Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 122: Vết nứt
Khánh thay đổi. Nhanh đến mức tao đéo kịp nhận ra cái quy trình thoái hóa của nó bắt đầu từ đâu.
Một tuần trôi qua kể từ cái đêm nó ăn năm triệu trận Costa Rica. Cửa hàng Alo Phụ Kiện bây giờ như thiếu đi một cái bánh răng quan trọng.
Bình thường, mười giờ sáng là nó lết xác ra tiệm. Mắt nhắm mắt mở nhưng đụng vào mainboard là tay nhanh thoăn thoắt. Giờ thì hai giờ chiều nó mới xuất hiện. Quần áo xộc xệch, mắt thâm quầng như gấu trúc, người sặc mùi thuốc lá và mùi mồ hôi của những đêm thức trắng không tắm.
Nó đéo thèm ngồi vào bàn kỹ thuật. Việc đầu tiên nó làm khi bước vào cửa hàng là lôi cái điện thoại ra, cắm sạc, rồi chui tọt vào cái ghế sofa ở góc phòng, dán mắt vào mấy cái group soi kèo bóng đá.
– Anh Khánh ơi, khách giục con iPhone 5 thay IC màn hình từ hôm qua rồi. – Thằng Tùng đứng ngập ngừng trước mặt nó, tay cầm cái điện thoại đã bung ốc.
Khánh đéo thèm ngẩng lên. Ngón tay nó vuốt màn hình lia lịa.
– Bảo nó mai quay lại. Tao đang đau đầu. Hoặc bảo thằng An làm đi.
– Anh An đang đi nhập hàng bên Chợ Trời rồi ạ.
– Thế thì bảo khách chờ! Đcm có cái máy ghẻ giục như giục đẻ!
Khánh gắt lên. Nó ném cái bao Thăng Long rỗng xuống đất. Thằng Tùng xanh mặt, lùi lại, không dám ho he thêm nửa lời.
Lúc tao xách bao tải hàng về đến nơi, đập vào mắt là thằng Tùng đang phải xin lỗi ríu rít và hẹn ngày trả cho khách với vẻ mặt hối lỗi. Ở góc phòng, thằng Khánh đang ngủ gục trên sofa, điện thoại rơi lăn lóc dưới đất, màn hình vẫn sáng đèn trang web cá cược.
Tao ném phịch cái bao tải xuống nền gạch. Tiếng động mạnh làm thằng Khánh giật mình tỉnh giấc.
Nó chớp mắt, vươn vai ngáp một cái rõ to.
– Về rồi à? Nay lấy được nhiều ốp rẻ không?
Tao bước tới, đứng chắn ngang tầm nhìn của nó.
– Mày còn nhớ mày là cổ đông kỹ thuật của cái quán này không Khánh?
Giọng tao lạnh tanh.
Khánh nhíu mày. Cái thái độ bất cần của nó lập tức xù lên.
– Mày lại định lên giọng dạy đời tao đấy à? Tao mệt tao nghỉ một buổi đéo được à? Mày làm như tao ăn bám mày không bằng.
– Mày nghỉ một buổi tao đéo nói. Nhưng mày nhìn lại mày xem. Khách đến mày đuổi. Đồ đạc mày vứt lung tung. Mày ngồi đây chiếm chỗ mà đéo đẻ ra được đồng doanh thu nào. Nếu mày đéo muốn làm nữa thì rút vốn, tao trả lại tiền cho mày ra ngoài mà đánh bóng.
Khánh đứng phắt dậy. Mắt nó vằn đỏ.
– Đm đợi hết mùa World Cup này, bố mày trúng quả, bố mày đập tiền vào mặt mày mua đứt luôn cái ki-ốt này cũng được. Mày đừng có tinh tướng.
Nó giật cái điện thoại trên ghế, hất vai tao lách ra ngoài. Nó lên xe, phóng vụt đi.
Tao nhìn theo bóng nó. Cổ họng đắng ngắt. Cái vòng xoáy của cờ bạc nó ăn mòn con người ta từ bên trong. Nó tước đi cái sự kiên nhẫn, tước đi cái giá trị của mồ hôi nước mắt. Khi mày nghĩ mày có thể kiếm được vài triệu trong 90 phút, thì cái việc ngồi còng lưng hai tiếng đồng hồ để thay cái màn hình lãi hai trăm nghìn trở thành một sự sỉ nhục.
Tao không cản nó nữa. Đéo ai cứu được một thằng đang say máu, trừ khi nó tự đập mặt vào tường.
***
Tối hôm đó. Nhà Bùi Xương Trạch.
Bữa cơm tối nay có chị Lan, Mai Anh và tao. Thằng Khánh lặn mất tăm.
Mâm cơm dọn ra giữa phòng khách. Mai Anh mặc bộ đồ ngủ lụa màu đen, tóc cuốn lô, vừa gắp thức ăn vừa lướt Facebook. Chị Lan thì ăn chậm rãi, thi thoảng gõ đũa vào mâm.
– Dạo này thằng Khánh làm sao thế? – Chị Lan hỏi, không ngẩng lên. – Đêm qua tao dậy đi vệ sinh lúc 4 giờ sáng, vẫn thấy phòng nó sáng đèn, tiếng chửi thề om sòm. Nó làm cái nhà này như cái bến xe ấy.
Tao và vội miếng cơm.
– Nó đang cày World Cup chị ạ. Thức đêm soi kèo.
Mai Anh dừng đũa, ngước mắt lên nhìn tao. Khóe môi ả nhếch lên một nụ cười khẩy, nửa thương hại nửa khinh bỉ.
– Đánh bóng à? Gớm. Chị tưởng nó giỏi giang gì, hóa ra cũng nát như mấy thằng trẻ trâu. Đánh cò con thì mất tiền ăn sáng, đánh khát nước thì có ngày xã hội đen nó đến khiêng cả cái nhà này đi.
– Em nhắc nó rồi. Nhưng nó đang đà ăn, không nghe đâu. – Tao đáp, gắp miếng đậu phụ nhét vào mồm. Nhạt toẹt.
Chị Lan đặt đũa xuống. Ánh mắt nghiêm nghị của người cầm trịch quy tắc ngôi nhà quét qua tao.
– An. Em là bạn nó, làm ăn chung với nó. Em phải quản nó. Nhà này là nhà thuê chung, chị không chấp nhận chuyện cờ bạc, cá độ trong nhà. Nhỡ nói xui mồm sau này có vấn đề gì lại ảnh hưởng đến tất cả mọi người. Nó mà không bỏ, tháng sau em bảo nó dọn đi chỗ khác.
Câu nói của chị Lan nặng trịch. Không có chỗ cho sự du di.
Tao gật đầu.
– Em biết rồi. Em sẽ nói chuyện dứt khoát với nó.
***
Mười giờ đêm.
Ngồi trong phòng mình. Tao đang lật giở cuốn giáo trình Kinh tế vĩ mô. Sắp thi cuối kỳ, tao không thể để mình trượt thêm môn nào nữa.
Cạch.
Tiếng cửa phòng bên ngoài mở. Tiếng bước chân nặng nề nện xuống sàn gỗ hành lang.
Thằng Khánh về.
Tao gấp sách lại, đứng dậy, bước ra ngoài.
Khánh đang đứng trước cửa phòng nó. Người nó nồng nặc mùi rượu và mùi thuốc lá. Giao diện tã tượi. Mắt nó trũng sâu, khuôn mặt xám ngoét. Nó đang loay hoay tra chìa khóa vào ổ mà cắm trượt ba bốn lần.
– Mày đi đâu giờ này mới về thế? – Tao lên tiếng.
Khánh giật mình. Nó quay lại, liếc tao một cái lờ đờ.
– Đi uống bia với mấy ông anh. Hỏi đéo gì lắm thế.
– Mày vào phòng tao nói chuyện một lát. – Tao hất hàm.
Nó tặc lưỡi, nhét chìa khóa vào túi, lảo đảo bước theo tao vào phòng.
Khánh ngồi phịch xuống cái đệm mút của tao. Nó gục đầu vào hai bàn tay, thở hắt ra những hơi dài sườn sượt.
Tao kéo ghế ngồi đối diện nó.
– Tao xem trên mạng thấy bảo đêm qua trận Đức nhiều thằng ra đê lắm. Mày thì sao?
Tao hỏi thẳng. Không vòng vo.
Khánh ngẩng lên. Mắt nó vằn đỏ. Nó không giấu được sự mệt mỏi và cay cú.
– Đcm bọn Đức cống. Đá như cái đầu bòi. Chấp sâu thế mà để nó gỡ hòa phút bù giờ.
– Mày bay bao nhiêu?
Khánh im lặng. Nó thò tay vào túi áo, rút bao Thăng Long, châm lửa rít một hơi. Khói thuốc nhả ra đặc quánh.
– Hai chục.
Trái tim tao như bị ai bóp nghẹt.
Hai mươi triệu.
Cái số tiền mà tao và nó phải còng lưng dán cường lực, thay pin, chạy vạy đi buôn hàng chợ Trời suốt mấy tháng trời mới tích cóp được. Nó ném qua cửa sổ trong đúng 90 phút.
– Mày điên mẹ rồi Khánh ạ. – Tao gằn giọng. Khớp tay tao siết chặt lại. – Mày lấy đéo đâu ra hai chục triệu mà đánh? Tiền lãi tháng trước mày tiêu mẹ hết rồi cơ mà.
Khánh không nhìn tao. Nó nhìn đốm lửa đỏ trên điếu thuốc.
– Tao mượn.
– Mượn ai?
– Mượn người quen. Mượn trên mạng. Có căn cước công dân là vay được.
Tao đứng bật dậy. Cái ghế nhựa bị tao gạt văng ra sau, đổ rầm xuống sàn.
– Đcm mày! Mày dính vào vay lãi nặng à? Mày biết bọn nó siết nợ thế nào không? Mày định để chúng nó khủng bố điện thoại cả cái nhà này à?
Sự điềm tĩnh của tao bay sạch. Tao muốn lao vào tát cho cái bản mặt lỳ lợm của nó tỉnh ra.
Khánh hất điếu thuốc xuống sàn, lấy chân di di dập tắt. Nó cũng đứng dậy, nhìn tao trừng trừng.
– Mày sủa bé thôi! Tao mượn thì tao tự trả. Tao đéo liên lụy đến mày. Mai tao vay thằng khác đắp vào, đánh gỡ lại một trận là xong. Tao đéo ngu. Tao chỉ đen thôi.
– Đen cái mả tổ mày! – Tao chỉ thẳng mặt nó. – Cờ bạc đéo có chuyện gỡ đâu con ạ. Mày càng gỡ mày càng lún. Mày nhìn lại cái mặt mày đi, mày đéo khác gì một thằng nghiện rồi.
Khánh cười nhạt. Một nụ cười chua chát và đầy thách thức.
– Ừ. Tao nghiện đấy. Thì sao? Tao muốn tự quyết định cuộc đời tao, ảnh hưởng đến bát cơm nhà mày à.
Câu nói của nó đâm thẳng vào lồng ngực tao. Sắc lẹm.
Tao đứng lặng im. Mọi lời chửi mắng tắc nghẹn ở cổ họng.
Khi một thằng bạn thân, một thằng vào sinh ra tử cùng mày, nói ra những lời ấy, mày đéo thể cãi lại bằng lý lẽ được. Cái vết nứt giữa hai thằng không còn là chuyện tiền bạc nữa. Nó là sự sụp đổ của một niềm tin.
– Được. – Tao gật đầu. Giọng lạnh ngắt. – Mày muốn tự quyết định. Tao tôn trọng. Nhưng cái nhà này và cửa hàng Alo Phụ Kiện không chứa chấp cờ bạc. Mày lo liệu giải quyết số nợ kia đi. Xong hôm nào tao với mày ngồi lại tính toán cổ phần. Mày muốn rút, tao trả tiền cho mày đi.
Khánh không nói thêm lời nào. Nó quay gót, bước ra khỏi phòng.
Cánh cửa đóng sập lại.
Tao đứng một mình trong phòng. Nhìn vệt tàn thuốc lá đen sì dính trên sàn gỗ.
Cái móng nhà tao vừa cất công xây dựng, mới được vài tháng, đã bắt đầu rung rắc. Mùa hè năm nay, có vẻ sẽ bão tố hơn tao tưởng rất nhiều.
**Bonus chuyên mục khều: Quăng vào mặt tao cốc cafe đi để tao rặn chữ nhanh hơn cho chúng mày thẩm này B I D V 8847773428
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))