(Np/Tổng Công) Xuyên Không, Trịnh Nhã Doanh

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: (Np/Tổng Công) Xuyên Không, Trịnh Nhã Doanh

Ngày Cập Nhật : 12/07/2026

NP – Xuyên không – Không tam quan – Hậu cung – Nam nữ đều yêu – Dục vọng – H văn – Nặng đô – Ntr – Incest, BDSM

Tác Giả : Giang Nhược Cẩn

⚠️ Lưu ý: ( nam hay nữ đều ăn ) Truyện chỉ viết để thỏa mãn sở thích cá nhân, tam quan vỡ nát, logic bay màu. Đề nghị vứt não trước khi đọc, Lưu ý có cảnh “độc long toản” nhé. Ai  tâm hồn mong manh trong sáng không nên đọc.

Giới thiệu:

Nàng vốn là một nữ nhân 35t ở thế kỷ 21 – thông minh, xinh đẹp, nhưng đời tư hỗn loạn đến cực đoan. Một vụ tai nạn ngoài ý muốn khiến nàng xuyên không tới dị thế, nhập vào thân xác một thiếu niên quyền quý nơi cổ đại.

Từ đó, vận mệnh bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.

Bản tính bạo ngược cùng dục vọng méo mó khiến nàng không ngừng chà đạp, thao túng người khác. Thế nhưng điều khiến nàng thoả mãn hơn cả là… những kẻ bị nàng đối xử tàn nhẫn lại dần sinh ra thứ phục tùng điên cuồng, tự nguyện quỳ dưới chân nàng như tín đồ gặp được thần minh.

Ở thế giới này, nàng lần đầu cảm nhận được sự thỏa mãn mà kiếp trước chưa từng có.

Nhưng cái chết chưa bao giờ là kết thúc.

Mỗi lần chết đi, nàng lại tiếp tục xuyên tới một thế giới khác, nhập vào một thân phận khác – có khi là nam nhân, có khi là nữ tử, có lúc cao quý đứng trên vạn người, cũng có khi thấp hèn như cỏ rác dưới bùn.

Duy chỉ có một thứ ngày càng rõ rệt theo từng lần luân hồi…

Chính là sự mê hoặc chết người trên người nàng.

Tựa như một loại nguyền rủa.

Càng xuyên không, càng có nhiều kẻ vì nàng mà phát điên.

Trịnh Nhã Doanh, 35 tuổi.

Ở thế kỷ 21, nàng là nữ nhân có một cuộc sống khiến vô số người hâm mộ.

Công việc ổn định, gia cảnh khá giả, dung mạo xinh đẹp, khí chất trưởng thành mê người.

Nhưng sâu trong lớp vỏ ngoài hoàn mỹ ấy, lại là một linh hồn mục ruỗng vì dục vọng.

Nam nhân nàng thích.

Nữ nhân nàng cũng không từ chối.

Chỉ cần khiến nàng hứng thú, sớm muộn cũng sẽ bị nàng kéo lên giường ăn sạch

Đáng tiếc…

Không một ai có thể khiến nàng thật sự thỏa mãn.

Bọn họ yêu nàng, mê luyến nàng, chân thành quan tâm lấy lòng nàng

Nhưng trong mắt Trịnh Nhã Doanh, như vậy vẫn chưa đủ.

Nàng muốn nhiều hơn thế.

Nàng muốn ánh mắt đối phương chỉ chứa duy nhất mình nàng.

Muốn bọn họ vì nàng mà đánh mất lý trí, vứt bỏ tự tôn, cam tâm tình nguyện làm con chó quỳ dưới chân nàng.

Sự chiếm hữu bệnh hoạn ấy khiến nàng dần chán ghét mọi mối quan hệ bình thường.

Cho đến một ngày, tai nạn bất ngờ xảy ra.

Khi mở mắt lần nữa, nàng đã xuyên đến một triều đại xa lạ chưa từng tồn tại trong lịch sử.

Mà càng khiến nàng hứng thú hơn chính là —

Nàng thế mà lại xuyên vào thân xác 1 nam nhi, đích trưởng tử phủ Trấn Quốc Công

( Lão Quốc Công cả đời có tám người con.

Cha của Triệu Doanh là đích trưởng tử Triệu Thành, hiện kế thừa tước vị Trấn Quốc Công, quyền thế ngập trời trong triều.

Mà dưới gối Triệu Thành cũng có không ít con cái.

Trưởng nữ Triệu Mẫn do nha hoàn thông phòng sinh ra, tuy mang danh tiểu thư nhưng trong phủ địa vị chẳng cao.

Đích nữ Triệu Cơ  cùng Triệu Doanh lại khác.

Hai người đều do chính thất sinh ra — đại phu nhân xuất thân hoàng tộc, thân phận tôn quý

Tứ muội Triệu Oánh do đại di nương sinh ra, tính tình dịu dàng mềm mại.

Cặp song sinh Triệu Bình và Triệu Bảo do nhị di nương sinh, chỉ nhỏ hơn Triệu Doanh một tuổi

Còn có tam di nương…

Nữ nhân dị tộc được tiến cống, sau lại được hoàng thượng ban thưởng cho Trấn Quốc Công.

Nàng có vóc người nhỏ nhắn mềm mại, làn da trắng như sứ, mái tóc bạch kim hiếm thấy cùng đôi mắt xanh tựa bảo thạch.

Dung mạo đẹp đến mức gần như không giống người phàm. Giống như thiên sứ lạc xuống nhân gian.

Chỉ tiếc vì xuất thân dị tộc, lại thêm đại phu nhân ngấm ngầm chèn ép, nhiều năm qua Quốc Công gia cũng không quá sủng ái nàng.

Vào phủ từ năm mười sáu tuổi, đến nay đã hai mươi mà vẫn chưa có nhi tử

Mà phủ Trấn Quốc Công vốn là đại thế gia nhiều đời hiển hách.

Biểu huynh đệ, tỷ muội trong tộc đông vô kể.

Có lẽ do huyết mạch tổ tiên quá mức ưu tú, người Triệu gia ai ai cũng có dung mạo nổi bật khiến người khác phải ngoái nhìn

Phía dưới cha hắn còn có 3 cô mẫu đã gả đi, 3 đại thúc đã có gia đình, còn vị tiểu thúc thứ 8 tên Triệu Húc năm nay vừa tròn hai mươi chưa có thể tử dung mạo vô cùng tuấn mỹ

Và hắn tên Triệu Doanh 1 thiếu niên 13 với thân phận tôn quý lại còn có một gương mặt đẹp vượt khỏi phạm trù “tuấn mỹ” bình thường, như yêu nghiệt được nuôi lớn trong nhung lụa )

Nhã Doanh quay đầu nhìn thân thể nam nhi xa lạ trong gương đồng, khóe môi chậm rãi cong lên đầy hứng thú.

Tay đưa xuống dưới sờ vào khúc thịt tuy chưa lớn hẳn nhưng cũng rất vừa tay, dù sao thì cái thân xác này mới 13 thôi, từ từ sẽ lớn hơn, nếu ông trời đã ưu ái cho nàng cơ hội sống lại tặng thêm anh bạn nhỏ này nữa … vậy thì lần này …

Đang miên man suy nghĩ, cửa phòng chợt bị đẩy nhẹ.

Một tiểu nha hoàn bưng chén thuốc chậm rãi bước vào.

Thiếu nữ nhìn qua chỉ vừa tới tuổi cập kê, vóc người nhỏ nhắn mềm mại, đôi mắt hạnh long lanh như phủ một tầng nước, lúc cúi đầu hành lễ còn mang theo vài phần e lệ.

Phía sau nàng ta lại là một thiếu nữ khác.

Y phục màu phấn nhạt ôm lấy thân hình mảnh mai, mái tóc đen dài buông xuống bên eo, dung mạo thanh tú dịu dàng như đóa hải đường đầu xuân.

Chỉ đứng ở nơi đó thôi cũng đủ khiến cả căn phòng sáng bừng lên vài phần.

Nhã Doanh thoáng ngây người.

“… Đùa ta sao?”

Mới vừa tỉnh lại đã gặp ngay hai cực phẩm mỹ nhân thế này?

Ánh mắt nàng khẽ đảo qua hai người, đáy mắt dần hiện lên tia hứng thú đầy tà khí.

Xem ra…

cuộc sống ở cổ đại này cũng không nhàm chán như kiếp trước

Tam đệ tỉnh rồi sao?”

Thanh âm dịu dàng như gió xuân chậm rãi vang lên, kéo suy nghĩ hỗn loạn của Nhã Doanh trở về hiện thực.

Nhã Doanh ngẩng đầu nhìn thiếu nữ đứng bên cạnh giường.

Dung mạo thanh lệ, da trắng như tuyết, đôi mắt mềm mại tựa nước hồ đầu thu, chỉ tiếc thần thái lại mang theo vài phần cẩn thận cùng tự ti khó giấu.

Ký ức xa lạ nhanh chóng tràn vào đầu.

Nàng là trưởng nữ của phủ Trấn Quốc Công.

Chỉ tiếc… mẹ ruột lại chỉ là một nha hoàn thông phòng thấp kém.

Xuất thân ấy định sẵn nàng ở trong phủ chẳng có chút địa vị nào.

Dù trên danh nghĩa là tỷ tỷ, nàng vẫn phải cúi đầu trước vị “tam đệ” này, cẩn thận hầu hạ như chủ tử chân chính.

Ánh mắt thiếu nữ khẽ dừng trên người Nhã Doanh, trong lòng lại vô thức run lên.

Không biết có phải ảo giác hay không…

Hôm nay tam đệ dường như có gì đó rất khác.

Vẫn là gương mặt ấy, vẫn là dung mạo được xưng đệ nhất kinh thành khiến vô số nam nữ điên đảo.

Nhưng ánh mắt kia… lại nhiều thêm một tia ma mị khó nói thành lời.

Chỉ bị hắn nhìn thoáng qua thôi, tim nàng đã đập loạn đến mức không kiểm soát nổi.

Giống như linh hồn đều bị ánh mắt ấy nhẹ nhàng câu lấy.

Thiếu nữ vô thức siết chặt đầu ngón tay, hai gò má dần nóng lên.

Rõ ràng trước kia nàng luôn chán ghét vị tam đệ này.

Chán ghét hắn kiêu ngạo, chán ghét hắn coi thường thân phận thấp kém của mình.

Vậy mà hôm nay…

Nàng lại cảm thấy người trước mắt đẹp đến mức khiến người khác không thể dời mắt, khiến trái tim nàng đập mạnh thêm vài phần.

Tiểu nha hoàn đứng bên cạnh cũng nhìn đến ngây người.

Nha hoàn còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy vị tiểu chủ tử luôn cao ngạo kia bất ngờ đưa tay kéo đại tiểu thư vào lòng.

“Tam đệ… đệ… uw ư…”

Lời còn chưa dứt, hơi thở của thiếu nữ đã bị cướp mất.

Nhã Doanh cúi đầu hôn xuống, động tác mạnh mẽ mà bá đạo, hoàn toàn không cho đối phương cơ hội né tránh.

Đại tiểu thư ban đầu còn mở to mắt đầy kinh ngạc, cả người cứng đờ như bị dọa sợ.

Nhưng rất nhanh, đôi mắt ấy dần phủ lên một tầng mê man khó hiểu.

Giống như có thứ gì đó vô hình đang chậm rãi kéo lấy thần trí nàng.

Đầu ngón tay đang chống cự cũng dần mềm nhũn.

Tiếng phản kháng yếu ớt nơi cổ họng cuối cùng chỉ còn lại vài âm thanh mơ hồ khiến người khác đỏ mặt.

Tiểu nha hoàn bên cạnh sợ đến mức mặt đỏ bừng, tim đập loạn xạ.

Rõ ràng nên tiến lên ngăn cản mới đúng…

Nhưng không biết vì sao, khi nhìn gương mặt đẹp đến yêu dị của tam thiếu gia, nàng lại vô thức đứng yên tại chỗ, hai chân mềm nhũn không còn chút sức lực.

Đôi mắt kia giống như có ma lực. Chỉ cần nhìn thêm một chút thôi cũng đủ khiến người khác cam tâm trầm luân.

Ánh mắt tiểu nha hoàn vô thức nhìn theo bàn tay của tiểu chủ tử. Ngón tay thon dài chậm rãi kéo cổ xiêm y của đại tiểu thư xuống vài phần, để lộ 1 bên vú trắng nõn dưới lớp vải mỏng.

Tay Nhã Doanh mạnh mẽ nhào nặn rồi cúi xuống bú múi bầu ngực sữa trắng nõn của thiếu nữ mười tám đôi mươi

Đại tiểu thư khẽ run lên, hơi thở cũng trở nên hỗn loạn.

Mà tiểu nha hoàn đứng bên cạnh lại như bị thứ gì đó đánh trúng, đầu óc ong ong, hai chân mềm nhũn gần như đứng không vững.

Rõ ràng nàng nên cúi đầu tránh đi mới đúng…

Nhưng ánh mắt lại hoàn toàn không thể rời khỏi hành động của hai người trước mặt.

Ngay lúc ấy, bàn tay của Nhã Doanh bất ngờ vươn tới, trực tiếp kéo tiểu nha hoàn ngồi xuống bên cạnh.

“Á!”

Tiểu nha hoàn hoảng hốt đến mức tim suýt nhảy khỏi lồng ngực.

Khoảng cách gần như vậy khiến nàng căng thẳng đến hô hấp cũng rối loạn.

Mà đại tiểu thư vẫn đang trong trạng thái mê man hỗn loạn, lúc này mới giật mình hoàn hồn đôi chút.

Nàng vội vàng úp mặt xuống ngực Nhã Doanh để che đi gương mặt đỏ bừng cùng bầu vú cương cứng của mình, giọng nói run rẩy xen lẫn xấu hổ:

“Tam đệ… sao đệ…”

Nàng nức nở nghẹn ngào như muốn hỏi gì đó, lời đến bên môi lại chẳng thể nói thành câu hoàn chỉnh.

Trong đầu chỉ còn lại hơi thở cùng nhiệt độ của người trước mặt.

Tiểu nha hoàn còn đang hoảng loạn thì một nụ hôn bất ngờ phủ xuống.

Đôi mắt nàng lập tức mở to.

Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Nàng chỉ là một nha hoàn nhỏ bé trong phủ Quốc Công, từ nhỏ đã được dạy phải cúi đầu trước chủ tử.

Ngay cả nhìn thẳng vị tiểu chủ tử cao quý này nàng còn không dám quá lâu.

Vậy mà lúc này…

hông biết từ lúc nào, đầu ngón tay đã vô thức chạm vào và ôm lấy tiểu chủ tử.

Ánh mắt cũng dần trở nên mê man hỗn loạn giống như đã sẵn sàng hiến dâng cơ thể này cho tiểu chủ tử.

Sau nụ hôn dài đến mức khiến nha hoàn tiểu Y gần như mất hết sức lực, Nhã Doanh cuối cùng cũng chậm rãi buông môi tiểu Y ra.

Một sợi chỉ bạc mỏng manh kéo dài giữa hai người

Tiểu nha hoàn thở dốc, đôi mắt đã hoàn toàn phủ kín hơi nước, cả người mềm nhũn dựa vào mép giường như thể ngay cả ngồi vững cũng trở nên khó khăn.

Nàng cúi đầu không dám nhìn Nhã Doanh.

Trái tim trong lồng ngực lại đập nhanh đến mức gần như muốn phát đau.

Rõ ràng nàng nên sợ hãi.

Nên lập tức quỳ xuống thỉnh tội.

Thế nhưng nàng lại không muốn, tiểu huyệt phía dưới tê rần ướt đẫm thập phần ngứa ngáy

Giống như chỉ cần người trước mặt lại đưa tay về phía mình…

Nàng sẽ sẵn sàng làm theo tất cả

Nhã Doanh lười biếng tựa vào đầu giường, ánh mắt đảo qua hai thiếu nữ đang mặt đỏ tim loạn trước mặt, khóe môi chậm rãi cong lên đầy tà khí.

Nhã Doanh liếc nhìn đại tỷ đang cúi đầu đỏ mặt, rồi lười biếng vỗ nhẹ lên phía trong giường.

Ý tứ gọi nàng qua đó ngồi vô cùng rõ ràng.

Đại tiểu thư khẽ run lên, đầu ngón tay siết chặt vạt áo.

“Tam đệ… như vậy không hợp quy củ…”

Giọng nói mềm đến mức gần như không còn sức phản kháng.

Nhưng ánh mắt Nhã Doanh chỉ nhàn nhạt dừng trên người nàng, lại khiến trái tim nàng vô thức siết chặt.

Giống như bị thứ gì đó vô hình khống chế.

Cuối cùng nàng vẫn ngoan ngoãn dịch người vào trong, gương mặt đỏ đến tận mang tai, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn.

Nhã Doanh kéo nhẹ vạt xiêm y móc ra dương vật cương cứng, động tác thập phần tuỳ ý.

Tiểu nha hoàn vừa nhìn thấy đã hoảng loạn hai má đỏ bừng, ngay cả hô hấp cũng trở nên hỗn loạn.

Nhã Doanh khẽ bật cười, bàn tay nhấn đầu nàng xuống, ép nàng há miệng, dương vật cương cứng chọc thằng vào cái miệng nhỏ của tiểu Y, âm thanh nhẹ nhàng ra lệnh ” mút đi ”

Mà bên kia, đại tiểu thư còn chưa kịp hoàn hồn đã bị Nhã Doanh kéo lại gần, nụ hôn nóng bỏng lần nữa phủ xuống môi đại tỷ, chiếc lưỡi linh hoạt cậy mở kẽ răng tiến vào khoang miệng nàng chọc phá

Ngô ngô… ân, sắc mặt nàng thư càng hồng nhuận, nín thở không biết làm sao tùy ý để nam nhân ở trong miệng mình loạn xạ trêu chọc, bất tri bất giác nàng đắm chìm trong nụ hôn, môi lưỡi nhiệt tình mút lấy nước bọt ngọt ngào như có chất gây nghiện của tam đệ.

Bàn tay Nhã Doanh mạnh mẽ nhào nặn vú, không thương tiếc mà bóp như muốn nặn ra sữa

Dương vật dưới hạ thân được nha hoàn nhiệt tình hầu hạ mút mát lại cương cứng thêm vài phần, căng đến lợi hại, có lẽ cơ thể này trước đó còn là xử nam nên thập phần nhạy cảm, lưỡi mềm của nha hoàn vụng về liếm láp dịch nhờn chảy ra từ cây côn thịt trắng hồng non nớt, môi nhỏ mút mát thưởng thức như thể đang liếm mỹ vị nhân gian

Hơi thở dồn dập tiếng nhóp nhép cùng tiếng rên của 2 mỹ nhân nhanh chóng tràn ngập cả căn phòng.

Rất nhanh đã đạt đến giới hạn, Nhã Doanh đột ngột buông đôi môi đại tỷ ra, một sợi chỉ bạc ái muội kéo dài theo bờ môi đỏ mọng.

Ánh mắt nàng mê man mờ mịt, đôi môi khẽ động như còn luyến tiếc muốn đuổi theo.

Nhưng Nhã Doanh nào có tâm trí quan tâm đến người bên cạnh, nàng đưa tay túm lấy tóc nha hoàn, dập mạnh vào long căn dưới hạ thân, nhịp nhàng chuyển động trong khoang miệng nhỏ nhắn của ả.

Nhìn ánh mắt mê ly cùng sắc mặt vừa hưng phấn vừa diễm lệ của tam đệ, lại nghe tiếng rên rỉ ú ớ đứt quãng phát ra từ miệng nha hoàn, trong lòng tiểu thư đột nhiên dâng lên một tư vị ghen tị.

Nàng cũng muốn được nhấm nháp long căn của tam đệ, muốn được đối phương thô bạo nắm tóc khinh rẻ như thế.

Nàng khao khát ánh mắt mê man hưng phấn đó của Nhã Doanh.

Bất tri bất giác, theo bản năng tự nhiên không cần ai dạy dỗ, đại tỷ nhào tới, dùng đôi môi nhỏ xinh hôn lên mặt nàng, lại không chê dơ bẩn mà đưa lưỡi nhẹ nhàng liếm lạp vành tai, tham lam hít hà mùi hương thanh mát, sạch sẽ của thiếu niên non trẻ.

Nàng quyến luyến liếm tai tiểu nam nhân, đôi mắt híp lại đầy say mê cùng dục vọng, động tác không ngừng, ba phần vụng về nhưng có đến bảy phần si luyến.

Đại tỷ vốn là một tiểu cô nương mười tám tuổi, là con của một nha hoàn thấp kém, rõ ràng đã có hôn ước và sắp gả đi, vậy mà giờ phút này lại ở đây đắm chìm trong dục vọng tội lỗi với người em trai có thân phận cao quý.

Nàng đã hoàn toàn sa đọa vì Nhã Doanh. Toàn thân như phát hỏa, nơi tư xứ tê rần ướt át, nôn nóng muốn làm điều gì đó tiến xa hơn nhưng lại chẳng biết phải làm gì, bởi nàng vốn chưa từng có chút kinh nghiệm nào trong chuyện hoan ái nam nữ.

Sự kích thích vụng về của đại tỷ càng khiến Nhã Doanh thêm phần hưng phấn.

Nàng không chút thương hoa tiếc ngọc, liên tục dùng lực ấn đầu Tiểu Y, bắt ả hầu hạ cự vật cương cứng dưới thân mình.

Cảm giác kích thích mới lạ chưa từng có này đẩy khoái cảm của nàng lên tới cực hạn.

Trong thâm tâm, Nhã Doanh không khỏi run lên vì chấn động. Kiếp trước nàng vốn là một nữ tử, nào biết được cấu tạo cơ thể nam nhân lại có thể mang đến một loại khoái ý trực diện và mãnh liệt đến nhường này? Luồng điện tê dại xông thẳng lên đại não không giống với bất kỳ sự thỏa mãn nào nàng từng trải qua trước đây. Nàng thầm nghĩ: “Hóa ra đây là cảm giác của nam nhi khi hành lạc sao? Thật sự quá mức điên cuồng, quá mức thống khoái rồi!” Sự may mắn khi được tái sinh vào thân xác này biến thành một niềm phấn khích tột độ, khiến dòng máu trong người nàng như sôi trào.

Dẫu là lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác được nữ nhân hầu hạ mút mát nơi hạ bộ, Nhã Doanh lại chẳng chút bỡ ngỡ. Ngược lại, mọi khoái ý cùng dục vọng mãnh liệt đều khiến nàng hưng phấn đến mức đầu ngón tay cũng run lên mỗi khi quy đầu đâm sâu vào cổ họng Tiểu Y.

Giống như thân thể này sinh ra vốn là để thuộc về nàng, giống như thân xác Triệu Doanh trước kia vốn dĩ chính là dành cho nàng vậy.

Tiểu Y lúc này rõ ràng bị cưỡng ép đâm sâu vào nơi yếu hại khiến ả đau đớn muốn nôn khan, thế nhưng hoa huyệt bên dưới lại sớm đã xuân thủy tràn trề, dâm mỹ khôn cùng.

“Ưm… ừm… ưm…”

Tiểu Y mặt đỏ bừng, nức nở cố gắng mở rộng khuôn miệng, thả lỏng hầu long để khúc thịt sưng huyết của tiểu thiếu gia có thể đâm sâu vào trong, mặc sức cho Nhã Doanh thao túng.

Phía dưới hoa huyệt rạo rực ngứa ngáy, ả bất giác nhớ tới hình ảnh tiểu chủ tử dùng tay nhào nặn nhũ hoa của tiểu thư, bèn run rẩy đưa tay tự kéo xiêm y của mình xuống, say mê bóp lấy đôi gò bồng đảo một cách vụng về.

Chóp mũi Tiểu Y bị ấn mạnh vùi sâu vào chiếc bụng săn chắc, trắng nõn của nàng, cổ họng căng cứng bao bọc lấy long căn.

Đôi mắt Tiểu Y hoảng hốt trợn trừng, tân dịch chảy ra thành từng sợi nhớp nháp, lỗ mũi phập phồng cố gắng hít thở mùi hương nam tính đậm đặc, quyến rũ tỏa ra từ nơi giao hợp.

Cho đến khi bàn tay mạnh mẽ của Nhã Doanh trực tiếp giữ chặt lấy gáy ả, ép sát không cho chút không gian thở nào, cự vật sưng huyết sững sững chặn cứng nơi cổ họng. Đột ngột và không báo trước, một dòng bạch trọc ấm đặc, mang theo mùi hương kỳ lạ phun thẳng vào khoang miệng.

Tiểu Y kinh hoàng muốn nôn khan, nhưng giọng nói khàn nhẹ của Nhã Doanh đã lạnh lùng ra lệnh:

“Nuốt xuống.”

Nàng vỗ nhẹ vào má Tiểu Y, thanh âm khàn khàn trầm thấp vang lên: “Liếm cho sạch.”

Chiếc lưỡi nhỏ nhắn của Tiểu Y ngoan ngoãn trượt trên phân thân, môi lưỡi tham lam vụng về mút mát phát ra những âm thanh dâm mỹ, ái muội.

Nhã Doanh quay sang, thấy đại tỷ mặt đỏ tía tai, đang nhìn cự vật nhớp nháp của mình bằng ánh mắt thèm thuồng, si ngốc. Nàng nhếch môi cười đầy ác ý:

“Tỷ thèm sao?”

Giọng nói trầm khàn mang theo ý cười nguy hiểm khiến đại tỷ lập tức đỏ bừng mặt, vừa xấu hổ vừa hoảng loạn, vô thức muốn né tránh.

Với tính khí bạo ngược sẵn có, Nhã Doanh chẳng đợi đại tỷ kịp trả lời, dứt khoát đưa tay kéo đầu đối phương nhấn xuống khúc long căn nóng bỏng, nhớp nháp của mình, rồi lạnh nhạt ra lệnh:

“Thèm thì cùng liếm cho sạch đi.”

Bị khinh dễ đến mức ấy, vậy mà đại tỷ không chút phản kháng, ngoan ngoãn nghe lời liếm lạp phân thân của đệ đệ. Lưỡi môi phối hợp nhịp nhàng lên xuống cùng Tiểu Y, hai chiếc lưỡi như điên cuồng quấn quýt, tranh giành chút dư vị còn sót lại.

Nhã Doanh lười biếng tựa lưng vào đầu giường, đôi mắt híp lại cảm nhận sự hầu hạ bú mút của hai cái miệng đầy thỏa mãn.

Ánh nến lay động phản chiếu lên gương mặt đẹp đến mức yêu dị kia, càng khiến khí chất nàng thêm vài phần tà khí mê người.

Bên cạnh, Tiểu Y cùng đại tỷ đều mặt đỏ tim đập mạnh, nhưng động tác vụng về mà điên cuồng say mê kia vẫn không hề ngừng lại, vẫn tham lam liếm mút không thôi.

Mà Nhã Doanh chỉ khẽ cong môi, ung dung hưởng thụ cảm giác đỉnh cao của dục vọng này.

Cơn mê loạn qua đi, Nhã Doanh lười biếng tựa đầu giường, híp mắt hưởng thụ sự hầu hạ của hai mỹ nhân.

Chỉ là rất nhanh, hắn liền nhíu mày.

Thân thể này… hình như có chút yếu nhược.

Ký ức lộn xộn nhanh chóng hiện lên.

Ngày hôm trước, nguyên chủ lén theo tiểu thúc ra ngoài thành rong chơi, kết quả giữa đường gặp mưa lớn, trở về liền phát sốt mê man.

Nhã Doanh khẽ cười nhạt:

“Thôi vậy… trước dưỡng bệnh đã.”

Vừa nghĩ, hắn vừa lười biếng mặc kệ Đại tỷ và Tiểu Y vẫn đang quỳ gối, say mê thuần phục phục thị long căn của mình như hai sủng vật ngoan ngoãn.

Đúng lúc ấy — “Két”

Cửa phòng bất ngờ bị đẩy mở.

Một giọng nam trong trẻo mang theo vài phần bất mãn vang lên:

“Chất nhi của ta cuối cùng cũng chịu tỉnh rồi sao? Vì ngươi mà ta bị lão cha phạt quỳ từ đường cả đêm đấy.”

– Ở thế giới này, thân phận của Trịnh Nhã Doanh là Triệu Doanh — đích tử của Trấn Quốc Công Triệu Thành.

Mà Triệu Húc chính là tiểu thúc của hắn, con út thứ tám của lão Quốc Công.

Năm nay vừa tròn hai mươi, suốt ngày chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, rong ruổi tửu lâu kỹ viện khắp kinh thành, nhất quyết không chịu cưới thê tử.

Không phải gia tộc chưa từng sắp xếp hôn sự cho hắn, chỉ là nữ nhân nào hắn cũng chướng mắt.

Người thì quá tục, người thì quá giả tạo.

Người đẹp thật sự khiến hắn động tâm… dường như đến nay vẫn chưa xuất hiện.

Cho nên người trong phủ đều nói đùa, hắc Bát gia định cô độc đến hết đời.

“Chất nhi, ngươi định lấy gì đền cho ta đây”

Lời còn chưa dứt, thanh niên vừa bước vào đã hoàn toàn đứng chết lặng trước cảnh tượng trong phòng.

Đầu óc hắn “ong” một tiếng, giống như bị sét đánh ngang tai.

Trên giường, Nhã Doanh đang lười biếng tựa người nơi đầu giường, y phục xộc xệch, lộ ra bờ vai trắng lạnh cùng đường cơ bụng mỏng đầy sức sống của thiếu niên mới lớn.

Mái tóc đen dài tùy ý buông xuống bên cổ, dưới ánh nến mờ ảo càng khiến gương mặt kia đẹp đến mức yêu dị, khóe môi còn vương ý cười tà khí.

Mà nơi hạ thân, hai nữ nhân đang say sưa cúi đầu, dùng môi lưỡi lưu luyến mơn trớn phân thân của chất nhi hắn. Kia chẳng phải đứa cháu gái Triệu Mẫn cùng một nha hoàn sao? Ánh mắt nàng ta mê man hỗn loạn đến mức chỉ cần nhìn cũng đủ hiểu nàng đang đắm chìm trong dục niệm, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.

Không khí ám muội đặc quánh đến nghẹt thở.

Thanh niên há miệng, vậy mà nhất thời không nói nổi một câu hoàn chỉnh:

“Chất nhi… ngươi… ngươi…”

Triệu Húc đứng chết lặng trước cửa, ngay cả lời nói cũng trở nên lộn xộn.

Ánh mắt hắn quét qua cảnh tượng hoan lạc hỗn loạn trong phòng, đầu óc gần như trống rỗng.

“Doanh nhi, ngươi…”

Vậy mà vẫn chẳng thể nói hết câu.

Triệu Doanh chỉ lười biếng nâng mắt nhìn hắn. Đôi mắt hẹp dài dưới ánh nến mang theo vài phần tà mị mê người đến nguy hiểm.

“Còn không đóng cửa lại?”

Giọng nói nhàn nhạt, lại giống như mệnh lệnh không cho phép cự tuyệt.

Triệu Húc theo bản năng quay người đóng cửa lại, chính hắn cũng ngẩn người.

“… Ta điên rồi sao?”

Triệu Húc lúc này hoàn toàn cứng đờ người.

Hắn lang thang kỹ viện bao năm, mỹ nhân nào chưa từng gặp qua.

Vậy mà giờ phút này, mặt lại đỏ tim đập loạn đến mức khó tin chỉ vì một ánh mắt của chất nhi mình.

Khóe môi Triệu Doanh còn mang theo ý cười lười biếng chưa tan, ánh mắt híp lại nhìn Triệu Húc như đang thưởng thức phản ứng của đối phương.

“Tiểu thúc à…”

Triệu Doanh hơi nheo mắt, khẽ mở môi nhưng đột nhiên lại dừng lại. Bàn tay hắn bất chợt siết chặt gáy của Triệu Mẫn, thô bạo nhấn xuống.

Cự vật vừa mới có chút khởi sắc kia cứ thế thọc thẳng vào cuống họng Triệu Mẫn.

Một luồng thủy dịch ấm nóng mang theo mùi vị đặc trưng từ sâu trong cơ thể bắn ra, trực tiếp nhắm thẳng vào hầu trung rồi chảy xuôi xuống dạ dày của nàng.

Vài giọt dịch thủy tràn ra ngoài khóe môi, hình ảnh điên cuồng cùng mùi hương ám muội ấy kích thích tột độ ngũ quan của Triệu Húc.

Đây là hành vi bài tiết ngay trong cuộc hoan ái! Triệu Doanh thế mà lại phóng thích uế dịch vào khoang miệng của Triệu Mẫn.

Triệu Mẫn “ngô ngô” phản kháng yếu ớt, nhưng Triệu Doanh lại hung hăng đè đầu nàng xuống.

Tiếng rên rỉ nghẹn ngào cùng chiếc lưỡi nhỏ ngoáy loạn trong vô thức của nàng càng kích thích dục vọng của Triệu Doanh.

Trong phòng vang lên tiếng nước bài tiết róc rách hòa cùng tiếng nuốt ực ực đầy chịu đựng từ dưới háng hắn.

Sau khi tận hưởng xong khoái cảm chiếm đoạt, hắn kéo đầu Đại tỷ Triệu Mẫn ra để nàng thở dốc, rồi lập tức ấn đầu nha hoàn Tiểu Y xuống để làm sạch phân thân cho mình.

Tiểu Y vậy mà vô cùng ngoan ngoãn, đưa môi lưỡi tham lam liếm mút.

Nàng cẩn thận liếm sạch sẽ uế dịch tàn dư nơi niệu đạo, toàn bộ dịch thể cùng chút long diên còn sót lại đều được nàng mút sạch không còn một giọt.

Nàng ta say mê liếm mút mãi, như thể vẫn còn muốn nhiều hơn mà không chịu dừng lại.

Triệu Doanh đành phải kéo đầu nàng ra, khẽ nghiêng đầu nhìn Triệu Húc. Đôi mắt đào hoa cong lên, ba phần vô tội, bảy phần lại tà khí đến mê người:

“Thúc đang nghĩ gì vậy?”

Giọng nói kéo dài lười biếng khiến tim Triệu Húc vô thức run lên.

Triệu Húc còn chưa kịp phản ứng, Triệu Doanh đã trực tiếp đứng dậy rời khỏi giường.

Y phục lỏng lẻo theo động tác mà trượt xuống vài phần, để lộ bờ vai trắng lạnh cùng đường cơ bụng mỏng săn chắc của thiếu niên.

Hắn bước thẳng đến trước mặt Triệu Húc. Khoảng cách gần đến mức hơi thở hai người như quấn lấy nhau.

Bàn tay Triệu Doanh tùy ý nắm lấy cổ áo đối phương kéo thấp xuống, khóe môi cong lên đầy ác ý:

“Thúc khiến ta phát sốt đến thân thể hư nhược thế này… Giờ ngay cả sức lực cũng chẳng còn bao nhiêu.”

Hắn nâng mắt nhìn Triệu Húc, giọng nói thấp xuống đầy nguy hiểm:

“Vậy thúc định bồi thường cho ta thế nào đây?”

Triệu Húc còn chưa kịp hoàn hồn đã bị một nụ hôn bất ngờ tấn công. Hắn giật mình mở to mắt, theo bản năng muốn đẩy người trước mặt ra.

Nhưng vừa dùng sức, Triệu Doanh đang mang bệnh liền loạng choạng sắp ngã.

“Doanh nhi!”

Triệu Húc hoảng hốt vươn tay giữ lấy hắn.

Khoảnh khắc khoảng cách lần nữa kéo gần, Triệu Doanh đã thuận thế ôm lấy cổ hắn, bá đạo cưỡng bức hôn, đôi mắt híp lại đầy ý cười tà khí.

Triệu Húc mím chặt môi như muốn phản kháng, chỉ tiếc sự chống cự ấy lại yếu ớt đến mức chính hắn cũng không nhận ra.

Triệu Doanh khẽ bật cười, đầu ngón tay nhẹ bóp cằm hắn, dễ dàng ép đối phương mở miệng.

Hơi thở nóng rực quấn lấy nhau khiến đầu óc Triệu Húc dần trở nên hỗn loạn.

Ngay cả nhịp tim cũng mất kiểm soát theo từng lần chạm môi đầy nguy hiểm ấy.

Bất tri bất giác, Triệu Húc dần chìm vào nụ hôn cấm kỵ hỗn loạn này. Đầu óc hắn trống rỗng.

Rõ ràng người trước mặt là chất nhi của mình, là đứa cháu trai hắn vẫn luôn yêu thích nhất trong phủ.

Triệu Doanh từ nhỏ đã thông minh hơn người, dung mạo xuất chúng, thiên phú kinh người, gần như được định sẵn sẽ trở thành gia chủ tương lai của phủ Trấn Quốc Công. Ngay cả Triệu Húc cũng chưa từng phủ nhận sự ưu tú của hắn.

Chỉ là hôm nay… đứa cháu trai luôn cao ngạo lạnh nhạt ấy lại giống như biến thành một người khác. Nguy hiểm hơn, ma mị hơn. Mỗi ánh mắt nhìn hắn đều như đang câu dẫn lòng người.

Mà đáng sợ nhất là — Triệu Húc phát hiện mình hoàn toàn không muốn đẩy đối phương ra nữa.

Triệu Húc bị hôn đến đầu óc mê muội. Hắn tham lam liếm mút đáp trả lại nụ hôn của cháu trai, môi lưỡi giao triền cuốn quýt. Hơi thở nóng rực quấn lấy nhau khiến chút lý trí cuối cùng cũng dần tan biến.

Hắn vô thức siết lấy eo Triệu Doanh, đầu ngón tay khẽ run lên. Khoảnh khắc cảm nhận bàn tay đối phương đang thuần thục kéo vạt xiêm y, luồn vào nhào nặn nơi tư mật phía sau, tim hắn liền đập loạn, phân thân bên dưới cũng tùy biến mà căng cứng.

Rõ ràng nên dừng lại mới đúng… Nhưng hắn lại tham lam muốn gần người trước mắt hơn nữa. Cổ họng khát khô, hắn điên cuồng nuốt lấy từng giọt tân dịch của chất nhi. Phía dưới nóng rát rạo rực, trống rỗng đến khó tả. Hắn chấp nhận trầm luân trong dục vọng tội lỗi này.

Giờ phút này hắn mới hiểu ra tại sao bao năm qua bản thân chưa từng có hứng thú với nữ nhân nào.

Nụ hôn càng lúc càng triền miên, hơi thở hỗn loạn đan xen dưới ánh nến mờ ảo. Mùi vị ám muội lưu lại của cuộc hoan lạc trước đó vẫn nhàn nhạt trong không khí, càng kích thích thần kinh hắn. Mặc kệ luân thường đạo lý, giờ phút này, Triệu Húc chỉ muốn chìm chết trong cảm giác tội lỗi cùng dục vọng điên cuồng. Nghĩ đến hình ảnh hai nữ nhân phục thị khi nãy, trong lòng hắn bỗng chốc dâng lên một ngọn lửa ghen tị nguyên thủy. Hắn cam tâm tình nguyện sa ngã dưới chân thiếu niên nhỏ bé này.

Hắn cuối cùng cũng hiểu ra. Không phải hắn không thích nữ nhân, cũng chẳng phải hắn thật sự vô dục vô cầu. Mà là từ rất lâu trước đó… ánh mắt và tâm trí hắn đã vô thức đặt hết lên người Triệu Doanh, chỉ là chính hắn chưa từng nhận ra.

Khi Triệu Doanh ngồi đọc sách, hắn luôn thích chống cằm ngồi bên cạnh quấy rối. Khi Triệu Doanh luyện chữ, hắn lại cố ý kéo người ra ngoài rong chơi khắp kinh thành. Dù mỗi lần kết thúc đều bị Đại ca phạt quỳ từ đường, hắn vẫn không chừa.

Mà Triệu Doanh từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt cao ngạo với hắn. Chính vì vậy, Triệu Húc càng thích trêu chọc đối phương hơn. Cho đến hôm nay… hắn mới bàng hoàng nhận ra tâm tư dơ bẩn của mình.

Bàn tay Triệu Doanh nhẹ nhàng đẩy cằm Triệu Húc sang một bên, ánh mắt lười biếng quét về phía hai nữ nhân trên giường vẫn còn chìm trong trạng thái mê man hỗn loạn.

“Đại tỷ về phòng nghỉ ngơi đi.”

Giọng hắn nhàn nhạt, nhưng khi nhìn sang tiểu nha hoàn lại mang theo vài phần tùy ý ra lệnh:

“Tiểu Y, xuống bếp chuẩn bị chút đồ ăn khuya cho ta.”

Nghe thấy lời Triệu Doanh, cả hai mới giật mình hoàn hồn, ánh mắt nhìn hắn vẫn mang theo vài phần si mê cùng ghen tị khó giấu.

“Vâng… Tam thiếu gia…”

Hai người vội vàng chỉnh lại y phục rồi cúi đầu rời khỏi phòng. Cánh cửa vừa đóng lại, Triệu Doanh liền lười biếng ngồi xuống ghế, chống cằm nhìn Triệu Húc đang đứng ngây ra giữa phòng. Khóe môi hắn cong lên đầy tà khí:

“Phát ngốc gì vậy?”

Giọng nói khàn thấp mang theo ý cười ám muội khiến tim Triệu Húc lại run lên. Triệu Doanh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt híp lại như đang câu dẫn người khác sa đọa:

“Hay là… thúc còn muốn nữa?”

Câu nói khàn thấp kia như mang theo móc câu, trực tiếp kéo loạn tâm trí Triệu Húc.

Hắn đứng ngây tại chỗ, cổ họng khô khốc.

Trong đầu vô thức hiện lên những hình ảnh hoang đường dâm mỹ từng thấy ở kỹ viện. Chỉ là trước đây hắn luôn cảm thấy nhàm chán, thậm chí còn thấy đám bằng hữu kia quá mức tục khí. Nhưng giờ phút này… chỉ cần đổi người trước mắt thành Triệu Doanh, những hình ảnh ấy lại khiến tim hắn nóng rực đến phát điên.

Ánh mắt Triệu Húc dần tối lại. Hắn nhìn thiếu niên trước mặt đang lười biếng tựa ghế, y phục hơi mở lộ ra xương quai xanh trắng lạnh mê người, hạ thân ngọc hành bán túc kiêu ngạo ngẩng đầu.

Trong đầu hắn chỉ còn lại một suy nghĩ tham lam duy nhất.

Cổ họng khô khốc đến khó chịu, hắn liên tục nuốt khan, bàn tay giấu trong tay áo cũng vô thức siết chặt. Dục vọng dường như đã hoàn toàn không thể khống chế.

Mà Triệu Doanh như rất thích dáng vẻ thất thần ấy của hắn. Khóe môi thiếu niên chậm rãi cong lên, ánh mắt vừa lười biếng vừa đầy ác ý, giống như đang cố tình dụ dỗ con mồi từng bước sa vào vực sâu. Đầu ngón tay hắn khẽ ngoắc ngoắc về phía Triệu Húc:

“Lại đây.”

Giọng nói nhàn nhạt lại mang theo cảm giác ra lệnh khó cưỡng. Triệu Húc như bị mê hoặc, gần như theo bản năng bước tới trước mặt hắn.

Ngay khoảnh khắc khoảng cách kéo gần, Triệu Doanh liền đưa tay nắm lấy thắt lưng đối phương, mạnh mẽ kéo xuống. Triệu Húc bất ngờ mất thăng bằng, đầu gối trực tiếp chạm xuống nền đất lạnh, quỳ sụp trước mặt thiếu niên.

Tư thế khuất phục ấy khiến cả người Triệu Húc cứng đờ. Mà Triệu Doanh chỉ cúi đầu nhìn hắn, khóe môi cong lên đầy tà khí cùng ý cười nguy hiểm.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất