Đời tôi – Update Chương 35

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đời tôi – Update Chương 35

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 07/07/2026

Buổi chiều hôm ấy tôi như người mất hồn ko tập trung làm được việc gì hết. Cứ đi ra đi trong lòng như lửa đốt vậy. Tay ko rời cái điện thoại. Tôi đang chờ cuộc gọi hay một tin nhắn từ e. Thời gian thì cứ lặng lẽ trôi qua mới đó mà hơn 7 giờ rồi. Tôi nghĩ e chắc hôm nay bận ko đi gặp tôi được rồi. Tôi thất vọng vô phòng nằm. Mẹ vô kêu tôi ra ăn cơm nhưng tôi ko ăn nổi. Tôi nghĩ đến cuộc đời của tôi sao mà khổ quá. Từ khi sinh ra đã ko biết mặt cha. Học hết lớp 9 thì phải nghỉ học đi làm phụ mẹ vì sức khỏe mẹ ko tốt bệnh liên miên.  Hơn 20 tuổi mới biết thích một người con gái thì lại ra như thế này. Tôi thật sự ko biết rồi tương lai của mình sẻ đi về đâu nữa. Đang trong lúc tuyệt vọng thì chiếc điện thoại đỗ chuông inh ỏi kéo tôi về với thực tại. Tôi vội mở điện thoại ngheo thì đầu dây bên kia là giọng nói dịu dàng quen thuộc “hôm nay mẹ e làm bánh để sáng mai bán hơi nhiều nên bây giờ E mới rảnh.” Nghe e nói vậy tôi mừng như trúng số nên vội nói “bây giờ e có thể ra quán trà sữa dâu Tây gần chỗ bờ kè được ko? A có chuyện quan trọng muốn nói với e”. Tôi thấy e cứ lưỡn lự vì bây giờ cũng trễ rồi nên tôi vừa năn nỉ vừa trấn an đũ thứ e mới chịu gặp mặt. Tôi vội lên con xe máy cũ chạy nhanh đến điểm hẹn. Tới nơi tôi đứng trước cửa quan mà người cứ rung lên , ko biết vì lạnh hay do hồi hộp. Tôi đưa mắt nhìn món quà trên tay và thầm nghĩ ” Ko biết e có vui khi nhận nó ko hay là…… ” Tôi ko muốn nghĩ tiếp nữa. Và rồi e xuất hiện. Hôm nay e mặc chiếc áo thun ôm xác cơ thể như để tô điểm những đường công hoàn hảo mà mà ông trơì đã ban tặng cho e. Kèm theo đó là chiếc quần zin bó. Tôi như người mất hồn nhìn e ko chớp mắt. Đến khi tôi nghe tiếng e hỏi “a chờ e có lâu lắm ko ạ”thì tôi mới giật mình. Miệng lắp bắp” À à a cũng mới đến thôi ” Tôi và e được nhân viên quan dẫn đến một bàn tróng.cả 2 im lặng ko biết nói gì hết. Rồi tôi lấy hết can đảm mở lời trứoc. Tôi hỏi về công việc buôn bán của e. Chắc e cũng mắc cỡ lắm nên cũng trả lời tôi rụt rè. Rồi e hỏi” A hẹn e ra đây nói có việc quan trọng là việc gì vậy ạ ” Trời ơi lúc đó tôi vừa hồi hộp vừa sợ ko biết nói sao luôn. Thấy tôi vẫn im lặng nên e nói khẽ “nếu ko có việc gì e về truớc ạ, cũng trễ rồi sáng e còn đi bán nữa ạ”. Thấy e định đứng lên tôi lấy hết can đảm vội nói” A a a a” Ko biết sao lúc đó tôi bị cà lâm ko nói được luôn. Thấy tôi bộ dạng như thế e cũng bật cười thành tiếng. Tôi lúc đó mắc cỡ muốn chết. Lúc đó dưới đất mà có cái lỗ nào chắc tôi chui xuống luôn. E ngưng cười vẽ nghiêm trang nhìn tôi và nói “đàn ông phải mạnh mẽ tự tin lên chứ” Tôi hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh. Sau khi đã ổn định nhịp tim tôi khẽ nói ” Từ khi a nhìn thấy e lần đầu tiên a đã có cảm giác rất đặc biệt. Và a nhận ra rằng a thích e. Ko phải tình cảm nhất thời đâu. E biết ko hôm nào được nhìn thấy e là a hạnh phúc vô cùng luôn. E biết ko lúc trước a đến công trình đi làm là chỉ vì kiếm tiền lo cho gia đình nhưng từ khi gặp e a thấy yêu công việc này….. ” Tôi nói nhiều lắm, e chỉ ngồi im lặng lắng nghe thôi. Sau khi tôi đã bày tỏ hết nổi lòng mình e nhìn thẳng vào mắt tôi và khẽ nói ” Thật lòng e cũng quý a. A ko giống như những người khác cứ thấy gái là chọc ghẹo. Nhìn a siêng năng chăm chỉ như thế e rất quý ạ. Nhưng A cho e xin thời gian vì đây là việc quan trọng e muốn suy nghĩ cho thật kỉ ạ.” Nghe được những lời e nói tôi cảm thấy rất vui. Vậy là tôi đã có hy vọng rồi. Đêm đó tôi ko sao ngủ được hình ảnh của cứ hiện ra trong đầu tôi. Sáng hôm sau tôi đến công trình với một tinh thần phấn khởi. Tôi và e vẫn thế e tập trung bán hàng còn tôi chỉ dám đứng từ xa nhìn e.nhưng khi ảnh mắt cả 2 trạm nhau là trên môi e lại nó nụ cười xen lẫn sự e thẹn mắc cỡ. Đã hơn 1 tuần mà tôi vẫn chưa nhận được câu trả lời chính thức từ e. Tôi vẫn chờ vẫn ước mơ vẫn hy vọng. Trưa nay cũng vậy đúng 11g giờ mọi người được đi ăn cơm. Từ công trình đến quán cơm chắc chỉ hơn 200m.trong lúc ăn cơm tôi tình cờ nghe được 2 chú thợ đang nói chuyện. Lúc đầu tôi cũng ko quan tâm lắm nhưng khi nghe đến đoạn ” Chắc nó có ý đồ với con nhỏ chứ làm sao nó ko mang tiền theo được. Chắc nó lấy cớ để tiếp nhận con nhỏ thôi…. “Nghe đến đây tôi vội quay qua hỏi 2 chú thợ” Chú nói là ai vậy ạ ” Là thông tín con ông chủ nhà chứ ai. Lúc sáng nó mua hết gánh hành của con bé bán bánh. Nó nói quên mang tiền nên hẹn con nhỏ buổi trưa trở lại đây nó trả “nghe đến đây trong lòng tôi cảm thấy rất hoang mang. Tôi biết buổi trưa thợ đi ăn cơm hết trong công trình ko có ai. Tôi vội đứng dậy ko kịp trả tiền cơm luôn. 3 chân 4 cẵn chạy về công trình. Tôi thấy phía trước ko có ai. Linh cảm chẵn lành tôi chạy vội ra phía sau chỗ mấy cái bồn chứa nước thì nghe tiếng động. Khi tôi chạy tới nơi thì trước mắt tôi là cảnh e đang bị hắn đè trên ngừoi e. Một tay hắn bịt miệng e còn tay kia đang cố gắng kể cái quần ra. Lúc này tôi ko còn suy nghĩ được gì hết lao vào hắn. Tôi lấy hết sức đấm vào mặt hắn. Hắn loạn choạn như sắp ngã nhưng hắn kịp lấy lại thăng bằng. Hắn quay lại nhìn tôi. Hắn chửi “đm mày dám phá đám chuyện của bố mày hã” Chưa đợi hắn chửi hết câu tôi đã lao vào định cho hắn một đấm nữa. Nhưng lần này hắn đã đề phòng nên tránh được. Hắn cũng lao vào tôi. Lúc đó tôi như thằng điên vậy ko còn nghĩ gì hết hôm nay nếu nó ko chết thì tôi chết chỉ vậy thôi. Do nó được ăn uống đầy đủ rồi còn được học võ từ nhỏ nên chỉ một lát sau là tôi đã bị nó cho ăn no đòn. Máu mũi máu miệng của tôi chãy ướt cả. Lúc đó tôi ko còn đứng vững nữa. Tay chân bũng rũ người như ko còn sức lực. Tôi nghĩ chắc hôm nay phải chết thì tôi nghe tiếng 2 chú thợ lúc nảy chạy đến. một chú ôm hắn giữ lại còn một chú chạy lại đỡ tôi ngồi dậy nhưng tôi ko còn biết gì luôn. Khi tôi mở mắt ra thì tôi đang ở trong bệnh viện. Mẹ tôi ngồi lâu mặt cho tôi vừa khóc. Còn e đứng cạnh bên mắt đỏ hoe. Thấy tôi tĩnh lại e vui mừng chạy đi kêu bác sĩ. Bác sĩ kiễm trả sức khỏe của tôi. Kết quả siêu âm chụp hình tôi ko bị ảnh hưởng bên trong.nghe vậy mẹ và e cũng đỡ lo.  bác sĩ nói ở lại theo dõi vài ngày nếu ko sao thì được về. Bây giờ tôi mới nhìn kỉ e. E vẫn mặc đồ lúc trưa có nghĩa là từ lúc đưa tôi vô bệnh viện e chưa về nhà. Tôi nói với e là tôi ko sao đâu e về nhà đi sợ mẹ e lỡ. e nói e đã gọi điện cho mẹ e rồi ko sao đâu. Mẹ tôi cũng nói vô kêu e về tắm rửa nghĩ ngời đi. E ko dám cải lời mẹ tôi. Lúc e buớc ra đến cửa e còn quay lại nhìn tôi. Tôi khẽ nỡ nụ cười để e yên tâm. Đêm đó người tôi đau nhức ê ẩm tới gần sáng tôi mới ngủ được tí thì tôi nghe nghe cửa có tiếng nói. Rồi mẹ tôi cùng với 2 người nữa bước vô phòng. Tôi nhận ra họ là với cha mẹ của cái thằng đã đánh tôi thừa sống thiếu chết thể này. Với bộ mặt ăn năn giả tạo họ thay mặt con trai xin lỗi tôi. Họ còn nhờ tôi năn nỉ e đừng bao công an việc thằng con trời đánh họ định hiếp dâm e. Tính mẹ tôi dễ mũi lòng nên thấy họ năn nỉ khóc lóc mẹ cũng khuyên tôi thôi bõ qua cho thằng chó đó. Tôi cũng ko muốn làm mẹ khó xử nên nói “phần tôi thì coi  như ko có việc gì cũng được nhưng còn phần cô gái kia tôi ko thể xen vào. Ông bà tìm gặp gia đình họ mà thương lượng.”họ cảm ơn tôi ríu rít. Họ còn hứa tiền viện phí họ sẻ thanh toán hết ngoài ra họ bồi thường cho tôi một số tiền. Tôi nói ông bà chỉ cần thanh toán tiền viện phí thôi còn tiền bồi thường tôi ko lấy đâu. 3 hôm sau tôi được xuất viện. E cũng có mặt. Về tới nhà cảm giác thỏa mái kinh khủng. Mới nằm viện có mấy ngày mà tôi ko chịu nổi rồi. Mẹ tôi tranh thủ đi chợ nấu cơm. còn E phụ dọn dẹp phòng tôi. Phòng con trai là vậy ko được gọn gàng như phòng con gái đâu. Chỉ một chút thôi nhờ bàn tay tháo vát của E mà căn phòng cũ kỉ của tôi đã thay đổi hoàn toàn như vừa khoát lên chiếc áo mới. Tôi nằm trên giường nhìn E làm việc lòng tôi dân lên một niềm vui khôn tả. Buổi trưa mẹ giữ E lại ăn cơm. Tôi ngồi giữa 2 người phụ nữ thân yêu lòng cảm thấy bình yên hạnh phúc lạ thường

4.3 23 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
xinh

Truyện này hay quá mà lâu ra. Làm sao có full nhỉ