Cô Giáo Ngọc Hân Xinh Đẹp Thanh Cao, Bị Tôi Kích Thích Dần Dần, Đến Mức Nghiện Cảm Giác Bị Bạo Dâm – Update Chương 14

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Cô Giáo Ngọc Hân Xinh Đẹp Thanh Cao, Bị Tôi Kích Thích Dần Dần, Đến Mức Nghiện Cảm Giác Bị Bạo Dâm – Update Chương 14

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 7:

Thằng Đức Hoàng ăn uống linh tinh, rồi cố nhét cho Ngọc Hân bị trói trên ghế vài miếng, cô ấy quay đầu không ăn, hắn mặc kệ ăn một mình, vừa ăn vừa nghĩ cách chiếm hữu lâu dài con đĩ này, hắn chơi nhiều đàn bà rồi, con này từ thân hình đến nhan sắc khí chất đều cực phẩm.

Theo hắn cảm nhận thì cái chết của Tấn Huy chẳng liên quan gì đến con đĩ này, chắc có nguyên nhân khác.

Ép cung nhận tội? Dù sao pháp y bên kia chứng cứ rõ ràng, chẳng có nghi phạm khác, chỉ cần phạm nhân nhận là xong, dùng chiêu mạnh tay chắc con đĩ này chịu không nổi vài cái là nhận, nhưng vấn đề là thế thì hắn chỉ chơi được vài ngày, sau chuyển sang trại giam là hết phần hắn. Hay là phá án, rửa tội cho con đĩ, rồi dùng ảnh video uy hiếp nó tiếp tục làm đồ chơi cho hắn.

Nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy cách thứ hai hay hơn. Lúc ấy có tiếng gõ cửa, “Ai đấy?”

“Em đây, Bảo Ngọc.”

“Đợi tí.” Thằng Hoàng đáp, lấy miếng vải bịt chặt miệng Ngọc Hân không kêu được, rồi mặc áo ngoài mở cửa, hỏi: “Có chuyện gì?”

“Đội trưởng, có manh mối mới rồi.” Bảo Ngọc liếc Ngọc Hân bị trói trên ghế trong phòng, nuốt nước bọt… rồi thì thầm: “Sếp, ra ngoài em nói cho.”

Hai đứa ra ngoài xa, Bảo Ngọc mới thì thầm với thằng Hoàng:

“Đội trưởng, chắc con đàn bà kia oan uổng rồi, vật chứng mang về từ hiện trường kiểm tra xong, Tấn Huy chết vì thuốc chuột, nhưng thuốc không ở trong cơm, mà ở cốc cà phê, cốc cà phê và bình nước chỉ có vân tay của hắn, quan trọng là tìm được túi thuốc chuột mới xé, túi ấy cũng chỉ vân tay hắn, còn phát hiện bao thuốc chuột và bao đường cà phê nhà hắn cùng màu nâu, đều để trong tủ bếp, giờ nhìn thì Tấn Huy hoặc tự tử hoặc ăn nhầm thuốc chuột.”

Thằng Hoàng tính toán, xem ra chỉ còn cách thứ hai thôi, nên nghiêm túc nói: “Ừ, xem ra oan cho cô Ngọc Hân rồi, phải thả ngay, việc an ủi thả người để anh làm cho.”

Bảo Ngọc ừ một tiếng, thầm nghĩ: Tao còn lạ gì mày thằng dê xồm, hừ hừ, con đĩ kia thoát khỏi tay mày mới lạ.

Lúc ấy phòng tiếp dân vang lên tiếng la hét khóc lóc, thằng Hoàng nghi hoặc nhìn Bảo Ngọc, nó cười khổ: “Gia đình Tấn Huy đến, đòi tìm cô Ngọc Hân tính sổ đấy.”

“Vô lý! Đi, đuổi chúng về.” Thằng Hoàng dẫn Bảo Ngọc đến phòng tiếp dân, vừa vào cửa đã thấy ông lão túm áo nhân viên an ninh Hải Yến mà gầm gừ: “Mang con đĩ thối tha ấy ra đây, tao phải lột da nó!!” Bên cạnh vài người nữa hùa theo, chắc họ hàng, thằng Hoàng quát: “Dừng tay!”

Đám ấy giật mình dừng lại, hắn quét mắt một vòng, rồi nói:

“Tôi là đội trưởng điều tra, vụ án giờ rõ ràng rồi, Tấn Huy hoặc tự tử hoặc ăn nhầm thuốc chuột, chẳng liên quan gì đến Ngọc Hân, chứng cứ chi tiết manh mối gì đấy, Bảo Ngọc, mày giải thích rõ cho chúng, đây là cơ quan nhà nước, không phải chỗ để chúng mày làm loạn.”

Nói xong chẳng thèm quan tâm phản ứng của chúng mà đi thẳng.

Thằng Đức Hoàng thong thả đi về phòng mình, thầm tính cách chiếm đoạt Ngọc Hân, có ảnh video trong tay, cộng thêm con đĩ này ở địa phương chẳng có chỗ dựa, chắc chắn nắm chắc mười phần, cũng chẳng vội thả, giam thêm vài ngày chơi cho đã, nghĩ đến đây thằng nhỏ của hắn lại cương cứng ngắc, hắn cười dâm đãng, bước nhanh hơn về phòng.

Lúc ấy, có một chàng trai trẻ tuổi bước lại gần bên Đức Hoàng rồi thì thầm bảo:

“Anh Hoàng ơi, anh qua đây một chút đi, em có chuyện muốn nói với anh.”

Đức Hoàng nhìn qua là biết ngay đây chắc chắn là kẻ đến biếu xén quà cáp hoặc muốn leo thang quan hệ, nên chẳng nói chẳng rằng mà đi theo chàng trai ấy ra dưới gốc cây.

Chàng trai trẻ lịch sự chào hỏi:

“Chào anh Hoàng, em tên là Minh Khang, bố em là ông Minh, cùng làm trong hệ thống với anh, chắc anh biết bố em chứ hả?”

Đức Hoàng ngẩn ra một lúc, rồi chợt nhớ ra vụ án này trước kia ông Minh đã gọi điện hỏi han, lòng hắn thầm kêu không ổn, cảm giác có gì đó chẳng lành, nhưng hắn vẫn vội vàng nở nụ cười giả lả – vì hắn chẳng muốn đắc tội với ông Minh đâu:

“Ồ, cậu Khang hả, anh với bố cậu là bạn cũ thân thiết lắm mà, cậu tìm anh có chuyện gì vậy?”

Minh Khang cười một nụ cười đầy bí hiểm:

“Anh Hoàng ơi, tối qua em đang ở nhà bạn chơi, chán quá nên trèo lên mái nhà ngắm sao, vô tình nhìn thấy ở đồn an ninh khu vực có mấy chuyện thú vị lắm, thế là em tiện tay quay lại hết rồi.”

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.

4 8 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất