Hạnh phúc 1 gia đình – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hạnh phúc 1 gia đình – Update Chương 6
Tác Giả: chai75
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 2
Dưới ánh đèn mờ ảo, ấm áp mà đầy khiêu khích trong phòng ngủ, tôi nhìn thấy Tiểu Huy – con trai tôi – đang nằm ngay trên chiếc giường mà tôi và Ái Cầm vẫn thường quấn quýt nhau. Cậu bé để trần, tay nắm chặt lấy con cặc đang cương cứng của mình, mắt dán chặt về phía trước, không chớp.
Tôi lần theo ánh mắt thằng con của mình.
Trên màn hình tivi, đoạn phim người lớn đang phát – chính là cảnh người mẹ gợi tình mà tôi từng xem trong bộ *Gia Đình Lớn*. Đó là đoạn mẹ trong phim, mặc đồ lót mỏng manh, uốn éo, lắc hông, khiêu khích con trai mình bằng từng động tác dâm đãng, chậm rãi…
Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lồng ngực tôi. Tôi chỉ muốn xông vào ngay lập tức, túm lấy thằng nhóc này mà cho một trận đòn. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ chợt lóe lên khiến tôi khựng lại.
Vợ tôi đâu?
Giờ này mà Ái Cầm không có ở nhà? Con trai ở đây tự do phóng túng đến mức này, cô ấy không quản sao?
“Á… mẹ ơi…”
Đột nhiên Tiểu Huy rên lên, giọng run rẩy, cơ thể giật mạnh. Rõ ràng cậu ta vừa đạt cao trào. Một dòng tinh dịch trắng đục bắn ra, vương vãi trên bụng và ga giường.
Tôi vội lùi lại, tim đập thình thịch.
“Thằng ranh con này… mới tí tuổi đã xem phim người lớn, xuất tinh còn rên gọi mẹ … Thôi, tạm thời chưa vạch mặt. Để về hỏi Ái Cầm xem sao đã.”
Tôi lặng lẽ xuống gara lái xe ra ngoài. Mưa vẫn rơi, nhưng đã nhỏ lại. Sấm vẫn thỉnh thoảng rền vang.
Tôi lấy điện thoại gọi cho vợ.
– Alô? Thụy Văn à?
Giọng Ái Cầm vang lên, hơi gấp gáp, xen lẫn tiếng thở dốc nhẹ.
– Em yêu, anh vừa xong hội nghị, đang trên đường về đây. Trời mưa to quá, em đang ở đâu thế?
– À… anh về rồi à? – Giọng cô ấy có chút hoảng hốt. – Tối nay em… em không ở nhà. Đơn vị có nhiệm vụ đột xuất, em phải quay lại xử lý gấp. Mưa lớn thế này, anh về cũng không gặp được em đâu. Hay là… mai anh về nhé? Đường an toàn hơn.
Tôi nhíu mày. Tiếng thở của cô ấy rõ ràng không đều, như vừa vận động mạnh.
– Em đang làm gì mà thở gấp thế? Công việc quan trọng đến mấy cũng phải giữ sức chứ.
– Ừ… ừm, em biết rồi. Vừa nãy chạy vội từ dưới lên, nên hơi thở gấp thôi. Anh đang ở khách sạn à? Nghỉ ngơi sớm đi nhé, đừng lo cho em.
Cô ấy cười nhẹ, cố làm ra vẻ đùa cợt.
– Ừ, anh đang trên đường về. Yêu em, ngoan nhé. Anh đàng hoàng lắm, không đi lung tung đâu. Em làm xong thì về nghỉ sớm đi. Ngủ ngon, em yêu.
– Ngủ ngon… anh yêu…
Cô ấy cúp máy rất nhanh.
Tôi thở dài, tự nhủ:
‘Thôi, quay xe về nhà vậy. Chắc thằng nhóc cũng xong xuôi rồi, về ngủ thôi. Dù sao nó cũng đang tuổi dậy thì, tự sướng một chút còn hơn đi ngoài đường gây chuyện. Nhưng… nằm trên giường bố mẹ, lại còn mở hẳn bộ phim loạn luân đó… Thằng nhóc này đúng là hư thật. Hy vọng nó chỉ xem cho vui, đừng nghĩ đó là thật.’
Tôi hút nốt điếu thuốc, mưa đã tạnh hẳn. Tôi nhẹ nhàng mở cửa, bước lên lầu.
Lần này đèn phòng ngủ đã tắt ngóm, không còn tiếng động.
‘Chắc nó về phòng ngủ rồi.’
Tôi đi tới cửa phòng Tiểu Huy. Cửa đóng kín, không thấy ánh sáng lọt ra. Tôi định bỏ qua, để mai tính sổ sau.
Nhưng đúng lúc ấy, từ trong phòng vọng ra tiếng rên khe khẽ, ngắt quãng.
Là tiếng rên của con trai tôi.
Tôi giật mình, định ghé sát tai nghe rõ hơn xem có chuyện gì xảy ra thì điện thoại rung lên. Tôi vội ấn từ chối. Nhưng nó lại rung tiếp – một tin nhắn.
Là từ Hiệu trưởng Ngô:
“Bệnh viện Thanh Thảo – phòng cấp cứu. Hiệu trưởng Ngô bệnh nặng. Nhờ mau đến.”
Tôi sững sờ.
‘Giờ này mà… hẳn là anh ấy…’
Không thể chần chừ, tôi quay người chạy xuống lầu. Khi mở tủ giày, tôi chợt khựng lại.
Đôi giày công tác của Ái Cầm – đôi giày cô ấy hay mang khi đi làm – vẫn nằm ngay ngắn trong tủ, khô ráo, không chút dấu vết mưa.
‘Không phải nói đi làm gấp sao? Sao giày vẫn ở đây? Chẳng lẽ… mang giày mưa đi? Nhưng nhà mình có bao giờ cô ấy mang giày mưa đâu…’
Tôi lắc đầu, tự nhủ chắc tại mình mệt quá nên nghĩ lung tung. Vội mang giày, lao ra xe, phóng thẳng đến bệnh viện.
Khi đến phòng cấp cứu đã gần nửa đêm. Hỏi thăm mới biết Hiệu trưởng Ngô đã chuyển lên phòng chăm sóc đặc biệt vì tình trạng nguy kịch. Tôi vội chạy lên đó.
Trước cửa phòng ICU, vợ và con gái của ông – Ngọc Linh và Tiêu Tiêu – đang đứng, mặt mày thất thần. Tiêu Tiêu nước mắt lưng tròng, cả người run rẩy.
Thấy tôi, Ngọc Linh vội nắm tay con gái chạy tới, giọng nghẹn ngào:
– Thụy Văn… may quá cậu đến rồi. Tối nay ông ấy đột quỵ, vào thẳng phòng cấp cứu. Bác sĩ vừa nói… hy vọng rất mong manh. Chúng tôi… chúng tôi phải làm sao đây… hu hu…
Bà khóc nức nở.
– Dì đừng quá đau lòng. Y học bây giờ tiên tiến, bác sĩ sẽ cố hết sức. Ông ấy bị bệnh gì vậy ạ?
Ngọc Linh kéo tôi ra một góc, giọng run run, nhỏ nhẹ:
– Thụy Văn… thật không biết mở lời thế nào, nhưng cậu cũng không phải người ngoài… Tối nay, lúc chúng tôi… đang làm chuyện đó, ông ấy đột nhiên lên cơn, miệng sùi bọt mép, tinh dịch chảy không ngừng. Tôi hoảng quá, cùng Tiêu Tiêu đưa ông ấy vào viện ngay. Chuyện này… không tiện nói với người ngoài, nên mới gọi riêng cậu. Nếu ông ấy có mệnh hệ gì, mẹ con tôi biết sống sao nổi… hu hu…
Tôi nghe mà lòng nặng trĩu.
‘Thì ra là vậy… Ông Ngô năm xưa đãi người trẻ hơn cả chục tuổi, giờ tuổi cao sức yếu, lại sa vào chuyện này… Đáng tiếc thật. Dù là hiệu trưởng một trường đại học, cuối cùng vẫn không giữ được ham muốn thể xác. Thôi, dù sao cũng là cấp trên, là bạn, mình phải cố gắng giúp.’
Tôi ở lại an ủi hai mẹ con suốt đêm.
Gần sáng, bác sĩ bước ra, lắc đầu:
– Không qua khỏi rồi. Chuẩn bị hậu sự đi.
Ngọc Linh gào lên, lao vào phòng. Tôi cũng chạy theo.
Trên giường bệnh, Hiệu trưởng Ngô nắm tay vợ và con gái, thều thào nói những lời cuối cùng. Thấy tôi, ông yếu ớt vẫy tay.
Tôi tiến đến gần.
– Thụy Văn… thời gian không còn nhiều… nghe anh nói vài câu…
– Anh đừng nói thế, sẽ ổn thôi…
Ông cười khổ:
– Chúng ta quen nhau gần ba mươi năm, như anh em… Giờ anh đi rồi. Nhờ em… chăm sóc cho Linh và Tiêu Tiêu. Mọi chuyện trong nhà, anh tin tưởng giao cho em. Anh không bạc đãi em đâu… Sau khi anh mất, vị trí hiệu trưởng hẳn sẽ là của em. Anh đã ghi âm di chúc… mọi thứ… nhờ em…
Ông chưa dứt lời thì cơ thể co giật dữ dội.
Ngọc Linh hoảng loạn gào lên gọi bác sĩ.
Khi bác sĩ chạy đến, Hiệu trưởng Ngô đã ngừng thở.
Cả đêm tôi tất bật lo hậu sự, đưa ông vào nhà lạnh, rồi đưa hai mẹ con về nhà. Trời đã sáng.
Trước khi rời đi, Tiêu Tiêu bất ngờ lao vào lòng tôi, khóc nức nở:
– Chú Văn… chú phải đến nhé… Bố nói mọi chuyện đều nhờ chú…
Cô bé ôm chặt tôi. Lồng ngực non mềm của cô bé cọ sát vào ngực tôi, vô tình hay cố ý, tôi cũng không rõ. Chỉ biết cảm giác ấy khiến tôi khẽ giật mình.
Tôi xoa đầu cô bé:
– Yên tâm, Tiêu Tiêu giờ đã là thiếu nữ lớn rồi, phải mạnh mẽ lên. An ủi mẹ đi. Chú nhất định sẽ đến.
Tôi hôn nhẹ lên trán cô bé, quay sang Ngọc Linh:
– Chị Linh, em đi đây. Sau này nhà mình có chuyện gì chị phải gọi em, chuyện của chị cũng như chuyện của nhà em. Em sẽ thường xuyên qua.
Ngọc Linh nhìn tôi, mắt long lanh nước, nhưng khóe môi lại thoáng một nụ cười dịu dàng pha chút thẹn thùng:
– Chúng tôi… mẹ con tôi trông cậy cả vào cậu. Cậu rảnh thì qua nhiều vào. Sau này… chúng tôi sẽ báo đáp cậu.
Nói xong, má bà ửng hồng.
Tôi lên xe, rời đi trong ánh mắt lưu luyến xen lẫn hy vọng của hai mẹ con.
Về đến nhà đã hơn chín giờ sáng.
Mệt mỏi rã rời sau một đêm thức trắng, tôi mở cửa, thay giày, bước thẳng lên phòng ngủ.
Cửa vừa mở, tôi thấy Ái Cầm đang nằm sấp trên giường, ngủ say như chết. Có lẽ quá mệt.
Tôi không nỡ gọi, lặng lẽ thay đồ, vào phòng tắm tắm rửa.
Khi lấy quần áo bẩn bỏ vào giỏ, tôi vô tình liếc thấy đồng phục cảnh sát của vợ, áo sơ mi, đồ lót… lẫn lộn trong đó.
‘Chắc tối qua làm việc mưa gió, mệt quá nên về là ngủ luôn, không giặt giũ gì.’
Tôi tiện tay lật một chút, kéo ra một đôi tất lưới liền thân màu da. Ở phần đáy tất đã rách một lỗ lớn, trên đó bám đầy những vệt vàng trắng khô cứng, mùi tanh nồng thoang thoảng.
Tôi khựng lại, đầu óc chợt quay cuồng.
Nhưng cơn buồn ngủ và mệt mỏi đã lấn át tất cả. Tôi ném đôi tất vào giỏ, bước ra, ngã người xuống giường, ôm lấy vợ.
Ái Cầm giật mình tỉnh, thấy là tôi thì lại lim dim mắt thiu ngủ nói:
– Anh về rồi à… mệt quá… tối qua em trực ca gấp, vừa về được một lúc. Anh cũng nghỉ chút đi. Tiểu Huy đi học rồi, lát em dậy nấu cơm.
Tôi nhìn vào đôi mắt còn ngái ngủ của vợ, thoáng thấy một tia gì đó lạ lẫm, khó tả.
– Ừ… mình ngủ thêm chút đã. Có chuyện gì… lát dậy nói tiếp.
Tôi hôn nhẹ lên má cô ấy, ôm chặt lấy thân hình ấm áp, chìm vào giấc ngủ mệt nhoài.
Mua truyện như nào vậy
Truyện hay muốn mua truyện
Mua truyện kiểu gì vậy?
Mua truyện kiểu gì
Muốn mua truyện full