Kẻ Thống Trị – Update Chương 22
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Kẻ Thống Trị – Update Chương 22
Tác Giả: Cá Mập Trắng
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Kẻ Thống Trị chương 7
Một buổi sáng tràn đầy năng lượng. Thằng Quân sau khi ăn sáng xong nó nghe lời Hương nhờ ra phía sau nhà bê dùm mấy cái bìa carton bỏ đi lên trên nhà, cho Hương xé ra vẽ 1 số mẫu thiết kế quần áo cho công việc. Thằng Quân mặt hí hửng tay ôm 4, 5 tấm bìa carton dài nữa mét khi nó đi đến gần phía trước nhà thì đột nhiên có chiếc xe ford 16 chỗ chạy đến phanh gấp.
Liền nhảy xuống 3 người mặc đồ kín kẽ quần jean dài, áo khoát ngoài, bịt khẩu trang và đội mũ, Hương đang quét dọn trước nhà còn chưa hiểu ra chuyện gì thì 3 tên đó chạy đến ôm lấy Hương, lôi kéo đi.
– A… Mấy người làm gì vậy, thả tôi ra….
Hương cố gắng vùng vẫy thoát ra khỏi bàn bọn chúng, nàng hét lớn lên thì Quân nhìn thấy mẹ nó bị bắt thì hoảng hốt nó vội xông lên, ôm lấy cánh tay một tên kéo ra miệng hét lên.
– Bỏ mẹ tôi ra, mấy người là ai tại sao bắt mẹ tôi.
– Đkm, phiền chết thằng chó này buôn tao ra.
Gã bị thằng Quân nắm tay vùng vằng thoát ra nhưng thằng Quân cố bám chặt nó nghiến răng kéo gã, ” Soạt ” một âm thanh vang lên, cổ tay áo của gã bị thằng Quân xé rách ra một khoảng, lúc đó ánh mắt thằng Quân vô tình nhìn thấy dưới cổ tay gã có xăm hình Con rồng nhỏ nằm uống vòng thành hình tròn, phía dưới con rồng con có dòng chữ Hắc Long Hội. Thằng Quân còn chưa nhìn lâu đã bị gã vung chân đạp một cái khiến thằng Quân bay ra xa nằm bẹp dưới mặt đất.
– Đừng… Đừng đánh con tôi.
– Bép… Im đi con chó mau lôi nó đi.
Hương bị tát một phát mạnh vào mặt, cú tán như trời giáng khiến nàng hoa mắt ngất xỉu tại chỗ, thằng Quân thấy mẹ bị đánh nó cố đứng lên, nhưng vết đau âm ỉ ở bụng làm nó không thể đứng dậy, nó gắng gượng chỉ bước được hai bước thì gục xuống. Nhìn mẹ bị lôi lên xe sau từ từ lăn bánh, thằng Quân hai mắt đẫm lệ.
Nó khóc rất nhiều vì bản thân tệ hại nhìn mẹ bị bắt ngay trước mắt nhưng lại không thể làm gì.
Lúc đó nó nghĩ đến nhà ngoại mình cố gắng chịu đau, đứng lên đi thật nhanh về nhà ngoại nó, sự việc nó kể hết cho ngoại nó và cậu của nó. Nhờ công an vào cuộc điều tra.
Theo bằng chứng của thằng Quân kể lại lúc đó nó thấy trên cổ cánh tay của một gã bắt cóc mẹ nó có hình xăm rồng và chữ Hắc Long Hội, ngoài ra nó nhìn thấy biển số xe 41, biển đến từ TP. HCM. Nhưng khi nhận hết bằng chứng đó.
Qua vài ngày vẫn chưa có tung tích gì của Hương cả, nhiều lần nó chủ động đến đồn công an hỏi mấy chú công an, tất cả chỉ nhận lại cái lắc đầu. Nó sốt ruột. Mỗi đêm về nó khóc nhiều lắm, nó thương mẹ mình hơn cả mạng sống. Từ khi mẹ bị bắt nó đã nghỉ học mấy ngày rồi, trong thời gian đó đều ở nhà Ngoại mình, cơm cũng chả muốn ăn chỉ khi ngoại nó ép nó, nó mới ăn một ít cho có.
Lại thêm qua 2 ngày đã là 1 tuần không có dấu hiệu gì, thằng Quân đành đưa ra một quyết định táo bạo là tự mình trốn lên TP.HCM để tìm mẹ, nó không biết rằng chính nhờ quyết định đó mà cuộc đời nó sau này thay đổi lớn đến như nào.
7h30 sáng nó đã có mặt tại bến xe, nó vét hết tiền tiết kiệm để mua vé chỉ còn lại một ít 100 mấy lẻ để ăn qua ngày, một thằng nhóc gầy còm ốm yếu ôm trên tay là cái balo ngồi một hốc cuối xe buýt, ánh nhìn ra nơi mình tình sống, chiếc xe lăn bánh dài trên con đường cuộc đời nó.
Từ miền quê lên thành phố không dài mà cũng không ngắn, một đêm thức trắng, vẻ mặt đượn buồn, len lỏi sâu trong tim là hình bóng của mẹ, nó mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng gượng phải đến khi trời gần sáng kiệt sức mới chợt mắt một tí. Đang ngủ nó bỗng nghe thấy tiếng có người gọi.
– Dậy, dậy… Tới nơi rồi nhóc.
Nó mở mắt ra, mí mắt khô hốc vì thiếu ngủ. Nó đứng dậy loay hoay tìm balo chợt phát hiện ra balo của mình đã biến mất từ khi nào không hay.
Thằng Quân hoảng hốt ôm cánh tay của bác tài xế, nó mếu máo.
– Chú ơi… Chú có thấy balo của con không, balo con nó mất đâu rồi.
– Balo của nhóc, thì nhóc tự giữ chứ hỏi chú mày thì biết đâu mà trả lời…. Tao bận lắm còn phải gọi mấy người khác xuống xe nữa buông tao ra…
Ông ta nói giọng rất thờ ơ, khi xoay lưng bước đi một hai bước thì đột nhiên khửng lại nhìn thằng Quân đáng thương, ông ta thở dài nói.
– Có thể balo của nhóc, bị mấy thằng móc túi hay trộm vặt lấy rồi, nhóc đến đồn công an mà trình báo đi.
Từng lời nói, thằng Quân đều nghe và hiểu rõ nhưng một thằng nhóc dưới quê như nó lên một chỗ xa lạ, rộng lớn như này thì biết đồn công an ở nơi nào mà tìm đến. Với lại nó không có niềm tin nhiều từ công an sau vụ mẹ nó mất tích. Thằng Quân bước xuống xe nhìn dòng người tấp nập qua lại, xe chạy lướt qua hết chiếc này, đến chiếc khác dường như là một nơi nhộn nhịp khác xa với vùng quê yên ắng của nó.
Nó không biết phải đi đâu cả, cứ lang bạt khắp nơi. Thời gian thì một trôi đi, cái bụng nó đói meo lên kêu ọt ọt, cổ họng khát nước nhưng giờ nó chả còn một đồng nào để vào tiệm ăn, nó đi ngang qua một tiệm bán bánh mì. Nhìn vào khay thức ăn thịt nướng đầy ấp trong não nó tưởng tượng đến mùa đông năm ấy, khi mẹ nó có nhiều khách đến ủng hộ, mẹ liền mua cho nó thịt nướng để ăn.
Giữa cái khung cảnh ấm áp giá lạnh hai mẹ con vui đùa cùng nhau, mẹ gắp cho nó miếng thịt to bỏ vào trong cái bát, nó nhớ đến tự dưng như muốn khóc, đang mơ mơ màng màng thì người chủ quán đột nhiên đ ra hỏi. Làm nó giật mình tỉnh mộng
– Mua bánh mì hả con…
– Dạ con không có tiền ạ.
Thằng Quân vừa nói đến từ không có tiền vẻ mặt bà ta liền sạm lại, biểu môi quát lớn.
– Không có tiền thì cút, chỗ tao buôn bán không phải chỗ cho đám xin ăn bọn mày tới đứng nhìn.
Thằng Quân bị mắng, nó không trả lời. Chỉ quay đầu rời đi, tối muộn vừa đói, vừa mệt Sài Gòn không có chỗ nó dung thân, nó đi mãi, đi mãi cuối cùng đến một chỗ công viên ít người, thấy cái ghế gỗ trống trước mặt thì liền sáp vào nằm trên đó co ro.
Xung quanh nó, cũng có một số người thanh niên ngồi cách xa nó không xa, bọn chúng nhìn thằng quân đăm đăm, ánh mắt có điều gì đó rất lạ, trên tay cầm một ống kim tiêm. Thằng Quân nó biết mấy gã đó nhìn mình, nó sợ lắm cố nhắm mắt lại để không thấy cảnh mấy gã đó nhìn mình.
Đang nằm thì nó nghe tiếng bước chân đi đến, âm thanh ngày càng một tiếng gần khi đến gần nó thì dừng lại, nó nghĩ là mấy gã ngồi bên kia đi tới, cơ thể run run, hai mí mắt mở ra. Nó thấy trước mắt nó có một người thanh niên cao lớn đứng trước mặt nó, mặc nguyên 1 bộ vest màu trắng, chân đi giày lười đen. Trên tay cầm điếu thuốc đưa lên miệng rít một hơi rồi nhả ra. Nói.
– Cút chỗ khác….
Nó tuy sợ nhưng cũng ngồi dậy, lên tiếng.
– Chỗ này của em mà, em tới đây trước… A… Đau… Em không thở được…..
Chưa kịp nói hết lời đã bị người thanh niên để tóc undercut nhuộm vàng. bóp cổ nhấc bỗng lên, nó vùng vằng không thoát ra được, sức lực tay người đó rất mạnh, mấy gã thanh niên ở bên kia nhìn thấy người thanh niên này từ khi mới bước tới đã sợ không dám thở mạnh rồi. Người thanh niên này ánh mặt lạnh lùng tuyệt đối. Bàn tay phải nắm chặt lấy cổ thằng Quân một lúc thì quẳng nó té bẹp ra một bên. Thằng Quân đau điếng, nó thở dốc ra hớp từng ngụm khí Sợ hãi nó quay đầu bỏ chạy không dám nói một lời.
Lại lang thang khắp nơi, bầu trời gợn sóng chợt đổ mưa, nó không có chỗ nào ẩn nấp người ướt như chuột lột.
Khi nó đi qua một con hẻm vắng vẻ, nó khóc, trong lúc đó nó nghĩ đến tấm ảnh mẹ từng chụp chung với nó khi tết, đưa tay vào túi quần nó lấy tấm ảnh mỏng manh ra nhìn vào, trong giây khắc ấy có chút niềm vui nở trên khuôn mặt. Cũng may là lúc trên xe buýt nó không để tấm ảnh vào chung với balo.
Nó nhìn tấm ảnh, đột nhiên có bàn tay đưa tới giật tấm ảnh, làm nó giật mình nó quay lại thì thấy có 4, 5 thằng choi choi đứng bên hông cũng bộ dáng bỏ nhà ra đi, thằng cầm đầu là đầu đinh mặt như mặt ngựa. Nhìn thằng Quân cười đểu.
– Ầy, mày vào khu tao mà dám không xin phép bọn tao à.
– Ơ.. Mấy anh là ai, mau trả ảnh cho em…
– Muốn lấy lại ảnh á, trong túi mày có bao nhiêu tiền lấy ra đây, tao trả ảnh lại..
Thằng đầu đinh, cầm tấm ảnh ve vẩy trước mặt thằng Quân.
– Em không có tiền, mấy anh trả ảnh mẹ em lại cho em..
– Không có thì bọn tao tịch thu nhé, nào có tiền quay lại đây bọn tao trả.
Thằng Quân sốt ruột nó xông vào lấy, thì liền bị một thằng tóc hai mái vung chân đạp vào bụng, khiến nó đau gục xuống. Nhưng nó vẫn gào lên đòi trả ảnh kéo lấy chân của tên cầm đầu dù có chịu bị đánh đập như nào đi nữa nó vẫn không buôn tay ra khỏi chân gã cầm đầu. Khiến cho gã khó chịu vô cùng.
– Mẹ mày thằng chó bỏ ra cho tao.
– Bụp.. Bụp… Bụp…
Thằng Quân hứng chịu bao nhiêu cú đạp vào lưng, cú đấm vào đầu miệng nó cũng hộc cả máu ra, nó vẫn không muốn. Đúng lúc nó muốn buông xuôi, ánh mắt đã gần sụp xuống không còn nhiều sự sinh lực
Thì từ đằng xa nó thấy xuất hiện trước mặt là một đôi chân bước đến, đôi chân vững trải hiên ngang, nó cố gượng mở hết cỡ mí mắt để cầu cứu người đó. Thì phát hiện ra người đó nó đã từng gặp, là cái người thanh niên lúc nãy bóp cổ nó. Người thanh niên ấy trên tay cầm chiếc dù cũng nhìn thằng Quân mặt lạnh lùng nói…
– Nhóc, mày muốn lấy lại ảnh thì đừng có gào thét mồm một cách vô ít như vậy muốn lấy lại đồ vật của mày thì dùng hết sức để dành giật nó đi, đánh không lại thì dùng răng cắn, đánh không lại thì lụm đá mà chọi vào tụi nó..
Người thanh niên kia nhà nhạt nói, từng lời nói như đánh thẳng vào lý trí của thằng Quân, vào giờ phút này nó nhớ đến ở dưới quê cũng bị thằng Vinh bắt nạt, nó nhớ đến từng kẻ xem thường mình. đã chịu hết nỗi rồi bao nhiêu ấm ức dồn nén vào trong lòng thẳng Quân. Thằng Quân vùng lên, nghiến răng nó ôm chầm cả cái chân thằng đầu đinh vào há to mồm cắn thật mạnh vào chân thằng đầu đinh, thằng đầu đinh đau tận thấu xương nó la hét như gà cắt tiết.
nghỉ rồi à admin
Bhhj
nhỏ giọt vậy tác giả
Sr mọi người nhé, vì lúc viết truyện nhanh quá nên nhiều chỗ sai chính tả và trùng lập từ và thiếu sót một số từ ngữ, từ chương sau mình sẽ khắc phục trước khi đăng sẽ rà soát lại thật kỹ
Có vẻ giống bộ Sói săn mồi nha