Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 132: Căn nhà nghỉ

Hai giờ chiều. Nắng miền Trung dội xuống mặt đường nóng rẫy, cảm tưởng như ném quả trứng gà xuống là chín ngay tắp lự.

Tao với Vy vừa tạt vào một quán ven đường đá vội mỗi đứa một bát phở tái nạm để ép cái dạ dày đang gào thét sau chuyến xe dài. Mùi nước dùng ngập mùi quế hồi hòa với mồ hôi chua loét làm tao chỉ muốn kiếm chỗ ngả lưng.

Con taxi thả hai đứa xuống khu du lịch biển. Gió biển thổi thốc vào mặt, ràn rạt, tung bấn mái tóc xõa của Vy, mang theo cái vị mằn mặn, rít rát. Bãi biển vắng tanh. Cát trắng lóa dưới nắng gắt. Mấy hàng phi lao đứng im lìm, dãy quán lá ven bờ cuộn bạt đóng kín mít. Đéo có một mống người dở hơi nào mò ra phơi thây ở biển cái giờ này.

Kế hoạch ban đầu của tao rất đơn giản. Kiếm một cái quán nước mía có võng, gọi hai quả dừa, nằm ườn ra đợi đến lúc đỡ nắng thì rủ nó lội nước, chụp dăm ba kiểu ảnh rồi xách balo về.

Tao xách hai cái balo nặng trịch, mắt nheo lại tìm chỗ trú. Vy đưa mu bàn tay quệt vệt mồ hôi đang rịn ra trên trán. Nó nhíu mày nhìn cái nắng rát mặt, rồi cúi xuống nhìn bộ quần áo bám đầy bụi xe khách.

– An ơi, ngồi quán nước thế này đen thui mất. Với cả nãy ngồi xe dính đầy mùi mồ hôi, Vy muốn tìm một chỗ nào đàng hoàng để rửa mặt với thay đồ mát mát một tí lát mới ra biển chụp ảnh được. Đồ Vy để hết trong balo rồi.

Cái logic của con gái đi chơi phải thay đồ đẹp chụp ảnh đập thẳng vào cái não thực dụng của tao. Hợp lý. Để nó chui vào mấy cái góc nào đấy hay cái nhà vệ sinh công cộng sặc mùi khai ở bãi biển thay đồ thì tao cũng đéo đành lòng.

Hai đứa lững thững đi dọc con đường sát biển. Tao tấp vào một cái nhà nghỉ bình dân, bảng hiệu mica xỉn màu bám đầy cát bụi. Bên trong sảnh, cái quạt trần quay lờ đờ, phả ra luồng gió nóng hầm hập.

Tao tiến thẳng đến quầy lễ tân. Trong túi tao giờ không thiếu tiền, nhưng cái máu con buôn đéo cho phép tao vung tay quá trán.

– Anh ơi, cho thuê một phòng theo giờ. Bọn em nghỉ tầm ba bốn tiếng tầm chiều chiều thì trả.

Gã thanh niên coi quán đang nằm vắt chân trên ghế bố xem tivi, mặt câng câng. Gã đéo thèm ngẩng lên, buông một câu lạnh tanh:

– Bên em cho thuê theo ngày thôi. Anh chị mướn thì mướn, không thì sang bên khác kiếm giúp em. Nay cuối tuần đông khách làm gì có ai cho thuê theo giờ.

Máu nóng dồn lên cổ. Cuối tuần đông khách cái đéo gì mà sảnh vắng như chùa Bà Đanh. Tao định chửi thề, quay xe đi chỗ khác. Nhưng liếc sang bên cạnh, Vy đang lấy tay phẩy phẩy cổ áo, mồ hôi làm bết mấy sợi tóc mai vào gò má.

Tao chép miệng. Quay sang nhìn nó, hạ giọng.

– Nó bắt thuê cả ngày, hơi phí tiền. Cơ mà chắc quanh đây chỗ nào cũng thế, thuê nhé Vy?

Vy không nhìn tao. Nó nhìn xuống mũi giày, khẽ gật đầu, môi bặm lại.

Thấy nó không phản đối, tao rút ví, đập tờ năm trăm nghìn xuống mặt kính.

– Lấy cho cái phòng sạch sạch tí.

Gã lễ tân ném cho cái chìa khóa gắn mác nhựa ghi số 204. Tao xách balo, đi trước dẫn đường lên lầu hai. Tra chìa vào ổ. Vặn mạnh.

Một tiếng két khô khốc vang lên.

Căn phòng rộng chừng mười lăm mét vuông. Tường sơn màu xanh nhạt, góc sát trần đã bong tróc vài mảng vôi lở loét. Một thứ mùi xộc thẳng vào mũi. Mùi ẩm mốc của ga nệm rẻ tiền quyện với cái hơi mằn mặn của muối biển phả vào từ khe cửa sổ.

Tao xách balo bước vào. Đặt phịch xuống góc tủ. Mắt tao lia một vòng quanh phòng.

Đéo có ghế sofa. Đéo có ghế bành.

Giữa phòng chềnh ềnh duy nhất một chiếc giường đôi nệm cứng, trải cái ga hoa văn quê mùa đỏ chót.

Vy bước vào theo. Tao tiện tay đẩy cánh cửa.

Cạch.

Tiếng chốt cửa sập lại, cắt đứt hoàn toàn tiếng sóng biển ồn ào và tiếng tivi văng vẳng bên dưới. Không gian đột ngột tĩnh lặng đến nghẹt thở. Bốn bức tường như ép sát lại. Cái sự thật trần trụi đánh thẳng vào dây thần kinh của tao. Một thằng con trai mười chín tuổi, đang bị nhốt chung phòng với cô bạn thanh mai trúc mã. Và giữa phòng, đéo có một lựa chọn nào khác ngoài một cái giường.

Quãng đường từ bến xe đến đây Vy mạnh bạo bao nhiêu, thì cái khoảnh khắc cánh cửa phòng đóng lại, sự bạo dạn ấy bốc hơi sạch bách. Bầu không khí quánh lại, nóng hầm hập dù tao vừa với tay bật cái điều hòa.

Vy đứng sững lại giữa phòng. Hai má nó đỏ lựng lên, vệt đỏ lan nhanh xuống tận mang tai. Nó luống cuống vơ lấy cái túi của nó, ấp úng đánh trống lảng:

– Vy… Vy vào rửa mặt mũi chân tay cho mát tí đã nhé.

Nói xong, nó chạy tọt vào cái nhà vệ sinh chật hẹp ở góc phòng.

Cạch.

Tiếng chốt khóa trong vang lên dứt khoát.

Bỏ lại tao đứng ngây như phỗng giữa tấm thảm chùi chân. Nhịp tim tao tự nhiên đập thình thịch. Thình thịch. Tốc độ dồn dập như trống trận. Cái đầu lạnh của gã thợ sửa điện thoại, thằng chuyên đi ép giá chợ Trời hoàn toàn bất lực trước cái tình huống kín mít này.

Từ trong nhà vệ sinh, tiếng vòi sen bắt đầu xả. Nước đập rào rào xuống nền gạch men. Âm thanh ấy dội thẳng vào màng nhĩ, kích hoạt cái trí tưởng tượng đen tối của một thằng đàn ông, làm cổ họng tao khô khốc, nóng rực.

Để chữa cháy cho cái sự ngượng ngùng đang bốc hỏa rần rật trong người, tao đập nhẹ tay lên cửa nhà vệ sinh, nói vọng vào:

– Vy cứ rửa đi nhé. An… An ra ngoài hành lang rít điếu thuốc cho đỡ bí.

Tao xoay người, bước vội ra khỏi phòng, khép hờ cánh cửa gỗ lại.

Đứng dựa lưng vào lan can hành lang, tao rút điếu Thăng Long, quẹt lửa. Bàn tay tao hơi run. Khói thuốc nhả ra, cuộn tròn rồi hòa vào gió biển mằn mặn.

Tao rít một hơi sâu đến sát đầu lọc. Lầm bầm tự chửi mình ngu. Như Mai Anh tung chiêu thả thính, thao túng tâm lý tao thì tao còn biết đường mà đỡ. Nay bị một đứa con gái ngoan như Vy lẳng lặng úp sọt, đưa thẳng vào cái thế tiến thoái lưỡng nan, ván đã đóng thuyền thế này.

Thằng An lúc này mới nhận ra một chân lý sắc lẹm. Trên đời này, cái bẫy êm ái, mộc mạc nhất mới chính là cái bẫy nguy hiểm và đéo thể nào thoát ra được.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))