Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 124: Sụp đổ phòng tuyến
Câu nói của ả rớt xuống không trung. Trôi lơ lửng. Đặc quánh.
Hơi thở nóng rực phả thẳng vào cằm tao. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt lúc này chỉ còn tính bằng milimet. Mùi nước hoa đắt tiền quyện với hơi men từ ly rượu vang đỏ và cái mùi ngầy ngậy của da thịt phụ nữ trong đêm hè bốc lên, bóp nghẹt lồng ngực tao.
Bộ não tao treo máy.
Một cái kèo cược chết tiệt. Tao là thằng làm ăn sòng phẳng, thua là phải chung. Cái luật ngầm ấy ngấm vào máu tao từ những ngày lê lết nhập hàng ngoài chợ Trời. Không vi phạm pháp luật. Không trái luân thường đạo lý. Một nụ hôn không vi phạm bộ luật hình sự nào cả.
Nhưng nó đập thẳng vào cái ranh giới cuối cùng mà tao đang cắn răng giăng ra trong cái nhà này.
Tao ngồi trơ như một bức tượng đá. Hai tay bám chặt vào mép ghế, các khớp xương trắng bệch.
Thấy tao cứng đờ, Mai Anh không lùi lại. Ả khẽ thở dài. Một âm thanh pha trộn hoàn hảo giữa sự thất vọng giả tạo và sự mỉa mai sắc lẹm.
Ả khẽ cắn môi dưới, đôi mắt ướt át nheo lại, thì thầm.
– Sao? Nhát à? Thằng đàn ông mà đến lúc thua cược lại định bùng à? Hay sợ sau đấy sẽ làm gì vi phạm pháp luật?
Câu khích tướng chọc thẳng vào cái yết hầu sĩ diện của một thằng thanh niên mười chín tuổi.
Sự bực dọc dồn nén từ vụ thằng Khánh nướng hai chục triệu vào cờ bạc, cộng với hơi men của lon bia Heineken vừa tu cạn, làm đứt phăng sợi dây cót cuối cùng trong đầu tao. Lý trí bị một cú đạp văng ra khỏi cửa sổ.
Tao không thanh minh. Không giải thích.
Hai bàn tay tao rời khỏi mép ghế. Vươn ra.
Tao quàng tay qua cái eo nhỏ xíu, mềm nhũn dưới lớp lụa mỏng dính của ả. Dùng sức của một thằng thợ quen vác hàng tạ, tao giật mạnh một cái. Dứt khoát. Thô bạo.
Mai Anh mất đà, đổ ập toàn bộ trọng lượng cơ thể vào lồng ngực tao. Không còn một khe hở nào để không khí lọt qua.
Tao cúi gập đầu xuống. Áp thẳng môi mình lên đôi môi đỏ mọng đang chờ đợi.
Lần này, tao không để cho ả nắm quyền kiểm soát như cái đêm hôm trước. Tao là người chủ động. Trần trụi và đầy tính chiếm hữu.
Nhưng Mai Anh không phải loại đàn bà nằm im chịu trận.
Sự bất ngờ chỉ kéo dài đúng một giây. Ngay lập tức, ả hé mở đôi môi. Chiếc lưỡi mang theo vị chát của rượu vang và sự lả lơi chết người chủ động luồn lách, càn quét khoang miệng tao.
Mười ngón tay với bộ móng sơn đỏ chót của ả luồn sâu vào mái tóc rối bời của tao. Ả ghì chặt đầu tao xuống, ép nụ hôn trở nên sâu hoắm. Nhịp thở của cả hai hòa vào nhau, đứt quãng, hỗn loạn.
Sự mềm mại, nóng bỏng của bộ ngực ả tì sát, cọ xát liên hồi vào cơ ngực cứng ngắc của tao qua lớp áo phông mỏng. Mỗi nhịp cọ xát là một mồi lửa ném thẳng vào đống rơm khô.
Cái vỏ bọc “ông chủ nhỏ” thực dụng, lạnh lùng vỡ nát bét.
Bản năng nguyên thủy của một thằng đàn ông đang độ tuổi sung mãn nhất bị đánh thức không chừa một ngóc ngách nào. Tao siết chặt vòng tay, bóp mạnh vào eo ả, đáp trả lại sự cuồng nhiệt bằng một sự hoang dại đéo hề kém cạnh.
Hai cơ thể vặn xoắn lấy nhau trên cái ghế chật hẹp. Nhiệt độ căn phòng tăng vọt.
Bàn tay tao không còn chịu nằm yên ở eo nữa. Sự đói khát bản năng điều khiển các ngón tay trượt dần lên phía trên. Lướt qua nếp gấp của lớp lụa trơn tuột. Chạm vào mảng da thịt trần trụi, mát lạnh nơi mạn sườn.
Mai Anh khẽ rùng mình.
Một tiếng rên rỉ rỉ rả, đứt đoạn trào ra từ sâu trong cổ họng ả, lọt thỏm vào miệng tao. Cơ thể ả hoàn toàn buông lỏng, oặt đi, phó mặc trọng lượng cho tao nâng đỡ. Ả đã sẵn sàng cho một bước tiến xa hơn, ngay trên cái sàn gỗ này.
Cạch.
Một âm thanh khô khốc, sắc lẹm vang lên.
Tiếng chốt cửa nhà vệ sinh từ bên ngoài hành lang bị kéo mạnh. Kéo theo đó là tiếng dép lê lẹt quẹt quệt xuống mặt sàn gỗ, nặng nề, dặt dẹo.
Thằng Khánh. Nó vừa xả nước xong và đang lết về phòng.
Âm thanh tẻ nhạt, đời thường ấy dội thẳng vào màng nhĩ tao. Nó giống hệt một gáo nước đá lạnh toát, pha lẫn đinh vụn, dội thẳng từ đỉnh đầu xuống gót chân.
Mạch máu đang sôi sùng sục bỗng đông cứng lại.
Nhận thức ập về. Sắc nét đến rợn người.
Tao đang đứng ngay sát mép vực. Nếu bàn tay tao trượt thêm một phân nữa, nếu tao bế thốc ả ném xuống cái nệm đằng kia, mọi thứ sẽ không bao giờ quay đầu lại được. Căn nhà này sẽ biến thành một mớ bòng bong nhục dục, phá nát toàn bộ cái trật tự, cái cơ ngơi mà tao đang cắn răng xây dựng.
Bằng tất cả sức mạnh ý chí còn sót lại của một thằng quen nhịn nhục để kiếm tiền, tao gồng cứng hai cánh tay.
Tao đẩy nhẹ hai bờ vai Mai Anh ra xa. Dứt khoát bứt khỏi nụ hôn.
Cả hai tách nhau ra. Lồng ngực tao phập phồng lên xuống dữ dội như bễ lò rèn. Khí oxy tràn vào phổi rát buốt.
Mai Anh hơi lảo đảo. Ả chớp mắt, nhịp thở vẫn còn gấp gáp. Trong đôi mắt ấy vằn lên những tia sương mờ mịt của một sự thèm khát bị cắt ngang tàn nhẫn.
Tao nhấc mu bàn tay phải lên. Quệt một đường ngang miệng, xóa đi vết son lem luốc đang dính dấp ở khóe môi.
Tao hít một hơi sâu, nén cái giọng đang run rẩy xuống mức trầm nhất có thể. Ép nó trở lại cái tông điệu lạnh nhạt, cộc lốc của một thằng đi buôn.
– Hết nợ nhé. Em nói được làm được.
Tao lùi lại một bước, chỉ tay ra phía cửa.
– Giờ chị về phòng ngủ đi. Không thêm tí nữa là đêm nay em vi phạm pháp luật luôn đấy.
Mai Anh ngồi thẫn thờ trên mép nệm mất vài giây.
Ả nhìn vết son đỏ chót dính trên mu bàn tay tao. Khóe ngực ả vẫn phập phồng.
Nhưng thay vì tức giận, thay vì chửi bới vì bị đẩy ra phũ phàng, ả lại từ từ ngước mắt lên. Khóe môi ả nhếch lên.
Ả bật cười.
Một điệu cười khanh khách, lanh lảnh, ma mị và đầy sự chiến thắng.
Ả đưa hai tay lên, thong thả chỉnh lại hai sợi dây áo lụa bị xộc xệch trễ xuống tận bắp tay. Vuốt lại mái tóc rối. Ả từ từ đứng dậy.
Mai Anh bước ra đến cửa phòng. Ả dừng lại, tay nắm lấy tay nắm cửa. Quay mặt lại, ném cho tao một cái nhìn lướt từ đầu đến chân.
– Chịu trả nợ là tốt. Ngoan.
Giọng ả nhẹ bẫng, lơ lửng trong không khí.
– Chị ghi nhận nhé. Xem mày chống đối chị được thêm bao lâu.
Cửa phòng đóng lại. Tiếng chốt khóa khẽ kêu một tiếng lạch cạch.
Tao đứng chôn chân giữa phòng. Đầu gối bỗng nhiên rã rời. Tao ngồi thụp xuống mép nệm.
Cái laptop vẫn đang phả ra một luồng nhiệt nóng rẫy. Cái vỏ nhôm của lon bia Heineken rỗng tuếch nằm lăn lóc dưới sàn, móp méo, cạn kiệt.
Tao nhìn chằm chằm vào cái vỏ lon.
Đêm nay, tao định dạy cho Mai Anh một bài học về sự tự chủ. Tao định xem cái cảm giác cá cược nó tròn méo ra sao.
Và tao vừa nếm thử nó.
Cái thứ “dopamine” chết tiệt mà ả nói, nó không chỉ tồn tại trên những bảng tỷ lệ kèo xanh đỏ của thằng Khánh. Nó tồn tại ngay trên đôi môi tẩm đầy chất độc của người đàn bà vừa bước ra khỏi căn phòng này.
Tao đưa tay lên vò nát mái tóc. Tao tưởng tao nắm luật, hóa ra tao chỉ mới bước một chân vào sòng bạc mà thôi.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))