Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 133: Lột xác

Tao rít nốt hơi thuốc cuối cùng. Tàn lửa đỏ rực cháy sát đến tận đầu lọc, nóng bỏng đầu ngón tay. Tao vứt mẩu thuốc xuống nền hành lang, dùng mũi giày di nát.

Cái đầu tao vẫn còn ong ong. Mớ bòng bong của một thằng con trai mười chín tuổi bị nhốt chung phòng với cô bạn thanh mai trúc mã làm tao nghẹt thở.

Tao đẩy cửa bước vào phòng.

Tiếng vòi hoa sen trong nhà vệ sinh vẫn đang xả rào rào. Nước đập xuống nền gạch men khô khốc. Hơi lạnh từ cái điều hòa cũ kỹ phả ra rin rít, xua đi cái mùi ngai ngái của muối biển và mùi mốc meo của căn phòng rẻ tiền.

Tao lững thững đi tới mép giường. Cái nệm cứng quèo, ga trải giường đỏ chót quê mùa. Tao ngồi phịch xuống.

Dự định ban đầu của tao là chỉ nhắm mắt một tí. Thở một chút để lấy lại cái phong thái lạnh lùng, điềm tĩnh của thằng chủ cửa hàng. Cả một buổi sáng ngồi xe khách xóc lộn ruột, cộng thêm những đêm thức trắng cày cuốc sửa mainboard, ép kính điện thoại đã vắt kiệt thể lực của tao. Cơ bắp tao rã rời.

Lưng tao vừa chạm xuống mặt nệm. Mắt tao sụp xuống. Đéo có một sự giằng co nào giữa lý trí và cơn buồn ngủ.

Tao chìm nghỉm vào giấc ngủ say sưa. Đéo biết trời đất gì nữa. Không mộng mị. Chỉ có một màu đen đặc quánh của sự mệt mỏi được xả van.

Một luồng hơi lạnh chạm vào má. Mềm mại.

Mùi sữa tắm thoang thoảng, ngòn ngọt len lỏi vào khứu giác, đánh thức hệ thần kinh đang đình công của tao.

Tao giật mình. Mở bừng mắt.

Ánh nắng chói chang lúc trưa đã biến mất, thay vào đó là một vệt sáng màu vàng cam hắt qua khe rèm cửa sổ, rọi một đường chéo trên nền gạch.

Thảo Vy đang ngồi ngay mép giường. Bàn tay nó vừa rút lại khỏi má tao.

Tao lật đật chống tay ngồi dậy. Vớ lấy cái điện thoại trong túi quần.

Màn hình hiện con số 17:00.

Tao vuốt mặt, đầu tóc rối bù, nhìn nó ngơ ngác.

– Vãi… 5 giờ chiều rồi á? Sao tớ ngủ quên mà Vy không gọi dậy? Kế hoạch đi biển đâu?

Vy mỉm cười. Nó không có vẻ gì là giận dỗi vì bị bỏ rơi trong phòng nghỉ suốt hơn hai tiếng đồng hồ.

– Thấy An ngủ ngon quá, hai hàng lông mày giãn ra hết, Vy không nỡ gọi. Tranh thủ cho An nghỉ ngơi một tí. Dạo này làm cửa hàng chắc vất vả lắm.

Giọng nó dịu dàng, nhẹ bẫng.

Tao định mở mồm nói câu cảm ơn, nhưng chữ tắc nghẹn ở cổ họng. Ánh mắt tao vừa lia xuống, đập ngay vào cái giao diện của nó lúc này.

Vy không mặc lại bộ đồ lúc sáng. Nó đang mặc một cái áo phông oversize màu trắng, rộng thùng thình, dài chùm qua hông. Mái tóc ướt sũng vừa gội xõa lệch sang một bên. Cổ áo phông khoét khá rộng, trễ xuống, để lộ ra một bên vai trần trắng bóc và… một sợi dây áo bơi nhỏ xíu màu đen vắt ngang qua.

Phía dưới vạt áo phông, cặp đùi thon dài, mịn màng lấp ló. Không mặc quần ngoài.

Lồng ngực tao đập thịch một cái. Cục yết hầu chạy lên chạy xuống. Cái bộ não vừa mới được reset sau giấc ngủ lập tức bị dội một gáo nước sôi.

– Ra biển thôi An. Giờ này mát rồi.

Vy đứng dậy, với tay lấy cái túi vải canvas.

– À… ừ. Đợi tớ một phút.

Tao nói vấp. Đứng bật dậy như lò xo, lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Tao vặn vòi nước bồn rửa mặt, vốc từng vốc nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt. Vuốt vuốt mấy cái. Nước lạnh làm tao tỉnh hẳn. Tao chống hai tay lên bồn sứ, nhìn chằm chằm vào bản mặt mình trong gương.

– Mày tém tém lại đi An. Đừng để con thú dâm dục trong mày thức tỉnh.

Tao lầm bầm tự chửi mình, hít một hơi thật sâu để dập tắt cái suy nghĩ đen tối đang mon men trỗi dậy dưới lớp vỏ bọc tử tế.

Bãi biển lúc 5 giờ chiều khác hẳn cái vẻ vắng lặng lúc trưa.

Nắng đã dịu đi, biến thành một dải lụa vàng ươm vắt ngang mặt biển. Gió mát rượi mang theo hơi nước mằn mặn phả vào mặt. Người người ùa ra tắm biển như ong vỡ tổ. Tiếng sóng vỗ rào rạt xen lẫn tiếng hò hét, cười đùa ầm ĩ.

Hai đứa tao đi bộ dọc bờ cát, tìm một chỗ vắng vẻ để đặt đồ.

Tao ném cái balo và đôi dép xuống nền cát mịn. Đứng thẳng lưng, vươn vai nhìn ra biển.

Bên cạnh tao, Vy đặt cái túi vải xuống.

Nó đưa hai tay lên, túm lấy vạt cái áo phông rộng thùng thình. Một động tác dứt khoát. Kéo tuột qua đầu.

Tao quay sang. Và đứng hình toàn tập.

Lần thứ n trong ngày, cái hệ điều hành của tao bị đứng máy.

Đập vào mắt tao không phải là cô Kế toán trưởng cặm cụi với file Excel ở cửa hàng, cũng đéo phải cô bạn hàng xóm ngoan hiền mặc áo sơ mi cài kín cổ.

Vy mặc một bộ đồ bơi một mảnh màu đen. Bộ đồ không hề cắt xẻ hở hang phô phanh, nhưng cái chất liệu vải thun ép sát sạt vào người đã khoe trọn vẹn từng đường cong rực lửa của một đứa con gái đang độ tuổi chín nhất. Vòng eo thắt lại bé xíu. Vòng ba căng tròn. Làn da trắng bóc của nó dưới cái ánh hoàng hôn vàng rực như phát sáng.

Cái mác “nữ thần” lớp 12A1 ngày xưa giờ hiện nguyên hình.

Tao đứng chôn chân tại chỗ. Mắt lác đi một nhịp. Tao phải nuốt nước bọt cái ực để kìm lại cái sự khô khốc trong cổ họng.

Nhưng cái sự choáng ngợp của tao bị cắt ngang bởi một thứ khác.

Cách đó chừng mười mét, một đám sáu bảy thằng thanh niên đang cởi trần đá bóng dưới mép nước. Quả bóng nhựa lăn lóc trôi đi, nhưng không thằng nào chạy theo nhặt. Cả đám đứng khựng lại, ngẩn ngơ ngoái cổ nhìn về phía Vy. Mấy cặp mắt hau háu, soi mói quét từ trên xuống dưới.

Máu nóng dồn thẳng lên não tao.

Cái bản năng chiếm hữu lãnh thổ của một thằng đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ. Tao không thèm nói một lời. Sải bước dài, tao tiến lên chắn ngay trước mặt Vy.

Tao đứng dang hai chân, lồng ngực tự nhiên ưỡn ra, hai tay chống nạnh. Tao ném về phía đám thanh niên kia một cái nhìn sắc lẹm, lỳ lợm. Ánh mắt của một thằng chuyên đi đối phó với dân chợ Trời.

Thấy thái độ cục súc, sẵn sàng va chạm của tao, mấy thằng kia bĩu môi, huých tay nhau rồi lảng đi chỗ khác đá bóng tiếp.

– An chụp cho Vy mấy kiểu ảnh nhé!

Giọng Vy vang lên phía sau lưng tao. Nó đưa cái điện thoại iPhone ra trước mặt.

Tao quay lại, cầm lấy cái điện thoại. Trở về cái giao diện thợ chụp ảnh bất đắc dĩ.

– Vy quay lưng lại đi, tay vén tóc lên… đúng rồi, hất cằm lên tí nhìn ra biển.

Tao lùi lại vài bước, bắt đầu chỉ đạo.

Nhưng càng nhìn qua cái màn hình điện thoại, tao càng thấy mình tự đưa mình vào chỗ chết. Cứ mỗi lần Vy đổi tư thế, xoay người, cái đường cong bốc lửa kia lại đập thẳng vào ống kính. Máu nóng chạy rần rật trong người tao. Tao phải khụy một chân xuống cát để lấy góc hất từ dưới lên cho chân nó dài ra. Mồ hôi hột túa ra trên trán, rịn xuống cay xè sống mũi.

Chụp được chục tấm, Vy chạy ùa lại.

– Xem nào xem nào.

Nó cố tình nhón chân lên, dí sát người vào tao để nhìn chung vào cái màn hình bé tí. Bờ vai trần mát rượi của nó chạm sát vào bắp tay tao. Mùi kem chống nắng ngòn ngọt quyện với cái mùi con gái đặc trưng sộc thẳng vào khứu giác.

Nó ngước mặt lên, lồng ngực ép sát vào cánh tay tao. Mắt nó cười tít lại thành hai hình trăng khuyết.

– An chụp đẹp quá. Chụp chung với Vy một tấm đi.

Nó giật cái điện thoại từ tay tao, chuyển sang camera trước. Giơ cao lên.

Tao đứng cứng đơ như khúc gỗ. Vy nghiêng đầu, kề má nó sát sạt vào má tao. Sự mềm mại, ấm nóng chạm vào da thịt tao. Nhịp tim thằng thợ sửa điện thoại nhảy múa loạn xạ trong lồng ngực. Tao gượng gạo nhếch mép, nặn ra một nụ cười công nghiệp nhất có thể.

Tách.

– Xong rồi! Xuống tắm đi An, nước mát lắm!

Vy cất điện thoại vào balo. Nó quay lại, nắm lấy cổ tay tao, kéo tuột về phía những con sóng đang vỗ bờ bọt trắng xóa.

Bất thình lình, tao giật mạnh tay lại. Gót chân bata cày sâu xuống mặt cát, phanh gấp.

– Thôi… nước lạnh lắm.

Tao bắt đầu lắp bắp, viện đủ mọi lý do củ chuối nhất có thể nghĩ ra.

– Với lại tớ sợ đen… À không, để tớ đứng đây canh hai cái điện thoại với túi đồ kẻo trộm nó cuỗm mất. Vy tắm đi An đứng coi cho.

Vy khựng lại, quay đầu nhìn tao nhíu mày.

– Trộm đâu ra! Đồ có gì đâu mà mất. Xuống ngâm nước một tí cho mát, đi cả ngày mệt rồi. Đi mà!

Nó không buông tay, kiên quyết lôi kéo tao. Dùng cả hai tay kéo cánh tay tao về phía biển.

Giằng co qua lại. Một con sóng lớn đánh ập vào bờ, bọt nước trắng xóa tràn lên tận chỗ hai đứa đang đứng. Nước biển lạnh toát tạt ướt sũng cái quần đùi của tao lên tận đầu gối.

Biết không chối được nữa, mặt tao đỏ gay. Lần này không phải vì nắng, cũng không phải vì nhục dục.

Tao nhăn nhó, hít một hơi thật sâu, hạ giọng lầm bầm một câu bẽ bàng nhất trong cái cuộc đời thanh xuân của tao.

– Thôi… Thôi Vy… đừng kéo nữa. An… An không biết bơi!

Câu nói thốt ra. Gió biển dường như ngừng thổi.

Vy đứng sững người mất hai giây. Nó chớp chớp mắt, nhìn cái bản mặt nhăn nhó, bất lực của thằng con trai lúc nãy vừa đứng ra giương oai diễu võ bảo vệ mình.

Và rồi…

Nó ngửa cổ ra sau. Bật cười nắc nẻ.

Tiếng cười trong vắt, sảng khoái vang lên, hòa vào tiếng sóng biển ầm ầm. Nó cười đến mức gập cả người lại, hai tay ôm bụng.

– Trời ơi! Dân miền Trung, quê sát biển mà không biết bơi!

Nó vừa cười vừa trêu tao.

Cái sự ngượng ngùng, cái không khí căng thẳng giới tính mờ ám nãy giờ bị phá vỡ hoàn toàn. Sự lóng ngóng của tao đập nát cái vỏ bọc trưởng thành, già dặn, trả tao về đúng cái nguyên bản của một thằng nhóc mười chín tuổi.

Tao gãi đầu, cười trừ. Nhìn nó cười rạng rỡ dưới ánh hoàng hôn.

Nó nắm lấy tay tao, không kéo mạnh nữa. Chỉ lắc lắc.

– Ra chỗ nước nông thôi. Vy dạy An bơi.

Hai đứa lội xuống nước. Tiếng cười đùa vang vọng trên bãi cát. Cái thành phố ồn ào, những toan tính lỗ lãi, những tờ hóa đơn nhập hàng bị bỏ lại cách đây hàng trăm cây số. Trước khi bóng tối buông xuống che lấp mặt biển, tao biết, đây là một trong những khoảnh khắc tao không bao giờ muốn đánh đổi bằng bất cứ cái gì trên đời.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))