Chụp Lén Nữ Nhân Viên Cá Tính Thích Phô Dâm Trong Nhà Vệ Sinh, Tôi Đã (Đe Dọa) Tống Tình, Khiến Cô Ấy Trở Thành Món Đồ Chơi Tình Dục Của Tôi, Mặc Cho Tôi Tiêu Khiển – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chụp Lén Nữ Nhân Viên Cá Tính Thích Phô Dâm Trong Nhà Vệ Sinh, Tôi Đã (Đe Dọa) Tống Tình, Khiến Cô Ấy Trở Thành Món Đồ Chơi Tình Dục Của Tôi, Mặc Cho Tôi Tiêu Khiển – Update Chương 10
Tác Giả: Tà Thiên Ma Đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Văn Phòng, Vụng Trộm
Thể Loại: Biến chất, công sở, corruption, đồng nghiệp, Ép buộc, Exhibitionism, humiliation, Khẩu Dâm, làm nhục, phô dâm, public, Sex nơi công cộng, Tống tình
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 6:
Giờ cô chỉ còn cách làm theo. Tất cả chỉ vì mình quá bất cẩn, quá ham khoái lạc nhất thời mà thôi!
Đêm ấy quả là đêm dài nhất, khó chịu nhất trong đời Lan Anh.
Cô nằm co ro trên giường, chăn mỏng bị đẩy sang một bên, ánh đèn ngủ vàng vọt để lại một khoảng sáng mờ mờ trên trần nhà.
Mắt cô sưng húp, nước mắt vẫn còn ướt đẫm gối. Suốt mấy tiếng đồng hồ liền, Lan Anh trằn trọc không ngừng, lăn qua lăn lại, đôi khi ngồi bật dậy ôm gối khóc nức nở như đứa trẻ, đôi khi lại nằm ngửa ra, hai tay siết chặt lấy ngực mình như sợ tim sắp nhảy ra ngoài.
“Tại sao mình ngu ngốc đến thế… Tại sao mình lại dám làm chuyện đó trong toilet công cộng… Tại sao mình lại dâm đãng đến mức ấy…”
“Rõ ràng mình đã kiểm tra kỹ rồi mà, toilet không có ai, sao có thể bị chụp lén chứ?”
Cô lẩm bẩm trong nước mắt, giọng khàn đặc vì khóc nhiều. Mỗi lần nghĩ đến những tấm ảnh trong phong thư, đến cảnh mình trần truồng ngồi trên lavabo, chân dạng rộng, ngón tay ngoáy lồn, miệng rên những câu tục tĩu, cô lại thấy một cơn nhục nhã dâng trào.
Thế mà… càng nghĩ, cơ thể cô càng nóng ran lên một cách lạ lùng. Vùng dưới chân bắt đầu ẩm ướt, nóng rực, như có ai đang thổi hơi nóng trực tiếp vào đó.
Lan Anh cắn môi thật mạnh, hai đùi siết chặt lại, nhưng càng siết thì càng cảm nhận rõ cái lồn đang co thắt từng nhịp, đang rỉ ra những giọt dâm thủy nóng hổi.
Cô ghét bản thân đến mức muốn khóc to hơn, nhưng tay lại vô thức luồn xuống dưới váy ngủ mỏng manh, chạm vào chỗ đang ướt nhẹp kia.
Ngón tay vừa chạm nhẹ lên mép lồn, cô đã rùng mình, một tiếng rên khe khẽ thoát ra khỏi cổ họng:
“Ưm… không… không được…”
Nhưng miệng thì nói thế, ngón tay lại không nghe lời. Chúng lướt qua hạt le nhỏ xíu đang sưng mọng, day day nhẹ nhàng rồi mạnh dần.
Lan Anh nhắm nghiền mắt, nước mắt vẫn chảy dài hai bên má, nhưng hơi thở thì càng lúc càng dồn dập.
Trong đầu cô lúc này hỗn loạn kinh khủng: vừa sợ hãi đến mức muốn chết vì ngày mai phải đi làm không mặc đồ lót, váy ngắn cũn cỡn, vừa… vừa tưởng tượng ra ánh mắt của đồng nghiệp nam lén nhìn, tưởng tượng ra cảnh nếu người khác phát hiện ra mình đi làm không mặt đồ lót…
Nghĩ đến đó, ngón tay lại càng nhanh hơn, cọ mạnh lên khe lồn ướt át. Cô cong người lên, hai chân dạng rộng ra, đùi run run.
Nước dâm lúc này chảy nhiều đến mức thấm ướt cả ga giường. Cô tưởng tượng mình đang đứng giữa văn phòng, gió máy lạnh thổi mạnh, váy bay lên một cái, lộ hết cái lồn ướt nhẹp trước mặt mọi người… và lạ thay, cái ý nghĩ ấy khiến cô khoái cảm đến mức suýt ra ngay.
Càng nghĩ đến việc bị đe dọa, bị kiểm soát, bị ép phải phơi bày, cơ thể Lan Anh càng phản bội cô.
Cô ra một trận mạnh đến mức toàn thân giật giật, nước dâm phun ra ướt đẫm tay, ướt cả đùi. Nhưng ngay cả khi vừa xong, khoái cảm vẫn chưa nguôi.
Lan Anh nằm đó, thở hổn hển, nước mắt vẫn rơi, vừa xấu hổ vừa khoái trá, vừa sợ hãi vừa khao khát không hiểu nổi chính mình.
Còn Nam ở phía bên kia thì đang nóng lòng chờ ngày mai đến, vì anh đã chuẩn bị sẵn trò chơi dành cho cô rồi, một trò chơi mà anh tin chắc sẽ khiến cả hai đều thỏa mãn theo cách riêng.
Sáng hôm sau, Lan Anh do dự rất lâu trước gương. Cô chưa bao giờ thử đi làm mà không mặc đồ lót.
Cảm giác rủi ro quá cao, dễ bị phát hiện lắm, chỉ cần gió thổi mạnh một cái hay ngồi xuống không cẩn thận là mọi thứ có thể lộ ra hết.
Cuối cùng cô vẫn chọn chiếc váy bó sát màu đen siêu ngắn, phối với áo sơ mi xanh đậm như mọi ngày.
(Cô hy vọng cách ăn mặc này sẽ che giấu được việc không mặc áo ngực, ít ra là ở bên ngoài.)
Mặc xong, cô soi gương rất lâu, kiểm tra kỹ càng từ mọi góc độ mới tạm yên tâm. Nhưng nghĩ đến việc không biết sẽ bị đe dọa gì khi đến công ty, lòng cô lại thấp thỏm, tim đập thình thịch như trống đánh.
Cuối cùng, lấy hết can đảm, cô vẫn bước ra khỏi nhà. Tất cả chỉ vì mình quá bất cẩn mà thôi! Suốt quãng đường, Lan Anh căng thẳng đến mức tim muốn nổ tung.
Dù không ai biết bên trong cô đang “trống trải”, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc không mặc gì bên dưới, cô đã cảm giác như mọi người xung quanh đều biết hết, đang dán mắt vào ngực và vùng kín của mình.
Cô vốn đã xinh đẹp, nay lại ăn mặc gợi cảm đến thế, không thu hút ánh nhìn mới lạ. Chiếc váy bó sát siêu ngắn chỉ che được phần đùi trên khoảng mười lăm phân.
Phần đùi dưới lộ ra trắng muốt, khiến người ta khó lòng rời mắt.
Đôi chân dài thon gọn dưới váy, kết hợp với đôi giày cao gót mảnh, càng khiến ánh mắt mọi người không tài nào dứt ra. Đặc biệt khi lên xe buýt, cô càng trở thành tâm điểm chú ý của cả chuyến xe.
Khoảnh khắc ấy, Lan Anh cảm giác như mình đang đứng trần truồng trước đám đông. Vùng kín nhạy cảm lại bắt đầu rỉ ra những giọt dâm thủy, và cô lại chìm đắm trong khoái cảm ấy một cách không kìm nén nổi.
Cô thậm chí còn tiếc nuối vì sao mình không thử cách phơi bày này sớm hơn.
Lan Anh không hiểu nổi tại sao cơ thể mình lại thích thú với những dục vọng biến thái đến vậy.
Dù có chút sợ hãi trước sự nhạy cảm của chính thân xác, nhưng ý chí yếu ớt không thể thắng nổi dục vọng đang dâng trào. Lúc này cô chỉ còn biết tự trách mình sinh ra đã dâm đãng đến thế.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
Vc truyện gì mà đặt tên dài quá. Đọc cũng hay đấy, giá bao nhiêu v bác