Bướm Bay Chẳng Về – Update Chương 2

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bướm Bay Chẳng Về – Update Chương 2

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 1

————-

Nắng chiều nhuộm cánh đồng trong một màu vàng dịu nhẹ, chim chóc ríu rít đuổi nhau trong những tán lá trên cao. Bên dưới, đàn dê đang thong thả gặm nhấm những thứ cỏ cây trong tầm mắt của chúng. Có con gặm những chiếc lá ở bụi rậm, có con nhẩn nhơ thưởng thức món rau lang, có con lại chỉ say sưa với mấy ngọn cỏ. Thằng nhóc chìa cái lá to cho dê gặm, chị nó đang ngồi bên bờ ruộng nghịch mấy bông hoa dại vừa mới hái, chú chó vàng nằm phục cạnh bên. Thiếu nữ nọ kết hoa thành vòng rồi đội lên đầu mấy con dê ở gần, đội cho cả chó nữa, thi thoảng lại cùng thằng em cười khúc khích.

Huệ cùng chồng ngồi trong cái lều nhỏ cách đó không xa, thư thái nhìn hai đứa con chơi đùa với đàn dê. Hào đưa tay sang vuốt ve eo vợ, rồi lại dịch xuống dưới nhẹ nhàng xoa nắn bờ mông nảy nở. Huệ liếc sang bên cười lúng liếng :

– Nỡm ạ, con nó thấy bây giờ…

Tuy miệng nói thế nhưng nàng vẫn thò tay sang nắm vào giữa hạ bộ chồng mà trêu chọc. Được tay vợ kích thích khiến cái thứ trong quần Hào đang dần cứng lên, gã mỉm cười rồi luồn hẳn tay vào cạp quần nàng mà mò mẫm. Huệ nói khẽ :

– Hôm nay có hứng thế này, tối phải trả bài cho ra trò đấy nhé…

Hào cũng thì thầm đáp lại :

– Đáng lẽ ở đây phải mắc thêm cái mành che mới đúng…

Ý chồng là luôn bây giờ cũng được, nàng huých nhẹ một cái :

– Thôi đi, cứ làm như sung lắm ấy, được bây giờ rồi đêm lại hết đạn…

Hai vợ chồng tủm tỉm cười, rồi lại cùng ngắm nhìn khung cảnh yên bình trước mắt. Gió chiều thổi lồng lộng, đàn dê kêu be be trên cánh đồng, hai đứa con đang chơi đùa. Chẳng cần thứ gì to tát, có khi người ta chỉ cần những thứ bình yên giản dị như vậy mà thôi. Thế nhưng cuộc đời đâu thể lúc nào cũng bình lặng được mãi.

Con chó đang nằm chợt đứng dậy sủa mấy tiếng, hai người đàn ông đi men theo bờ ruộng tiến lại gần, dáng vẻ nom như cán bộ. Huệ và chồng cùng đứng dậy bước ra, người đàn ông trung niên nọ nhìn nàng trước rồi mới liếc sang chồng nàng nhàn nhạt hỏi :

– Anh là chủ hộ Trần Văn Hào đúng không, đàn dê này của nhà mình nhỉ…?

– Đúng rồi, có chuyện gì thế anh….?

Hào ôn tồn đáp, gã và vợ đều thấy người này có chút quen mặt, đúng là người làm trên xã rồi. Lâm quay ra nhìn một lượt đàn dê rồi chậm rãi nói :

– Hiện nay trên địa bàn đang có dịch lở mồm long móng rất phức tạp, để phòng ngừa dịch lây lan thì ban chống dịch của xã chủ trương tiêu hủy một số đàn gia súc có quy mô từ vừa đến lớn, đàn dê nhà anh nhiều như này cũng nằm trong diện phải tiêu hủy…

Trong phút chốc cả vợ chồng Huệ đều bần thần như có sét đánh ngang tai. Hào vội bước lên trước chất vấn :

– Phải bị bệnh mới tiêu hủy chứ, đàn dê nhà tôi đều khỏe mạnh chả có con nào bệnh tật cả, thế thì tiêu hủy để làm gì….?

Lâm khinh khỉnh nói :

– Anh là bác sĩ thú y à mà biết dê nhà anh khỏe ? Mầm bệnh nó ủ ở trong chưa đến lúc phát ra thôi, còn chưa khám mà đã khẳng định rồi à ? Chưa kể việc tiêu hủy là để ngăn cho dịch lan rộng, đợi chỗ này thành ổ dịch rồi lúc ấy mới cuống lên à ? Đến lúc dịch lan ra khắp huyện khắp tỉnh rồi anh có chịu trách nhiệm được không ? Lúc ấy thì những người làm công tác chống dịch như chúng tôi mới phải chịu trách nhiệm đây này, anh nghĩ đơn giản lắm đấy à ? Kể cả không bị bệnh cũng phải tiêu hủy hết !

Những lời dồn dập của gã khiến vợ chồng Huệ nhất thời chẳng biết đối đáp ra sao, sắc mặt hai người càng trở nên nặng nề. Hai đứa con không chơi nữa mà đã lại gần phía này, Thằng Tuyên nghe thấy phải tiêu hủy đàn dê thì bắt đầu sụt sịt khóc, cái Chi mắt cũng ngân ngấn nước cùng vẻ mặt sợ sệt, nhưng nỗi hoang mang trong lòng chúng nó làm sao lớn bằng bố mẹ mình được.

Năm ngoái em chồng Huệ cờ bạc nợ nần rồi không có tiền trả, bị người ta đánh cho mấy trận, chồng nàng buộc phải dùng tiền bán dê cùng khoản tích cóp trong nhà để trả nợ cho em trai, nếu không càng để lâu thì lãi mẹ đẻ lãi con, mà đứa em này còn bị đánh tiếp. Telegram @cuongct93. Sau đấy thì chính vợ chồng nàng lại phải đi vay mượn thì mới có vốn để tậu tiếp lứa dê này, nói không ngoa thì lứa dê này chính là mạng sống của gia đình nàng, tiền bán đợt dê này sẽ vừa để trả nợ vừa để có vốn xoay vòng tiếp. Còn có gần 2 tháng nữa là đến hạn xuất chuồng rồi, bây giờ mà bị tiêu hủy thì coi như là mất sạch cả chì lẫn chài, mất trắng không còn gì hết.

Huệ cũng có kiếm thêm bằng việc bán hoa tươi ngoài chợ, nhưng cũng chỉ là có thêm một khoản đủ tiền rau tiền cá hàng ngày thôi. Hoa tươi thì ngày rằm và mùng một hàng tháng là còn bán được, chứ ngày thường thì chỉ lác đác, kinh tế chủ yếu của gia đình nàng vẫn là việc chăn nuôi này. Nếu giờ mất đàn dê thì gia đình nàng sẽ rơi vào tình thế éo le vô cùng. Đi vay tiếp ư ? Nợ trước còn chưa trả được thì ai cho vay tiếp bây giờ ? Mà kể cả có vay được đi nữa thì nuôi con gì để sinh lời đây, nhà nàng đã quen với việc nuôi dê mười mấy năm nay rồi, giờ chuyển sang vật nuôi khác rồi lỡ không quen lại thua lỗ tiếp thì…

Chỉ trong thời gian ngắn mà Huệ và chồng đã rối ren bởi bao nhiêu suy nghĩ và lo toan như thế, cảm giác như đang chơi vơi bên bờ vực vậy. Vợ chồng nàng cũng đã nghe ngóng về cái dịch này rồi, nhưng đâu đến mức nghiêm trọng như lời gã nói, cảm giác như đối phương đang gây khó dễ để kiếm chác thì đúng hơn. Hào nắm chặt tay gằn giọng bảo :

– Con nào bệnh thì bỏ con đấy thôi, ở đâu ra kiểu không bệnh cũng phải bỏ…

Gã kia trừng mắt lên quát :

– Anh định chống đối chính quyền đấy à ? Có giỏi thì anh cứ chống thử xem….?

Hai mắt Hào long lên sòng sọc, không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng. Thấy chồng hùng hổ bước lên như muốn đánh nhau tới nơi Huệ mới vội chạy theo kéo chồng ngăn lại.

– Bình tĩnh anh, đừng nóng rồi mang vạ vào thân, để em thử nói chuyện xem sao….

Huệ vừa nói vừa đẩy chồng lùi lại. Thói đời là thế, dân thì làm sao thắng được quan, nếu là chủ trương của chính quyền thì làm sao mà chống đối được. Hào nghe vợ khuyên cũng đã bình tĩnh hơn, gã chỉ là xót của quá mà thôi, nếu có thể nói chuyện nhẹ nhàng thì gã cũng muốn. Khổ nỗi gã là dạng cục mịch ruột để ngoài da, không thích hợp với mấy chuyện thương thảo cho lắm, lúc này đành phó mặc cho vợ. Huệ quay lại làm ra vẻ nhã nhặn cười nói :

– Chồng em hơi nóng tính nên mới thế, anh đừng để bụng, mình ra đằng này nói chuyện đi anh….

Muốn xin xỏ thì phải tách chồng mình và người này ra trước đã kẻo ở gần lại to tiếng cãi vã. Lâm bảo người đi theo mình :

– Cậu tranh thủ xuống khám xem có bao nhiêu con dê bệnh, nhớ khám kĩ vào đấy….

Người này có vẻ là nhân viên thú y, hắn gật đầu vâng dạ rồi lấy găng tay đồ nghề trong túi ra bắt đầu công việc, còn gã kia thì đi theo nàng ra cách đó một đoạn.

Có một lùm cây chờm ra bờ ruộng, hai người đứng khuất ở đó. Là người trưởng thành nên Huệ hiểu những lúc như này cần phải đút lót, đám quan chức hạnh họe dân cũng chỉ vì món lợi này thôi, vậy nên nàng không vòng vo gì mà vào thẳng vấn đề :

– Hôm nay anh đến đột ngột quá nên nhà em chưa kịp chuẩn bị gì, hay là hôm nay anh cứ về trước rồi mai lại đến, nhà em sẽ có chút ít gửi anh để uống nước, rồi anh nhắm mắt làm ngơ bỏ qua cho nhà em. Chỉ một thời gian ngắn nữa là đàn dê nhà em xuất chuồng rồi, nếu dịch mà trở nên nghiêm trọng thì lúc đấy tiêu hủy cũng chưa muộn, sẽ không làm ảnh hưởng đến anh đâu…

Trong lúc nàng nói thì hai mắt Lâm đang chăm chú quét dọc từ trên xuống dưới. Nàng đang mặc bộ quần áo ở nhà hết sức bình thường, chả hở hang gì nhưng cái phơi phới của đàn bà thì chẳng giấu đi đâu được. Ví dụ như hai ngọn đồi nhô lên dưới áo khiến người ta không khỏi tưởng tượng về một bộ ngực nở nang căng mọng. Hay như đường nét ở mông đùi nàng cũng được khoe ra phần nào vì chiếc quần lửng hơi bó sát, và chỉ hơi bó sát thế thôi thì cái vùng tam giác ở giữa hai đùi nàng cũng hiện lên khá rõ rồi. Chính những nơi hấp dẫn đó khiến ánh mắt Lâm nóng lên, bên trong gã cũng nóng lên, và khi ham muốn đã nóng lên thì cặc gã cũng cương lên cứng ngắc. Đúng là đàn bà đẹp thì ở đâu hay lúc nào cũng đẹp, nàng chỉ đứng trước mặt vậy thôi mà cũng làm gã rạo rực rồi…

Nguồn truyện https://t.me/+DY0_9Zz4suFiZThl

Đợi nàng nói xong Lâm mới nở nụ cười :

– Đúng là nói chuyện với phụ nữ bao giờ cũng dễ hơn, cứ mềm mỏng nhẹ nhàng thế này có phải tốt không, đâu như lão chồng em cục cằn thô lỗ…

– Vâng ạ….

Nàng cũng cười e ấp, tưởng như việc đã suôn sẻ rồi thì gã lại nói :

– Nhưng mà hôm nay anh không muốn về tay trắng, đã mất công đi lại rồi thì phải được cái gì đó chứ nhỉ….

Nói rồi gã bước tới một bước, đưa tay ra cầm lấy bàn tay mềm mại của nàng rồi khẽ vuốt ve. Huệ hơi giật mình nhưng cũng không dám rụt tay về, đang trong tình cảnh phải nhờ vả người ta nên không thể tỏ thái độ được, nàng rụt rè bảo :

– Thú thực là hiện giờ….nhà em không có nhiều tiền….

Lâm nhỏ giọng :

– Không phải lúc nào người ta cũng cần tiền đâu….

Nói rồi gã thản nhiên cầm tay nàng áp vào quần mình, áp vào đúng cái bọc đang cộm lên to đùng ở hạ bộ gã. Lần này thì Huệ như đụng phải lửa vội rút tay về ngay, hai má ửng hồng, vẻ mặt bối rối trước ánh mắt dâm dục của gã. Thế rồi cái sự bối rối ấy dần trở thành hốt hoảng khi nàng thấy gã cởi thắt lưng. Đúng vậy, gã đang cởi quần mình, mỗi động tác của gã đều khiến tim Huệ đập loạn nhịp. Và rất nhanh thôi những cái phiền phức như thắt lưng khóa quần đã được loại bỏ, cả quần dài lẫn quần sịp được tụt xuống cùng lúc, dương vật gã cứ thế bật ra trước ánh mắt sững sờ của nàng.

Huệ gần như nín cả thở, hai mắt tròn xoe, đứng ngoài đồng mà tai nàng như chẳng còn nghe thấy âm thanh gì khác, mọi sự chú ý đều dồn hết cả vào cái thứ vừa xuất hiện kia. Đây…đây là thứ gì thế này ? Một khúc thịt to dài chĩa ra lừng lững như khẩu đại bác, gân guốc nổi cuồn cuộn khắp phần thân, cái gân nào gân nấy to như con giun vậy. Đầu cặc đỏ hồng bóng loáng, phía dưới là cái bọng dái căng mọng với hai viên tinh hoàn to tướng, cỡ này phải to bằng hai quả trứng gà chứ chẳng đùa. Dù đã trung niên nhưng con cặc này chẳng thâm đen là mấy, chỉ xạm hơn màu da ở bẹn với đùi một chút, thể hiện rằng chủ nhân nó hãy còn phong độ lắm. Lông lá không quá rậm rạp, nếu rậm rạp thì nàng đã chẳng thấy rõ cái bọng dái to đùng kia rồi, và vì không rậm rạp nên không gây ra cảm giác bẩn thỉu nhếch nhác, đám lông ấy chỉ làm tăng vẻ hoang dã mạnh mẽ cho cái của nợ này mà thôi…

Lấy chồng ngần ấy năm nhưng lúc này Huệ vẫn không tránh khỏi kinh ngạc. Không kinh ngạc làm sao được, đã bao giờ nàng được thấy cái dương vật hoành tráng đến thế này đâu. Con cặc của một người đàn ông xa lạ cứ thế xuất hiện chình ình ngay trước mặt đã là một sự chấn động không hề nhẹ rồi, đã vậy kích thước của nó còn thật đáng nể. Hai má Huệ đỏ lựng lên, mặt thì nóng ran, tim đập thình thịch như trống, giờ trông nàng chả khác gì cô thiếu nữ lần đầu tiên trong đời được nhìn thấy thứ đó vậy.

– Muốn anh bỏ qua cũng được, nhưng em phải thể hiện thành ý trước đi đã…

Lời của gã làm Huệ như tỉnh khỏi cơn mê. Quả nhiên trực giác của phụ nữ không bao giờ sai, từ ánh mắt ban đầu của gã là nàng đã có linh cảm không tốt rồi, cứ cảm thấy người này có ý đồ gì đó với mình, và cái hoàn cảnh này là cơ hội quá thích hợp để gã bộc lộ. Khi một tên đàn ông vạch cặc ra tức là muốn được thỏa mãn, và thỏa mãn bằng cách gì, rất nhanh thôi gã đã trả lời thay nàng.

– Bú cho anh đi….

Câu nói khe khẽ ấy làm Huệ chợt rùng cả mình. Quả nhiên là như thế, nếu không phải tiền thì sẽ là những việc thế này, đàn ông ngoài tiền ra thì chỉ thích được sướng thôi, từ muôn đời nay vẫn là như vậy.

Nếu là bình thường thì Huệ đã lập tức bỏ đi, thậm chí là cho gã một cái tát vì hành động đê tiện, thế nhưng tình cảnh hiện tại không cho phép nàng làm thế. Nguồn sống của cả gia đình đều đang phụ thuộc vào nàng, sự êm ấm của chồng con đang phụ thuộc hết vào giờ phút này, ngay cả một tia khinh bỉ nàng cũng không dám biểu lộ ra nữa…

Hôm nay kẻ đứng trước mặt nàng không muốn ra về tay trắng, gã nhất quyết phải được lợi lộc gì đó, Huệ hiểu điều đó chứ, và trong tình thế không còn sự lựa chọn nào khác thì nàng còn biết làm gì nữa đây. Không cần lên tiếng trả lời vì hành động chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Trước ánh mắt mong đợi của gã, người đàn bà ấy hít một hơi rồi chầm chậm ngồi xuống…

Mua full truyện ở telegram @cuongct93

3.8 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tele:thichhupso

Truyen rất hay mình có full

Tung small

Hay bác

Huy Arsenal

Ngon