Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 121: Tiền trên trời rơi xuống

Mùa hè dội xuống Hà Nội những đợt nắng gắt như đổ lửa. Nhưng cái sức nóng ngoài đường nhựa đéo là gì so với sức nóng của vòng bảng World Cup đang diễn ra bên kia nửa vòng trái đất. Quán bia, quán trà đá, thậm chí cả mấy cái ki-ốt bán quần áo vỉa hè cũng văng vẳng tiếng bình luận viên bóng đá.

Ba giờ chiều.

Tao phóng xe từ cửa hàng về nhà Bùi Xương Trạch để lấy thêm một thùng sạc cáp dự phòng.

Trời nóng hầm hập. Tao đẩy cổng sắt, bước lên tầng ba.

Khác với mọi ngày, không gian im phăng phắc.

Bình thường, giờ này tao sẽ nghe tiếng chửi thề leo lẻo của thằng Khánh vang vọng từ cầu thang. Tiếng bàn phím cơ gõ lạch cạch đanh tai, tiếng chuột click liên hồi vì nó đang mải miết cày thuê rank Liên Minh cho mấy thằng trình kém mà muốn rank cao.

Nhưng hôm nay, tuyệt nhiên không có một tiếng động nào. Sự im lặng bất thường làm tao hơi khựng lại.

Tao đẩy cửa phòng nó bước vào.

Cái bàn máy tính vẫn sáng màn hình. Nhưng cái bàn phím cơ xịn xò màu đen nhám đã bị đẩy tít vào sát góc tường. Phím cách bám một lớp bụi mỏng tang.

Thằng Khánh không chơi game. Nó ngồi vắt chéo chân lên mặt bàn, lưng ngả hẳn ra sau cái ghế gaming. Một tay nó kẹp điếu Thăng Long đang cháy dở, tay kia cầm con chuột, thỉnh thoảng lăn con lăn một cái.

Trên màn hình 27 inch đéo có hình ảnh tướng hay tháp canh nào cả.

Chỉ có một cái bảng tỷ lệ cược. Những con số xanh đỏ, những dòng chữ nhảy múa liên tục nhấp nháy trên nền web tối màu.

Tao nhíu mày, bước tới, lấy mũi giày bata đá nhẹ vào chân ghế của nó.

– Làm đéo làm, cày rank đéo cày, dán mắt vào mấy cái của nợ này làm gì đấy?

Tao hất hàm nhìn vào cái màn hình.

– Tao tưởng mày xem bóng đá cho vui, giờ lại đam mê bộ môn số học này à? Rảnh háng quá đâm ra hư người.

Khánh không giật mình. Nó từ từ quay đầu lại nhìn tao. Khóe môi nó nhếch lên một nụ cười khẩy. Cái điệu bộ của một thằng vừa trúng quả đậm, coi thiên hạ như rơm rác.

Nó rít một hơi thuốc sâu, vẩy tàn thuốc xuống cái gạt tàn thủy tinh đã đầy ắp mẩu lọc.

Nó cầm chuột, click vào một cái tab góc phải màn hình.

– Mày xem đi. – Khánh hất cằm.

Giao diện “Lịch sử cược” hiện ra.

Một dọc dài những dòng chữ màu xanh lá cây chói lóa. Trận Costa Rica hạ Uruguay 3-1. Trận Ý thắng Anh 2-1. Tất cả đều là những kết quả điên rồ mà đéo có chuyên gia bóng đá nào dám phán chắc nịch.

Khánh rê chuột xuống góc dưới cùng bên phải. Nó bôi đen một con số.

Gần năm triệu đồng.

Đó là số dư nó vừa thực hiện lệnh rút về thẻ ATM.

Năm triệu. Bằng doanh thu cả một tuần cày bục mặt dán cường lực, bán ốp lưng của cửa hàng, chưa trừ đi chi phí mặt bằng và điện nước. Bằng cả tháng trời nó ngồi còng lưng, hỏng mắt cày rank thuê, chửi nhau với bọn trẻ trâu trên mạng.

– Thấy gì chưa con trai? – Khánh vênh mặt, nhả khói trắng mù mịt.

Nó vứt con chuột xuống bàn. Đứng dậy, vươn vai.

– Cày rank gãy cả lưng, chửi nhau ốm rách xác mới được vài lít bạc lẻ. Tao ngồi đây, dùng não phân tích dòng tiền, phân tích đội hình, nhấp chuột đúng hai phát. Sáng ra là ting ting năm củ vào tài khoản.

Nó bước tới, vỗ bôm bốp vào vai tao. Cái vỗ vai trịch thượng.

– Đây mới là đầu tư, mày hiểu không? Bán sức lao động rẻ mạt như tao với mày bao giờ mới khá lên được. Phải dùng cái đầu.

Tao nhìn con số năm triệu trên màn hình. Lồng ngực hơi gợn lên một nhịp. Sự cám dỗ của đồng tiền dễ dãi nó có một thứ mùi vị tanh tưởi nhưng kích thích vô cùng.

Nhưng tao là thằng đi buôn. Tao tự tay lắp từng cái màn hình, nhập từng sợi cáp. Tao biết giá trị của những đồng tiền lẻ.

Tao gạt tay nó ra.

– Tiền dễ kiếm thế thì thiên hạ nó xây biệt thự hết rồi. Ăn may được vài trận thì tém tém lại, rút ra mà tiêu. Đừng có lún sâu.

Khánh cười hô hố, không thèm để bụng lời cảnh cáo của tao.

– May cái đéo gì. Phân tích cả đấy. Tối nay đóng cửa tiệm sớm. Bố mày khao lớn! Đéo ăn cơm hộp nữa, ra ngoài quất nồi lẩu hải sản cho nó rực rỡ!

Bảy giờ rưỡi tối.

Quán lẩu hải sản trên đường Nguyễn Phong Sắc đông nghẹt. Khói lẩu bốc lên nghi ngút.

Bàn của bọn tao ngập ngụa đồ ăn. Ba chỉ bò Mỹ đỏ au thái mỏng. Tôm sú tươi rói đang búng tanh tách. Mực ống cắt khoanh dày cộp. Và la liệt những vỏ lon bia Tiger xanh lét vứt lăn lóc dưới gầm bàn. Không phải bia hơi Hà Nội đựng trong ca nhựa như mọi khi. Hôm nay đại gia Khánh chi tiền.

Từ lúc ngồi xuống bàn, cái mồm thằng Khánh đéo lúc nào ngừng hoạt động.

Nó không nói về chuyện nâng cấp cửa hàng. Nó không bàn chuyện nhập hàng.

Mở miệng ra là “chấp nửa trái”, “kèo tài xỉu”, “đánh nhồi rung”. Nó thao thao bất tuyệt về phong độ của cầu thủ này cầu thủ kia, về cái sơ đồ chiến thuật của Tây Ban Nha bị bắt bài thế nào. Những từ lóng sặc mùi cờ bạc tuôn ra trơn tuột. Nó múa đũa, chém gió trên trời dưới biển, coi tiền triệu như cỏ rác.

Thằng Tùng ngồi thu lu một góc, mắt mở to, mồm há hốc nghe ông anh vẽ ra viễn cảnh kiếm tiền triệu chỉ sau một đêm.

Tao và Long ngồi im.

Long gắp một miếng mực, nhúng từ từ vào nồi lẩu đang sôi sùng sục. Cái phong thái ăn uống của nó lúc nào cũng chậm rãi, điềm đạm. Nó nhai xong miếng mực, đặt đôi đũa xuống kê lên mép bát.

Nó với tay lấy tờ giấy ăn, lau khóe miệng. Mắt nó nhìn thẳng vào mặt thằng Khánh đang đỏ gay vì men bia.

– Xác suất thống kê cả thôi mày ạ. – Long buông một câu lạnh nhạt. Giọng nó đều đều, không có tí cảm xúc nào.

Khánh khựng lại.

– Hệ thống nó lập trình sẵn tỷ lệ lợi nhuận cho nhà cái rồi. – Long tiếp tục, tay xoay xoay lon Tiger. – Mày ăn được vài đồng hôm nay là để nó nuôi mày béo. Nó bơm dopamine vào não mày, cho mày cái ảo tưởng mày là chuyên gia. Đến lúc mày tất tay, nó vặt sạch lông không còn một sợi. Đéo ai đánh sập được nhà cái bằng ba cái phân tích đội hình vớ vẩn của mày đâu.

Khánh nhăn mặt. Cái tôi của một kẻ vừa chiến thắng bị dội nước lạnh.

Tao nâng lon bia lên. Chạm khẽ vào cái lon đang để trên bàn của Khánh. Cạch. Không có nụ cười nào trên mặt tao.

– Thằng Long nói đúng đấy.

Tao chốt hạ bằng cái triết lý vỉa hè tao học được từ những ngày bốc vác, dán decal trộm.

– Tiền từ trên trời rơi xuống chỉ có nước mưa và cứt chim thôi con ạ. Đéo ai cho không ai cái gì. Mày chơi cò con vài lít kiếm bát phở sáng cho vui thì tao đéo nói. Nhưng nếu mày định bỏ bê cái cần câu cơm ở nhà, đu bám theo cái bóng ma cờ bạc này, thì tao khuyên mày chuẩn bị sẵn tinh thần ra gầm cầu mà ở.

Câu nói của tao ném ra sắc lẹm, không nể nang.

Mặt Khánh sượng trân. Men bia trong người nó bốc lên. Sự kiêu ngạo của kẻ đang có tiền lấn át lý trí. Nó xua tay, gạt phăng đi.

– Đcm hai thằng mày. Lúc đéo nào cũng bảo thủ. Tư duy lối mòn.

Nó rót đầy một cốc bia mới, uống cạn sạch.

– Cứ cắm mặt vào sửa từng cái điện thoại, dán từng cái màn hình thì bao giờ mua được nhà Hà Nội? Đéo dám mạo hiểm thì muôn đời đi nhặt tiền lẻ thôi con ạ. Tụi mày nhát gan thì cứ việc nhặt tiền lẻ, tao đéo ép.

Cuộc nhậu kết thúc trong sự sượng trân. Không ai nói thêm câu nào. Đĩa bò Mỹ còn thừa một nửa. Nước lẩu cạn dần, sôi lộc cộc, keo lại thành một thứ hỗn hợp mặn chát.

Ba giờ sáng.

Tao giật mình tỉnh giấc vì buồn tiểu. Cái bụng đầy bia từ chập tối bắt đầu biểu tình.

Tao lồm cồm bò dậy. Mắt nhắm mắt mở lết ra khỏi phòng ngủ.

Hành lang tầng ba vắng lặng.

Tao đi ngang qua cửa phòng thằng Khánh. Cánh cửa mở hé.

Tao khựng lại.

Căn phòng không bật đèn tuýp. Tối om.

Chỉ có một nguồn sáng duy nhất. Ánh sáng xanh lè, ma quái phát ra từ cái màn hình máy tính 27 inch.

Ánh sáng ấy hắt thẳng lên khuôn mặt thằng Khánh.

Nó đang ngồi thu lu trên cái ghế gaming. Không dựa lưng ra sau thư giãn. Hai vai nó gập lại, đầu nhoài về phía trước, dán chặt vào màn hình.

Khuôn mặt nó dưới ánh sáng xanh trông xám ngoét. Đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ quạch, trừng trừng không chớp. Bàn tay phải cầm chuột của nó khẽ run rẩy. Không phải vì lạnh. Đó là cái run rẩy của sự kích thích tột độ, của những dây thần kinh đang bị kéo căng đến mức sắp đứt.

Trên mặt bàn, một bát mì tôm Hảo Hảo ăn dở từ lúc nào đã trương phềnh lên. Sợi mì bở rạc, nước nổi váng mỡ vàng khè. Cạnh đó, cái gạt tàn thủy tinh tràn trề mẩu thuốc lá, tàn xám vung vãi rớt cả ra mặt bàn gỗ.

Nó đéo còn là thằng Khánh lười biếng nhưng lỳ lợm, chửi khách như hát hay nhưng sửa máy cực kỳ cẩn thận nữa.

Cái chất phác, cày cuốc ngày xưa đã bị bóc sạch sành sanh.

Tao đứng lặng trong bóng tối. Nhìn chằm chằm vào cái bóng đổ dài của nó in trên vách tường.

Con quỷ mang tên cờ bạc đã chính thức cắm bộ rễ đen ngòm của nó vào cái căn nhà Bùi Xương Trạch này. Nó không ồn ào. Nó hút cạn sinh khí của con người trong sự im lặng tuyệt đối của những con số nhấp nháy.

Tao quay lưng, nhẹ nhàng bước vào nhà vệ sinh.

Trong bóng tối, tao biết, một trận cuồng phong sắp ập đến cái đại bản doanh này. Và tao đéo có cách nào để chặn nó lại.

**Bonus chuyên mục khều: Quăng vào mặt tao cốc cafe đi để tao rặn chữ nhanh hơn cho chúng mày thẩm này B I D V 8847773428

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))