Cô Giáo Ngọc Hân Xinh Đẹp Thanh Cao, Bị Tôi Kích Thích Dần Dần, Đến Mức Nghiện Cảm Giác Bị Bạo Dâm – Update Chương 14
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Cô Giáo Ngọc Hân Xinh Đẹp Thanh Cao, Bị Tôi Kích Thích Dần Dần, Đến Mức Nghiện Cảm Giác Bị Bạo Dâm – Update Chương 14
Tác Giả: Tà Thiên Ma Đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Cô Giáo, Gái Xinh, Học Sinh, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, BDSM, biến thái, cô giáo, cô và học sinh, cưỡng bức, fetish, hành hạ khoái lạc, huấn luyện, khiêu dâm, nô lệ tình dục, phô dâm, phục tùng, public, slave, Sm, thống trị, ttmd
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 10:
Minh Khang và Ngọc Hân vừa bước ra khỏi đồn an ninh khu vực huyện Bình An, cậu ta dẫn cô giáo xinh đẹp đi thẳng đến chiếc xe hơi đang đỗ ngay ven đường bên ngoài, nhà cậu ấy vốn giàu có từ nhỏ nên từ hồi học cấp hai đã có xe riêng để đi lại rồi, thế là cả hai cùng lên xe một cách nhanh chóng.
Ngọc Hân vừa ngồi phịch xuống ghế là đã giật mình run lên một cái rõ mạnh, vì khúc xúc xích nhét trong lồn cô ấy vốn chẳng to lắm, mà lại trơn tuột trong cái lồn ướt nhẹp của cô, dù có lớp tất da và quần lót đỡ lấy nhưng vẫn lòi ra một chút ở ngoài, thế nên khi ngồi xuống như vậy thì khúc xúc xích lại bị ép đẩy sâu vào tận đáy lồn.
Làm cho Ngọc Hân cảm giác như bị đụ thêm một nhát thật sâu, mặt cô đỏ bừng lên vì xấu hổ và nứng ngứa, nhưng lúc nãy ở trước mặt thằng Hoàng khốn kia thì cô nào dám cởi tất da với quần lót ra để lôi cái thứ đáng ghét ấy đi, nên đành chịu đựng thôi.
Còn Minh Khang thì chẳng hay biết gì về chuyện dâm đãng ấy, cậu ta cứ nghĩ cô giáo bị chạm vào chỗ nào đó đau vì mấy ngày bị hành hạ, nên lo lắng hỏi ngay:
“Cô Hân ơi, cô có sao không vậy? Nhìn cô run run thế kia, chắc bị đau ở đâu rồi phải không?”
Ngọc Hân cố gắng ngồi yên, nhưng cơ thể dâm đãng của cô cứ tự động vặn vẹo một cách không tự nhiên, rồi mới lắp bắp đáp: “À… không, không sao đâu em, cô ổn mà, chỉ là ngồi xuống hơi đột ngột thôi.”
Minh Khang gật đầu rồi hỏi tiếp, giọng đầy quan tâm: “Vậy cô muốn đi đâu bây giờ ạ? Em chở cô đi luôn cho tiện, dù sao cũng đang ở đây rồi mà.”
Ngọc Hân thở dài một cái, rồi nghĩ ngợi một lúc mới trả lời:
“Thôi thì em chở cô về nhà một chuyến đi, cô cũng chẳng biết giờ nhà cửa thế nào nữa, chắc rối tung hết cả lên rồi, mà cô lo lắm, không biết mấy người nhà chồng có làm khó gì không, may mà có em đi cùng nên cô cũng yên tâm phần nào.”
Lúc ấy, trong lòng Ngọc Hân chợt dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường, cô quay sang nhìn cậu học trò đẹp trai đang lái xe bên cạnh, thầm nghĩ thằng bé này vừa cao ráo điển trai, học giỏi lại còn tử tế, nhân phẩm tốt thế kia.
Giá mà hồi xưa cô lấy được ông chồng như vậy thì cuộc đời chắc chắn sung sướng hơn nhiều, chứ không phải chịu đựng cái gã chồng cổ hủ như Tấn Huy, nhưng nghĩ đến đó thì Ngọc Hân lại đỏ mặt xấu hổ, tự hỏi sao mình lại có ý nghĩ dâm loạn như vậy chứ, dù sao cậu ta cũng là học trò của mình mà.
Huyện Bình An vốn nhỏ xíu nên chẳng mấy chốc mà họ đã về đến nhà Ngọc Hân, căn nhà nhỏ hai tầng do ủy ban huyện xây tập thể, dù nằm trong khu dân cư nhưng vẫn có cửa riêng sân riêng, từ xa đã thấy treo đầy khăn trắng tang tóc, mà đúng lúc ấy thì đám người nhà Tấn Huy vừa từ đồn an ninh về.
Họ nhìn thấy Ngọc Hân thì ông Bình lập tức gầm lên chửi rủa rồi lao tới như muốn ăn tươi nuốt sống:
“Con đĩ cái, mày hại chết con trai tao rồi, tao giết mày luôn bây giờ cho rồi!!”
Ngọc Hân hoảng loạn lùi lại, nhưng Minh Khang nhanh như cắt đã bước lên chắn trước mặt cô, ánh mắt cậu ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ông lão kia, làm cho Ngọc Hân cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp người, từ trước đến nay cô chưa bao giờ có cảm giác an toàn đến thế, như được che chở bởi một người đàn ông thực thụ.
Mấy người nhà kia thấy vậy cũng định lao vào hỗn chiến, nhưng Minh Khang chẳng hề nao núng, cậu ta từng học võ taekwondo và đánh nhau nhiều lần rồi, nên dù đối phương có bảy tám mạng thì cậu cũng chẳng sợ, chỉ là không muốn mọi chuyện to ra thôi.
May mà đúng lúc ấy, cậu trai trẻ Tài – chính là em chồng của Ngọc Hân – kéo ông Bình lại rồi khuyên nhủ:
“Bố ơi, bình tĩnh đi, mấy anh an ninh khu vực chẳng phải đã nói rõ ràng rồi sao, hung thủ không phải chị dâu đâu mà, đừng làm mọi chuyện rối tung lên nữa.”
Ngọc Hân nghe vậy thì nhìn Tài với ánh mắt biết ơn, từ ngày về làm dâu nhà này thì cô và thằng em chồng này khá hợp nhau, nó hay chạy sang nhà chơi, dù đôi khi ánh mắt nhìn cô hơi dâm đãng một chút, cứ lén lút ngắm nghía thân thể dâm đãng của cô, nhưng đàn ông mà, ai chẳng thế, nhất là khi cô đẹp thế này, nên cô cũng chẳng để bụng.
Nhưng ông Bình thì trợn mắt quát con trai: “Mày thì biết cái quái gì hả thằng ngu! Dù con mày không phải do nó hại chết thì cũng bị cái con đĩ dâm đãng kia khắc chết thôi, tao chắc chắn thế mà!!”
Thực ra ông lão này một phần là giận cá chém thớt, nhưng chủ yếu là lo nhà cửa tài sản rơi vào tay Ngọc Hân, vì dù ông từng bỏ tiền lớn mua nhà nhưng theo luật thì đây là tài sản chung của hai vợ chồng, giờ con trai ông chết thì con dâu sẽ hưởng hết, mà nó lại ngoại tỉnh, không có gốc gác gì ở đây, nên ông muốn nhân cơ hội này đuổi quách nó đi cho rồi, kẻo sau này nó tái giá thì tài sản bay hết.
Ông Bình chỉ thẳng mặt Ngọc Hân mà chửi rủa tiếp:
“Con đĩ cái, mày về nhà tao bao năm nay mà chẳng đẻ nổi cái trứng gà nào, đã thế còn lẳng lơ qua lại đàn ông ngoài đường, giờ thì cút xéo khỏi nhà tao đi, tao chẳng có con dâu như mày đâu!!”
Ngọc Hân nghe vậy thì tức điên người, cô cãi lại ngay:
“Ông nói không đẻ được là lỗi của tôi à? Còn bảo tôi qua lại với đàn ông, ông nói rõ xem tôi qua lại với ai? đừng có vu oan giá họa như thế chứ!!”
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.