Kẻ Thống Trị – Update Chương 22

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Kẻ Thống Trị – Update Chương 22

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Lúc này thằng Quân ngả thẳng người về sau, một tay chống xuống nền đất nó làm điểm tựa bật lên hết cỡ, chân nó vút lên sút thẳng vào mặt thằng tung ra nắm đấm khiến nó bật ngửa về sau.

Sau đó lại trở về từ thế cũ, lại vung ngang mép bàn tay đập thẳng vào mặt thằng tung ra cú sút, mặt nó thụt cả vào hai chiếc răng cửa văng ra rơi tứ tung, nó còn nhận thêm một cú bồi tay trái thẳng vào mặt lần nữa, hai mắt trắng dã lăn lóc bay ầm xuống nền đất, một thằng khác xông lên cả người vồ tới tính túm eo thằng Quân vật xuống, thằng Quân chủ động chạy tới một chân co lại, một gối thúc lên cắm thẳng vào hàm thằng đấy.

Nó bị đầu gối thằng Quân thúc mạnh vào số phận chẳng khác gì mấy thằng kia. Đây là chiêu thức mà thằng Quân học được từ Trần Thiên. Nhớ đến ngay lần đầu mình có ý định chạy tới ôm lấy anh ấy thì cũng bị một cú thúc đầu gối như này vào hàm làm mình bất tỉnh tại chỗ.

Đám lâu la đàn em đều nằm gục xuống, chỉ còn lại một mình thằng đầu đinh, nó thấy thằng Quân đi đến. Liền run rẩy càng lùi về sau miệng lắp bắp nói.

– Mày… Mày đừng qua đây…..

Lần này nhìn khí thế của thằng Quân khác với lúc trước, chỉ sau 3 tháng nó làm sao để mạnh như vậy, thằng này không phải là con người nữa, nó càng lui thì thằng Quân càng tiếng tới vì cái chân để lại di chứng thằng đầu đinh không thể vận động mạnh để chạy được, chẳng mấy chốc bị thằng Quân túm lấy cổ áo, tung liên hoàn đấm vào mặt. Đến nỗi máu miệng hộc ra tung tóe bắn lên cả mặt nhưng ánh mắt thằng Quân chẳng hề nao núng, chứa đầy nỗi uất hận.

Chỉ trong giây phút ngắn ngửi thằng đầu đinh hai mắt gần như trắng dã đi, miệng lẩm bẩm.

– Tha cho tao… Tao không dám nữa… Tao… Tha…..

– Đừng có bao giờ đem mẹ tao ra chửi rủa hiểu chưa thằng chó….

Thằng Quân nghiến răng, vung một đấm cuối cùng hết sức thẳng vào mặt thằng đầu đinh, cú đấm giáng, cả khuôn mặt thằng đầu đinh biến dạng, răng bay tứ tung. Thằng Quân thả cổ áo thằng đầu đinh ra, nó liền ngả thẳng xuống nằm bất động.

Từ ngày hôm đó, thằng Quân nó đi đến từng nơi. Tìm kiếm bọn đầu gấu choi choi. Đi đến trước một công viên bỏ hoang có một đám đầu gấu tuổi vị thanh niên đang ngồi, bên cạnh còn có mấy đứa con gái. Nó đứng trước mặt bọn đầu gấu đó. Mấy thằng đầu gấu khi thấy thằng Quân là một kẻ xa lạ xâm nhập vào lãnh địa của mình liền liếc mắt nhếch môi nói.

– Mày là thằng chó nào, muốn ăn đập à…

Thằng Quân không nói, nó tiến thẳng vào
khi bóng lưng thằng Quân quay lại là chỉ thấy một đám nằm dưới vũng máu lăn lóc trên mặt đất, mấy đứa con gái thì sợ đến nỗi ngồi bên co ro một bên hét lớn. Nhưng thằng Quân chỉ bỏ đi không màn đến.

Nó đi hết chỗ này, đến chỗ khác tất cả các băng đảng choi choi tuổi tầm vị thành niên đều bị nắm đấm của thằng Quân chinh phục. Chỉ trong vòng 1 tháng danh tiếng nó vang khắp quận 4, thậm chí là các vùng lân cận chỉ cần nghe thấy miêu tả về nó, là một thằng lạnh lùng ít nói, không có tên, thường mặc cái áo khoác đen, chân đi giày thể thao trắng đi đến đâu là vung nắm đấm đến đó là đám thanh niên bỏ nhà đi, đám choi choi lập băng đảng đều run như cầy sấy không dám thở mạnh.

Dần dần, thằng Quân trở thành nỗi khiếp sợ của bọn thanh niên choi choi. Thằng Quân lúc này đứng trên lan can thở dài ra, mấy tháng nay nó cũng lục tung khắp nơi để tìm mẹ nhưng hầu như không có tung tích gì ánh mắt nó nhìn về phía xa xăm thở dài.

– Mẹ… Con nhớ mẹ….

– Nhớ mẹ, à nhóc.

Bất giác, nó nghe âm thanh từ dưới cầu thang, xoay đầu nhìn ra thấy Trần Thiên bước lên, ngậm điếu thuốc trên miệng, Trần Thiên lúc này mặc một bộ vest màu trắng như lần đầu gặp nó, chân đi giày lười. Thằng Quân hiếu kỳ hỏi.

– Giờ này anh còn đi đâu à, sao ăn mặc đẹp thế.

Trần Thiên bước tới đứng cạnh nó, một tay đưa vào túi cầm lấy tấm thiếp đưa qua cho thằng Quân, thằng Quân khó hiểu cầm lấy nhìn lên tấm thiếp rồi nhìn qua Trần Thiên.

– Tao có việc, sắp rời khỏi nơi này một thời gian dài.

– Anh đi đâu, việc quan trọng lắm sao mà anh đi một thời gian dài.

Trần Thiên không có trả lời, chỉ rít lấy một điếu thuốc thở khói trắng ra, rồi xoay người lại bước đến gần chỗ cái cầu thang. Trần Thiên đột ngột dừng lại.

– Tao đi rồi, mày trông coi cái nhà này đấy nó là kỷ niệm của tao…. Với lại tấm thiếp trên tay, mày tìm theo địa chỉ trên đó, đến xin việc đi, cứ nói tên tao ra họ sẽ nhận mày.

– Anh..

Trần Thiên bước xuống cầu thang. Thằng Quân gọi tên. Nhưng Trần Thiên không hề quay lại. Bất giác thằng Quân thấy trống rộng vô cùng. Mấy tháng ở chung với Trần Thiên mặc dù anh ấy là người lạnh lùng khó tiếp xúc nhưng lại mang đến cho nó một cảm giác như là người anh trai đích thực của mình, bề ngoài thì không quan tâm nhưng sâu bên trong lại ân cần chỉ bảo.

Thằng Quân rất biết ơn Trần Thiên, nó nhìn Trần Thiên rời đi xa tầm mắt, chỉ biết thở dài nhìn vào tấm thiếp, là một nhà hàng. Có tên New Aspo, giám đốc Nguyễn Thúy Vân. Bất chợt lẩm nhẩm.

– Anh ấy muốn mình đến đây xin việc làm ư.

3.7 21 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
12 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
dlt1102

nghỉ rồi à admin

1111

Bhhj

dlt1102

nhỏ giọt vậy tác giả

Cá mập trắng

Sr mọi người nhé, vì lúc viết truyện nhanh quá nên nhiều chỗ sai chính tả và trùng lập từ và thiếu sót một số từ ngữ, từ chương sau mình sẽ khắc phục trước khi đăng sẽ rà soát lại thật kỹ

Soijk

Có vẻ giống bộ Sói săn mồi nha