Trò Chơi Dâm Loạn
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trò Chơi Dâm Loạn
Tác Giả: Cú Đêm
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: biến thái, Loan.luan, truyen sex nguoi lon
Ngày Cập Nhật : 14/07/2026
Truyện kể về một thanh niên bị một tổ chức bí ẩn bắt cóc. Cậu phải tham gia một trò chơi dâm loạn với chính gia đình mình, bao gồm người bạn thân khác giới, mẹ, dì, chị gái và cả em gái họ của cậu.
Chương 1
Đêm cuối tháng 6 ở miền Bắc se lạnh, gió heo may thổi qua những con phố nhỏ ven hồ. Nam và Thư vừa bước ra từ rạp chiếu phim nhỏ. Buổi đi chơi không hẹn hò, chỉ là “đi chơi cho đỡ chán” như Thư hay nói, nhưng với Nam thì khác. Cậu đã thầm thích cô bạn năm nhất này từ hồi nhập học. Thư học cùng trường, cùng khoa, nhưng khác lớp. Cô là kiểu con gái khiến người ta phải ngoái nhìn: dáng người thanh mảnh liễu yếu, eo thon nhỏ xíu có thể ôm gọn bằng hai bàn tay, đôi vai xương xẩu nhưng không gầy guộc. Áo sơ mi trắng ngắn tay cô mặc hôm nay hơi rộng ở vai, nhưng khi gió thổi, vạt áo bay lên, lộ rõ đường cong eo dưới lớp vải mỏng. Ngực cô chỉ size A, nhỏ nhắn, nhưng lại càng làm nổi bật cái eo và cái cổ trắng ngần. Đôi chân thon dài được che kín trong quần jeans ôm sát, nhưng Nam biết rõ dưới lớp vải ấy là đôi bàn chân nhỏ nhắn, ngón chân trắng hồng, móng sơn trong suốt.
Điều khiến Nam không thể nào dứt ra được chính là cái nách của Thư.
Cô có thói quen hay giơ tay lên sửa tóc hoặc với đồ. Mỗi lần như vậy, cái nách quyến rũ lại lộ ra. Làn da ở đó trắng mịn như sữa, không một sợi lông, lõm nhẹ tạo thành một khe nhỏ sâu vừa phải. Khi Thư đổ mồ hôi, dù chỉ là những giọt li ti, cái nách ấy lại toát lên một mùi hương đặc trưng, không hôi, mà là mùi cơ thể ấm áp, quyện với nước hoa hoa nhài nhàn nhạt cô hay xịt sau tai và ở cổ tay. Mùi ấy lúc nào cũng khiến Nam thấy rạo rực. Có những đêm cậu về phòng thủ dâm, hình ảnh cái nách trắng mịn ấy hiện lên rõ mồn một, cậu tưởng tượng vùi mặt vào đó, ngửi thật sâu, rồi liếm sạch từng giọt mồ hôi mặn mòi, ngón tay luồn vào khe nách ấm áp, nghe Thư rên rỉ vì xấu hổ.
Hôm nay, khi họ đứng chờ đèn đỏ, Thư giơ tay phải lên chỉnh lại dây túi xách. Cái nách phải lộ hẳn ra dưới ánh đèn vàng. Da mịn bóng, hơi ướt một chút vì cô vừa cười nhiều trong rạp. Mùi hương ấy bay thoang thoảng theo gió, xộc thẳng vào mũi Nam. Cặc cậu trong quần jeans bắt đầu cương lên. Dù chỉ mới nửa cứng, Nam đã cảm nhận rõ con quái vật dài 18cm của mình đang giãy giụa, đầu khấc cọ vào lớp quần lót cotton, dịch nhờn tiết ra ướt át. Cậu vội đưa tay xuống kéo áo thun dài hơn, che cái bướu đang phình to một cách xấu hổ.
“Nam, hôm nay thấy phim hay không?” Thư quay sang hỏi, đôi mắt to tròn long lanh dưới ánh đèn đường. Mái tóc ngắn ngang vai bay nhẹ, đôi môi mỏng đỏ tự nhiên hơi hé, để lộ hàm răng trắng đều. Khuôn mặt cô cực kỳ xinh đẹp theo kiểu trong trẻo, không cần trang điểm nhiều. Da trắng mịn, không tì vết, chỉ hơi ửng hồng ở hai bên gò má vì lạnh.
“Hay… hay lắm.” Nam đáp, giọng hơi khàn. Cậu không dám nhìn thẳng vào mặt cô, sợ lộ ra dục vọng đang sôi sục bên trong.
Họ đi dọc con phố vắng dần. Đèn đường thưa lại. Thư kể về bài tập nhóm, về cô bạn cùng phòng hay trốn học đi chơi. Giọng cô trong trẻo, đôi khi phá lên cười khúc khích, khiến cái nách lại lộ ra mỗi khi cô giơ tay che miệng. Nam cố kìm nén, nhưng cặc cậu đã cương cứng hoàn toàn, căng tức đến mức đau. Cậu biết rõ cơ thể mình. Khi xuất tinh, tinh dịch của cậu không phải loại loãng bình thường. Nó đặc quánh, trắng đục như kem, bắn ra thành những tia mạnh, nhiều đến mức có thể phủ đầy cả bụng dưới hoặc lưng của một người phụ nữ. Có lần cậu thủ dâm hai lần liên tiếp, vẫn còn dư tinh dịch đặc sệt.
Họ vừa rẽ vào con ngõ nhỏ dẫn về ký túc xá thì một bóng người xuất hiện.
Từ bóng tối bên hông một chiếc xe tải đỗ sát vỉa hè, một người đàn ông cao lớn bước ra. Ông ta mặc vest đen bóng loáng, áo sơ mi trắng, cà vạt đen. Khuôn mặt không rõ vì đeo kính râm dù đã tối muộn. Ông ta đi giày da, bước chân không một tiếng động trên mặt đường nhựa.
“Hai bạn.” Giọng ông ta trầm và lịch sự, “Có một chút việc cần sự hợp tác của hai bạn. Đừng hoảng sợ.”
Nam đẩy Thư ra sau lưng. “Ông là ai?”
Ông ta không trả lời. Một chiếc bình xịt nhỏ màu đen xuất hiện trong tay ông. Trước khi Nam kịp phản ứng, ông ta đã bấm nút. Một luồng hơi lạnh, ngọt lịm phun thẳng vào mặt Nam. Mùi hóa chất xộc vào mũi họng. Nam ho sặc sụa, mắt cay xè, tay vẫn cố giữ Thư lại. Nhưng đầu óc cậu đã quay cuồng. Hình ảnh Thư hoảng hốt, miệng há ra gọi tên cậu, cái nách trắng mịn lóe lên trong khoảnh khắc cô giơ tay che miệng… tất cả mờ dần thành màu đen.
Nam ngã xuống. Ý thức vụt tắt.
***
Khi tỉnh dậy, đầu cậu như bị ai đó đập bằng búa. Miệng khô rang, lưỡi dính vào vòm họng. Ánh sáng chói chang từ những bóng đèn LED trắng trên trần nhà khiến cậu phải nheo mắt. Căn phòng nhỏ, tường sơn trắng sạch sẽ, sàn lát gạch men lạnh ngắt. Không có cửa sổ. Chỉ có một cánh cửa thép dày màu xám ở góc phòng, không tay nắm, chỉ có một khe nhỏ ở dưới như để đẩy đồ ăn. Góc trần bên phải có một camera màu đen, đèn đỏ chớp đều, hướng thẳng xuống dưới.
Nam ngồi dậy. Cổ tay trái có một chiếc vòng công nghệ màu đen bóng, rộng chừng ba centimet, ôm sát da. Vòng có các đường vân kim loại lấp lánh, vài đèn LED nhỏ màu xanh dương đang sáng mờ. Cậu thử móc ngón tay vào, kéo mạnh. Vòng không bung, cũng không siết chặt thêm, chỉ lạnh và cứng ngắc. Không đau, nhưng không tháo ra được.
Bên cạnh, cách cậu chừng hai mét, Thư đang ngồi co ro sát tường. Cô đã tỉnh. Đôi mắt to tròn lúc nào cũng đỏ hoe, nước mắt dính nơi khóe mắt nhưng chưa rơi. Tóc ngắn rối bù, vài lọn dính vào má vì mồ hôi. Chiếc áo sơ mi trắng hôm nay lem luốc, cổ áo hơi xộc xệch, để lộ xương quai xanh trắng ngần. Quần jeans vẫn còn, nhưng đôi dép đã mất, để lộ đôi chân nhỏ nhắn, da trắng hồng, ngón chân co lại vì lạnh. Cô đang run, vai nhỏ nhắn run lên từng cơn.
“Thư…” Nam gọi khàn khàn.
Cô giật bắn người, ngẩng phắt lên. Khi thấy Nam, nước mắt cô trào ra. “Nam! Nam ơi… bọn mình đang ở đâu? Sao lại thế này?”
Cô cố đứng dậy, nhưng suýt ngã. Nam vội lao tới đỡ. Tay cậu chạm vào cánh tay cô. Da cô nóng ran, mồ hôi ra nhiều. Thư giơ tay phải lên lau nước mắt trên má. Chính khoảnh khắc ấy, cái nách phải của cô lại lộ hẳn ra dưới ánh sáng trắng chói chang.
Nam hít mạnh một hơi.
Cái nách ấy đẹp đến mức khiến cậu quên cả nơi mình đang ở. Da trắng mịn như ngọc, không một sợi lông, lõm sâu vừa phải tạo thành một khe nhỏ xinh xắn, sâu khoảng hai centimet. Dưới ánh đèn, những giọt mồ hôi li ti đọng lại trong khe, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ. Da ở đó hơi ửng hồng ở giữa, mỏng đến mức thấy rõ đường gân xanh mờ. Mùi hương bay lên, mùi cơ thể đặc trưng của Thư, ấm áp, hơi mặn, quyện với nước hoa hoa nhài nhàn nhạt đã phai nhưng vẫn còn đọng lại. Mùi ấy xộc thẳng vào não Nam, khiến con cặc đang nằm im thin thít trong quần jeans đột ngột giật mạnh, cương cứng lên chỉ trong vài giây.
“Thư… bình tĩnh nào.” Nam nói, giọng run run. Cậu cố không nhìn, nhưng mắt cậu không rời khỏi cái nách đang lộ ra.
Thư hoảng loạn. Cô chạy lại cửa, đẩy mạnh, đấm vào cánh thép. “Ai đó! Có ai không? Thả chúng tôi ra!”
Cô quay lại, nước mắt chảy dài. Áo sơ mi dính sát vào người vì mồ hôi, làm nổi bật đường cong eo thon và đôi vú nhỏ nhắn size A đang nhô lên theo nhịp thở dốc. Nam thấy rõ hai đầu vú nhỏ cứng lại dưới lớp vải mỏng, nhưng cậu không dám nhìn lâu. Mắt cậu lại bị hút về cái nách đang lộ ra mỗi khi cô giơ tay lau nước mắt hay chỉ vào camera.
“Nam… mày có thấy chiếc vòng này không?” Thư chỉ vào cổ tay cậu. Giọng cô run rẩy. “Nó là gì vậy? Sao nó lại ở trên tay chúng ta?”
Nam nhìn xuống. Chiếc vòng đen vẫn sáng những đèn LED xanh dương mờ. Khi cậu hứng khởi, tim đập nhanh, vòng đột ngột sáng lên một chút, như đang đo lường gì đó. Cậu thử sờ, không có nút bấm nào.
“Chưa biết… có lẽ là thiết bị theo dõi. Hay… điều khiển gì đó.” Nam nuốt nước bọt. Mùi nách của Thư vẫn còn đọng lại trong mũi. Cặc cậu giật mạnh một cái, dịch nhờn lại tiết ra thêm. “Thư, mày ngồi xuống đi. Đừng chạy lung tung. Chúng ta cần phải bình tĩnh lại đã.”
Thư run run ngồi xuống sàn, lưng dựa tường. Cô co hai chân lên, đôi bàn chân nhỏ nhắn để sát nhau, ngón chân trắng hồng co lại. Từ góc nhìn này, Nam thấy rõ đường cong đùi dưới lớp quần jeans, và khi cô giơ tay ôm lấy đầu gối, cái nách trái lại lộ ra, mồ hôi đọng thành những giọt nhỏ lăn dài xuống sườn.
Nam ngồi cách cô chừng một mét, nhưng mùi cơ thể cô vẫn bay sang. Cậu cảm thấy mình đang mất kiểm soát. Trong tình cảnh bị giam cầm, không biết tương lai ra sao, cậu vẫn không thể kìm được dục vọng. Cái nách trắng mịn ấy, mùi hương quyến rũ ấy, thân hình liễu yếu đang run rẩy vì sợ hãi… tất cả khiến cậu muốn lao tới, vùi mặt vào khe nách ấy, ngửi thật sâu, liếm sạch mồ hôi, rồi kéo quần cô xuống, đút con cặc 18cm vào trong lồn nhỏ nhắn chưa từng bị ai đụng đến…
Cậu lắc mạnh đầu, đuổi những suy nghĩ dâm đãng đi. “Thư, mày nghe tao nói. Đến bây giờ chúng ta vẫn an toàn thì có thể bọn chúng chỉ muốn bắt cóc để đòi tiền chuộc thôi, không phải buôn bán nội tạng gì đâu.”
Thư ngước lên nhìn cậu. Đôi mắt to tròn long lanh nước. “Nhưng… sao họ lại bắt cóc chúng ta? Nhìn chúng ta đâu giống con nhà có tiền.”
Nam không trả lời được. Họ ngồi im lặng một lúc. Tay cậu run run, muốn chạm vào cô, muốn kéo cô vào lòng để an ủi nhưng lại không có can đảm.
Nam nuốt nước bọt. Cậu nhìn Thư, nhìn cái nách đang lộ ra dưới ánh sáng trắng, nhìn đôi môi mỏng run run, và nhận ra rằng, dù kinh hoàng đến đâu, cậu vẫn không thể dập tắt được ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy trong người.
Bỗng nhiên, camera ở góc trần phát ra tiếng lách cách. Đèn đỏ chớp nhanh hơn. Một giọng nói nam trầm, bị méo đi một chút qua loa, vang lên rõ ràng trong căn phòng kín mít:
“Chào mừng đến với trò chơi dâm loạn.”
Truyện đã full, anh em nào muốn mua liên hệ: t.me/cudem578
Giá: 100 cá