Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 125: Cú tất tay
Tháng Bảy.
Nhiệt độ ngoài trời hè của Hà Nội đéo là gì so với cái chảo lửa World Cup đang thiêu đốt tâm trí của hàng triệu thằng đàn ông. Giải đấu giờ đã bước vào vòng Bán kết. Và thằng Khánh, cổ đông kỹ thuật của Alo Phụ Kiện, chính thức bước vào giai đoạn cuối của vòng đời một con bạc.
Trạng thái “khát nước”.
Cái may mắn của chuỗi thắng đầu mùa bốc hơi sạch sẽ. Nhà cái thả mồi cho nó nhấm nháp vài trận vòng bảng, rồi bắt đầu vặt lông nó không trượt phát nào ở các vòng knockout. Cứ ăn rùa được một trận thì nó thua thông ba trận liên tiếp. Tiền lãi chia chác từ cửa hàng bay sạch. Tiền tiết kiệm bốc hơi. Tiền vay mượn anh em bạn bè trên mạng cũng cạn nốt.
Tao ngồi sau quầy thu ngân, nhìn nó.
Giao diện của một thằng IT nhanh nhạy biến mất hoàn toàn. Hai hốc mắt nó trũng sâu hoắm, thâm đen. Râu ria lởm chởm cả tuần đéo cạo. Tóc bết lại thành từng mảng dầu bóng nhẫy. Bàn tay chuyên vặn ốc vít và gõ phím cơ của nó giờ lúc nào cũng lóng ngóng, run lẩy bẩy mỗi khi cầm cái điện thoại lên xem tỷ lệ kèo.
Nó không còn phân tích đội hình, không còn chém gió về chiến thuật sân cỏ nữa. Đầu nó giờ chỉ còn đúng một tư duy của kẻ cùng đường: Tất tay. Chỉ cần một ván All-in để kéo lại tất cả những gì đã mất.
Trận đại chiến rạng sáng mai: Chủ nhà Brazil gặp Cỗ xe tăng Đức.
Khánh lầm bầm cả ngày. Nó tin sái cổ vào cái hào quang sân nhà của đội bóng vàng xanh. Nó nhẩm tính, Brazil đéo thể nào thua trên chính cái sân vận động của quốc gia họ được. Cơ hội vàng để dốc toàn lực gỡ gạc.
Sáu giờ chiều hôm trước trận đấu.
Tao xách cái túi nilon rỗng sau khi đi giao mẻ sạc cáp bọc dù cho khách sỉ mạn Ngã Tư Sở. Lượn con Wave vào ngõ, tao rà phanh định tạt vào quán trà đá mua bao Thăng Long.
Dưới gốc xà cừ, tao khựng tay ga.
Thằng Khánh đang ngồi đó. Đối diện nó là một gã đàn ông mặc áo ba lỗ đen bó sát, bắp tay cuồn cuộn xăm trổ vằn vện. Cái điệu bộ khệnh khạng, mắt đảo liên tục của dân chuyên bốc họ, đòi nợ thuê đéo lẫn đi đâu được.
Tao tấp xe vào góc khuất sau cái cột điện. Rút điện thoại ra vờ bấm bấm, mắt lia thẳng vào cái bàn nhựa đỏ.
Khánh thò tay vào túi quần bò. Nó rút ra một chùm chìa khóa. Kèm theo đó là một tờ giấy. Giấy đăng ký xe. Nó đặt lên bàn, đẩy về phía gã xăm trổ.
Gã kia nhếch mép, cầm tờ giấy lên soi dưới ánh sáng chiều tà. Gật đầu. Gã rút từ cái túi chéo trước ngực ra một xấp tiền mặt, đếm roẹt roẹt rồi ném phịch xuống bàn.
Khánh vồ lấy xấp tiền. Nó nhét vội vào túi, đứng dậy.
Gã xăm trổ đứng lên theo, vỗ vai Khánh, hất hàm về phía căn nhà bốn tầng của bọn tao. Hai thằng lững thững đi bộ vào ngõ.
Tao ngồi trên xe. Hàm răng nghiến chặt
Chắc hẳn nó vừa cắm con Wave phương tiện đi lại của nó. Và giờ, nó đang dắt thằng bốc họ về nhà. Dàn PC gắn led xanh đỏ, cái màn hình 27 inch… Cần câu cơm của nó. Tất cả những thứ đẻ ra tiền của một thằng thợ IT chuẩn bị đội nón ra đi nốt.
Lồng ngực tao đập thịch một cái. Bàn tay tao siết chặt lấy tay ga, định vít lên, lao thẳng vào nhà để giật lại cái đống đồ nghề ấy.
Nhưng tao thả lỏng tay ra.
Tao rút điếu thuốc, châm lửa. Rít một hơi dài.
Cái đầu lạnh của một thằng làm ăn kéo tao lùi lại. Tao thừa hiểu, lúc này tao có xông vào cản, có ném tiền ra chuộc lại đồ cho nó, thì mười lăm phút sau nó cũng sẽ tìm một thằng bốc họ khác để nướng tiền vào cái trò chơi cá cược xanh đỏ kia.
Con bạc đang say máu. Mày chìa tay ra kéo nó, nó sẽ kéo mày chết chìm theo. Phải để nó đứt tay. Phải để máu chảy đầm đìa, đau đến tận xương tủy thì nó mới tỉnh cái cơn mê sảng này được.
Tao nhả khói lên trời. Lặng lẽ nhìn hai cái bóng khuất sau cánh cổng sắt. Rồi bóng người thằng xăm trổ quật gọn con máy tính lên phía sau xe, vít cả người cả xe đi ra khỏi nhà.
Ba giờ sáng.
Căn nhà Bùi Xương Trạch tối om, im phăng phắc. Chị Lan và Mai Anh ngủ trên tầng hai.
Dưới phòng khách tầng một. Không bật đèn tuýp. Ánh sáng duy nhất hắt ra từ cái màn hình điện thoại của thằng Khánh và chút le lói của ánh đèn đường.
Trận đấu bắt đầu.
Khánh ngồi bệt trên mặt sàn gỗ công nghiệp, cách cái màn hình chưa tới một mét. Hai tay nó ôm chặt lấy đầu gối. Điếu thuốc Thăng Long kẹp giữa hai ngón tay cháy đỏ rực, tàn thuốc rơi lả tả xuống nền nhà, nó đéo buồn phủi. Đôi mắt thâm quầng của nó mở trừng trừng, dán chặt vào từng bước chạy của mấy thằng cầu thủ áo vàng.
Tao không ngủ. Tao kéo cái ghế, ngồi lọt thỏm trong góc tối của gian bếp dưới gầm cầu thang.
Tao không xem gì cả. Tao nhìn nó.
Tiếng bình luận viên văng vẳng trong đêm tĩnh mịch. Quả bóng lăn lóc trên sân.
Phút thứ 11.
Một quả phạt góc cho tuyển Đức. Bóng treo vào vòng cấm. Thomas Müller đệm bóng tung lưới Brazil.
Vào.
1-0.
Khánh giật nảy người. Nó văng tục một câu chửi thề khàn đặc trong cuống họng. Điếu thuốc trên tay nó hơi run lên. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên vầng trán nhăn nhúm.
Nhưng nó tự trấn an ngay lập tức. Tao nghe tiếng nó lầm bầm tự nói với chính mình:
– Mới phút 11. Sân nhà mà. Chấp một bàn đéo ăn thua. Bọn Brazil gỡ mấy hồi. Nhồi thêm… phải nhồi thêm…
Nó với cái điện thoại, ngón tay lóng ngóng vuốt màn hình.
Tao ngồi trong góc bếp, nhấp một ngụm nước lọc nguội ngắt. Sự ngoan cố của kẻ cùng đường.
Phút 23.
Klose ghi bàn. 2-0 cho Đức.
Khánh rướn cổ lên. Miệng nó há hốc. Điếu thuốc cháy đến tận đầu lọc, bỏng rát ngón tay mà nó không nhận ra.
Phút 24.
Toni Kroos vô lê chân trái từ sát mép vòng cấm. 3-0.
Khánh buông thõng hai tay. Điện thoại tuột khỏi tay, rơi cạch xuống sàn gỗ. Nó quỳ rạp trên hai đầu gối, mắt trợn ngược nhìn cái tivi như nhìn một con quái vật đang há mồm nuốt chửng mình.
Phút 26.
Lại là Toni Kroos. 4-0.
Khánh thở dốc. Tiếng thở khò khè như người lên cơn hen. Hai tay nó bấu chặt vào tóc.
Phút 29.
Sami Khedira đệm bóng vào lưới trống.
5-0.
Sáu phút. Vỏn vẹn ba trăm sáu mươi giây đồng hồ. Năm bàn thắng giáng xuống liên tiếp. Một kỷ lục vô tiền khoáng hậu, một sự tàn sát tàn nhẫn nhất trong lịch sử World Cup.
Lưới Brazil rách bươm.
Và cuộc đời thằng Khánh cũng nát bét.
Trên màn hình, máy quay lia lên khán đài. Những cổ động viên mặc áo vàng xanh đang ôm mặt gào khóc nức nở. Nước mắt giàn giụa trên những khuôn mặt vẽ quốc kỳ.
Dưới sàn nhà Bùi Xương Trạch.
Khánh không khóc. Cơ thể nó giống như bị ai rút sạch xương sống.
Nó trượt khỏi cái tư thế quỳ. Đổ gục xuống mặt sàn. Nằm sấp.
Nó đéo buồn nhúc nhích.
Hai hốc mắt nó đỏ quạch, vằn lên những tia máu đáng sợ. Vô hồn. Nó cứ trừng trừng nhìn vào cái tỷ số 0-5 nhấp nháy góc trái màn hình. Tiếng bình luận viên đang gào thét vì điên rồ, giờ dội vào màng nhĩ nó như những nhát búa tạ nện thẳng vào hộp sọ.
Nửa giờ đồng hồ.
Chỉ mất đúng nửa giờ đồng hồ để một thằng thanh niên có tay nghề, có cổ phần trong một cửa hàng đang đà phát triển, tự tay ném toàn bộ cơ nghiệp của mình xuống cống.
Dàn PC xịn xò. Con xe máy để đi lại. Và một đống nợ lãi ngày đang treo lơ lửng trên đầu, nhân lên từng giờ. Nó mất trắng. Sạch bách.
Tao ngồi im trong bóng tối.
Chờ đợi.
Trận đấu kéo dài đến phút 90. Tỷ số chung cuộc 1-7. Một tỷ số sỉ nhục.
Tiếng còi mãn cuộc vang lên.
Bầu trời ngoài cửa sổ bắt đầu hửng lên một thứ ánh sáng nhờ nhờ, xám xịt của buổi bình minh.
Tao đứng dậy. Đẩy cái ghế sang một bên.
Tao bước từ góc bếp ra giữa phòng khách. Đi đôi dép lẹt quẹt trên mặt sàn.
Tao cúi xuống, nhặt cái điện thoại của Khánh dưới đất lên, đặt lại lên mặt bàn kính. Dùng mũi dép di nát cái tàn thuốc đang làm cháy sém tấm thảm.
Tao đứng sừng sững trước mặt nó.
Khánh vẫn nằm bẹp dưới đất. Nó co rúm người lại. Hai bàn tay gầy guộc ôm chặt lấy đầu, vò rối tung mớ tóc bết bát dầu mỡ.
Tao không vung chân đá nó. Tao không túm cổ áo nó xốc lên để nện cho một trận.
Tao cũng đéo mở miệng nói cái câu giáo điều khốn nạn nhất trên đời: “Tao đã bảo mày rồi mà mày đéo nghe.”
Sự thật đang phơi bày đã tát nó nát mặt rồi. Lời nói lúc này đéo có một chút tác dụng nào ngoài việc thỏa mãn cái tôi của thằng đứng ngoài.
Tao rút một điếu Thăng Long. Châm lửa. Rít một hơi sâu.
Khói thuốc nhả ra, cuộn lấy cái ánh sáng xám xịt của rạng đông đang lách qua khe rèm.
Dưới chân tao.
Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Đứt quãng. Rỉ rả.
Thằng đàn ông hai mươi tuổi, lúc nào cũng vỗ ngực tự xưng là tay to, là kẻ thao túng tỷ lệ cược, giờ đang úp mặt xuống nền sàn, khóc như một đứa trẻ con bị tước mất món đồ chơi cuối cùng. Tiếng khóc bị nén chặt trong cuống họng, tuyệt vọng và bế tắc cùng cực.
Trái bóng tròn ở nửa vòng trái đất đã chính thức nghiền nát giấc mơ làm giàu nhanh chóng của nó.
Tao đứng lặng im, rít hết điếu thuốc. Gạt tàn xuống cái gạt tàn thủy tinh.
Đống nợ khổng lồ kia, đéo biết nó sẽ dùng cái mạng quèn của nó để trả bằng cách nào đây. Sao không phải là tao nợ mà cái cảm giác rối trí bất lực này nó lại ăn sâu vào bộ não của tao thế nhỉ.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))