu, có lạnh nhạt, cô vẫn là vợ gã.

Tùng đưa bó hoa ra, hơi ngượng.

“Tặng em.”

Vân nhìn bó hoa. Ánh mắt cô lướt qua rất nhanh. Một bó hoa nhỏ, quê mùa, rẻ tiền, giống hệt con người Tùng lúc này: tóc rối, áo nhăn, tay xách túi đồ ăn, trong người đầy mùi đường phố, mùi mồ hôi và sự tận tụy không đúng lúc.

Trong lòng cô thoáng chê.

Nhưng ngoài mặt, Vân vẫn mỉm cười.

“Cảm ơn anh.”

Cô nhận lấy bó hoa rồi đặt nhanh lên bàn, như đặt một món đồ không biết nên xử lý thế nào.

Lão Tứ nhìn cảnh đó, hiểu ý. Lão đứng dậy, gọi thằng cu con:

“Vào trong với ông.”

Đứa nhỏ ngoan ngoãn đi theo. Trước khi vào phòng, nó còn ngoái nhìn ba mẹ, nhưng chẳng hiểu chuyện gì. Cửa phòng khép lại.

Trong phòng khách chỉ còn Tùng và Vân.

Tùng đứng cạnh cô. Gần như vậy, gã càng thấy cô đẹp. Mùi nước hoa trên người Vân khác với mùi xà phòng và dầu gội quen thuộc ở nhà. Nó xa lạ, quyến rũ, làm gã hơi lúng túng. Gã đặt túi đồ ăn xuống, rồi đưa tay định ôm cô.

Vân khẽ lùi lại, bàn tay chặn nhẹ trước ngực gã.

“Người anh mới đi về hôi rình à.”

Tùng khựng lại.

Câu nói không lớn, cũng không hẳn là mắng. Nó giống một câu đùa. Nhưng chính vì giống đùa nên nó càng khó chịu. Tùng đứng đó, tay còn lơ lửng giữa không trung, mặt hơi đỏ lên. Gã cúi nhìn áo mình, như một đứa trẻ bị nhắc rằng quần áo nó bẩn.

“À… anh mới ghé chợ…” gã nói nhỏ.

Chưa kịp nói hết, Vân đã cầm túi xách lên.

“Anh nấu gì cho con với ba nhé. Em đi với bạn chút.”

Tùng ngẩng lên.

“Ơ… không phải hôm nay kỷ niệm…”

Lời gã chưa kịp ra hết thì Vân đã đi qua cửa.

Tiếng giày cao gót chạm nền vang lên mấy tiếng ngắn ngủi. Rồi cửa đóng sập lại.

Một tiếng “rầm” khô khốc.

Phòng khách bỗng yên lặng.

Tùng đứng nguyên tại chỗ. Bó hoa nhỏ nằm trên bàn, nghiêng sang một bên, giấy gói hơi nhàu. Túi đồ ăn dưới chân gã bắt đầu rỉ ra chút nước từ con gà vừa mua. Trong bếp chưa có nồi nào được bắc lên. Mùi nước hoa của Vân còn sót lại rất nhẹ trong không khí, lấn át cả mùi mồ hôi trên áo Tùng.

Gã nhìn cánh cửa một lúc lâu.

Lão Tứ từ trong phòng bước ra, vừa đủ để nhìn thấy dáng Tùng đứng trơ giữa phòng khách. Lão không nói gì. Nhưng trong ngực lão có một cơn bực dâng lên.

Bực Vân.

Bực Tùng.

Bực cả chính mình.

Lão bực vì thấy con gái mình bào tiền chồng, nhận hoa của chồng rồi bỏ đi với một cái cười nhẹ tênh. Lão bực vì thấy Tùng hiền quá, ngu quá, cam chịu quá. Một thằng đàn ông mà cầm bó hoa rẻ tiền, xách con gà về nhà, đứng trước vợ mình như đứng trước người ta ban ơn. Lão cũng bực vì chính lão là cha của Vân, vậy mà không thể mở miệng mắng con gái một câu cho đàng hoàng.

Con gái lão bào chồng.

Nhưng nó vẫn là con gái lão.

Tùng cúi xuống nhặt túi đồ ăn lên, giọng cố bình thường:

“Ba… tối con làm gà kho sả nha. Ba ăn được không?”

Lão Tứ nhìn gã.

Một lúc sau, lão chỉ ừ một tiếng.

“Ừ. Làm đi.”

Tùng gật đầu, xách túi vào bếp.

Từ phía trong phòng, thằng cu con hỏi vọng ra:

“Mẹ đi đâu vậy ông?”

Lão Tứ đứng im.

Rồi lão đáp, giọng khàn khàn:

“Mẹ con đi có việc.”

Nói xong, lão nhìn bó hoa nhỏ trên bàn. Mấy cánh hoa rung nhẹ vì gió máy lạnh thổi qua. Một bó hoa xấu, rẻ tiền, nhưng vẫn là hoa.

Không hiểu sao, nhìn nó, lão lại thấy trong lòng mình khó chịu hơn.

Từ ngày Lão Tứ đi thăm con gái, khu trọ tự nhiên vắng hẳn đi.

Không phải chỉ vắng một người. Mà như thể cái tiếng nói khàn khàn, cái dáng ngồi uống trà, cái cách lão đi qua đi lại trong sân đã từng giữ cho mọi thứ còn có chút trật tự. Khi lão không còn ở đó, mỗi người trong nhà giống như tự tách về một góc của mình.

Minh thì cứ đến tối là biến mất.

Ăn cơm xong, anh thường đặt chén xuống rất nhẹ, lau miệng rồi nói:

“Anh lên phòng học bài.”

Ngọc ngày đầu còn lên tìm chồng. Bà đem cho anh ly nước, lúc thì ít trái cây, lúc thì chỉ đứng ngoài cửa hỏi vọng vào:

“Anh có cần gì không?”

Nhưng Minh mở cửa rất khẽ, gương mặt vẫn hiền, vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại như đang lẩn tránh một điều gì đó.

“Anh muốn tập trung. Em đừng lên nữa.”

Ngọc đứng sững một chút.

Câu nói ấy không nặng, không lạnh, cũng không có gì để trách. Nhưng chính vì nó quá bình thường nên Ngọc không biết phải buồn thế nào cho đúng. Bà chỉ gật đầu, đặt ly nước xuống cái bàn nhỏ ngoài cửa, rồi quay xuống.

Từ hôm đó, ăn xong, Ngọc cũng không lên nữa. Bà rửa chén, lau bếp, dọn dẹp vài thứ rất lâu như để kéo dài thời gian, rồi cuối cùng vẫn trở về phòng nằm. Căn phòng có mùi dầu gió, mùi chăn gối cũ và một thứ cô đơn của người đàn bà đã quen ngủ bên cạnh một người nhưng vẫn thấy mình không được chạm tới.

Vy thì bận việc ngân hàng.

Cuối quý, cô về muộn gần như mỗi ngày. Có hôm tám giờ, có hôm chín giờ tối mới nghe tiếng xe dừng trước cổng. Cô bước vào với gương mặt mệt mỏi, áo sơ mi nhăn ở khuỷu tay, tóc buộc thấp, mắt vẫn còn vương cái căng thẳng của những con số, chỉ tiêu, hồ sơ vay, khách hàng khó chịu và những cuộc gọi thúc giục không dứt.

Ngày trước Vy còn hay nói, hay cười, hay chọc ghẹo mấy người trong nhà. Nhưng đi làm rồi, cô ít nói hơn. Có khi về đến nơi chỉ kịp chào một câu, uống vội ly nước, rồi chui vào phòng. Đời sống của người lớn đã bắt đầu đặt tay lên vai cô, không quá mạnh, nhưng đủ để cô hiểu rằng hoạt bát cũng là một thứ xa xỉ nếu ngày nào cũng bị công việc vắt kiệt.

Mai thì ăn xong lại qua công ty làm việc.

Cô không bị ai bắt phải chăm chỉ đến vậy. Hoàng cũng không bắt. Nhưng Mai tự tìm việc cho mình. Sau bữa cơm tối, khi Ngọc đã về phòng, Minh đã lên lầu, Vy còn chưa về, căn nhà rơi vào một khoảng lặng khiến Mai thấy khó chịu. Cái khoảng lặng ấy dễ làm người ta nghĩ lung tung. Nghĩ về Lão Tứ. Nghĩ về Hoàng. Nghĩ về những chuyện đã xảy ra trong dãy trọ, những người từng ở đó rồi lần lượt rời đi theo những cách không ai ngờ tới.

Vì vậy Mai đi làm.

Công ty buổi tối có một kiểu yên lặng khác. Nó không u uất như căn nhà. Ở đó có ánh đèn trắng, có mùi giấy tờ, mùi thùng carton, mùi bụi của kho hàng, có những con số cần ghi lại, những hóa đơn cần kiểm, những thứ cụ thể đến mức làm người ta tạm quên được nỗi rối rắm trong lòng.

Sau cái hôm đi với Hoàng, Mai hiểu hơn về cậu ta.

Không phải hiểu theo kiểu có thể tha thứ hết. Càng không phải kiểu bỗng nhiên thấy Hoàng là người tốt. Mai không dễ bị lay động như vậy. Cô chỉ nhận ra rằng con người Hoàng không phẳng như cô từng nghĩ. Cậu ta vừa tàn nhẫn vừa có trật tự riêng. Vừa lạnh lùng vừa giữ một thứ tình cảm méo mó với những kẻ yếu thế. Cậu ta làm những việc khiến người khác sợ, nhưng cũng có những kế hoạch dài hơi mà một người chỉ biết hưởng thụ sẽ không bao giờ nghĩ tới.

Mai không thể nói là mình cảm thông.

Nhưng cô cũng không còn biết nên coi Hoàng là gì.

Là ông chủ? Là một kẻ nguy hiểm? Là người đã kéo cô ra khỏi một cuộc sống loay hoay? Hay là một người mà càng nhìn gần, cô càng thấy những đường nứt không dễ gọi tên?

Tối đó, Mai đang ngồi ở bàn làm việc trong công ty. Trước mặt cô là cuốn sổ ghi chép, vài tờ hóa đơn và chiếc máy tính cũ. Cô cúi đầu cộng từng con số, thỉnh thoảng dừng lại ghi vào vở những điều chưa hiểu. Ánh đèn trên cao làm bóng cô đổ xuống mặt bàn, gầy và lặng.

Cửa phía ngoài có tiếng mở.

Mai ngẩng lên.

Hoàng bước vào.

Cậu mặc áo sơ mi tối màu, tay áo xắn lên, dáng vẻ không giống một người tình cờ ghé qua. Hoàng nhìn quanh căn phòng một lượt, rồi ánh mắt dừng lại ở Mai. Khóe miệng cậu hơi nhếch lên.

“Chị chăm chỉ thật.”

Mai đặt bút xuống.

“Có việc thì làm thôi.”

Hoàng đi lại gần bàn, cúi nhìn đống giấy tờ trước mặt cô.

“Chị tính học để làm gì?”

Mai im lặng vài giây.

Câu hỏi ấy đáng lẽ rất dễ trả lời. Học để làm kế toán. Học để kiếm tiền. Học để sau này không bị ai khinh. Nhưng khi Hoàng hỏi, Mai lại nhận ra những câu ấy chỉ đúng một nửa.

Cô ngước lên nhìn cậu.

“Tôi không rõ.”

Hoàng hơi nhướng mày.

Mai nói tiếp, giọng chậm hơn:

“Tôi chỉ muốn mình bận rộn hơn. Học để khỏi phải quay lại cái kiểu loay hoay công việc trước đây. Làm hôm nay không biết ngày mai. Có tiền thì sống, hết tiền thì lại sợ. Tôi chán cảnh đó rồi.”

Hoàng nhìn Mai một lúc.

Ánh mắt cậu không trêu chọc như mọi khi. Nó yên hơn, sâu hơn một chút. Rồi Hoàng nói:

“Chị có muốn đi dạo không?”

Mai khẽ cau mày, nhìn cậu ngạc nhiên.

“Giờ này?”

Cô chưa kịp nói thêm, Hoàng đã cắt ngang, giọng thản nhiên:

“Chị muốn học kiếm tiền, đúng không?”

Mai không đáp.

Hoàng kéo ghế ngồi xuống trước mặt cô, hai tay đặt trên đầu gối, dáng vẻ như đang nói một chuyện rất nghiêm túc.

“Nếu vậy thì đi.”

Mai nhìn cậu.

Hoàng nói tiếp:

“Nếu chị cứ ngồi trong này, nhìn mấy tờ hóa đơn, cộng vài con số, chị sẽ chỉ biết phần xác của tiền thôi. Tiền vào, tiền ra, lời bao nhiêu, lỗ bao nhiêu. Mấy cái đó ai học cũng được. Nhưng muốn kiếm tiền thật, chị phải nhìn cái thứ làm cho tiền chạy.”

Cậu nghiêng đầu, nhìn về phía cửa.

“Người ta muốn gì. Sợ gì. Thèm gì. Ghét gì. Người ta chịu trả tiền cho cái gì. Chỗ nào là hàng hóa, chỗ nào là cảm xúc, chỗ nào là lòng tham, chỗ nào là sĩ diện. Những thứ đó không nằm trong sổ.”

Mai im lặng.

Hoàng đứng dậy.

“Nếu chị không ra khỏi cái giếng của mình, không nhìn cái thế giới trước mắt, chị mãi vẫn chỉ loanh quanh với mấy công việc tay chân thôi. Chăm chỉ thì đủ sống. Nhưng muốn đổi đời, chỉ chăm chỉ là không đủ.”

Câu đó làm Mai hơi khó chịu.

Nhưng cô không phản bác được.

Vì Hoàng nói đúng.

Mai đã từng làm rất nhiều việc. Việc nào cô cũng cố. Cô không lười. Không yếu. Không ngại cực. Nhưng sau cùng, cô vẫn luôn chỉ ở một chỗ. Cứ như thể có một cái vòng vô hình đặt quanh đời cô. Càng đi càng mỏi, nhưng nhìn lại vẫn ở gần điểm bắt đầu.

Mai nhìn cuốn sổ trước mặt.

Rồi cô gấp nó lại.

“Đi đâu?”

Hoàng cười.

Nụ cười ấy không hẳn vui. Nó giống nụ cười của một người đã đoán trước câu trả lời.

“Chị về chuẩn bị đi.”

Mai đứng lên, lấy chìa khóa trong ngăn bàn.

Hoàng quay người đi ra cửa, vừa đi vừa nói:

“Em chờ ngoài cổng trọ.”

Mai nhìn theo bóng cậu.

Một cảm giác rất lạ chạy qua lòng cô. Không phải hồi hộp kiểu đàn bà được rủ đi chơi. Cũng không hẳn là sợ. Nó giống cảm giác đứng trước một con đường tối mà mình biết nếu bước vào, có thể sẽ thấy những thứ không nên thấy. Nhưng nếu không bước vào, mình sẽ mãi chỉ ngồi trong căn phòng sáng đèn, cộng những con số của người khác, sống một đời cần mẫn mà không hiểu vì sao người ta giàu, vì sao người ta nghèo, vì sao có kẻ chỉ nói vài câu đã xoay được cả một đám người.

Mai tắt đèn công ty.

Cửa sắt kéo xuống, tiếng kim loại rít qua đêm nghe lạnh và dài.

Cô khóa cửa, bỏ chìa vào túi, rồi đi về phía dãy trọ.

Ngoài đường, gió đêm thổi qua, mang theo mùi xăng xe, mùi quán ăn khuya và mùi thành phố đang tiếp tục vận hành dù ai đó mệt mỏi, ai đó cô đơn, ai đó biến mất trên một căn phòng tối.

Mai bước nhanh hơn.

Ở đâu đó ngoài cổng trọ, Hoàng đang chờ.

Mai ra đến ngoài cổng thì thấy Hoàng đang ngồi trên chiếc xe máy chờ sẵn.

Chiếc xe không mới. Sơn ở vài chỗ đã xước, phần yên hơi bóng lên vì dùng lâu, gương chiếu hậu một bên có vết rạn nhỏ. Nhưng Hoàng ngồi trên đó lại có vẻ chỉn chu hơn mọi ngày. Áo sơ mi tối màu, quần dài gọn gàng, tóc vuốt nhẹ. Cậu không giống ông chủ trong kho hàng đầy bụi, cũng không giống người đàn ông lạnh lùng ngồi trước bàn tính toán. Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, Hoàng trông trẻ hơn một chút, nhưng cũng xa hơn một chút.

Mai bước ra.

Cô mặc áo thun ôm đơn giản, quần jean cạp cao, ôm lấy dáng người gọn và thẳng. Ở tuổi hai mươi chín, ba mươi, Mai không còn cái vẻ non nớt của mấy cô gái mới lớn, nhưng cũng chưa hề cũ. Trên người cô có một thứ trẻ trung khác — thứ trẻ trung của người đã chịu cực nhưng chưa chịu gãy. Mặt cô không trang điểm nhiều, tóc buộc thấp, vài sợi rơi xuống bên má. Chính sự giản dị ấy lại làm cô có vẻ dễ nhìn.

Hoàng nhìn cô một lượt, rồi cười.

“Chân dài không chê xe máy chứ?”

Mai khựng lại một chút, sau đó nhận cái nón bảo hiểm từ tay cậu.

“Em cứ đùa.”

“Em nói thật mà.”

“Thật cái gì?”

“Thật là chị mặc vậy đẹp.”

Mai đội nón lên, quay mặt tránh đi.

“Đi thôi.”

Hoàng cười nhẹ, không chọc thêm nữa.

Mai ngồi lên sau xe. Ban đầu cô giữ khoảng cách rất cẩn thận, hai tay đặt ở mép yên, lưng thẳng, đầu hơi nghiêng sang một bên. Hoàng không nói gì. Cậu chỉ nổ máy rồi cho xe chạy chậm ra khỏi con hẻm.

Gió đêm lùa qua tóc Mai.

Cô bỗng nhận ra mình không nhớ lần cuối cùng mình ra đường buổi tối là khi nào.

Không phải đi chợ. Không phải đi làm. Không phải chạy vội qua một con đường để về nhà trước khi quá muộn. Mà là ra ngoài như thế này, không vì một việc cụ thể nào cả. Chỉ ngồi sau một chiếc xe máy, nhìn thành phố trôi ngược về phía sau, để gió thổi vào mặt, để ánh đèn từ những bảng hiệu, quán ăn, tiệm thuốc, cửa hàng tiện lợi lướt qua mắt mình như những mảnh phim nhỏ.

Thành phố ban đêm có một vẻ khác.

Ban ngày nó nóng, bụi, đông, bức bối. Ban đêm, nó vẫn đông, vẫn bụi, vẫn ồn, nhưng dưới ánh đèn, mọi thứ dường như mềm hơn một chút. Những hàng cây ven đường rung nhẹ. Tiếng xe không còn gắt như ban trưa. Các quán ăn khuya sáng đèn, khói bốc lên từ bếp than, tiếng người gọi món, tiếng cười, tiếng ly chạm nhau. Một đôi nam nữ dừng xe bên lề, người con gái chỉnh lại tóc trong gương chiếu hậu. Một người bán vé số đi qua, dáng nhỏ bé lọt thỏm giữa dòng xe.

Mai nhìn tất cả, im lặng.

Cô chợt thấy đời sống ngoài kia vẫn luôn diễn ra. Nó không dừng lại vì những chuyện trong dãy trọ. Không dừng lại vì Ngọc nằm một mình trong phòng, vì Minh khóa cửa lên lầu, vì Vy tăng ca ngân hàng, vì Lão Tứ đi thăm con gái, hay vì Mai đã từng có những ngày không biết ngày mai mình sẽ sống thế nào.

Thành phố không biết thương ai.

Nhưng chính vì vậy, đôi khi nó lại khiến người ta nhẹ lòng. Vì nỗi buồn của mình hóa ra không lớn đến mức có thể làm một con đường tắt đèn.

Hoàng chở Mai lên quận 1.

Cậu gửi xe vào một bãi giữ xe trên đường, nhận thẻ rồi quay sang nói:

“Đi bộ chút đi.”

“Ở đây hả?”

“Ừ. Phố đi bộ Nguyễn Huệ.”

Mai nhìn ra phía trước.

Con phố sáng rực lên trong đêm. Người đông như nước chảy. Gia đình dắt trẻ con đi chơi. Mấy đứa nhỏ chạy vòng quanh, tay cầm bong bóng phát sáng. Một nhóm thanh niên ngồi thành hàng bên mép bồn cây, vừa đàn vừa hát. Những cặp đôi đứng tựa vào nhau chụp ảnh. Tiếng nhạc từ loa kéo, tiếng rao hàng rong, tiếng cười, tiếng xe xa xa hòa vào nhau thành một thứ âm thanh rất sống.

Mai bước chậm lại.

Cô đã nghe về phố đi bộ nhiều lần, nhưng rất ít khi đến. Có lẽ trước đây cô nghĩ những chỗ như thế này không dành cho mình. Người ta đến đây để vui, để yêu nhau, để chụp hình, để tiêu tiền vào những thứ không cần thiết. Còn cô thì lúc nào cũng phải nghĩ đến tiền phòng, tiền ăn, tiền thuốc, tiền gửi về, tiền dự phòng cho những ngày xấu hơn.

Hoàng đi bên cạnh cô.

Không thúc. Không kéo. Chỉ để cô nhìn.

Giữa phố có vài người làm tượng đứng yên. Toàn thân họ phủ một lớp sơn bạc hoặc vàng đồng, tư thế cứng như những pho tượng thật. Khi khách bước đến bỏ tiền vào cái hộp nhỏ dưới chân, họ mới khẽ chuyển động, cúi chào hoặc giơ tay tạo dáng chụp hình.

Mai dừng lại, mắt hơi mở lớn.

“Ồ…”

Hoàng nhìn theo hướng cô nhìn.

“Gì?”

“Có kiểu kinh doanh này nữa hả?”

“Có gì đâu. Bán sự tò mò.”

Mai vẫn nhìn người làm tượng đang đứng bất động.

“Đứng vậy chắc mỏi lắm.”

“Công việc nào kiếm tiền cũng có cái mỏi riêng.”

Mai quay qua nhìn Hoàng. Câu đó nghe bình thường, nhưng từ miệng cậu ta lại giống như một bài học.

Hoàng hơi nghiêng đầu.

“Chị vào chụp đi.”

“Thôi.”

“Chụp đi. Giúp người ta kinh doanh.”

“Em rảnh quá hả?”

“Không rảnh thì em đâu đưa chị ra đây.”

Mai lườm cậu một cái, nhưng cuối cùng vẫn bước tới gần người làm tượng.

Người đó đứng im, toàn thân phủ màu đồng cũ, trên đầu đội chiếc mũ rộng vành, tay cầm một cây gậy. Trước mặt là cái hộp nhỏ đã có vài tờ tiền lẻ. Mai lúng túng đứng cách một khoảng, không biết nên làm gì. Tự nhiên cô thấy mình vụng về như một người lần đầu bước vào một nơi không thuộc về mình.

Hoàng đứng bên ngoài, giơ điện thoại lên.

“Tạo dáng đi chị.”

“Biết tạo dáng gì?”

“Cười là được.”

Mai hơi cau mày.

“Đừng có chụp xấu đó.”

“Chị đẹp thì sao xấu được.”

“Miệng em nói chuyện giống mấy thằng bán hàng đa cấp.”

“Vậy chị cười chưa?”

Mai bật cười thật.

Đúng lúc đó, Hoàng bấm máy.

Người làm tượng khẽ nghiêng người, giơ cây gậy lên như chào cô. Mai giật mình rồi cười thêm lần nữa. Nụ cười ấy rất nhẹ, nhưng thật hơn nhiều nụ cười cô từng dùng trong đời để che giấu mỏi mệt.

Hoàng bỏ một tờ tiền vào hộp.

Người làm tượng cúi chào.

Mai đi trở lại bên cạnh Hoàng. Cô đưa tay chỉnh lại tóc, hỏi:

“Xóa đi nếu xấu nha.”

Hoàng nhìn ảnh trong điện thoại.

“Không xấu.”

“Đưa tôi coi.”

Hoàng đưa điện thoại cho cô.

Trong ảnh, Mai đứng dưới ánh đèn phố, phía sau là dòng người mờ nhòe. Cô không tạo dáng giỏi, tay đặt hơi cứng, vai còn gồng, nhưng miệng đang cười. Một nụ cười có chút ngượng, chút vui, chút lạ lẫm. Nhìn vào đó, Mai bỗng thấy mình như một người khác.

Không phải người phụ nữ suốt ngày cúi đầu bên sổ sách.

Không phải người trong dãy trọ đầy chuyện nặng nề.

Chỉ là một người đàn bà còn có thể đi chơi buổi tối và cười trước ống kính.

Mai trả điện thoại lại.

“Cũng được.”

Hoàng cười.

“Tức là đẹp.”

“Đừng có tự suy diễn.”

Từ khoảnh khắc đó, hai người không còn đi trước đi sau nữa.

Họ đi song song.

Ban đầu vẫn có một khoảng cách nhỏ giữa hai cánh tay. Nhưng dòng người đông, thỉnh thoảng có ai đó đi ngược chiều chen qua, Mai phải nép lại gần Hoàng. Có lúc vai cô chạm nhẹ vào tay cậu. Không ai nói gì. Cái chạm ấy rất nhỏ, đến mức nếu không để ý thì có thể xem như không tồn tại. Nhưng trong cái ồn ào của phố, nó lại làm Mai thấy lòng mình động nhẹ.

Cả hai cũng không nói chuyện gì nhiều.

Hoàng thỉnh thoảng chỉ cho Mai nhìn vài thứ: một nhóm nhảy đường phố đang thu hút đám đông, một xe bán kem làm khói trắng bay lên khi trộn bằng nitơ lỏng, một người đàn ông lớn tuổi đánh đàn violin bên gốc cây, trước mặt đặt cái hộp đàn mở ra nhận tiền. Mai nhìn từng thứ, hỏi vài câu ngắn. Hoàng trả lời cũng ngắn. Nhưng kỳ lạ là sự im lặng giữa họ không khó chịu.

Có những lúc không nói gì cũng là một kiểu đi cùng nhau.

Họ đi hết phố đi bộ, rồi rẽ ra phía bờ sông.

Gió từ sông thổi lên lạnh hơn. Mùi nước, mùi bùn, mùi rong, mùi xe cộ từ cầu và những con đường lớn hòa lẫn vào nhau. Ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng đổ xuống mặt nước thành những vệt dài run rẩy. Xa xa, vài chiếc tàu du lịch sáng đèn trôi chậm, trên đó có tiếng nhạc, tiếng người nói cười vọng lại rất nhỏ, như đến từ một thế giới khác.

Mai đứng tựa vào lan can, nhìn sang bên kia sông.

Hoàng đứng cạnh cô, hai tay đút túi quần.

“Chị lâu rồi không ra đây à?”

“Ừ.”

“Bao lâu?”

Mai nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

“Không nhớ.”

“Không nhớ tức là lâu lắm.”

Mai không đáp.

Cô nhìn thành phố trước mặt. Những tòa nhà cao, ánh sáng đẹp, những quán ven sông, những người mặc đồ đẹp đi ngang qua. Tất cả như một mặt kính sáng bóng. Còn phía sau mặt kính ấy là vô số căn phòng trọ nhỏ, những bữa cơm rẻ, những người mượn tiền nhau, những người bệnh nằm chờ chết, những cô gái cười với khách, những đứa trẻ lớn lên trong tiếng cãi vã.

Mai chợt nhớ đến những người từng đi qua đời mình.

Có người biến mất. Có người chết. Có người sống mà như đã chết một nửa. Có người cố gắng yêu nhưng càng yêu càng làm đau nhau. Có người chỉ muốn yên ổn mà cuối cùng vẫn bị đời đẩy vào một góc không thể thở.

Hoàng nhìn cô.

“Đi tiếp không?”

Mai gật đầu.

Họ vòng lại, đi qua cầu Khánh Hội, rồi xuống phía dưới chân cầu.

Không gian dưới đó tối hơn. Tiếng xe chạy trên cầu vọng xuống thành một âm thanh đều đều, nặng và xa. Dưới chân cầu có vài người vô gia cư đang ngủ. Người thì cuộn mình trong tấm chăn mỏng, người gối đầu lên túi nylon, người nằm sát vào mép tường như muốn tránh gió. Bên cạnh họ là vài chai nước, bịch đồ ăn thừa, đôi dép cũ đặt ngay ngắn.

Mai bước chậm lại.

Niềm vui vừa nãy trên phố đi bộ bỗng lùi ra sau.

Ở đây, thành phố không còn sáng bóng nữa. Nó lộ ra phần bụng tối, phần bị che dưới gầm cầu, phần không ai muốn chụp hình. Những thân người nằm đó, im lìm như những món đồ bị bỏ quên sau một ngày dài.

Hoàng không nói gì.

Cậu để Mai tự nhìn.

Mai đi đến gần một cây cầu sắt màu xanh cũ kỹ. Lớp sơn đã bong ở nhiều chỗ, để lộ màu gỉ đỏ bên dưới. Cô đặt tay lên đó. Sắt lạnh chạm vào lòng bàn tay làm cô tỉnh ra.

Cô ngẩng mặt nhìn lên bầu trời.

Trên cao, không thấy nhiều sao. Chỉ có ánh sáng loang của thành phố, những đám mây mỏng trôi qua, và tiếng xe không ngừng chạy trên đầu. Mai bỗng có cảm giác mình đang đứng giữa hai tầng đời sống. Phía trên là những người đang lao đi đâu đó, có nhà để về, có cuộc hẹn để tới. Phía dưới là những người nằm co lại, không còn gì ngoài một khoảng bê tông đủ đặt lưng qua đêm.

Còn cô thì đứng ở giữa.

Chưa lên được phía trên.

Nhưng cũng sợ một ngày mình rơi xuống phía dưới.

Hoàng đứng cách cô một bước, nhìn nghiêng gương mặt cô trong bóng tối.

“Chị thấy sao?”

Mai vẫn ngẩng mặt lên.

“Gì?”

“Thoải mái hơn không?”

Mai im lặng rất lâu.

Gió thổi qua gầm cầu, mang theo hơi lạnh và mùi ẩm của nước sông. Tóc cô bay nhẹ, vài sợi dính lên má. Cô đưa tay gạt ra, rồi nói nhỏ:

“Có.”

Hoàng nhìn cô.

Mai hạ mắt xuống, nhìn những người đang ngủ dưới chân cầu.

“Nhưng cũng không hẳn là thoải mái.”

“Sao?”

Mai tựa nhẹ người vào lan can.

“Lúc nãy ở phố đi bộ, tôi thấy vui. Thấy người ta cười, trẻ con chạy chơi, người ta chụp hình, nghe nhạc. Tôi tự nhiên nghĩ, hóa ra thành phố cũng có những chỗ nhẹ nhàng như vậy. Hóa ra người ta có thể ra đường buổi tối mà không phải vội về, không phải lo ngày mai ăn gì, không phải tính xem còn bao nhiêu tiền.”

Cô ngừng một chút.

“Nhưng xuống đây thì thấy khác.”

Hoàng không chen vào.

Mai nói tiếp, giọng chậm rãi:

“Tôi thấy đời giống như cái cầu này. Có người chạy phía trên, đèn sáng, xe cộ đông, tưởng ai cũng có chỗ để đến. Còn phía dưới có người nằm ngủ ngay trên nền xi măng. Chắc họ cũng từng có nhà. Từng có mẹ cha, anh em, từng có một cái tên, một câu chuyện gì đó. Nhưng cuối cùng người ta nhìn họ như nhìn một cái bóng.”

Cô quay sang Hoàng.

“Em đưa tôi đi dạo để tôi học kiếm tiền, hay để tôi nhìn những chuyện này?”

Hoàng hơi cười.

“Cả hai.”

“Liên quan gì đến kiếm tiền?”

“Liên quan nhiều.”

Hoàng bước tới, đứng cạnh cô bên lan can.

“Chị thấy người làm tượng lúc nãy không?”

“Thấy.”

“Họ bán sự tò mò. Người bán kem bán cảm giác mới lạ. Người đánh đàn bán một chút lãng mạn. Mấy quán ven sông bán chỗ ngồi để người ta thấy mình đang sống tử tế hơn. Còn mấy người dưới cầu này…” Hoàng nhìn xuống, giọng thấp hơn, “họ không bán được gì nữa. Khi một người không còn thứ gì để bán, kể cả sức lao động, kể cả câu chuyện của mình, thì người ta rơi xuống đây.”

Mai nghe mà thấy lạnh.

“Em nói nghe tàn nhẫn quá.”

“Vì nó là vậy.”

“Không phải ai cũng muốn bán cái gì đó.”

“Nhưng ai cũng phải đổi một thứ gì đó để sống.”

Mai quay nhìn cậu.

Hoàng nói rất bình thản:

“Người làm công đổi sức. Người bán hàng đổi thời gian. Người đẹp đổi ánh nhìn. Người có học đổi kiến thức. Người có quyền đổi quan hệ. Người nghèo đôi khi phải đổi cả lòng tự trọng. Chỉ là cái giá mỗi người trả khác nhau thôi.”

Mai siết nhẹ tay trên thanh sắt.

“Vậy em đổi gì?”

Hoàng im lặng.

Câu hỏi ấy không quá lớn, nhưng nó làm tiếng xe trên cầu dường như xa đi một chút. Gió từ sông thổi lên, lạnh và ẩm, lùa qua khoảng trống giữa hai người. Dưới chân cầu, vài người vô gia cư vẫn nằm co trong những tấm chăn mỏng, bất động như những cái bóng bị thành phố bỏ sót.

Hoàng nhìn ra mặt nước rất lâu.

Rồi cậu nói:

“Em đổi mạng sống.”

Mai quay phắt sang nhìn cậu.

“Cái gì?”

Hoàng cười nhẹ. Nụ cười rất nhạt, gần như không có vui vẻ trong đó.

“Chị hỏi em đổi gì mà.”

Mai cau mày.

“Đừng nói kiểu đó.”

“Em nói thật.”

“Không phải chính cậu từng nói mạng cậu gắn với đám trẻ sao?”

Hoàng nghiêng đầu nhìn cô. Ánh đèn từ xa hắt lên một bên mặt cậu, làm đôi mắt cậu tối hơn thường ngày. Trong khoảnh khắc ấy, Mai bỗng thấy Hoàng rất trẻ, nhưng cũng rất cũ. Như một đứa trẻ lớn lên quá sớm, rồi từ đó không bao giờ quay lại được tuổi của mình nữa.

Hoàng nói:

“Ừ. Nhưng em đã nối sợi dây đó cho chị rồi.”

Mai đứng sững.

Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng cô.

“Cậu nói vậy là sao?”

Hoàng không nhìn cô nữa. Cậu cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ dưới chân, xoay nó trong tay như đang nghĩ xem nên ném đi hay giữ lại.

“Nghĩa là nếu một ngày nào đó em chết…”

“Hoàng.”

Mai gọi tên cậu rất khẽ, nhưng giọng cô đã đổi.

Hoàng vẫn nói tiếp, bình tĩnh đến mức tàn nhẫn:

“Nếu một ngày nào đó em chết, chị có thể giúp em chăm sóc đám trẻ không?”

Mai nhìn cậu, cổ họng nghẹn lại.

Câu hỏi ấy không giống một lời nhờ vả. Nó giống một cái hộp được đặt vào tay cô, bên trong là thứ gì rất nặng, rất sống, rất đau. Những đứa trẻ Hoàng từng nói đến. Những căn phòng cậu xây. Những người cậu thuê dạy học. Những đứa bé tật nguyền, mồ côi, bị bỏ lại ở những nơi mà người lớn đi ngang qua thường quay mặt đi.

Mai bỗng hiểu: những thứ Hoàng làm không phải trò chơi. Cũng không phải một chút lòng tốt để chuộc tội cho những đồng tiền bẩn. Ít nhất, với cậu, nó là một sợi dây thật. Một sợi dây buộc cổ cậu lại với thế giới này. Nếu không có nó, có lẽ Hoàng đã rơi xuống đâu đó từ lâu rồi.

Mai khàn giọng:

“Tôi lấy gì mà chăm?”

“Không nhất thiết phải là tiền.”

Hoàng nói.

“Em đang làm một cái quỹ cho tụi nhỏ. Tiền em đã gom dần rồi. Có người đứng tên, có giấy tờ, có cách vận hành. Không hoàn toàn sạch, nhưng sau này có thể sẽ sạch hơn.”

Cậu cười, nhưng nụ cười ấy mệt mỏi.

“Biết đâu sau này không cần phải kiếm tiền bẩn nữa. Biết đâu sau này tụi nhỏ lớn lên, có học, có nghề, rồi quay về tiếp tục công việc của em. Một đứa làm giáo viên. Một đứa làm kế toán. Một đứa biết sửa điện, sửa máy. Một đứa nào đó đủ giỏi để quản lý mọi thứ đàng hoàng hơn em.”

Hoàng ngẩng lên nhìn bầu trời không sao.

“Biết đâu sẽ có ngày cái chỗ đó không cần Hoàng nữa.”

Mai thấy tim mình thắt lại.

Cậu nói những điều ấy bằng giọng rất nhẹ. Nhẹ như đang kể một chuyện xa lạ. Nhưng Mai nghe ra phía sau đó là một sự chuẩn bị âm thầm. Không phải chuẩn bị cho thành công. Mà là chuẩn bị cho sự biến mất.

Nó làm cô sợ.

Mai bước tới một bước.

“Cậu đừng nói nữa.”

Hoàng nhìn cô.

“Gì?”

Mai tiến lại gần hơn, gần đến mức cô có thể thấy rất rõ hàng mi cậu khẽ động dưới ánh đèn. Cô đưa tay lên, không biết vì tức giận hay hoảng loạn, rồi bịt miệng Hoàng lại.

Bàn tay cô chạm vào môi cậu.

Ấm.

Rất ấm.

Cái ấm ấy làm Mai giật mình. Người trước mặt cô không phải một ý nghĩ, không phải một kế hoạch, không phải một kẻ nguy hiểm có thể bình thản nói về tiền, về người nghèo, về giao dịch và sinh tồn. Cậu là một người đang sống. Một người có hơi thở chạm vào lòng bàn tay cô. Một người vừa nói đến cái chết như nói đến một con đường quen.

“Đừng nói nữa.”

Mai lặp lại, giọng thấp xuống.

Hoàng đứng yên.

Trong vài giây, cả hai không ai động đậy. Tiếng xe chạy trên cầu. Tiếng nước dưới sông. Tiếng gió lùa qua những khe sắt cũ. Tất cả như bị đẩy ra xa.

Rồi Hoàng nhẹ nhàng nắm cổ tay Mai, kéo tay cô xuống.

Cậu không buông ngay. Ngón tay cậu giữ lấy cổ tay cô rất khẽ, như chỉ cần mạnh hơn một chút là sẽ làm đau cô.

“Đó là câu trả lời cho việc nếu có chuyện gì, em sẽ đem ông ấy ra chết thay.”

Mai cúi mắt.

Cô hiểu “ông ấy” là ai.

Cái câu ấy, nếu nghe riêng, sẽ rất tàn nhẫn. Nhưng đặt trong miệng Hoàng lúc này, nó không còn chỉ là sự lạnh lùng. Nó là một thứ logic đen tối mà cậu đã tự xây cho mình: nếu phải có người chết, cậu sẽ chọn người mà cậu cho rằng ít đáng được sống hơn. Nếu mạng cậu còn gắn với đám trẻ, nếu cái chết của cậu làm sợi dây ấy đứt, thì cậu sẽ tìm cách để người khác rơi thay mình.

Mai từng ghê sợ ý nghĩ đó.

Giờ cô vẫn sợ.

Nhưng cô không còn nhìn nó đơn giản như trước nữa.

Hoàng hỏi:

“Chị thấy trả lời vậy được không?”

Mai đứng im.

Gió thổi qua, làm tóc cô bay lòa xòa trước mặt. Cô cúi đầu, nhìn xuống bàn tay mình. Cổ tay cô vẫn còn cảm giác nơi Hoàng vừa nắm. Không đau. Nhưng rõ ràng.

Một lúc lâu sau, Mai nói:

“Được.”

Hoàng nhìn cô.

Mai vẫn cúi đầu.

“Nhưng đừng nói chuyện cậu chết nữa.”

Hoàng cười.

Lần này nụ cười của cậu mềm hơn. Không phải kiểu cười giễu cợt, cũng không phải cái cười của người nắm chắc mọi thứ trong tay. Nó gần như là một tiếng thở ra.

“Được.”

Mai ngẩng lên nhìn cậu.

Hoàng đút tay vào túi quần, quay mặt về phía phố sáng bên kia.

“Vậy chị muốn ăn cái gì đó không?”

Mai hơi ngẩn ra.

“Sao tự nhiên chuyển nhanh vậy?”

“Không thể về khi bụng đói được.”

“Cậu vừa nói chuyện sống chết xong đó.”

“Vì vậy càng phải ăn.”

Mai nhìn cậu vài giây.

Rồi cô bật cười.

Một tiếng cười nhỏ thôi, nhưng thật. Nó trôi ra khỏi cô tự nhiên đến mức chính Mai cũng bất ngờ. Hôm nay cô đã cười nhiều hơn bình thường. Cười lúc chụp hình với người làm tượng. Cười khi Hoàng nói mấy câu nửa đùa nửa thật. Và bây giờ, dưới chân cầu Khánh Hội, sau một cuộc nói chuyện khiến lòng cô nặng xuống, cô lại cười.

Có lẽ con người là vậy.

Vừa nghe đến cái chết đã có thể nghĩ đến một tô hủ tiếu nóng.

Vừa thấy người ngủ dưới chân cầu đã có thể quay lại con phố sáng đèn.

Vừa sợ hãi một người, lại vừa muốn đi thêm với người đó một đoạn nữa.

Mai hỏi:

“Ăn gì?”

Hoàng nhướng mày.

“Chị muốn ăn sang hay ăn ngon?”

“Khác nhau hả?”

“Khác nhiều. Ăn sang là trả tiền cho chỗ ngồi. Ăn ngon là trả tiền cho cái miệng.”

Mai lại cười.

“Vậy ăn ngon đi. Tôi nghèo, chưa quen trả tiền cho chỗ ngồi.”

Hoàng gật đầu, vẻ rất hài lòng.

“Được. Em biết một quán.”

“Có xa không?”

“Không xa. Nhưng phải đi bộ một chút.”

Mai nhìn đôi giày của mình, rồi nhìn con đường phía trước.

“Đi thì đi.”

Hoàng bước lên trước nửa bước, rồi chậm lại đợi cô.

Lần này Mai không đi sau nữa. Cô đi song song với cậu.

Phía dưới chân cầu, những người vô gia cư vẫn ngủ. Phía trên, dòng xe vẫn chạy không dứt. Còn trước mặt họ, thành phố mở ra bằng những vệt đèn dài, những tiếng người, tiếng bếp, tiếng chảo va nhau từ một quán ăn khuya nào đó.

Mai không biết mình đang bước vào điều gì.

Nhưng tối nay, cô biết một điều rất rõ: có những người mang trong mình một cái vực sâu, nhưng bên miệng vực ấy lại trồng vài cái cây cho người khác có bóng mát.

Hoàng có lẽ là một người như vậy.

Và Mai, không hiểu từ lúc nào, đã bắt đầu muốn biết cái vực đó sâu đến đâu.

.

.

.

(Nếu như bạn nào thấy hay, muốn ủng hộ mình ly café. Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Mình xin chân thành cảm ơn).

4.3 108 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
78 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Phan Ninh

truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn

Yukop

Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl

Kaka

Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai

Tô Đạt

Xin chào tác giả Vô Hồn, mình rất thích truyện Lão Tứ này, Mình đọc truyện sex nhiều rồi nhưng đây là chuyện rất hay, mình rất tâm đắc và có lời khen ngợi tác giả, rất sâu sắc lắng đọngTâm Hồn, phần nội dung thì rất truyền cảm xúc động, nhiều tình tiết ly kỳ ,đột biến, tâm lý nhân vật nhiều biến chuyển,sâu lắng, hợp logic, chứng tỏ tác giả có nhiều kinh nghiệm cuộc sống, phần tình dục cũng rất tuyệt vời, mình có đọc nhiều chuyện Ba ruột “ấy… ấy” với con gái ruột nhưng không hay, không kích dục như Lão Tứ với Vân, mình đã đọc đi đọc lại nhiều lần lão Tứ “ấy… ấy” với cô giáo Lan, “ấy… ấy” với Nhung, với con dâu Mai, với con ruột Vân mà không thấy chán, tác giả đã từng nhiều từ rất khiêu gợi, lột tả được hết sự dâm ô, loạn luân, rất kích thích người đọc ,nói thật là đang đọc mà mình không kìm nén được cơn ào ạt bên dưới . nếu không có phần tình dục thì đây là một cuốn tiểu thuyết rất hay, Hoàng lo cho trẻ mồ côi , lão Tứ tìm thấy con sau nhiều năm lưu lại ,cuộc đời của Lan, của Quỳnh ,của Thảo v..v..là những chuyện có thật trong cuộc đời, để lại cho người đọc nhiều ấn tượng tốt đẹp, mong tác giả Vô Hồn Tiếp tục viết, càng dài càng hay, càng có nhiều đột biến càng hay,
Vì mình là nhà báo nên rất đồng cảm với tác giả Vô Hồn mình chuyên viết đề tài nghiên cứu cho các báo nhưng lại rất thích đọc về đề tài tình dục, theo ý mình thì (xin lỗi tác giả trước ] tác giả tăng cường thêm nhiều cảnh ân ái, làm tình ướt át ,nhiều nhân vật nữ có cử chỉ kích dục ,ăn mặc hở hang mát mẻ, thu hút đối tượng, đi đứng ngồi những hành động dâm đãng v.v..tác giả đã xây dựng hình ảnh cô Vân rất thành công, phải nói là tuyệt vời, nàng ta với thân hình gợi cảm, áo quần hở hang, đã có những ngón nghề như gái điếm, kích dâm cha mình và cha chồng, những từ ngữ trần trụi, tục tĩu, lôi cuốn, thách thức dục vọng, khiến cho lão Tứ không chịu nổi nữa, cuối cùng cũng “ấy… ấy” con gái ruột của ông
tác giả Vô Hồn đã cho cô giáo Lan có thai, theo ý mình thì cũng nên cho một số nhân vật nữ có bầu, { Thảo ,Quỳnh, Ngọc ,mai ,Nhung] có bầu với ai thì tùy ý tác Giả. Nếu Vân có bầu với cha ruột thì càng hay, càng kích thích người đọc, hoặc lão Tứ phá trinh chaú Vy ngân hàng, sau vài lần với Vy thì có bầu, thì như vậy mới có cảm giác mạnh, theo ý mình thì không nên ba bốn người cùng “ấy… ấy” với nhau {some} vì như vậy thì lộ hết bí mật , mất hay, càng bí mật thì càng hay, con bài tẩy càng giấu kín thì càng tạo nên những bất ngờ lý thú.
mình có vài lời tâm huyết xin chia sẻ với tác giả Vô hồn, xin tác giả đừng giận, Có gì xin bỏ qua cho mình nhé, mong tác giả Tiếp tục viết càng nhiều để phục vụ độc giả và giữ gìn sức khỏe, Khi nào hoàn thành chuyện lão Tứ này mình Xin ủng hộ tác giả một chút ít kinh phí. xin cảm ơn,

BớtXL

Hay thì donate ngay và luôn cho tác giả có động lực. Còn đợi hết thì nói làm mẹ gì. Nói cho sang mõm ah

caogiaothao2052

nói như vẽ kịch bản trong đầu tác giả ấy, cốt truyện mỗi nhân vật xuất hiện đều có những mục đích và bối cảnh riêng dành cho họ, nên thấy hay hãy donate cho tác giả vì bộ này đang k có nhuận bút, còn chờ viết xong nữa thì có cái nịt à

Tô Đạt

rất hay cam on tac gia Vô Hồn