Kẻ Thống Trị – Update Chương 22

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Kẻ Thống Trị – Update Chương 22

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

KẺ Thống Trị chương 9

Thằng Quân nhìn thấy mẹ nó trước mắt, bị một kẻ dùng dao kề vào cổ, cứa một đường cái rẹt vào tươi từ từ phun ra, nó muốn cứu mẹ nhưng lại không thể cử động thân thể nhìn mẹ từ từ gục ngã trước mặt mình, nước mắt của mẹ chảy ra, nhìn về phía nó. Nó gào thét thất thanh.

– Không… Không… Mẹ… Mẹ…… A……

Thằng Quân vùng mạnh cơ thể. Tim đập thình thịch, nhìn khung cảnh xung quanh là một nơi rất xa lạ là trong một căn phòng nhỏ, thằng quân mới bình tĩnh lại ” Hóa ra chỉ là mơ “. Nó thở dốc ra. Phát hiện bên cạnh mình là người thanh niên kia. Đang ngồi trước bàn, mái tóc undercud nhuộm vàng. Thản nhiên gắp thức ăn trong nồi lẩu bỏ vào miệng.

Thằng Quân lắp bắp lên tiếng

– Anh… Anh… sao em lại ở đây, đây là đâu.

– Nhà tao… Mày ngất đi nên tao đưa mày về đây.

– Em cảm ơn…

Thằng Quân cảm động. Đúng lúc bụng nó kêu lên cồn cào, đã hơn 1 ngày chưa ăn gì nó thấy đói vô cùng, nó nhìn vào nổi lẩu thèm nhỏ dãi nhưng không dám ăn chỉ ngước nhìn người thanh niên kia. Người thanh niên đưa chiếc đũa gắp thức ăn lên nhàn nhạt nói.

– Mày đợi tao mời mới ăn à..

– Dạ…… Anh cho em ăn á.

Người thanh niên không trả lời tức là ngầm đồng ý, nó nhanh chóng hiểu ra cầm đôi đũa trên tay gắp đầy thức ăn bỏ vào chén, ăn ngấu nghiến đã lắp đầy cái bụng cồn cào của mình sau khi ăn xong. Nó thở hắt ra sung sướng. Nhìn người thanh niên trước mắt tuy có hơi lạnh lùng nhưng sau những việc làm với nó, thằng Quân hiểu rằng người thanh niên kia đích thị là một người tốt chả qua anh ta không biểu lộ cảm xúc ra ngoài.

Nhớ đến lần đầu gặp tự nhiên anh ta bóp cổ mình, bây giờ nó cũng hiểu lý do là vì khu đó có mấy thằng nghiện ngập hút chích chuyên đi cướp của giết người. Người thanh niên lúc đó làm vậy là muốn đuổi nó đi khỏi sự nguy hiểm.

Sau khi ăn xong, nó cũng lăng tăng hỏi về một vài điều với người thanh niên đó, biết được người thanh niên tên Trần Thiên. Còn về thân thế thì anh ta không có trả lời. Khi nhắc đến vì sao lại giúp nó, Trần Thiên chỉ có một câu trả lời ngắn là.

– Tại vì nhìn mày giống quá khứ của tao năm xưa…

” Một câu trả khiến nó ngơ ngác, quá khứ của anh ta giống như mình sao, chả lẽ mẹ anh ấy cũng bị bắt cóc ” Thằng Quân thầm nghĩ trong lòng, đến câu hỏi cuối cùng về Hắc Long Hội, thì Trần Thiên không có trả lời.

Thằng Quân nghĩ chắc có lẽ anh ta không biết gì vêg những người kia. Đêm tối nó không ngủ được mãi suy nghĩ miên man, đến tận gần sáng mới chợp mắt được tí. Vừa tỉnh dậy nó ăn 2 gói mì xong hướng mắt về Trần Thiên nói.

– Anh…..

– Đi theo tao…

Trần Thiên hiểu ý nó muốn gì chỉ nhàn nhạt đáp lại

Thằng Quân lẻo đẻo theo sau Trần Thiên ra khỏi nhà, căn nhà này có 2 tầng, một tầng trệt và tầng lầu nhưng để đi lên được phía tầng lầu cần phải đi ra ngoài men theo sát tường lên cái cầu thang, cầu thang nằm bên ngoài chứ không nằm trong nhà. Ngoài ra căn nhà này nằm ở một nơi khá vắng vẻ.

Vừa bước lên tầng 2 là một không gian rộng rãi thoáng mát, được xây theo kiểu không có mái che. Bên trên toàn bộ là trống rộng giống như chỉ là nơi để ngắm cảnh.

Thằng Quân đứng trước Trần Thiên, Trần Thiên mặc một bộ quần áo ngắn tay và quần sọc đùi, đứng trước thằng Quân, phía sau là lan can hướng ra ngoài. Trần Thiên nhìn thằng Quân rồi nói.

– Mày muốn học võ từ tao, vậy thì đánh thắng tao đi… Hoặc tệ nhất chạm được vào mặt của tao, tao sẽ dạy cho mày.

Thằng Quân ngớ ra, nó nhìn Trần Thiên nghĩ về đêm hôm qua, một mình anh ta đánh bại tận mấy người mà không tốn chút sức lực nào thì làm sao mình đánh thắng anh ta, còn tưởng anh ta thật tâm dạy võ cho mình nhưng nào ngờ muốn mình đánh bại anh ta thì làm sao có thể. Nó lắp bắp nói

– Nhưng…. Nhưng… Làm sao em đánh thắng được anh….

– Thằng ngu, đến việc mày đối đầu với tao đã sợ như vậy, thì mày còn nghĩ đến việc cứu mẹ mày à…..Chưa ra trận đã sợ thì mày nên cút về cái chốn xó xỉn của mày đi thằng hèn…..

Từng nói lời như đánh thẳng vào tâm trí của thằng Quân. Nó lúc này trong lòng có sự tức tối bởi vì Trần Thiên nhục mạ nó, nó nghiến răng nghĩ trong lòng cùng lắm đánh không lại thì mình sẽ cắn anh ta, cho dù anh ta có giỏi đến đâu cũng không thể không có điểm yếu, nghĩ vậy thằng Quân hét lớn, nó xông lên vung tay thẳng vào mặt của Trần Thiên nhưng Trần Thiên không hề né tránh, một tay nắm lấy nắm đấm của thằng Quân.

Nắm đấm bị nắm chặt trong lòng tay thằng Quân cố vùng vằng thoát ra nhưng không được.

– Mày là đàn bà à, một khi vung nắm đấm ra thì phải có lực, yếu như mày thì làm sao mà đòi cứu mẹ mày…

Thằng Quân, bị nhục mạ chạm đến lòng tự ái nó vung chân lên quét ngang hướng vào phần thân dưới của Trần Thiên, đòn này gọi là calf kich là cú đá tầm thấp, nhưng Trần Thiên chỉ nhoẻng miệng cười vung một chân lên đạp thẳng vào bụng của Thằng Quân, đòn calf kich còn chưa chạm được đến phần chân của Trần Thiên đã bị Trần Thiên đạp bay ra xa, nó nằm bẹp xuống đất.

Thằng Quân đau điếng, nó xoa cái bụng nghĩ trong lòng đây là lần đầu của mình không thể để Trần Thiên thất vọng được để cứu mẹ thì chịu chút đau đớn này có là gì.

Gắng gượng vùng lên, xông tới tay múa loạn xạ vung tứ tung như võ mèo cào, từng cú đấm của nó vung tới đều bị Trần Thiên dễ dàng tránh né. Trần Thiên chỉ đáp trả lại nó bằng cú Uppercut là cú đấm móc từ dưới lên thẳng vào hàm Thằng Quân.

Đây chỉ là 1/10 sức mạnh của Trần Thiên tung ra, nhưng chừng đó cũng để đánh cho thằng Quân tâm trí điên đảo, nó cứ thế hết lần này đến lần khác lại lao vào dù đã cố tiếp cận đủ cách nhưng chẳng thể chạm vào mặt anh ta, thậm chí còn bay cả nguời đến dùng tư thế hai tay ôm chặt chân như đêm qua cắn chân thằng đầu Đinh, nhưng khi nó gần chạm được thì lại đột nhiên nhận một cú lên đầu gối thúc thẳng vào mặt nó khiến hai mắt nó tối sầm mặt mày lại, ngả xuống nằm bất động một chỗ.

Toàn thân là vết bầm tím, tuy nó bây giờ đánh với Trần Thiên chả khác nào như con thiêu thân, nhưng ít ra cũng đủ để cho Trần Thiên thấy được thằng Quân là một đứa có quyết tâm lớn, cứ như thế sau trận hôm đó thằng Quân nghĩ dưỡng thương vài ngày nó toàn ở nhà lăn trứng gà với tự xoa dầu cho mình.

Qua 4 ngày sau, Thằng Quân chủ động thách đấu Trần Thiên, Lần này nó vẫn lao vào nhưng cũng bị Trần Thiên đánh bầm dập, Thằng Quân không hề nao núng, nó lại lao vào, Trần Thiên tung cước đá thẳng mặt thằng Quân khiến nó bật ngửa ra sau.

Thằng Quân lại một lần nữa thất bại, nhưng nó không hề bỏ cuộc. Trần Thiên cũng nới lỏng cho nó bắt đầu chỉ cho nó cách nâng cao thể lực, mỗi ngày đều hít đất 100 cái, ban đầu thằng Quân rất kém nó hít chưa được 10 cái đã nằm bẹp dưới đất thở lè lưỡi, nhưng qua sự thúc dục của Trần Thiên nó càng phải kiên cường hơn, dần dần tăng lên 20 cái, 30 cái, 40 cái rồi 100 cái. Ngoài ra mỗi ngày nó phải trải qua huấn luyện chạy hơn 10km.

Chỉ 3 tháng trôi qua cơ thể thằng Quân rắn chắc hơn nhiều, tăng thêm khả năng chịu đựng, lúc trước nó chỉ bị Trần Thiên đấm vài cú là ngả bây giờ thằng Quân có thể chịu đựng nhiều hơn thế.

Khi nó tung cú đấm thẳng ra, Trần Quân lách qua một bên, dùng thế đòn rờ ve xoay người tung trỏ vào đầu thằng Quân, nó loảng choảng nghiên qua bên nhưng rất nhanh đã lấy lại tư thế, xông lên tiếp tục tung cú đấm về Trần Thiên, Trần Thiên không hiểu sao thằng này cứ tung hoài một chiêu như thế, nhẹ nhàng bắt lấy nắm đấm của nó, tính tung chân sút vào bụng thằng Quân, nhưng bất ngờ thằng Quân xoay người lại hết cỡ nó tung ra cú trỏ rờ ve đáp thẳng vào mặt Trần Thiên.

Trần Thiên hai mắt xòe tròn ngạc nhiên, xoay đầu nhìn, mặc dù đòn này đúng là đã chạm vào mặt Trần Thiên nhưng nó chẳng hề làm tổn thương một chút nào đối với Trần Thiên, điều Trần Thiên ngạc nhiên với thằng này là khả năng thích ứng của nó và học hỏi chiêu thức. Trần Thiên nhoẻng miệng cười.

– Mày copy tao à…..

– Dạ… Em nghĩ trước đó dùng đủ mọi cách không đánh thắng được anh, nên sau nhiều lần em rút kinh nghiệm chỉ tập chung vào việc đánh một chiêu, rồi dụ anh lơ là cảnh giác sau đó em sẽ dùng lại chiêu thức của anh để đánh anh.

– Hừ….. Mày giỏi đấy.

– Em chạm được vào mặt anh rồi, vậy bây giờ anh có thể dạy võ cho em như lúc trước đã hứa được không..

Thằng Quân háo hức chờ, nhưng Trần Thiên chỉ xoay người lại tay nắm lan can, một tay cầm điếu thuốc rít vài hơi nhàn nhạt nói

– Tao không có gì để dạy mày nữa.

– Ơ sao lại như vậy, chả phải anh hứa là dạy võ cho em khi em chạm được vào mặt anh sao.

3.7 21 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
12 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
dlt1102

nghỉ rồi à admin

1111

Bhhj

dlt1102

nhỏ giọt vậy tác giả

Cá mập trắng

Sr mọi người nhé, vì lúc viết truyện nhanh quá nên nhiều chỗ sai chính tả và trùng lập từ và thiếu sót một số từ ngữ, từ chương sau mình sẽ khắc phục trước khi đăng sẽ rà soát lại thật kỹ

Soijk

Có vẻ giống bộ Sói săn mồi nha