Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 126: Bản án

Bảy giờ sáng.

Nắng đầu hè chói chang hắt qua lớp kính cường lực của tầng một, rọi thẳng vào một đống hỗn độn. Bụi bay lơ lửng trong vệt sáng. Mùi khói thuốc lá Thăng Long ám đặc quánh, khen khét, nghẹt thở.

Thằng Khánh vẫn nằm sấp dưới sàn gỗ. Cái áo ba lỗ xộc xệch. Tóc bết lại. Nó đéo nhúc nhích, hệt như một cái xác khô vừa bị rút cạn sinh khí.

Tao ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay cầm cốc nước lọc. Cả đêm thức trắng nhìn nó, mắt tao rát buốt, vằn tia đỏ.

Lạch cạch.

Tiếng cửa sắt đẩy ra. Thằng Long bước vào.

Nó mặc sơ mi trắng cắm thùng, tay xách cặp da, chắc chuẩn bị đi đâu đó quan trọng. Giày da lộn bước trên nền gạch hoa kêu cộp cộp. Nó khựng lại giữa nhà. Ánh mắt lướt qua cái gạt tàn tràn trề mẩu thuốc, lướt qua cái màn hình tivi tắt ngấm, rồi dừng lại ở cái dáng nằm bẹp dí của thằng Khánh.

Cái mũi của dân làm ăn ngửi thấy biến ngay tắp lự.

Long không hỏi han cuống cuồng. Nó lững thững đi tới cây nước. Lấy một cái cốc giấy, vặn vòi nước lọc. Tiếng nước chảy róc rách vang lên đều đặn. Nó uống chậm rãi, cạn nửa cốc, rồi đặt xuống bàn kính.

– Bao nhiêu? – Long cất giọng. Lạnh tanh. Đều đều.

Khánh dưới sàn khẽ giật mình. Đôi vai gầy guộc của nó run lên. Nó lồm cồm chống tay ngồi dậy, mặt mũi xám ngoét, không dám nhìn thẳng vào Long.

– Bao nhiêu? – Long lặp lại câu hỏi. Gõ ngón trỏ xuống mặt bàn kính một cái. Cạch.

Khánh nuốt nước bọt. Cổ họng nó phát ra âm thanh khô khốc.

– Bốn chục…

– Bốn chục nghìn hay bốn chục triệu?

– Bốn chục triệu. – Khánh cúi gằm mặt, hai tay bấu chặt vào tóc. Giọng nó vỡ nát. – Tao cắm con Wave với dàn PC được hai chục. Vay bốc họ thêm hai chục nữa. Lãi ngày. Trận vừa nãy… bay sạch rồi. Ba ngày nữa đéo có tiền chuộc, tụi nó luộc mẹ xe với máy…

Bốn mươi triệu. Bốc hơi trong chín mươi phút bóng lăn.

Tao ngồi im. Cái hộp bánh Danisa đựng tiền của cửa hàng nằm trong tủ cũng chỉ có mười mấy triệu tiền vốn xoay vòng. Con số bốn chục đập thẳng vào mặt, nặng trịch.

Lẹt quẹt… Lẹt quẹt…

Tiếng dép lê vang lên từ cầu thang sắt. Mai Anh lững thững bước xuống.

Ả mặc nguyên bộ đồ ngủ lụa màu đen đêm qua. Tóc búi lỏng xòa xuống cổ. Ả ngáp một cái rõ to, tay che miệng, mắt nhắm mắt mở.

– Mới sáng bảnh mắt ra mấy ông tướng làm cái gì mà mặt như đưa đám thế? Trộm vào nhà à? – Ả uể oải hỏi, đi thẳng ra cây nước.

– Thằng Khánh vừa đốt bốn chục củ vào trận bóng đêm qua. Cắm xe, cắm máy, vay lãi ngày. – Long đáp. Ráo hoảnh.

Mai Anh đang cầm cốc nước. Khựng lại giữa không trung.

Cơn ngái ngủ bay sạch bách. Đôi mắt ả trợn tròn lên. Ả quay ngoắt lại, nhìn chằm chằm vào cái đống tã tượi đang ngồi dưới sàn.

Cái ly giấy bị ả đập mạnh xuống mặt bàn. Nước sóng ra ngoài.

– Mày ngu thì chết chứ bệnh tật đéo gì!

Giọng Mai Anh ré lên, the thé, xé toạc cái không khí ngột ngạt của buổi sáng. Không có một chút nể nang hay giữ kẽ.

– Cái loại não toàn bã đậu! Bố mẹ mày ở quê thì còng lưng ra đi làm nuôi mày ăn học, để mày đem tiền đi cúng cho cái bọn nhà cái đỏ đen à? Đánh cò con cho vui tao đéo nói, đây lại còn vác xác đi bốc họ! Mày thích làm tài phiệt cơ à? Mày nghĩ mày là thần bài ma-cao hả con?

Từng chữ ném ra sắc như dao phay. Nó lột trần trụi cái sự ảo tưởng của một thằng nghiện cờ bạc.

Thằng Khánh gục hẳn mặt xuống hai đầu gối. Hai tay nó bịt tai lại. Đéo dám cãi nửa lời. Lòng tự trọng của một thằng con trai, giờ bị một người đàn bà lột sạch sành sanh giữa nhà.

– Đéo có tiền thì câm mõm mà cày. Đú đa đú đởn! Mày định để xã hội đen nó đến tạt sơn, ném mắm tôm vào cái nhà này à? Mày định cho cả bọn tao chết chùm theo mày hả thằng ngu?

Mai Anh thở hổn hển, ngực phập phồng dữ dội. Ả chỉ tay thẳng vào mặt Khánh, buông lời chửi rủa không thương tiếc.

Tao đứng dậy. Đút hai tay vào túi quần bò. Đến lúc tao phải lên tiếng.

– Chửi thế đủ rồi. – Tao gằn giọng.

Tao bước tới, đứng trước mặt Khánh.

– Tiền mặt của cửa hàng đang kẹt vốn nhập hai lô ốp lưng với kính cường lực. Tao đéo rút ra cho mày vay một đồng nào hết. Rút ra lúc này, mày lại mang đi gỡ thì vỡ mồm.

Tao nhìn nó, lạnh lùng tuyên án.

– Từ hôm nay, mày với tao chia nhau cày 20 tiếng một ngày. Mày ép kính, sửa main, cài Win cho tao. Tìm đủ mọi cách mà kiếm khách thu tiền về.

Tao hất cằm ra phía cửa.

– Ngoài giờ sửa máy, mày dọn nhà vệ sinh. Đến bữa mày nấu cơm, rửa bát. Trưa nắng 40 độ, có đơn phụ kiện bên chợ Trời hay lấy linh kiện, mày tự vác xác đi bộ hoặc làm thế nào để lấy được thì kệ mày. Lợi nhuận phần của mày, tao ghim hết lại để đập vào tiền chuộc đồ. Chịu được thì ở, đéo chịu được thì cuốn xéo.

Bản án lao động khổ sai được tuyên. Đéo có sự thương hại. Mày tạo ra cứt, mày tự bốc. Lúc này tao đang nghĩ phải bắt nó làm cái nọ cái kia cho bõ tức, vừa để nó bận bịu mà cai cái cơn nghiện đỏ đen của nó đi.

Khánh vẫn gục đầu. Nó khẽ gật gật. Một sự chấp nhận hèn mạt nhưng là lối thoát duy nhất của nó lúc này.

Mai Anh đứng nghe xong. Ả hừ lạnh một tiếng, lườm thằng Khánh một cái rách mặt. Rồi ả quay ngoắt người, giậm chân lạch bạch đi thẳng lên cầu thang. Bực dọc.

Long đẩy gọng kính.

– Tiền chuộc xe với máy tính, tao sẽ lấy tiền túi của tao đập vào trước. Đéo thể để quá 3 ngày nó luộc mất đồ nghề thì lấy gì mà cày. Nhưng tao tính lãi ngân hàng, và mày trả góp hàng tháng trích từ lợi nhuận của mày ở tiệm. Chậm một ngày tao siết nợ.

Khánh ngẩng đầu lên. Hai mắt nó đỏ hoe, nước mắt trực trào. Nó nhìn Long, rồi nhìn tao. Môi nó mấp máy, giọng nghẹn lại.

– Tao… tao cảm ơn hai thằng mày. Tao chừa rồi… Tao cày tao trả đủ…

Tình anh em lúc này đéo phải là vỗ vai an ủi. Là ném cho nó một cái cày và bắt nó kéo.

Lạch cạch.

Tiếng bước chân từ cầu thang lại vang lên.

Mai Anh đi xuống. Ả đéo nói đéo rằng, bước thẳng tới cái bàn kính.

Bạch.

Một cọc tiền được buộc chặt bằng dây chun ném phịch xuống mặt bàn. Cạnh đó là một cuốn sổ tay bìa da nhỏ.

– Chỗ này mười lăm củ. – Mai Anh hất hàm, mặt vẫn hầm hầm sát khí. – Tiền tiết kiệm của tao định chuẩn bị hè này đi du lịch. Cơ mà thôi cũng không đến mức cấp bách.

Cả ba thằng đực rựa đứng hình.

Mai Anh khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào Khánh.

– Tao cho mày vay. Cắt lãi ngày đắt gấp đôi xã hội đen. Cầm lấy mà đập vào bọn bốc họ. Chứ mày để lãi mẹ đẻ lãi con của bọn nó thì có bán thận cũng đéo trả nổi. Thà tiền lãi đấy mày nhổ ra để tao gom vào đắp vào bản thân tao còn có ích cho đời hơn.

Giọng ả the thé, nửa đùa, nửa thật.

– Còn nữa. Chị mày có mấy con bạn rửng mỡ trên trường. Bọn nó xài toàn iPhone, rơi vỡ màn hình liên tục, lại còn thích thay ốp lưng đính đá xịn. Lát đưa mớ ốp xịn đây, tao xách lên trường lùa gà cho. Đứa nào hỏng máy tao lùa hết qua đây ép kính với dán cường lực. Lo mà cày trả nợ cho tao. Bùng một đồng tao lột da mày.

Nói xong, ả quay lưng, đi thẳng vào bếp rót nước.

Tao đứng chôn chân tại chỗ. Ánh mắt tao dán chặt vào cọc tiền mười lăm triệu buộc chun gọn gàng nằm trên mặt kính. Rồi chuyển dời sang cái bóng lưng mảnh khảnh trong bộ đồ lụa đen đang đứng quay lưng lại ở góc bếp.

Lồng ngực tao đập trật một nhịp. Một cú nện chắc nịch vào tận đáy tim.

Đêm qua, ả là một con hồ ly lả lơi, ép sát tao vào tường bằng nụ hôn sặc mùi rượu và nhục dục. Tao từng nghĩ ả chỉ là một người đàn bà sống hời hợt, thích vờn bắt đàn ông làm trò tiêu khiển.

Nhưng sáng nay, đằng sau cái miệng lưỡi độc địa, chanh chua, đằng sau cái giao diện chưng diện thực dụng ấy… lại là một sự trượng nghĩa sòng phẳng đến kỳ lạ. Ả sẵn sàng đập lợn đất, dốc sạch tiền tiết kiệm để cứu một thằng vừa bị ả chửi như hắt nước vào mặt. Ả kéo khách cho cửa hàng, lo cho cái nồi cơm chung của cái nhà này bằng cách riêng của ả.

Đéo có đạo lý sáo rỗng. Chỉ có tiền và hành động.

Tao khẽ nuốt nước bọt. Yết hầu chạy lên chạy xuống.

Nụ hôn giữa tao và ả có thể chỉ là một phép thử của bản năng xác thịt. Nhưng hành động quăng cọc tiền xuống bàn sáng nay của ả lại lột tả cốt cách của một người đàn bà thực sự đáng nể.

Sự đề phòng của tao đối với Mai Anh rạn nứt. Một hạt giống của sự trân trọng, pha lẫn một chút rung động mơ hồ, từ từ nảy mầm trong cái đầu vốn chỉ biết tính toán của tao.

Phụ nữ ở cái đất này, đôi khi giấu cái tình người sâu nhất ở đằng sau những câu chửi cay nghiệt nhất. Và tao nhận ra, bà chị hàng xóm này, nguy hiểm nhưng không hề tầm thường.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))