Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 127: Bát cháo sườn
Ba ngày ròng rã. Hà Nội biến thành một cái lò gạch nung khổng lồ.
Nhiệt độ ngoài đường nhựa lúc mười hai giờ trưa chắc chắn phải cán mốc bốn mươi độ. Cái hơi nóng hầm hập bốc lên, phả xuyên qua lớp cửa kính cường lực của ki-ốt Alo Phụ Kiện. Con điều hòa mười hai nghìn BTU chạy rít lên từng hồi gào thét nhưng đéo đọ lại được với thời tiết.
Nhưng cái nhiệt độ ấy đéo ăn thua gì so với tốc độ nổ đơn của cửa hàng.
Mai Anh nói được làm được. Ả quăng một rổ khách hàng tệp xịn, toàn đám sinh viên rủng rỉnh tiền tiêu vặt qua tận nơi. Đứa dán màn hình chống nhìn trộm, đứa sắm ốp lưng đính đá, đứa thay pin.
Tao đứng sau quầy, tay cầm cái thẻ gạt bọt khí, mồ hôi từ trán rỏ tong tong xuống mặt kính điện thoại. Thằng Long đứng cạnh, tay đếm tiền lẻ trả lại khách, mặt vẫn lạnh tanh nhưng khóe môi thì giãn ra. Thằng Tùng thì lăng xăng chạy ra chạy vào lấy phụ kiện, áo phông ướt đẫm dính chặt vào lưng.
Và thằng Khánh.
Nó đéo còn là thằng thợ lười biếng, cậy có cổ phần để ngồi rung đùi gác chân lên bàn nữa. Cái án tử của tờ giấy bốc họ treo lơ lửng trên đầu ép nó biến thành một cỗ máy.
Từ bảy giờ sáng đến hai giờ đêm, nó không hé răng phàn nàn một câu. Máy của khách hỏng, thiếu linh kiện, nó vớ cái mũ bảo hiểm xộc lên đầu, phi thẳng con xe đạp điện mượn của thằng Tùng ra chợ Trời giữa cái nắng cháy da cháy thịt. Về đến cửa hàng, mặt nó đỏ gay, da bong tróc vì cháy nắng, nó tu ực một mạch hết chai Lavie lạnh rồi lại cắm mặt vào cái bàn kỹ thuật.
Tối mịt, về đến nhà Bùi Xương Trạch. Tao nằm vật ra sàn gỗ thở dốc. Thằng Khánh lẳng lặng xách cái chổi cọ toilet đi vào nhà vệ sinh. Nó đánh sạch bong từng mạch gạch men. Xong xuôi, nó lúi húi vo gạo, nhặt mớ rau muống, rang đĩa thịt lợn cho cả nhà.
Nó đang dùng mồ hôi và sự nhục nhã để rửa sạch cái đống cứt nó vừa tự bôi ra. Đéo cần ai chửi. Sự im lặng cắm mặt vào làm của nó là lời thú tội trần trụi nhất.
Nhưng cái không khí trong nhà thì nghẹt thở vãi lìn.
Chị Lan đi làm về. Chân váy công sở phẳng phiu, túi xách da kẹp nách. Chị bước vào phòng khách, liếc nhìn cái mâm cơm dọn sẵn, liếc nhìn hai thằng đực rựa đang ngồi rũ rượi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại.
Chị không chửi bới oang oang như Mai Anh. Chị không hỏi han một câu nào. Chị lẳng lặng tháo giày, rửa tay, rồi ngồi vào mâm. Ánh mắt chị lạnh ngắt, quét qua mặt thằng Khánh một đường.
Cái nhìn sắc như dao rọc giấy.
Thằng Khánh cầm bát cơm, tay nó hơi run. Nó không dám gắp miếng thịt rang cháy cạnh ở giữa mâm. Nó lùa vội mấy cọng rau muống luộc, và cơm nhai trệu trạo. Đi qua cầu thang mà vô tình chạm mặt chị Lan, nó cúi gằm mặt, lách người nhường đường, mồm lý nhí chào.
Nó sợ.
Nó sợ Mai Anh chửi một, thì nó sợ chị Lan mười. Cái luật nhà chị Lan đặt ra ngay ngày đầu chuyển đến vẫn lù lù ở đấy. Cấm cờ bạc. Cấm mang rắc rối về nhà. Thằng Khánh đinh ninh rằng, chỉ cần nó làm rớt một cọng rác ra sàn, cái lệnh đuổi cổ sẽ được ban ra ngay lập tức. Căn nhà này không có chỗ cho một con nợ.
Mười một giờ đêm.
Ngày mai là hạn cuối cùng trên tờ giấy biên nhận của dân bốc họ. Không xoay đủ tiền, con Wave với dàn PC của thằng Khánh sẽ chính thức bốc hơi (Phải trả luôn 1 lượt cả tiền cầm đồ lẫn tiền vay). Mấy ngày nay cày cuốc, tao trích trước phần lợi nhuận chia cho nó, cộng với tiền túi của Mai Anh và Long, vẫn còn thiếu vài triệu.
Dưới phòng khách tầng một.
Tao với Khánh đang ngồi xổm trên nền gạch, lúi húi dùng cồn chùi những mảng keo dán màn hình cứng ngắc dính trên mấy cái xác điện thoại cũ. Mùi cồn y tế bốc lên hăng hắc.
Lẹt quẹt.
Tiếng dép lê vang lên từ bậc cầu thang gỗ.
Chị Lan đi xuống. Chị mặc bộ đồ lanh mặc nhà màu xám tro, tóc buộc lỏng phía sau gáy. Trên tay chị bưng một cái nồi áp suất. Mùi khói bốc ra từ khe nắp vung. Tay kia chị cầm một cái phong bì giấy màu trắng.
Tao ngừng tay. Thằng Khánh giật mình, đánh rơi cái nẹp nhựa xuống sàn kêu lạch cạch.
Chị Lan bước tới cái bàn kính giữa nhà. Đặt cái nồi áp suất xuống. Kéo ghế, ngồi vắt chéo chân, khoanh hai tay trước ngực.
– Bỏ tay ra đấy. Ra đây ngồi.
Giọng chị ráo hoảnh.
Tao lấy giẻ lau tay, kéo cái ghế nhựa ngồi xuống. Thằng Khánh lết tới, ngồi khép nép ở mép ghế đối diện, đầu cúi gằm.
Chị Lan nhìn thằng Khánh. Cái nhìn của một bà kế toán trưởng đang soi một bản báo cáo tài chính lỗ chổng vó.
– Khánh.
Chị gọi tên nó. Thằng Khánh giật thót, hai bàn tay nó đan vào nhau siết chặt.
– Mai Anh chửi em ngu, thằng An bắt em làm việc cật lực mấy ngày nay, chị không can thiệp. Vì em đáng bị như thế. Em mang cái trò đỏ đen rác rưởi vào cái nhà này, em phản bội lại lòng tin của tất cả mọi người ở đây. Chị từng nói, đứa nào vi phạm quy tắc, chị tống cổ ra đường.
Mặt thằng Khánh cắt không còn một giọt máu. Môi nó tái nhợt, cắn chặt lại. Nó đang chờ câu chốt hạ cuối cùng để lên nhà dọn quần áo.
Nhưng chị Lan không nói tiếp. Chị vươn tay, vặn cái chốt nồi áp suất. Xì. Hơi nóng xả ra trắng xóa. Chị mở nắp vung.
Một mùi thơm phức xộc thẳng vào không gian ngột ngạt. Mùi cháo sườn ninh nhừ tơi, quyện với vị cay nồng của hạt tiêu đen và hành lá thái vụn.
Chị lấy cái muôi, múc ra hai bát sứ to đùng. Đẩy một bát về phía tao, một bát về phía thằng Khánh.
– Nhưng mấy ngày qua, chị thấy em biết sợ. Em biết cắm mặt vào rửa dọn, biết làm việc cật lực bất kể đêm ngày. Em biết nhục.
Chị Lan nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn đỏ của thằng Khánh. Sự lạnh lùng trên khuôn mặt chị giãn ra một chút.
– Biết nhục biết sợ thì vẫn còn cứu được. Ăn đi cho có sức mà cày.
Thằng Khánh ngước lên. Nó nhìn bát cháo sườn bốc khói. Rồi nhìn người đàn bà ngồi trước mặt. Cổ họng nó nghẹn ứ.
Chị Lan lấy cái phong bì trắng đặt xuống mặt bàn kính. Đẩy về phía nó.
– Trong này có mười triệu. Tiền tiết kiệm cá nhân của chị. Tháng này tiền nhà, tiền điện nước của hai đứa mày, chị cho nợ, tháng sau tính tiếp. Gom vào với tiền của mày, sáng mai đi chuộc lại đồ, trả dứt điểm bọn tín dụng đen đi.
Tao ngồi im. Lồng ngực hơi rung lên. Mười triệu. Một con số không hề nhỏ với một bà chị làm nhân viên văn phòng. Chị sẵn sàng đập sổ tiết kiệm ra để cứu một thằng em cùng nhà trọ mà mới quen chưa được bao lâu.
Nhưng chị Lan không phải là người làm từ thiện mù quáng.
Chị rút từ trong túi áo ra một tờ giấy A4 viết tay, chi chít chữ, cùng một cây bút bi. Đặt đè lên cái phong bì.
– Chị không cho không. Ký vào đây.
Chị gõ ngón tay xuống mặt giấy.
– Tiền lãi chị không lấy một đồng. Nhưng tiền gốc thì trả dần hàng tháng. Tháng nào không trả đúng hạn, hoặc tao thấy mày mở lại một cái trang cá cược nào nữa, tao tự tay ném hết đồ của mày ra ngoài ngõ. Đọc kỹ rồi ký.
Thằng Khánh run rẩy cầm cái bút bi lên.
Tao ngồi cạnh, liếc nhìn nó.
Cái thằng oắt con ngang tàng, lúc đéo nào cũng gân cổ lên cãi lý, vỗ ngực tự xưng là tay to trong game, giờ này đang ngồi khóc. Những giọt nước mắt to như hạt đỗ rơi lộp bộp xuống mặt bàn kính, vỡ tan tành.
Nó không đưa tay lên gạt nước mắt. Nó cắn chặt môi, cúi xuống, ký xoẹt cái tên mình vào góc tờ giấy.
Lúc nó ngẩng mặt lên đẩy tờ giấy về phía chị Lan, tao bắt được ánh mắt của nó.
Nó nhìn chị Lan. Không còn là cái sự e dè, sợ sệt của một thằng em trọ sợ bị đuổi. Trong cái đôi mắt đỏ ngầu, nhòe nhoẹt nước ấy, tao thấy một thứ gì đó sâu hơn thế rất nhiều. Sự biết ơn tột độ, trộn lẫn với một sự sùng bái, ngưỡng mộ mù quáng dành cho người đàn bà đang ngồi vắt chéo chân trước mặt.
Cái ánh mắt của một con chó hoang vừa được người ta nhặt về xoa đầu, sẵn sàng cắn đứt cổ bất cứ thằng nào dám đụng đến chủ của nó.
Tao húp một thìa cháo. Nước xương hầm ngọt lịm, hạt tiêu cay xộc lên tận sống mũi. Đêm nay, cái dạ dày của bọn tao được lấp đầy bằng một bát cháo sườn đắt giá nhất lịch sử.
Sáng hôm sau.
Trời vừa hửng sáng. Quán trà đá vỉa hè mới lác đác vài người khách.
Tao và Khánh ngồi đợi.
Gã xăm trổ mặc áo ba lỗ hôm trước lững thững đi tới. Gã ném cái chùm chìa khóa xe và tờ giấy đăng ký lên mặt bàn nhựa dính nước chè.
Khánh đặt cục tiền mặt được bọc trong dây chun xuống. Gồm cả tiền gốc lẫn cái số tiền lãi cắt cổ tính theo ngày.
Gã kia cầm tiền, đếm roẹt roẹt. Cái điệu bộ chuyên nghiệp của dân bốc họ. Gã gật đầu, nhếch mép.
– Sòng phẳng. Còn con máy tính, tao để ở bãi gửi xe trong ngõ kia kìa, có thằng đang đứng đó, vào bảo nó rồi tự mà bê ra. Lần sau khát nước thì lại alo anh.
Nó quay đít bỏ đi.
Thằng Khánh lảo đảo đi vào bãi xe. Lúc nó bước ra, hai tay ôm khư khư cái bộ máy tính PC to tổ bố. Nó ôm chặt vào ngực, như ôm lấy sinh mệnh, ôm lấy cái cần câu cơm duy nhất còn sót lại của nó ở cái đất này.
Tao đứng bên con Wave. Nổ máy.
Khánh khệ nệ bê cái máy tính trèo lên yên sau. Nó không nói câu nào.
Tao vào số, rồ ga. Bánh xe lăn đều trên mặt đường nhựa. Gió buổi sáng tạt vào mặt mát rượi.
Gánh nặng treo trên đầu thằng Khánh đã được gỡ xuống. Nhưng trên vai nó, một món nợ khác vừa được đặt lên. Một món nợ đéo tính bằng lãi suất ngân hàng, mà tính bằng lòng tin và sự bao dung của một người đàn bà lạnh lùng.
Tao nhìn qua gương chiếu hậu. Thằng Khánh vẫn ôm khư khư cái máy tính, đầu gục vào lưng tao.
– Cảm ơn mày! Cảm ơn chúng mày! – Khánh nói một cách nhẹ nhõm.
Cơn bão lớn nhất của mùa hè đầu tiên nơi đất khách đã đi qua. Nó càn quét, đập phá tan tành cái sự kiêu ngạo của bọn tao, nhưng nó lại để lại một thứ keo dính chắc nịch. Lưng tao giờ đéo còn đơn độc nữa. Bọn tao đã thực sự gắn vào nhau, bằng máu, bằng mồ hôi, và bằng cả những bản hợp đồng vay nợ viết tay trên cái bàn kính của tổng hành dinh.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))