Lão Ăn Mày – Truyện Siêu Phẩm – Update Chương 151
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão Ăn Mày – Truyện Siêu Phẩm – Update Chương 151
Tác Giả: fafamimi
Danh Mục: Biến Thái, Bú Cu, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Phần 10: Con mèo lang thang (2)
– Hú hú hú… HAI EM GÌ ƠI!!! – Từ phía xa xa có một đám thanh niên đang tụ tập đá bóng, bọn chúng đều mặc quần ngố giày bata trông phèn phèn, cả hơn chục thằng đang nhìn về hướng hai chị em đang chạy. Như và Uyên mặc kệ coi như không nghe thấy gì, nhắm mắt quay đầu đi hướng khác… Lần nào đi thể dục cũng gặp mấy thành phần không văn minh, điều này khiến cả Uyên và Như đều thấy khó chịu, vì thế đây chính là lý do hai chị em rất ít khi đi ra ngoài.
– KIÊU THẾ EM ƠI!!! Con này mông to thế!! Con kia vú to vãi chúng mày ơi!!! Ngon nhề… nhìn mẹ kiếp ăn gì mà cao thế các em ơi!!! Hê hê hê!!! Hai cặp mông kia mà được đụ thì sướng nửa đời người chúng mày nhỉ! Ha ha!!! – Đám thanh niên buông ra những lời trêu chọc tục tĩu cực kỳ vô văn hóa với Như và Uyên… Hai chị em cũng đã quen nên chỉ lẳng lặng đi về phía trước, đi được một đoạn Như liếc mắt ra đằng sau thì thấy có điều không ổn.
– Chị Uyên… chúng nó đi theo mình kìa… Như thì thầm, nàng bắt đầu cảm thấy sợ.
– Kệ mấy thằng đó… mình về thôi! – Uyên ngoái lại nhìn và kéo tay Như đi nhanh hơn. Mấy thằng thanh niên không biết ở khu nào, lần đầu Uyên và Như nhìn thấy bọn chúng. Hai chị em đi nhanh hướng về nhà, được một đoạn ngoái lại nhìn vẫn thấy bọn chúng bám theo, Như càng lúc càng thấy sợ vì nàng nhút nhát hơn chị… Uyên vẫn lẳng lặng đi theo sau em gái mình.
– Chị Uyên ơi! Chúng nó vẫn bám theo… Em sợ lắm… – Như vừa đi vừa liếc ra đằng sau, nàng bám chặt tay chị mình.
– Chúng nó không dám làm gì đâu… Sắp đến nhà rồi! Đừng sợ! – Thực ra Uyên cũng hơi sợ nhưng nàng vẫn phải tỏ ra cứng rắn để trấn an em mình. Sáng nay trời rất đẹp nhưng gặp đám này đúng là xui tận mạng. Bình thường nếu có cả Phi và Ninh chạy cùng thì không sao. Hai chị em đi gần đến khu phố… còn một đoạn nữa là đến nhà, cả hai chị em đều bắt đầu chạy nhưng có một thằng chạy lên chặn đầu.
– Em ơi! Gì mà đi nhanh thế! Cho anh xin số! He he – Một thằng cao to da ngăm đen, mặt vuông đét đầy mụn chạy song song ép hai chị em chậm lại. Lúc này Như và Uyên cũng khá mệt rồi, hai má đỏ ửng dừng lại đi bộ. Thấy một thằng mở bát cả lũ được đã chạy đến trêu chọc. Như đi phía trong nép mình vào chị… còn Uyên vẫn nắm tay Như kéo con bé đi thẳng, nàng coi như không nghe thấy gì.
– Em ơi! Em có nghe thấy gió nói gì không? He he. – Tên mặt vuông lại hỏi và tiếp tục đi sát lại để ép hai chị em vào lề đường.
– Xinh mà kiêu thế em! – Một kẻ đi đằng sau lên tiếng và ngay sau đó Uyên thấy một bàn tay bóp vào mông mình.
– Á!!! Mẹ bọn chó này! Làm cái gì đấy! – Uyên giật mình quay người lại cau mày tức giận, nàng định dơ tay lên tát thẳng đó nhưng nó đã nhảy lùi lại một bước cười nhe nhởn.
– Bọn anh có làm gì đâu, chỉ muốn xin số em thôi mà he! He! – Tên mặt vuông lại lên tiếng, cả lũ tầm gần chục thằng đứng túm tụm lại, bọn chúng không dám làm gì quá đáng… vì bây giờ cũng là 6h kém… Trên đường bắt đầu có nhiều người qua lại, nhưng chủ yếu là ông bà già, người bán rong, họ cũng chẳng mấy để ý đến tụi thanh niên này. Uyên tức lắm nhưng không làm gì được, nàng đành dắt tay Như tiếp tục chen ra ngoài và đi về nhà.
– Em từ đã… Tên mặt vuông tóm vào bắp tay Uyên kéo lại.
– BỎ RA!!! – Uyên vùng vằng hất tay tên mặt vuông và quay lại lườm lũ thanh niên. Nhìn đứa nào đứa nấy xấu xấu bẩn bẩn, nhìn phát kinh lên được. Đã vậy bọn chúng nghĩ mình đẹp trai lắm mà cười cười cợt cợt trông thấy ghét.
– Thôi chị… – Như sợ hãi nép vào người Uyên.
– Hai em nhà ở đâu… Một tên lùn lùn tiến lên chạm vào vai Như.
– NÀY!! BỎ TAY RA! – Uyên to tiếng quay người gạt tay tên lùn ra. Như cau mày quay lại nhìn thì tên mặt vuông thò tay bóp một bên ngực của Như.
– Á… Như giật mình ngồi thụp xuống ôm ngực.
– BỐP!!! MẸ THẰNG CHÓ NÀY!!! – Uyên dơ tay tát thẳng vào bộ mặt mụn của tên mặt vuông một cái rất mạnh.
– Ơ! Con này!!! Mày ghê đấy!!! – Tên mặt vuông đầy mụn cao to nghiến răng ken két dùng hai tay đẩy vào vai Uyên làm cô ngã xuống đường… Như thấy vậy liền chạy ra đỡ chị.
– Thôi anh! Đánh nó làm gì, người ta nhìn kìa… Một tên trong đám thanh niên ra can tên to cao mặt mụn.
– Mày biết bố mày là ai không con kia! – Tên mặt mụn bị tát cảm thấy mất mặt nên rất hung hăng trừng mắt nghiến răng đòi đánh Uyên. Hắn được can nên tỏ ra hung hãn nháo nhào tiến tới.
Bỗng từ xa có một chiếc bao tải ném thẳng vào người tên mặt mụn. “Loảng xoảng” chiếc bao tải rơi xuống cạnh Uyên và Như trước sự ngạc nhiên của lũ thanh niên. Cả lũ quay ra thấy một ông già dáng người nhỏ bé, lưng còng tiến tới đứng trước Uyên và Như… ông không nói gì chỉ trừng mắt nhìn đám thanh niên, chân tay run lẩy bẩy. Uyên và Như mở to mắt vui mừng vì đây chính là lão ăn mày hay ngồi trước cổng nhà mình.
Tuy lão rất sợ nhưng lão đã rất dũng cảm lao ra cứu hai chị em… Lão biết không thể đánh lại đám thanh niên nhưng ít ra lão đã gây ra chút náo loạn để người dân chú ý tới kịp thời ngăn chặn hành động bẩn thỉu của đám thanh niên này.
– BỐP… Như dự đoán, Lão ăn mày bị tên to cao mặt mụn tát một cái đau điếng người, lão ngã nhào xuống chổng vó lên trời ngay cạnh Uyên và Như.
– CHÚNG MÀY BỊ LÀM SAO THẺ, ĐẾN NGƯỜI GIÀ CHÚNG MÀY CÒN ĐÁNH À! LŨ CHÓ CẶN BÃ!!! – Uyên tức giận, nàng vừa đỡ lão ăn mày vừa chửi, giọng nàng như sắp khóc đến nơi rồi. Thấy to tiếng, người dân bắt đầu để ý tới, có một số thanh niên cạnh khu phố cũng mở cửa nhà ra ngó.
Thấy đông người nhìn, tên to con mặt mụn nhổ một bãi nước bọt cạnh lão ăn mày và quay đầu đi thẳng, lũ thanh niên kia cũng lẽo đẽo đi đằng sau.
– Cháu ơi! Cháu có sao không? – Một cô đang gánh xôi dừng lại hỏi thăm.
– Dạ! Cháu không ạ! Tự dưng bọn cháu đang đi thể dục bị bọn này nó chặn… – Uyên cau mày nói trong tức giận.
– Bọn này là đảm thanh niên ở khu phố bên kia hồ, bọn này láo lắm, thằng to con lúc nãy mới đi trại về nên chẳng coi ai ra gì đâu! – Một thanh niên cũng chạc chạc tuổi đi ra cau mày nói. Anh chàng này tuy tốt tính nhưng cũng không thể cưỡng lại vẻ đẹp của Như và Uyên, vừa nói anh ta vừa nhìn chằm chằm vào hai siêu phẩm trước mặt mình, việc bị trêu cũng dễ hiểu vì họ đẹp thế này cơ mà… sau đó anh chàng mới nhận ra cuộc đời anh chưa nhìn thấy ai xinh đẹp như hai chị em nhà này.
– Thế ạ! Hic… hic… – Uyên và Như đỡ lão ăn mày vào lề đường ngồi.
– Thôi các cháu đi về đi, sau đi thể dục nhớ tránh khu đó ra. – Cô bán xôi vừa nói vừa tiếp tục gánh xôi đi bán.
– Dạ vâng! Cháu cảm ơn mọi người ạ. – Như lễ phép… Người trong khu thấy mọi chuyện đã ổn nên mọi người cũng tản dần ra mỗi người một việc.
– Ông lão! Ông có sao không? – Uyên ngồi xuống cạnh lão ăn mày.
Lão ăn mày không nói gì, lão chỉ nép mình lại vì ngồi cạnh Uyên khiến lão tự ti vì người lão rất bẩn… Lão ôm gò má mình và liếc mắt nhìn Như.
– Chúng cháu cảm ơn ông! Nếu ông bị đau ở đâu bọn cháu sẽ đưa ông đi viện khám… Uyên thấy lão ăn mày không nói gì liền nói tiếp. Nhưng lão ăn mày vẫn không nói gì.
– Ông có đau không? Để bọn cháu đưa ông về nha! – Như nói và tiến tới định nhặt cái bao tải lên thì lão ăn mày nhao lên.
– Đừng! Bẩn tay lắm! Khụ khụ! – Lão ăn mày họ và túm nhanh chiếc bao tải.
– Dạ… ông đi về cùng bọn cháu nha! Bọn cháu sẽ mua cho ông ít đồ ăn thay cho lời cảm ơn vừa rồi ạ! – Như mỉm cười nhìn lão ăn mày. Còn lão thì chỉ liếc lên nhìn gương mặt xinh đẹp của Như rồi cúi đầu xuống… Là một lão ăn mày lúc nào lão cũng cảm thấy tự ti với tất cả mọi người, nhất là với Như… Với bản tính nhút nhát thì hành động vừa rồi của lão thực sự rất dũng cảm.
Có lẽ đó là bản năng của một người đàn ông mà thôi. Nghe thấy đồ ăn lão ăn mày thẩm sướng và lẽo đẽo đi theo hai chị em về biệt thự. Về đến nhà Như và Uyên ra hàng xôi cạnh đó mua một túi xôi đầy ự và một dây sữa đưa cho lão ăn mày.
– Bọn cháu cảm ơn ông nha! Hôm nay ông dũng cảm thật đó! – Uyên vừa nói vừa đưa đồ ăn cho lão ăn mày. Trong nàng cảm thấy rất cảm kích hành động ngày hôm nay của lão, điều này đã khiến cách nhìn của Uyên về lão có phần thay đổi.
– Ông… cảm ơn hai đứa! – Lão ăn mày liếc mắt nhìn Uyên và Như rồi lại cúi đầu khom lưng cầm túi xôi rồi ngồi dựa vào tường ăn nhồm nhoàm đúng kiểu của một kẻ chết đói lâu ngày.
– UYÊN!!! Em làm gì ở đấy vậy! – Đứng lừng lững ở cổng là Phi, anh đang chắp hai tay sau đít cau mày nhìn về phía Uyên và Như.
– Anh Phi! Em chào anh! Hihi… Như thấy Phi liền chào xong nhanh nhảu tốt vào trong nhà.
– Anh dậy sớm thế, em vừa đi thể dục về…
Uyên vừa nói vừa đi về phía Phi. Phi chẳng nói gì, anh tiến lên vài bước nhìn về phía lão ăn mày đang ngồi ăn nhồm nhoàm miếng xôi trong mồm. Lão ăn mày thấy Phi liền dừng hình một lúc… lão khá sợ anh, vì đã nhiều lần nhìn thấy Phi mà chưa bao giờ thấy chàng trai này nở một nụ cười, biết gặp người khó tính nên lão quay người ra chỗ khác tiếp tục thưởng thức bữa sáng ngon lành của mình.
– Uyên! Em vừa mua xôi cho lão già kia à? – Phi chắp tay sau đít quay sang hỏi Uyên.
– Dạ vâng! – Uyên trả lời mặt tỉnh bơ và đi thẳng vào nhà.
– Sao em lại giao du với loại người này… Phi cau mày nhìn Uyên vừa nói vừa đi theo vợ.
– Ơ! Sao anh lại nói thế? – Uyên nhíu mày nhìn Phi.
– “Sao lại hỏi thế?” Em đừng có trả lời anh bằng một câu hỏi khác! – Phi nghiêm nghị đứng ưỡn ngực giữa sân. Việc vợ mình nói chuyện với một lão ăn mày là điều không chấp nhận được với một người gia trưởng giàu có như Phi.
– Sao anh lại dùng từ “giao du”, em chỉ mua xôi cho ông ý thôi mà, họ là người ăn xin đó thưa anh!!! −Uyên mỉm cười kiểu khó hiểu, lông mày nàng nhíu lại… nàng chưa hiểu tình huống này cho lắm… chả lẽ anh ấy còn định ghen với cả lão ăn mày sao?
– Từ giờ anh cấm em! – Phi trợn mắt nói với Uyên.
– Anh! Buồn cười thật đấy! Hơi – Uyên cười nhạt, nàng bắt đầu thấy khó chịu với tính cách của Phi.
– Em cười? Tầng lớp đó mà em cũng chơi được? – Phi nhìn Uyên và chỉ tay ra cổng.
– Tầng lớp gì ạ? Họ vừa cứu em đấy! Anh còn sỉ nhục họ nữa… anh thì tầng lớp thượng lưu rồi! – Uyên cau mày gắt gỏng lại với Phi. Phi không nói gì, mắt trợn đỏ mặt tía tai. Anh dùng dùng mở cổng đi ra gần chỗ lão ăn mày.
– CÚT!!! – Phi chỉ tay thẳng vào lão ăn mày, mồm gào to phun cả nước bọt ra ngoài. Thấy Phi hung dữ lão ăn mày sợ hãi đứng dậy cầm đồ nghề khom lưng lủi thủi chạy vào ngõ để rác.
– Ơ! ANH PHI! Anh quá đáng lắm rồi đó, người ta làm gì anh mà anh đuổi người ta như đuổi chó vậy? – Uyên chạy ngay sau Phi và cầm vào cánh tay chồng kéo lại.
– Em im đi! Ngồi đây ô uế cả khu phố, – Phi vẫn cố sỉ nhục lão ăn mày.
– ANH THÔI ĐI! – Uyên to tiếng, rồi vùng vằng bỏ vào trong nhà.
Phi đứng trước cổng tức giận, càng lúc càng phát điên… chân gồng tay nắm chặt mặt đằng đằng sát khí, ngay từ đầu gặp lão ăn mày ngồi ở cổng nhà mình anh đã thấy khó chịu với lão rồi, nhưng chỉ vì nghe câu chuyện của bố anh nói rằng phải để lão ngồi đó như một người trông nhà nên anh mới nhắm mắt coi như không có chuyện gì, nhưng hôm nay anh thấy Uyên vợ anh mua xôi cho lão thì anh mới bực tức như vậy, bản thân anh là người giàu có lại gia trưởng nên tính tình hết sức quan liệu bảo thủ, quan điểm mạnh mẽ rõ ràng.
Một lúc sau khi Uyên và chồng vào trong nhà lão ăn mày mới ngó ra, không thấy ai lão lại lò dò đi ra chỗ cũ ngồi. Lão có vài lần bị Phi đuổi rồi nên lão cũng quen, lão biết anh chàng này rất ghét lão, lão cũng không để bụng vì rất nhiều người ghét lão như vậy… vì lão là ăn xin mà.
Dường như ở xã hội này lão không có quyền của một con người, lão luôn bị phân biệt đối xử, xã hội này không có sự công bằng cho những người yếu thế chứ đừng nói đến một kẻ làm ăn xin.
Phải chăng có người đứng ra để bù đắp lại cán cân vốn không cân đối của xã hội này… bù đắp lại tình thương giữa những con người với nhau. Khi được sinh ra dù là ai, tầng lớp nào, đều là con cưng của đấng tạo hóa, đều có quyền của một con người, có quyền được hưởng hạnh phúc, được hưởng thụ cuộc sống, được tôn trọng, được yêu thương… không một ai bị ruồng bỏ phía sau, ngài luôn công bằng với tất cả mọi người, nhưng có lẽ ngài chưa nhìn thấy một kẻ bất hạnh đang hiện diện trên cõi đời này… đó chính là lão ăn mày. Cả đời lão trôi qua không một chút ý nghĩa… lão như một con thiêu thân vô dụng, sống trên đời chẳng có lợi ích hay tác dụng gì… đến cuối đời rồi lão chưa cảm thấy mình giống một con người thực sự. Hay… có lẽ vận may của lão chưa đến?
Ngay chiều hôm đó, Phi và Ninh đi tiếp khách từ phía đại sứ quán Kenya đến tối muộn mới về trong tình trạng say khướt.
– Chị… Uyên ơi!~ – Như đứng ngoài cửa phòng Uyên lí nhí gọi.
– Cộc cộc cộc… Chị… Uyên ơiiii ~ – không thấy Uyên trả lời Như gõ nhẹ vào cửa tiếp tục gọi.
– “Cạch!” Ơiiii!!! Sao thế? – Uyên mở cửa ngó ra ngoài.
– Em không ngủ được. – Mắt Như trợn tròn nhìn Uyên.
– Chị cũng thế, ông Phi say ngủ như chết rồi. – Uyên quay đầu nhìn vào trong giường.
– Anh Ninh về nhà là nhè lè nhè cũng lăn ra ngủ rồi, em trằn chọc mãi chẳng ngủ được ý… Như khoanh tay dựa vào tường.
– Gì mà không ngủ được… Hay… – Uyên cười mỉm nhìn Như kiểu trêu chọc và nhẹ nhàng bước ra ngoài khép cửa lại.
– Hì! Chắc tại chiều em uống nhiều nước hoa quả quá…
– Nước hoa quả mà cũng mất ngủ cơ! – Uyên ấn nhẹ vào vai Như cười mỉm. Bỗng “Cạch!” Của phòng ông Lưu mở ra làm hai chị em giật mình đứng hình. Ông Lưu bất ngờ bước ra ngoài với một cơ thể béo ục ịch và không mặc áo… Bên dưới chỉ mặc mỗi chiếc quần sịp, chiếc quần sịp lâu năm của ông đã nhão nhào, bên trong đó là con cu đang lủng lẳng của ông lồi ra khỏi chiếc quẩn. Ông Lưu ngẩn người bất ngờ khi nhìn thấy hai cô con dâu đang đứng ngoài hành lang.
– Ơ! Bố! – Uyên lên tiếng chào, mặt cô hơi đỏ khi thấy con cu của bố chồng đang đung đưa qua lại trong chiếc quần sịp. Chính ra nàng cũng không để ý đến nhưng vì trên người ông Lưu lúc này có đúng chiếc quần sịp che thân. Tình huống này ông cũng không ngờ đến, ông ái ngại đưa tay che đi con cu đang lủng lẳng trong quần mình.
– Bố… Lúc đó Như đang đứng khoanh tay dựa vai vào tưởng, nàng cũng giật mình giống Uyên, nàng quay lại thấy bố chồng, ngay lập tức mắt nàng tia xuống và cũng thấy thứ đó trước khi ông Lưu lấy tay che quần.
– Các con làm gì muộn vậy, không đi ngủ à? – Ông Lưu cười ngại.
– Bọn con không ngủ được đang đứng nói chuyện một chút thôi ạ… bọn con làm bố thức giấc ạ? – Như lễ phép trả lời. Cả Uyên và Như đang mặc trên người một chiếc quần đùi, bên trên là áo ngủ và bên trong không mặc áo con. Lúc này Như đang đứng quay mông lại với ông Lưu, hai chân vắt chéo dựa vào tường, với chiều cao 1m70, đôi chân của Như phải gọi là siêu phẩm, nó vừa dài vừa thẳng lại rất cân đối… Bộ mông tròn xoe của Như làm ông Lưu không cưỡng lại được mà phải liếc xuống trong khi vẫn đang nói chuyện.
– Ừ! Bố thấy hành lang bật điện tưởng các con quên tắt… Thôi mấy đứa đi ngủ sớm đi! – Ông Lưu nói xong quay người đi vào trong phòng và chốt cửa. Uyên và Như trợn tròn mắt nhìn nhau cười mỉm, nụ cười mỉm đó đủ để hai chị em hiểu đang cùng nghĩ về thứ gì.
– Ra ngoài sân đi Như, nói chuyện ở đây không tiện, chị vẫn chưa muốn ngủ. – Uyên quay người hướng về phía cầu thang.
– Vâng! Em cũng thế! Hihi! Chờ em!!!
– Ra đây thoải mái hẳn chị nhờ!! – Hai chị em ngồi xuống bậc thềm nói chuyện, đã lâu rồi chưa tâm sự nên rất háo hức trốn ra ngoài đêm hôm thế này. Đã vậy đêm nay lại là một đêm trăng thanh gió mát, khiến cho người ta cũng có thêm hứng thú để tâm sự.
– Ha ha!!! Lúc nãy nhìn bố Lưu mà chị buồn cười quá, phải nhịn đấy! – Uyên che miệng cười.
– Eo! Em cũng thế, nhìn bố cứ tròn quay ý. – Như chống hai tay vào cằm nhìn ra cổng.
– Nhìn cứ lùng la lủng lẳng nhỉ ha ha ha. – Uyên cười phá lên. Mỗi lần hai chị em nói chuyện kiểu này đều không cần giữ ý tứ gì hết.
– Hihi! Chị cười nhỏ thôi… đêm rồi đấy, Như huých vào vai chị một cái.
– Mày sợ ai nghe thấy? Bố tận trên tầng hai, mấy ông kia thì ngủ say rồi… có bão cũng không dậy đâu – Căn nhà này rất rộng nên có cười nói thế nào thì cũng không thể nghe thấy nếu như đóng hết các cửa.
– Hì… sao bố Lưu lại mặc quần lót nhìn tàn tạ thế chị nhờ… Như thắc mắc.
– Uh! Chị cũng không biết, mày đi mà hỏi… mà khiếp… nhìn to tướng ấy nhờ… – Uyên đỏ mặt nhắc lại thêm một lần nữa về kích thước cái ấy của bố chồng.
– Thật đấy! Lồi cả ra ngoài ha ha… Nhắc về dương vật của ông Lưu làm Như và Uyên đỏ mặt, bình thường đấy không bao giờ là chủ đề nói chuyện của hai chị em… nhưng gần đây hai chị em lại khá hứng thú nói về vấn đề này… Bỗng hai chị em lại im lặng một lúc mỗi người nhìn một hướng.
Trong đêm tối thinh lặng, chỉ có tiếng dế kêu vang vọng ngoài khu vườn và âm thanh của vài chiếc xe máy chạy vút qua nhà. Càng về đêm tâm trạng người phụ nữ càng trở nên mềm yếu, họ luôn sẵn sàng thổ lộ vấn đề của mình với những người họ tin tưởng.
– Này Như! – Uyên lên tiếng sau một vài giây im lặng.
– Dạ… Như lấy những ngón tay thon dài của mình đan vào trong tóc và quay mặt sang chị.
– Hmmm… – Uyên thở dài.
– Chị sao vậy?
– Mày với Ninh dạo này… có hay làm chuyện đó không? – Uyên ôm má nhìn em với ánh mắt khẽ trùng xuống.
– Em á… À! Bọn em á… Như bất ngờ bị chị hỏi về vấn đề tế nhị nên ấp úng. Thấy Uyên chỉ nhìn và mỉm cười nên Như hơi lúng túng rồi nói tiếp.
– Hmm… suốt ngày đi tiếp khách về xong lăn ra ngủ chị ạ.
– Vậy à… vậy mày còn đỡ… Ông Phi có những lúc không say còn chẳng làm gì chị… Mỗi lần đi làm về là lăn ra ngủ như chết. – Uyên và Như đồng cảm với nhau khi cả hai chị em cũng gần có hoàn cảnh tương tự.
– Chắc tại công việc đấy chị ạ… Như phồng má, hai tay chống vào cằm chán nản.
– Uh! Chắc thế… nhưng… chị nói thật… nhiều lúc cũng hiểu nhưng… chán chết đi được ý… – Uyên thò tay vào mái tóc dài của mình vuốt qua vuốt lại. Hai chị em lại im lặng một lúc…
– Em nghĩ một thời gian sau sẽ đỡ thôi chị ạ… dạo này các anh ấy cũng nhiều việc… là vợ phải biết chờ đợi chứ hihi… – Như an ủi chị.
– Gớm! Con bé này hôm nay người lớn quá nhỉ! – Uyên đưa tay véo má Như một cái.
– À mà này… chị kể cho chuyện này, đừng kể với ai nhé.
– Vâng! Em có bao giờ đi kể chuyện của chị em mình ra với ai đâu, chị yên tâm!
– Hôm nọ… chị nhìn thấy bố Lưu… ấy ấy… – Uyên che mồm cười mỉm.
– Ấy ấy là sao chị? Chị nói đi… Như háo hức lay lay cánh tay của chị mình.
– Là… thủ dâm đó!!! Nhớ bí mật nghe chưa… – Uyên lấy ngón trỏ ấn vào đầu Như.
– Eo thật á? Ở đâu? Lúc nào chị… Như mở to đôi mắt của mình và cảm thấy sốc khi nghe thấy điều đó.
– Ba lần rồi!
– Khiếp! Tận ba lần rồi á, ở đâu? Chị kể đi… Mặt Như có phần hốt hoảng, từ nhỏ đến lớn Như ít tiếp xúc với những thứ như vậy nên nàng luôn ngạc nhiên và tò mò về vấn đề này, đã thế đây là bố chồng của nàng. Ông Lưu luôn là người nàng rất tôn trọng, kính nể, nghe Uyên nói vậy nàng không khỏi bất ngờ tại sao một người như bố Lưu lại có thể thủ dâm chứ…
– Một lần lúc đi Đà Nẵng đó, Một lần ở trước cửa phòng của hai đứa đấy… – Uyên bặm môi chỉ ngón tay vào người Như.
– Ơ! Sao lại là phòng em???
– Cũng lâu rồi… hôm ấy chị ngủ muộn, thấy động ngoài hành lang nên mới ngó ra xem, thấy bố đang đứng cửa phòng mày ngó vào bên trong, rồi còn… quay tay nữa haha!!! – Uyên bật cười khi nghĩ lại cảnh tượng đó.
– Thật á! Eo ơi!! Sao bố lại làm như vậy nhỉ… Như càng lúc càng có nhiều thắc mắc và có chút sợ hãi.
– Mày đúng là… NGÓC! – Uyên gõ nhẹ vào đầu Như.
– Bố cũng là đàn ông, phải có nhu cầu chứ… mẹ các anh ấy thì mất lâu rồi… mày không thấy ông ấy suốt ngày ở nhà loanh quanh với cái bàn cờ à? – Uyên giải thích cho Như.
– Nhưng bố già rồi… còn muốn… “ấy ấy” á. “Nói đến đây mặt Như đỏ ửng lên.
– Ơ thế mày không biết gì à? Nhiều người già vẫn khỏe lắm đấy! Người ta gọi là hồi xuân… Uyên có biết gì đâu, chẳng qua nàng hay đọc sách và nghe mọi người nói nên truyền đạt lại cho Như.
Nói về vấn đề tình dục thì Uyên và Như không biết nhiều lắm, vì ngày trước ông Lý bố đẻ của hai nàng làm trong quân đội nên rất nghiêm khắc về việc dạy dỗ con cái, nên khi hai nàng về nhà chồng chỉ với chút ít kiến thức về tình dục. Không tính tuổi còn trẻ, nhưng hai chị em thực như mới bước vào thế giới nhục dục đầy cám dỗ này vậy.
– Hmmm… nếu vậy chắc bố cũng khó chịu lắm mới phải “tự xử”… hihi… mà mẹ mất cũng phải hơn chục năm rồi chị nhờ. – Như mím môi nhìn ra ngoài cổng, nàng như suy nghĩ điều gì đó… CÓ lẽ là những cảm thông dành cho bố chồng… mấy lần bắt gặp được những hành động lén lút của ông ấy nhìn nàng, chụp trộm nàng và phản ứng lúng túng sau đó Như vừa thấy buồn cười vừa thương… Thương vì một người bố chồng đáng lẽ ra phải đàng hoàng nghiêm khắc nhưng lại phải vứt bỏ cái uy nghiêm đó để làm dịu đi sự ham muốn, bứt rứt, khó chịu của chính bản thân mình.
– Uh lâu lắm rồi, nghe nói ngày xưa bố Lưu cũng là một tay sát gái đó… Nhưng từ lúc mẹ mất nghe anh Phi bảo bố không chơi bời nữa… chỉ ở vậy thôi… Cùng suy nghĩ với Như, Uyên cũng thông cảm và không cảm thấy kinh tởm bố chồng mình… ngược lại nàng còn nghĩ ông Lưu là người có quyền lực mà phải dùng tay để thủ dâm như vậy… trong khi chỉ cần ra ngoài muốn là sẽ có.
Như và Uyên thấu hiểu được như thế cũng vì hai nàng rất hiểu mỗi lúc muốn làm tình mà chồng lại không đáp ứng được… Nhưng… có lẽ Uyên mới là người hiểu điều đó hơn cả.
– Vâng, em cũng nghe anh Ninh kể ngày xưa bố đào hoa lắm…
– Mày có biết trước ông chụp lén ngực mày không? – Uyên quay sang cười mỉm nhìn Như. Như chẳng nói gì, nàng chỉ nhìn chị rồi bĩu môi một cái.
– Ha ha! Có khi… ông ấy thích mày đấy!
– Eo!!! Chị nói gì nghe bệnh thế… giống hệt ông Ninh. – Như cau mày… nàng làm vẻ mặt có chút ghê sợ lời nói đó của chị.
– Ai bảo ngực mày to, ông chụp về để thủ dâm đó ha ha ha. – Uyên đùa dai. Nhưng nàng không kể với Như việc thấy ông cầm chiếc quần lót của mình để thủ dâm.
– Thôi đi nha! Có mà chị ý! Thấy thương thì chiêu đãi bố đi! Ngực chị cũng to mà hahaha. – Như trêu lại Uyên… vừa nói dứt câu… Uyên thò tay sang tóm vào ngực Như bóp một cái rõ đau.
– Thích trêu chị không!!! – Uyên thò hẳn hai tay sang bóp.
– Au ui đau em… Ha ha!!! Buồn!!! Ai bảo chị trêu em trước… – Như vùng vằng và đứng dậy chạy… Hai chị em đuổi nhau vài vòng trong sân.
– AAAAA!!! – Bỗng Như đứng khựng lại giật mình ôm miệng hét toáng lên khi thấy một bóng đen ngồi lù lù ngoài cổng…
Donate Ủng Hộ Tác Giả
Ngân hàng: BIDV
STK:4110946419
HO THI NGOC ANH
Đã liên hệ, bao uy tín
Thanks bác!
Tôi ko dùng tele bạn có thể giúp tôi được k ạ?
Có thể liên lạc với e đc ko a có việc muốn nhờ
Liên hệ tácgiả ấy b
Tác dùng duy nhất 1 số tài khoản mang tên: HO THI NGOC ANH. ngoài ra là lừa đảo nhé anh em!
Không liên hệ được qua tele có cách nào khác không
Chính xác, mấy thằng lừa đảo toàn tên và số tài khoản khác, ở đây admin xác nhận số tk tác giả rồi nên mng cứ thế mà theo cho đỡ bị lừa
Tele bị chặn một chiều ko liên hệ đc với e để vô nhóm giờ làm sao để nhắn cho e vậy.
bạn lập nick khác liên hệ xem
Có thể bán lại cho tôi với??? Tôi ko ll được trên telegram…
Bạn sử dụng trình duyệt opera là vào đc, hoặc dùng app 1.1.1.1 tôi đã cảnh bảo rất nhiều về bọn lừa đảo bạn k nghe ráng chịu, tác giả chỉ sử dụng duy nhất 1 tài khoản telegram: tieuthuyetfafamimi
Nam
Liên hệ tác giả đọc full nhé b ơi: tele: tieuthuyetfafamimi
Uy tín nhé
up hết đi tác giả
Mua đi mà đọc
T vừa mua của tác giả, uy tín hình đẹp, đọc hay hơn hẳn
Uy tín cái đầu buồi… Nhận tiền xong gửi được 2 tập rùi thui, nt ko trả lời… Đúng là lừa đảo.. khốn nạn
Tôi cảnh báo rất nhiều về bọn zalo rồi, bạn k chịu đọc bị lừa ráng chịu. Tác giả dùng đúng 1 kênh telegram duy nhất: tieuthuyetfafamimi
Mày liên hệ ngoài thì chả bị lừa, thằng ngu
Cho xin đọc ké đc k pro
Iiên hệ tâc giả nhé b, telegram: tieuthuyetfafamimi
Vào mua thôi nhiều thằng lừa đảo lắm
Tác giả rất uy tin nhé
Liên hệ tác giả đọc full nhé b ơi: tele: tieuthuyetfafamimi
Admin doctruyen14 đã xác nhận số tk ngân hàng của tácgiả được ghim phía trên nên mng không lo nha. Liên hệ địa chỉ telegram duy nhất của tác giả để đọc truyện gốc. Đây là CÁCH DUY NHẤT ĐỌC ĐÚNG TRUYỆN MÀ KHÔNG SỢ BỊ LỪA ĐẢO HAY ĐỌC PHẢI TRUYỆN GIẢ.
Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Có cách nào ngoài telegram ko bạn… Zalo cũng được, chứ telegram mình lo ll được
Liên hệ mà chưa thấy trả lời…
Mọi người lưu ý mấy thằng lừa đảo ở zalo dùng chương giả để câu kéo lừa tiền mọi người. Bọn nó dùng trí tuệ nhân tạo AI Grok để viết chương tiếp theo và đưa cho bạn truyện giả rồi thu tiền nếu muốn đọc tiếp. Cách duy nhất để đọc đúng truyện mà KHÔNG SỢ BỊ LỪA ĐẢO là liên hệ tác giả.
Tác giả dùng đúng một kênh duy nhất trên telegram.
Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Nếu không vào được telegram khi bị chặt thì sùng VPN fake Ip là vào được.
Đọc tiếp lh zl 0364969473 nhé mn free
Thằng này lừa đảo nhé anh em
Mọi người lưu ý mấy thằng lừa đảo ở zalo dùng chương giả để câu kéo lừa tiền mọi người. Bọn nó dùng trí tuệ nhân tạo AI Grok để viết chương tiếp theo và đưa cho bạn truyện giả rồi thu tiền nếu muốn đọc tiếp. Cách duy nhất để đọc đúng truyện mà KHÔNG SỢ BỊ LỪA ĐẢO, KHÔNG SỢ BỊ ĐỌC TRUYỆN GIẢ là phải liên hệ tác giả.
Tác giả dùng đúng một kênh duy nhất trên telegram.
Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Nếu không vào được telegram khi bị chặt thì sùng VPN fake Ip là vào được.
Địt con mẹ thằng tác giả đớp nhiều rùi mà ko chịu nhả truyện… Đớp ít thui để lộc cho con cháu không đéo có con cái nối giỏi đâu…. Nếu đọc hết của thằng tác giả này phải mất gần chục triệu… Mua mấy tram ngàn được có mấy trang… Thằng mặt lồn…
Nào mày mua của ai? Mày bắn tiền cho ai? Người ta bỏ chất xám ra viết ngta kiếm tiền đéo có gì sai, mày thử viết truyện rồi bán như nó đi. Cái loại ăn chùa như mày 1 nghìn cũng đéo bỏ ra đâu, cái loại súc sinh như mày k có tư cách nói chuyện. Địt mẹ đéo có truyện đọc đi chửi người ta. Cái loại xúc vật, mày ăn của bố mẹ mày miễn phí mày đòi ra xã hội ngta cũng miễn phí cho mày à?? Xàm lồn vừa thôi
nghe mấy thằng lồn vô dụng này nói ghét nhỉ b. đm loại ăn sẵn nó quen thân
A có thể liên hệ với e được ko.
Ông này nói nghe ngứa buồi đéo tả được :)) đéo có tiền đòi hít lồn thơm:)) nó bán như nào kệ nó, mày đéo thích thì đéo mua, thằng nào thích thì vẫn mua, mắc gì chửi ngta? Mày đang tự vả vào mặt mẹ mày đấy, nuôi ăn học cho đần cái người ra rồi đi đọc truyện sex, đéo có truyện đọc thì dãy nảy nên, ta nói nó hài :)) nói thẳng ra là đéo có tiền đòi đọc chùa đúng không ku? Về bảo mẹ mày cởi váy cho mặc nhé :))
Ông ảo vl vậy ông nhõi, của người ta họ bán là việc của họ, có ai ép ông nhõi mua đâu, không cod truyện này đọc truyện khác, gì mà ghen ăn tức ở ghê vậy, bẩn tính thì phaie gọi là vãi lồn
lộc cái địt vào mồm ông bà già nhà mày. địt mẹ mày nó thả cho 132 chương để đọc free rồi còn đòi nữa, tao đéo bênh ai đâu mà ra xã hội gặp những thằng như mày là bố ghét nhất, cái lồn gì cũng muốn miễn phí. nó viết bao tiền, thu bao tiền là việc của nó, việc của mày đọc thì đọc k đọc thì cút đéo ai ép mày mua vậy? nghe ghét vl
mắc gì chửi người ta vậy em? Thuận mua vừa bán, ai ép m mua vậy? Đòi đọc chùa riết quen? nói câu k chịu nhả truyện? Vậy mày có nhả vợ mày cho bọn tao địt không?
những thằng ngu như thằng này khó hiểu thật, kiểu vào tiệm vàng, “chú ơi chú bán được nhiều vàng rồi nhả cho con mấy cây đi, con thèm lắm rồi” Kiểu ăn xin kiểu đó hả? người ta đéo cho thì quay ra chửi địt mẹ người ta hả? Người ta gọi mày là thành phần cần được loại bỏ khỏi xã hội đấy! Mày nghĩ người ta bói được ra truyện cho mày đọc không mất công mất sức à mày? công sức của họ bỏ ra xứng đáng với đồng tiền kiếm được hiểu chưa, mày còn có tư duy đấy ngày nào thì đời mày và những người xung quanh mày còn khổ con ạ
Tegame bị sao vậy maay bác
Những ai không vào được tele thì tìm cách trên google vpn hoặc 1.1.1.1 là vào được bình thường nhé
Thằng ku zalo lừa đảo của rất nhiều người t có đầy đủ bằng chứng nên ae đừng mắc lừa
Telegram vẫn vào được bình thường khi mọi người cài phần mềm fake ip nha. Lên google tìm nhé mọi người ơi
Cách vào tele k bị chặn, mọi người tải 1.1.1.1 về là đc nhé hoặc dùng proxy nước ngoài
Đã liên hệ tác giả fami, cảm ơn vì bộ truyện rất hay. Đã donate ủng hộ 500k theo lời kêu gọi của admin dọctruyen14
Thay mặt tác giả. Cảm ơn admin dọctruyen14 đã hỗ trợ nhiệt tình.
Lên ae, liên hệ tâc giả đọc full nha
Liên hệ tác giả đọc full nhé mng oư
Liên hệ tác giả đọc tiếp nhé mọi ng, địa chỉ ở phía trên
Anh em liên hệ tâc giả để đọc diễn biến tiếp theo, đã loạn luân rất nặng. Ông lão ăn mày được chơi cả hai cô tiểu thư
Đã liên hệ tác giả tieuthuyetfafamimi mà tele khó vào quá, mãi mói zô được. Truyện càng đọc càng cuốn, thanks tác giả, đã review nhé!
Telegram đã vài được bình thường nhé mọi người ơi. Liên hệ tác giả để đọc full nào telegram: tieuthuyetfafamimi
Tác giả còn rất nhiều bộ truyện tương tự kiểu này. Mọi người muốn đọc thêm liên hệ tele: tieuthuyetfafamimi
Đề nghị ad trà lại tiền làm tin cho tôi nhé, nhắn tin cả tuần ko rep lại, làm ăn kiểu j đây?
Trả cho bạn chưa? Để tôi liên hệ cho
Tâc giả nói trả lời lại ông rồi nhé, đừng tào lao. Tác giả k bán cho ông cũng đúng, toàn lũ ăn cắp ăn trộm
Tôi đã vào nhóm tác giả rồi. Mua thử một lần thấy giá cao quá. 50k mà có 2-3 chap. Đọc hết bộ truyện đi hết mấy triệu. Trong khi group cũng trên 200 thành viên tháng kiếm trên chục triệu. Chưa kể còn bán cho những thành viên vô sao nữa. Giá đó cao quá.
Ngta uy tín, ngta bỏ chất xám ra viết truyện thu tiền là đương nhiên, thu bao nhiêu là việc của ngta ông à, quyền của họ mà. Như tôi đây đi kéo người cho tác được đọc free chả mất đồng nào. Ae đọc tiếp liên hệ tác giả.
Đớp ít thui…. Mẹ toàn lũ lừa đảo…. Bắn tiền rùi nt có trả lời đéo đâu…. Khốn nạn ae đừng mua nhé thằng tác giả và thằng lồn thương này lừa đó bọn nó đéo viết tiếp mà dụ đó
Nào mày bắn tiền cho ai? Mày liên hệ ai mà nói lừa đảo. Đừng ngậm máu phun người, cái loại mày chỉ chờ ăn trực đọc chùa, đéo có truyện đọc đâm ra bực à? Tiểu nhân bẩn tính nó vừa thôi nhóc
tác uy tín nhé anh em, mấy thằng này đọc chùa đéo được đọc nữa đâm ra muốn phá. loại cặn bã xã hội. người ta bỏ thời gian công sức ra viết cho bọn mày rồi bọn mày đi chửi ngta?? bắt người ta viết free cho mày? muốn hay nhưng muốn free :)) hãm lồn thật. Tao thấy loại mày chắc thuộc dạng cực kỳ bẩn tính, hay ăn lười làm, vô dụng của xã hội nên mới thốt ra được những câu đấy
mắc gì chửi họ vậy em? mua thì mua không mua thì thôi, thuận mua vừa bán
Lần sau nói mình bị ngu là đc nhé ku
cho hỏi tác giả ra tới chap bao nhiêu rồi để mua?? nếu ra chưa dc nhiều thì đợi ra nhiều nhiều r mua 1 thể
chap 116 rầu, ở đây chương 132 như tương đương chap 100 gì thôi à
Liên hệ tác giả thôi bạn
vào thôi bạn, được nhiều nhiều rồi đấy
Loại rẻ rách này về hỏi mẹ mày sao ngày xưa đẻ ra thằng cặn bã như m nhé
Thằng tiểu nhân tính toán, thằng này ngoài đời chắc bẩn tính lắm này
Admin thay cái ảnh đầu đi trông chán quá, nhìn mất cả hay
Anh admin ơi, tác giả muốn liên hệ với anh chạy quảng cáo thì liên hệ kiểu gì ạ. Anh có thể để lại địa chỉ liên lạc được không? Bên tácgiả sẽ chủ động liên lạc anh à
ai biết bộ này full bao nhiêu chương ko
Cần bản full lh tg sso ạ
Hướng dẫn cách đưa truyện lên đây như nào. Tôi đưa lên cho đọc đến cháp 106.
Liên hệ ad
Admin có đủ, k đến lượt ông sân si
Admin có hết, ngta tôn trọng quyền tâc giả mới k đăng bừa bãi, mày nghĩ mỗi mình mày có?
Tác giả up tới chap bao nhiêu rồi mn
Liên hệ tác thôi bạn
Chap 148 tương ứng 97 mất đâu r ad ơi
Liên hệ tâc giả mà đọc ở ngoài này toàn chap thiếu thôi linh tinh lắm
Ủng hộ quyền tác giả cũng là giúp tác giả có thêm động lực viết. Còn đọc được chap đầy đủ, bản full và đọc sớm nhất
Tác giả ra chap bao nhiêu rồi á bạn
sao ko có nhĩ vào thấy chap 135 là hết rồi
liên hệ tác giả nha bạn, đọc chap mới, bản đầy đủ không bị lọc linh tinh mất nội dung
Tg đóng nhóm rồi ko bán nữa ạ. 😥